Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Đảng Cộng sản Việt Nam, Người là niềm tin tất thắng.

“Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng, một mùa xuân tươi tràn ánh nắng khắp nơi nơi. Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non, vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đới. Bao năm khổ đau đất nước ta không mùa xuân, cuộc đời tăm tối chốn lao tù bao hờn căm. Vừng dương hé sáng khi khắp nơi ta có Đảng, bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang. Và rồi từ đây ánh dương soi đời mới. Tiến theo cờ Đảng là thấy tương lai sáng tươi. Đảng đã cho ta cả mùa xuân của cuộc đời. Đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai. Đảng đã mang lại tình yêu thương khắp nơi. Thế giới quanh ta hân hoan ngàn tiếng cười. Xua đi màn đêm chiến tranh gieo bao khổ đau, cuộc đời từ nay sẽ sáng tươi như mùa xuân. Vượt mọi gian khó tiến lên đi theo Đảng, bang giá tan dần ánh dương càng huy hoàng. Bạn ơi mùa xuân khắp nơi tươi đẹp quá. Khi lý tưởng Đảng rực sáng trong tim chúng ta”.
            Vâng, những lời trên là những lời trong bài hát “Đảng Đã Cho Ta Một Mùa Xuân”. Nó chứa đựng và toát lên bao nhiêu nỗi niềm, chứa đựng những điều tốt đẹp nhất mà nhân dân Việt Nam ta muốn giành tặng cho Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh.
            “Đảng là mùa xuân, Đảng là người mẹ hiền”, Đảng dẫn dắt nhân dân, dân tộc Việt Nam trải qua biết bao chông gai, thử thách để có được đất Việt Nam phát triển như ngày hôm nay. Đảng xứng đáng nhận được những lời ca ngợi tốt đẹp nhất từ những người con đất Việt, Đảng đã cho nhân dân Việt Nam tất cả: Độc lập, tự do, dân chủ, cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Từ ngày có Đảng, dân tộc ta, đất nước ta đã có mùa xuân, có ánh sáng soi rọi thoát khỏi con đường tăm tối mà thực dân, đế quốc đã gây ra, Đảng trở thành người tổ chức và lãnh đạo nhân dân Việt Nam đưa nhân dân ta đến mọi thắng lợi. Từ ngày ra đời cho đến nay đã hơn 80 năm trôi qua, trong quãng thời gian gần một thế kỷ ấy Đảng Cộng sản Việt Nam không ngừng phấn đấu, rèn luyện về mọi mặt, xây dựng đội ngũ đảng viên ngày càng trong sạch vững mạnh xứng đáng là những ngọn cờ đầu trong mọi lĩnh vực quan trọng của đất nước.
          Đảng Cộng sản Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu sáng lập và rèn luyện luôn luôn phấn đấu, hi sinh không biết mệt mỏi vì độc lập dân tộc, vì lợi ích của dân tộc, của nhân dân và chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của Đảng,  đã đánh thắng các cuộc chiến tranh xâm lược, xóa bỏ chế độ thực dân phong kiến, hoàn thành sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, tiến hành công cuộc đổi mới, xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ vững chắc nền độc lập dân tộc. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, từ một nước thuộc địa nửa phong kiến, Việt Nam đã trở thành một quốc gia độc lập, tự do, phát triển theo con đường chủ nghĩa xã hội, có quan hệ rộng và ngày càng có vị thế trên trường quốc tế.
Con đường của Đảng và chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn trải qua đầy gian nan thử thách, nhưng Đảng ta luôn tin vào con đường “xã hội chủ nghĩa” mà mình đã chọn, đã và đang thực hiện con đường đó đi đúng hướng, những thành quả đạt được từ khi Đảng ra đời cho đến nay quá rõ ràng mà không một thế lực thù địch nào có thể bóp méo được. Có nhiều lý do đi đến sự thành công của Đảng Cộng sản Việt Nam như: con đường Đảng đã chọn là đúng hướng, sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhưng một điều vô cùng quan trọng dẫn đến thành công đó bởi đơn gian vì từ khi Đảng ra đời cho đến nay Đảng luôn “lấy dân làm gốc”, dựa vào nhân dân để dẫn dắt con đường mình đã chọn. Đảng tin dân và nhân dân cũng luôn luôn tin vào sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, sự kết hợp đó đã tạo thành một khối đoàn kết thống nhất toàn dân, một sức mạnh chính nghĩa mà không một tên đế quốc cũng như các thế lực thù địch, phản động nào có thể phá vỡ, lấn át được. Ngay từ khi mới ra đời, dưới sự dẫn dắt, rèn luyện của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng ta luôn luôn dương cao ngọn cờ “Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội”, biết dựa vào dân, lấy dân làm gốc từ đó phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân để đánh thắng mọi kẻ thù xâm lược. Trước tiên từ khi thành lập, Đảng đã tập hợp được lực lượng đông đảo quần chúng nhân dân đi theo cách mạng và đến mùa thu lịch sử năm 1945, chỉ sau 15 năm thành lập, Đảng đã lãnh đạo dân tộc ta lật đổ ách đô hộ của thực dân Pháp, phát xít Nhật và chính quyền phong kiến bù nhìn. Ngày 2.9.1945 tại quảng trường Ba Đình lịch sử, chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam đã đọc bản “tuyên ngôn độc lập” khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, lập nên nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Đông Nam Á. Từ đó đưa nhân dân, dân tộc Việt Nam từ kiếp nô lệ trở thành những người chủ thật sự của đất nước. Năm 1946,thực dân Pháp đã quay lại với âm mưu xâm lược nước ta lần thứ hai, trong bối cảnh hết sức nguy cấp đó Đảng Cộng sản Việt Nam, chủ tịch Hồ Chí Minh đã giữ vững, củng cố và phát huy khối đại đoàn kết toàn dân qua đó lãnh đạo nhân dân Việt Nam qua cuộc kháng chiến trường kỳ 9 năm và kết thúc là “chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đưa Việt Nam thoát khỏi sự xâm lăng của thực dân Pháp.
 Dù kẻ thù lì lợm, quyết xâm lược bằng được nước ta, sau thực dân Pháp là đế quốc Mỹ - tên đế quốc hung mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ nhảy vào xâm lược Việt Nam. Nhưng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, nhân dân ta quyết không sợ, khi đó “khối đại đoàn kết toàn dân càng được giữ vững, tăng cường và phát huy hơn nữa”, niềm tin của nhân dân Việt Nam vào Đảng ngày càng được nâng cao, Đảng luôn gắn bó máu thịt với nhân dân, nhân dân cũng luôn tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng. Nhân dân Miền Bắc hăng say sản xuất, xây dựng chủ nghĩa xã hội, là hậu phương vững chắc để nhân dân miền Nam yên tâm, quyết tâm chiến đấu với kẻ thù. Dưới ngọn cờ của Đảng quang vinh, nhân dân Việt Nam quyết không khuất phục trước mọi kẻ thù xâm lăng. Kết quả của cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc đó là Mỹ đã phải cút, Ngụy đã phải nhào. Lời của Bác tiên tri chính nghĩa đã giành thắng lợi “Kháng chiến nhất định thắng lợi. Độc lập thống nhất nhất định thành công” và nó đã trở thành sự thật. Thông qua chiến thắng đó thì Việt Nam trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự đoàn kết toàn dân tộc. Thắng lợi đó còn thể hiện tư tưởng vĩ đại của Hồ Chí Minh, bản lĩnh, trí tuệ, sự lãnh đạo sang suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự đoàn kết, ý chí quyết tâm của dân tộc Việt Nam mà Đảng và Bác Hồ đã dày công vun đắp.
Sau thắng lợi lịch sử mùa xuân năm 1975, Đảng tiếp tục lãnh đạo nhân dân đi theo con đường mình đã chọn, nêu cao chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa cách mạng, chủ nghĩa dân tộc, lấy sức mạnh của quần chúng nhân dân làm nền tảng để khôi phục kinh tê, khắc phục hậu quả nặng nề của chiến tranh để lại, tiếp bước con đường Hồ chủ tịch đã chọn, đi lên chủ nghĩa xã hội. Trong những năm tiếp theo Đảng đã lãnh đạo đất nước, nhân dân bảo vệ vững chắc biên giới phía Băc và phía Tây Nam của Tổ quốc, đẩy lùi quân xâm lăng.
Cuối thập niên 70 và thập niên 80 củ thế kỷ XX. Ngoài nước, trong lúc nhiều nước xã hội chủ nghĩa trên thế giới, đặc biệt là Liên Xô và Đông Âu lâm vào khủng hoảng trầm trọng, Đảng Cộng sản vag giai cấp công nhân ở các nước này đã dần mất vai trò lãnh đạo của mình. Trong nước thì các thế lực thù địch luôn có ý đồ lợi dụng những sai lầm khiếm khuyết của Đảng đẩy mạnh việc xuyên tạc, công kích Đảng quyết liệt nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với xã hội ở Việt Nam. Trong cơn bão khủng hoảng đó, Đảng ta vẫn đứng vững, vẫn cầm lái con thuyền cách mạng đi đúng hướng bởi một lẽ Đảng luôn  biết nhìn lại mình, dám phê bình và tự phê bình những gì sai trái, tự chỉnh đốn mình, để ngày một vững mạnh, trưởng thành hơn và không để rơi sâu vào vòng xoáy của cuộc khủng hoảng trong khối xã hội chủ nghĩa. Đảng biết cách đổi mới tư duy, sang tạo trong vai trò lãnh đạo của mình, biết lấy dân làm gốc, tin tưởng tuyệt đối vào nhân dân, nhân dân cũng tin vào Đảng để đưa đất nước từng bước vượt qua khó khăn. Có những lúc Đảng cũng mắc sai lầm , vấp ngã nhưng qua đó Đảng đã nhìn nhận ra vấn đề của mình, từ đó rút ra những bài học vô cùng quý giá để Đảng có những bước tiến vững chắc về sau.
Từ năm 1986 đến nay, công cuộc đổi mới hơn một phần tư thế kỷ qua đã và đang mang lại những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử vô cùng quan trọng cho đất nước và nhân dân, dân tộc Việt Nam. Những thắng lợi đã đạt được đã khẳng định một điều con đường xã hội chủ nghĩa mà Đảng và Bác Hồ đã chọn là đúng đắn, là sang suốt. Rất nhiều chông gai, thử thách đang chờ đợi chúng ta trên con đường ấy nhưng nó không làm cho Đảng ta, nhân dân ta nao núng, không đi chệch con đường mình đã chọn.
Với vai trò lãnh đạo của mình, Đảng đã lãnh đạo nhân dân qua nhiều gian nan, thử thách, từ một nước nông nghiệp lạc hậu, nhân dân đói kém, thiếu lương thực trầm trọng thì cho đến ngày hôm nay Việt Nam đã là một trong những nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới, nhân dân được sống trong cuộc sống ấm no, yên bình. Có được những thành công như vậy, không chỉ nhân dân Việt Nam, mà cả bè bạn quốc tế cũng phải thừa nhân nhờ đường lối đổi mới của Đảng Cộng sản Việt Nam, một đảng cách mạng chân chính mà không một thế lực thù địch nào có thể lấn át, xuyên tạc những luận điệu vô cắn cứ, chỉ trích Đảng được.
Những thắng lợi đạt được sẽ tạo tiền đề để Đảng ta, nhân dân dân tộc Việt Nam vững bước tiến lên xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng phồn thịnh, nhân dân được ấm no, hạnh phúc, Việt Nam từng bước trở thành một nước công nghiệp phát triển, ngày càng có vị thế cao và là hình ảnh đẹp với cộng đồng quốc tế.
Đảng luôn là niềm tin tất thắng của chúng ta, hãy tin tưởng tuyệt đối vào Đảng, sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng  và con đường mà Đảng đã chọn. Mỗi chúng ta cần chung tay góp một phần công sức nhỏ của mình cùng Đảng và Nhà nước ta xây dựng đất nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa ngày càng giàu đẹp. Tin tưởng rằng  trong một tương lai không xa, Việt Nam sẽ đi lên thành công chủ nghĩa xã hội, nhân dân Việt Nam sẽ có một cuộc sống hòa bình, ổn định, tươi đẹp.

Hoàng Trường! - Trích Từ Dân Lầm Than


Thể chế hóa việc nhân dân giám sát chính quyền để phòng chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí


Đảng kỳ

Trong điều kiện Đảng cầm quyền, lãnh đạo, quản lý đất nước bởi công cụ chủ yếu là chính quyền thì càng cần thể chế hóa quyền giám sát của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước. Có như thế mới hạn chế, khắc phục được những yếu kém.

Nghiên cứu bản Dự thảo Hiến pháp năm 1992 (sửa đổi năm 2013) vừa được Quốc hội công bố, tôi thấy mấy điểm đáng chú ý thể hiện quyết tâm sửa chữa khuyết điểm, yếu kém để luôn xứng đáng là người lãnh đạo, là đầy tớ trung thành của nhân dân của Đảng và Nhà nước ta. Tại mục 2, Điều 4 ghi: “Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình”.
Gần đây, các phương tiện thông tin đại chúng bàn luận nhiều về việc có người nói nên bỏ Điều 4 trong Hiến pháp thì đây không phải là chuyện mới mà từ nhiều năm nay, các thế lực thù địch luôn tìm cách xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ thành quả cách mạng của nhân dân ta bằng chiêu bài dân chủ, đa nguyên, đa đảng hòng giành lấy chính quyền từ nghị trường - cái mà chúng đã không thể giành được trên chiến trường.


Vì vậy, luận điệu cho rằng “Bỏ Điều 4 trong Hiến pháp để xóa bỏ độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, tạo ra sự cạnh tranh sẽ chống được quan liêu, tham nhũng” chỉ là lừa bịp vì thực tế, ngay ở các nước mà các đảng tư sản cầm quyền cũng vẫn thường xuyên xảy ra tham nhũng, thậm chí còn trầm trọng hơn ở các nước đảng cầm quyền là Đảng cộng sản. Thực ra, câu chuyện tham nhũng không phải là mới và không phải không khắc phục được trong điều kiện Đảng độc quyền lãnh đạo. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở miền Bắc, chúng ta đã phát hiện việc tham nhũng.
Biết được căn bệnh tham nhũng luôn gắn với chức quyền và là một nguy cơ của đảng cầm quyền, Đảng ta đã kiên quyết đấu tranh chống quan liêu, tham nhũng thông qua các cuộc vận động xây dựng và chỉnh đốn Đảng. Kiên quyết phòng chống tham nhũng, quan lieu.
Bằng hành động thiết thực, trong dự thảo Hiến Pháp năm nay , xây dung cơ chế giám sát nhân dân đối với Đảng ta, Đây là biểu hiện tích cực cho sự tham gia của nhân dân vào công tác phát hiện, đấu tranh , phòng ngừa cho căn bệnh tham nhũng, quan liêu hiện nay.
Để thể chế hóa việc nhân dân giám sát chính quyền để phòng chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí thì cần thực hiện các hoạt độnggiám sát, nhăm đảm bảo nhân dân tham gia trực tiếp các hoạt động của chính quyền như:
Thứ nhất, Quan trọng nhất là nhân dân giám sát đường lối, chính sách của Đảng ban hành, và hoạt động của bộ máy chính quyền từ trung ương - cơ sở.
Thứ hai, Nhân dân giám sát về tổ chức, hoạt động của Đảng ở các cấp.
Thứ ba,
Nhân dân trực tiếp giám sát về cán bộ, đảng viên của Đảng, đội ngủ cán bộ, công chức ở trong bộ máy chính quyền.

Hiện còn mấy ngày nữa là kết thúc đợt lấy ý kiến góp ý sửa đổi hiến pháp, hy vọng các cơ quan chủ quản trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, đưa nội dung của Khoản 2 Điều 4 vào Hiến pháp để thể chế hóa việc nhân dân giám sát chính quyền để phòng chống quan liêu, tham nhũng ngày càng tốt hơn.

Linh BEO

Tính nguy hiểm của luận điểm đòi Việt Nam thực hiện đa đảng đối lập



Các thế lực thù địch luôn rêu rao “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” như là “khuôn vàng, thước ngọc” của dân chủ mà chúng ta phải tuân theo. Chúng cho rằng: “Từ bỏ độc quyền lãnh đạo là vấn đề căn bản, vì đó là then chốt của chế độ dân chủ”. Quan điểm này được khoác cái vỏ “vì dân chủ”, “vì dân, vì nước”, lợi dụng những khó khăn, phức tạp và cả khuyết điểm của chúng ta trong quá trình thực thi dân chủ để chống phá, nên nó càng trở nên nguy hiểm.
Tính nguy hiểm của thủ đoạn này biểu hiện ở chỗ:
Thứ nhất, Luận điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” là luận điểm mang nặng tính chất mị dân, dễ gây nên sự ngộ nhận mơ hồ, lẫn lộn về nhận thức, sự dao động về tư tưởng trong một bộ phận cán bộ và nhân dân. Nếu không thực hiện được ý đồ thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng thì cũng dễ gây nên sự chia rẽ trong xã hội và sự thiếu thống nhất về chính trị tư tưởng trong xã hội; sự hoài nghi, dao động, thiếu niềm tự tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng.
Thứ hai, Thực chất luận điểm đó là nhằm thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng ta đối với xã hội, xóa bỏ nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, “lái’ nền dân chủ nước ta sang nền dân chủ khác, phi xã hội chủ nghĩa. Dù chúng không trực tiếp nói đến chúng ta phải thực hiện dân chủ tư sản, nhưng cái cách “khuyên” chúng ta thực hiện đa đảng, học tập theo các nước phương Tây, đã cho thấy thực chất đó là hướng nền dân chủ nước ta sang dân chủ tư sản.
Thứ ba, Đó là luận điểm phản khoa học và phi lịch sử. Bởi vì, trên thực tế không có thứ dân chủ chung chung trừu tượng, trong thời đại ngày nay chỉ có thể là dân chủ tư sản hay dân chủ xã hội chủ nghĩa. Cái gọi là đa đảng như trong xã hội phương Tây thực chất là sự chi phối của đảng tư sản, là biểu hiện sự tranh chấp giữa các nhóm chính trị khác nhau của chính giai cấp tư sản. Nếu nước ta thực hiện đa đảng thì các thế lực thù địch muốn đa đảng như thế nào, chắc chắn rằng chúng không muốn đa đảng mà ở đó lại có sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản.
Vậy,  điều gì sẽ đến, nếu ở Việt Nam thực hiện đa đảng?
Điều dẫn đến sẽ là: đất nước diễn ra cảnh hỗn loạn, mất ổn định, làm đổ vỡ nền kinh tế, rơi vào thảm họa như đã từng xảy ra ở một số nước. Thảm họa đó chắc chắn sẽ giáng cả lên đầu nhân dân, nhân dân chỉ là cái cớ cho sự tranh giành quyền lực giữa các phe phái. Rút cục, Việt Nam không còn là đất nước phát triển theo con đường xã hội chủ nghĩa; Đảng Cộng sản mất vai trò lãnh đạo xã hội; mọi thành quả cách mạng của nhân dân ta bị tiêu tan. Cần nhớ lại một bài học đau xót và thấm thía về thực thi dân chủ sai nguyên tắc ở Liên Xô trong thời gian cải tổ. Những đơn thuốc “công khai hóa”, “dân chủ hóa”, “đa nguyên chính trị” đưa ra nhằm cải tổ chủ nghĩa xã hội, lại tạo “thời cơ”, điều kiện thuận lợi cho các thế lực thù địch ráo riết hơn, quyết liệt hơn trong mưu đồ chống phá và dẫn đến làm tan rã, đổ vỡ chế độ Xô Viết.
Ở Việt Nam không thực hiện chế độ đa đảng không phải vì chúng ta bảo thủ, mất dân chủ như các thế lực thù địch cố tình xuyên tạc, mà đó là yêu cầu khách quan, là vì sự ổn định và phát triển của đất nước, vì sự phát triển của nền dân chủ và hạnh phúc của nhân dân thực hiện thắng lợi mục tiêu xây dựng xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh...
Chính Trực @

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Dân làm báo hay phản động làm báo


Linh BEO - Trích xapxinh.blogspot.com

   Thời gian gần đây, các trang báo mạng, các blog như danlambao, quanlambao, anhbasam, nguyentruongthuy, danoan2012… do các phần tử cơ hội chính trị ở nước ngoài, có sự tiếp tay của một số phần tử thoái hóa biến chất trong nước đã tự vẽ ra các “cuộc chiến”, kích động chia rẽ nội bộ, gây bức xúc trong quần chúng nhân dân.


Blog Anh Ba Sàm cùng chủ nhân, một blog chống đối Đảng CS và chính quyền VN khá lớn
Nhưng vừa rồi đã bị hacker đánh sập

   Bản thân sau khi đọc một vài bài viết cảm thấy bức xúc bản thân không thể kìm chế nổi sự tởm lợm bọn chúng đến sởn da gà, nên tôi phải viết ra vài lời để giải tỏa, và cũng là để mọi người biết về sự tồn tại của mấy thằng “rân chủ“ thời nay.
   Tôi nhận thấy rằng tất cả những blog này đều có các bài viết nhằm chung 1 mục đích duy nhất, đó là nói xấu Đảng và Nhà nước ta, bôi nhọ các lãnh tụ cách mạng, phỉ báng đồng bào và lịch sử dân tộc Việt Nam, đi trái với lợi ích của cả dân tộc.

Thí dụ thực tiễn: 
   Nào là chính quyền không cho nhà ông vươn xây nhà vệ sinh, nào là việt cộng bán nước, dâng biển cho giặc tàu, nào là đa đảng, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa lực lượng vũ trang..... hoặc là chỉ biết copy rồi paste các bài viết của nhau. Xin nói rõ tất cả các bài viết, comment ở mấy blog nêu trên đều đưa tin 1 chiều theo hướng chống phá Nhà nước ta, có tính kích động các phần tử bất mãn chế độ THÌ đó là phản động chứ gì nữa? 

   Chúng lợi dụng sự tự do “ngôn luận” trên các diễn đàn, các blog, nhiều phần tử phản động, cơ hội chính trị,bất mãn với chế độ, no cơm rửng mỡ, hoặc vì đồng tiền bẩn của các thế lực thù địch như mỹ chả hạn liên tục đưa ra các luận điệu xuyên tạc sự thật đất nước ta, đúng là những kẻ lưu manh, cơ hội chính trị, những cái đầu đất, ngu dốt, thủ cựu, bảo thủ, bầy ruồi nhặng của xã hội, bản thân mang nhưng cái đầu đen nhưng đó là cái đầu của những con nhặng bợ đít CNTB.

   8200 chữ ký vào Lời tuyên bố công dân tự do- minh chứng cái gì hay chỉ là minh chứng cho sự ngu si, thiểu năng của những con người nông cạn, chậm hiểu biết, những kẻ vô công rỗi nghề, không có việc gì làm, không chịu lao động chỉ thích hưởng thụ. Thử hỏi ai dám nghe những người như vậy? Ai dám tin những kẻ như thế?

   Những người có tri thức, am hiểu, có kiến thức chính trị vững vàng thường chỉ đọc qua trang web này một lần vì họ không chịu nổi lối viết suy diễn, bôi nhọ cá nhân, thậm chí là chửi đổng… Xu hướng này càng về sau càng thể hiện rõ trên các website này. 


   Trong một vài thời điểm, “danlambao” đã lôi kéo được một số lượng người đọc nhất định. Những người đọc trang web “danlambao” thường đã có sẵn những nỗi bức xúc về một vấn đề nào đó mà chưa được giải quyết thỏa đáng. Họ vào internet tìm đọc các trang mạng, mong lý giải một vài bức xúc của bản thân. Đôi khi họ không cần biết lý giải đó là đúng hay sai mà chỉ đơn giản là: Nỗi bức xúc của họ đã được đề cập đến. 

   “danlambao” đã lợi dụng tâm lý này để lôi kéo, dẫn dụ người đọc. Nêu ra vấn đề người đọc bức xúc nhưng lại dẫn dụ họ “đi xa hơn” với những thông tin nhào nặn, tô vẽ, hướng vào đả kích cá nhân. Đây là thủ đoạn các đối tượng cơ hội chính trị vẫn thường dùng. 

   Người Việt chúng ta vốn có tâm lý tò mò, kiểu “đám đông”, thấy gì lạ thì phải xem bằng được. Chẳng thế mà một vụ tai nạn giao thông xảy ra thì cả phố kéo ra xe, cả đường dừng xe ngó nghiêng... Hay cứ có tin đồn gì thì rỉ tai nhau và tự diễn biến tâm lý rồi cứ nghĩ nó là thật. 

   Trang web này còn cố đấm ăn xôi, chơi bẩn tới mức lấy các hình ảnh chân thật của các vị lãnh đạo cắt ghép, photoshop…nhằm mục đích bôi nhọ danh dự, nhân phẩm họ, thật đáng xấu hổ cho những nhà rân chủ này chuyên bóp méo, bịa đặt sự thật. 

   Đọc những dòng chữ trong dân làm báo, thấy thương cho những người viết ra những dòng chữ, thấy thương cho tiếng mẹ đẻ của mình. Hi vọng, những “cây bút” ảo tưởng kia một ngày nào đó tỉnh lại, để dành thời gian làm những điều có ích cho xã hội, dân tộc Việt. 



clip_image002
Giao diện trang blog Dân Làm Báo ngày 12/09/2012. 
Giới thiệu: "...“Dân làm báo” đúng như tên gọi của nó, bài vở hình ảnh được đóng góp từ người dân bình thường, làm báo vì bức xúc trước thời cuộc, vì những trái tai gai mắt trong lĩnh vực chính trị không được các tờ báo chính quy chạm tới..."- Một kiểu luận điệu rất hài hước nhằm lừa trẻ con mẫu giáo được tác giả blog sử dụng để miêu tả cho chính blog này.

   Điều đáng buồn là những tên viết bài ấy lại là những con người có học có hành tốt nghiệp những trường danh giá như báo chí, nhân văn , được đào tạo chính quy, bài bản nhưng lại quay đầu viết bài bôi nhọ Đảng, Nhà nước, thậm chí còn bội nhọ cả lạnh tụ của đất nước, Điều đó, không thể nào chấp nhậnvà tha thứ được?
   Ở đây, tôi không đưa ra phán xét gì với người làm công tác báo chí, hay truyền thông cả mà chỉ nói về một số bộ phận nhà báo tha hóa , biến chất mà thôi , mỗi bạn đọc đều có nhận xét của riêng mình về các phương diện của xã hội nhưng hãy nhìn nhận, nhận xét đúng sự thật khách quan đừng bóp méo nó đi. 
   Chúng ta là người Việt thì phải trân trọng những gì mà cả dân tộc đã phải đấu tranh bảo vệ mới có, đó là thành quả, minh chứng lịch sử cụ thể nhất, chứ không phải là “ngồi đổng nói trống không” mà chà đạp lên tinh thần dân tộc của người Việt Nam, bóp méo xuyên tạc của các nhà báo phản động là việc không thể tha thứ! 




Sửa đổi hiến pháp - Một góc nhìn

   Sau đại thắng mùa xuân năm 1975,non sông quy về một mối.toàn Đảng toàn dân ta đi lên xây dựng CNXH với tư thế của những người làm chủ đất nước,những người vác trên vai sứ mệnh chính dân tộc mình với bao công việc mới thử thách mới. Một trong những công việc,thử thách ấy là sủa đổi,bổ sung hiến pháp năm 1992 của Quốc hội lấy ý kiến của công dân trên mọi miền tổ quốc trong thời gian gần đây.

Xe tăng quân giải phóng húc đổ cổng Dinh Độc Lập. Ảnh tư liệu

   Hiến pháp nước CHXHCN VN là luật cơ bản nhất của Nhà nước.có hiệu lực pháp lý cao nhất. Sửa đổi một văn bản pháp lý quan trọng đặc biệt như vậy được tiến hành từ chính ý kiến của nhân dân là minh chứng sống động về quyền công dân của nước ta rất được bảo đảm,đồng thời là đòn đá thẳng vào luận điểm xuyên tạc của bè lũ phản động khi rêu rao Việt Nam không thực hiện tốt dân chủ,không bảo đảm dân quyền… Trong văn bản này,điều 4 được khẳng định là đúng đắn,ảnh hưởng trực tiếp tới vận mệnh dân tộc:

Hiến pháp nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992

   “Đảng cộng sản Việt Nam,đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam,đại biểu trung thành cho quyền lợi của giai cấp công nhân,nhân dân lao động và của cả dân tộc.theo chủ nghĩa Mác-lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh,là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. Bởi lẽ:
   - Đảng được vũ trang bằng chủ nghĩa Mác-lê nin,trên cơ sở phân tích quy luật khách quan,Đảng đề ra đường lối,chính sách đúng đắn và thực hiện có hiệu quả chính sách đó trong thực tế.
   - Đảng theo tư tưởng Hồ Chi Minh,tư tưởng đó đang được kế thừa và phát triển.
   Đảng cộng sản Việt Nam có năng lực tổ chức to lớn,khả năng đó được lịch sử kiểm nghiệm. Đảng có khả năng đoàn kết,tập hợp mọi tầng lớp nhân dân để thưc hiện đường lối ,chính sách của Đảng.
   - Đảng luôn trung thành với mục tiêu đấu tranh vì sự nghiệp hòa bình,ủng hộ phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc,phong trào đấu tranh của giai cấp công  nhân ở các nước tư bản chống đế quốc,thực dân làm cho uy tín của Đảng ta ngày càng được nâng cao.
   Lý luận bước ra thực tế sinh động hơn,rõ nét hơn,chính là hòa bình mà chúng ta đang được hưởng. Đảng cộng sản Việt Nam ra đời là một tất yếu lịch sử,trưởng thành dần cùng với sự phát triển của cách mạng để giành thắng lợi vẻ vang trong hai cuộc kháng chiến trường kì và đang tiến bước “sánh vai với các cường quốc năm châu”. Đó là lý do để điều 4 Hiến pháp tồn tại mãi và được bảo vệ khi thế lực thù định luôn muốn xóa bỏ để phá hỏng con đường đi  lên CNXH của cả đất nước.
   Thiết nghĩ,sửa đổi Hiếp pháp là cơ hội để mỗi người yêu nước chân chính bày tỏ quan điểm xuất phát từ chính trái tim và khối óc mình để có những góp ý đúng đắn. Kiên định ,tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng là sự đấu tranh quyết liệt nhất trước những luận điệu lừa bịp của kẻ thù  trong giai đoạn nhạy cảm này.
Hương Lan
Trích Dân Lầm Than

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Quan điểm của Đảng, Nhà nước về quản lý báo chí, truyền thông – Sự tha hóa của nhà báo phản động


 Chính trực@
   Tư tưởng và lí luận của xã hội loài người trong lịch sử và hiện tại, cũng như công tác tư tuởng và lí luận của Đảng và Nhà nước ta luôn luôn có y nghĩa và vai trò đặc biệt quan trọng, có vai trò chi phối và định hướng quá trình phát triển của xã hội.
   Trong xã hội hiện đại, báo chí ngày càng thể hiện vai trò, vị thế đặc biệt quan trọng. Báo chí đã và đang đóng góp hết sức to lớn vào quá trình phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm sự phát triển bền vững của xã hội. Trong tình hình cuộc đấu tranh chính trị, tư tưởng ngày càng tinh vi và phức tạp, trong bối cảnh toàn cầu hóa và môi trường truyền thông số hiện nay, báo chí và truyền thông nói chung có vai trò đặc biệt quan trọng .
   Trên cơ sở những văn kiện của Đảng ta, có thể thấy những quan điểm sau đây cần được nhận thức, quán triệt và thực hiện trong quá trình quản lý nhà nước về báo chí cũng như họat động báo chí. 
   Công tác báo chí là một bộ phận cấu thành hữu cơ trong bộ máy hoạt động của Đảng ta, là yếu tố cầu thành hoạt động tư tưởng, lý luận. Không chỉ là yếu tố cấu thành hữu cơ, báo chí là vũ khí xung kích trên mặt trận tư tưởng, lý luận. Báo chí có vai trò quan trọng đối với công tác tư tưởng, lý luận và tổ chức.

   Báo chí nước ta phải góp phần tích cực vào tuyên truyền lý luận Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và đường lối, quan điểm, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Báo chí phải góp phần tích cực xây dựng lý tưởng xã hội vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, góp phần ổn định chính trị tư tưởng, bình ổn đời sống tinh thần để huy động nguồn lực phát triển kinh tế-xã hội, nâng cao chất lượng cuộc sống.

   Báo chí là tiếng nói của Đảng, Nhà nước, của tổ chức chính trị - xã hội và là diễn đàn của nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng, sự quản lí của Nhà nước và hoạt động trong khuôn khổ pháp luật; phải bảo đảm tính tư tưởng, tính chân thật, tính nhân dân, tính chiến đấu và tính đa dạng của hoạt động báo chí. Báo chí của ta là cơ quan của Đảng, Nhà nước, các tổ chức chính trị - xã hội - nghề nghiệp đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện, triệt để của Đảng và quản lý của Nhà nước.

   Đảng lãnh đạo báo chí bằng việc định hướng chính trị, bằng và thông qua nhà nước, thông qua công tác tổ chức - cán bộ, thông qua giám sát, kiểm tra hoạt động thường xuyên trong thực tiễn. Quản lý nhà nước về báo chí còn bằng sức mạnh của cả hệ thống chính trị dưới sự lãnh đạo của Đảng.

   “Cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ cách mạng. Cây bút, trang giấy là vũ khí sắc bén của họ”. Mỗi nhà báo là một cán bộ hoạt động trong lĩnh vực công tác tư tưởng - văn hóa của Đảng, là nhà truyền thong - vận động xã hội dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của nhà nước. Nhà báo là chủ thể tích cực trong quá trình họat động báo chí cũng như quản lý nhà nước về báo chí.

Căn cứ vào Luật Báo chí năm 1989; Luật sửa đổi, bổ sung một số điều Luật báo chí năm 1999 thì  Những điều không được thông tin trên báo chí:
- Không được kích động nhân dân chống nhà nước CHXHCN Việt Nam, phá hoại khối đoàn kết toàn dân;

- Không được kích động bạo lực, tuyên truyền chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước, không được kích động dâm ô, đồi trụy, tội ác; 
- Không được tiết lộ bí mật nhà nước: bí mật quân sự, an ninh, kinh tế, đối ngoại và những bí mật khác do pháp luật quy định 
- Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân. 
 
   Những trường hợp vi phạm thì phải chịu trách nhiệm pháp lý về những việc mà mình làm.
   Vâng, đó là quy định của Đảng và nhà nước ta về hoạt động báo chí, truyền thông nhưng thực tế hiện nay, vấn đề các nhà báo lạm dụng những quy định, chức năng của báo chí để tiến hành các hoạt động chống đối Đảng, Nhà nước.. chúng như một lũ âm binh, con sâu chuyên đi đục khoét, phá hoại, là mối mọt, bầy nhặng đầu đen của xã hội ngày đêm muốn rắp tâm phái hoại với những lời lẽ của những con người phản động, trong đó không ít là các nhà báo lỗi lạc, cộng tác với các trang mạng, và tòa soạn danh tiếng, chúng đã vi phạm nghiêm trọng các quy định của nhà nước và sẽ bị xử lý của pháp luật.




   Thiết nghĩ Nhà báo hay là phản động làm báo?
   Có lẽ không phải bàn cải nhiều, trong mỗi chúng ta củng có câu trả lời là như thế nào,?
   Tôi chỉ có lời khuyên chân thành  là nếu là người Việt thì phải trân trọng những gì mà cả dân tộc đang phải đấu tranh bảo vệ lãnh thổ chứ không phải ngồi đổng nói trống không mà chà đạp lên tinh thần dân tộc của người Việt Nam là việc không thể tha thứ được!


Lời tuyên bố của công dân tự do - Sự mạo danh và ngụy tạo bầy nhặng




   Vào các trang mạng, blog của mấy tên phản động thấy ngày càng nhiều người ký tên vào bản tuyên bố của công dân tự do, với một loạt các yêu sách đòi sửa đổi nhiều điều trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 như đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, đòi đa nguyên đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước, đòi tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đôi…

   Hiện đã có 8500 chữ ký  Cập nhật 23h10, 25.03.2013 ủng hộ bản tuyên bố của công dân tự do. Nhưng sự thật đằng sau 8500 chữ ký đó là như thế nào chúng ta nên tìm hiểu và phân tích? Có phải  8500 chữ kí là 8500 con người không hay chỉ là sự xuyên tạc sự thật, bịa đặt, đổi trắng thay đen, dựng hiện trường giả, đưa tin lập lờ nhằm gây thật – hư lẫn lộn, gây sự nhầm lẫn cho nhân dân, để phục vụ mục đích phá hoại của chúng mà thôi?
Để cho độc giả có cái nhìn chân thật nhất, đúng đắn nhất về sự thật đằng sau 8500 chữ ký Tuyên bố công dân tự do, Linh BEO xin mổ sẽ sự thật nay như sau:

   Sự mạo danh và ngụy tạo bầy nhặng

   Thực tế, với tốc độ phát triển chóng mặt của công nghệ thông tin hiện nay, thì chỉ với một vài thao tác nhỏ trên internet bất cứ ai cũng có thể tạo ra được nhiều nickname, tài khoản khác nhau trên các blog, trên google . Vậy thì căn cứ nào để khẳng định những số liệu về danh sách người ký tên vào bản tuyên bố của công dân tự do là sự thật,  khi mà nhiều cái tên trong đó chỉ là chung chung, không có địa chỉ cụ thể, không có căn cứ. mà ở đời cái gì là giả, đã là ảo thì số lượng nhiều đến đâu cũng chẳng có nghĩa lý gì cả.
Ở blog danlambao,congdantudo… ngay dưới bản tuyên bố của công dân tự do, những người chủ trang này đã đề rất rõ: Xin cùng lên tiếng nói bằng cách đăng ký tham gia ký tên theo địa chỉ email: tuyenbocongdantudo@gmail.com, ghi rõ họ tên, nghề nghiệp, chức danh (nếu có) và địa chỉ . Vậy nhưng có tới 1/3 nếu như không muốn nói là một nửa trong số những người "ký tên” vào bản tuyên bố của công dân tư do là những cái tên ảo và bị giả mạo. không có địa chỉ cụ thể:

Ví dụ
Sinh viên Nguyễn Vũ Hiệp, Hà Nội 
Sinh viên Nguyễn Thành Tiến, Hải Phòng
Nguyễn Hữu Sơn, Cần Thơ
Nguyễn Duy Hòa, Sài Gòn
Hoàng Văn Trường, làm ruộng, Hà Tĩnh, 
Trần Văn Pháp, nông dân, Đồng Nai...


   Như vậy có thể thấy, ngay việc đưa tên người ký tên vào bản tuyên bố của công dân tự do, những người chủ trang mạng này đã không tôn trọng chính tiêu chí mà họ đưa ra ban đầu, và không có căn cứ gì để khẳng định đó là những con người cụ thể. Ai cũng hiểu, nếu chỉ đưa ra một cái tên, thì bất cứ ai cũng có thể đưa hàng triệu cái tên như vậy lên trên mạng internet.

   Đó là chưa kể có những người nông dân bị mạo danh, nhưng vì họ quanh năm chân lấm tay bùn, chẳng có điều kiện chi trả phí internet, và nếu có, họ cũng chẳng bao giờ vào mạng vì kiến thức về công nghệ thông tin hạn hẹp, nên không biết tên mình đã bị mạo danh trên mạng internet. Cũng có những người thông thạo về internet, đó chỉ là số ít mà thôi nhưng họ lại có hiểu biết rất hạn chế về Hiến pháp và pháp luật, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, họ  chỉ quanh năm chân lấm tay bùn, đầu đội trời chân đạp đất thì làm sao có thể  "ký tên” vào bản tuyên bố của công dân tự do được?
  
   Có thể dân trí của một bộ phận người dân nông thôn Việt Nam chưa được cao thế nhưng người dân vẫn thừa hiểu, phân biệt đúng sai rõ ràng, những thứ đã làm nên chân lý như vai trò lãnh đạo của Đảng, Quân đội nhân dân… nên chỉ có cách là mạo danh, ngụy tạo họ để lấy số lượng mà thôi. Đúng không các nhà “rân chủ”
   Đúng là “cái lưỡi không xương, trăm đường lắt léo”, mấy cái kiểu lấp liếm kiểu này có khi chỉ gạt được mấy đứa trẻ lên ba thôi. Mà cũng không chắc vì trẻ con giờ thông minh lắm, nó mà nhìn thấy một lần rồi, khéo đưa lần hai nó lại nói: “định lừa cháu à? không được đâu “sói” ạ!” .
   Thế mới nói, ba cái trò giả mạo chữ ký ủng hộ các hoạt động chống phá chủ trương đúng đắn của Đảng và Nhà nước của một số trang mạng lề trái hiện nay chỉ là một chiêu bài “cũ rích” để lòe thiên hạ thôi.
Những thủ đoạn trên của một số phần tử thiếu thiện chí với Việt Nam thực chất là trò “thừa nước đục thả câu” để hòng tiếp tục lừa bịp, lôi kéo những người nhẹ dạ, cả tin mà thôi.
   Nhục nhã thay cho những kẻ “trí thức” lại bị vạch mặt bởi chính thủ đoạn do chính mình tạo ra, đúng là “gậy ông đập lưng ông”. Sự thật về “bản kiến nghị ma” đã được phơi bày ra ánh sáng, và biến một lão cáo già thành anh hề trên sân khấu “rân chủ”.
   Bằng tài liệu thu thập được của cơ quan an ninh, có thể khẳng định: Ngoài một số nhân sĩ, trí thức có tên, tuổi, địa chỉ cụ thể, đa số tên người dân ký tên trên tuyên bố của công dân tự do hiện đang phát tán trên một số trang mạng như danlambao, congdantudo… là giả mạo và ngụy tạo. Việc ngụy tạo tên người dân nhằm tạo sức ép với Đảng và Nhà nước đã khiến việc dân chủ lấy ý kiến đóng góp cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 của Đảng đã bị lợi dụng làm méo mó, biến dạng là động cơ chính trị không trong sáng của một số người có tư tưởng đối lập nhằm mục đích duy nhất là phá hoại đất nước, Tổ quốc ta, làm xấu đi đời sống an sinh xã hội, gây ảnh hưởng không tốt đến đại bộ phận người dân Việt Nam khi bản than mình bị người khác mạo danh, ngụy tạo.

   Những thủ đoạn trên của một số phần tử cơ hôi,phản động, phá hoại thực chất là trò “thừa nước đục thả câu” để hòng tiếp tục lừa bịp, lôi kéo những người nhẹ dạ, cả tin mà thôi nhưng ai tin chúng mày hay chỉ là chúng mày tự ngụy tạo điều đó để lấp liếm đi cái nhìn của thiên hạ? KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU BÀY NHẶNG Ạ.
   Nhục nhã thay cho những kẻ “trí thức” lại bị vạch mặt bởi chính thủ đoạn do chính mình tạo ra, đúng là “gậy ông đập lưng ông”. Sự thật về tuyên bố của công dân tự do đã được phơi bày ra ánh sáng, và biến một lão cáo già thành anh hề trên sân khấu “rân chủ”.


Linh BEO - Trích Xập Xình blog

BBC chỉ là công cụ xuyên tạc tinh vi



BBC chỉ là công cụ xuyên tạc tinh vi
Nhiều người vẫn nghĩ rằng BBC có quan điểm trung lập, tính khách quan và công bằng trong cách đưa thông tin. Song sự thực không hoàn toàn như vậy.

Có thể thấy BBC cố tình đi ngược lại với chính những giá trị báo chí do mình tự đặt ra về sự công bằng, trung thực và khách quan qua hàng loạt vụ việc đã xảy ra.

Tiến sĩ Lee Salter, giảng viên báo chí tại Đại học West of England (Anh), là người đã quan sát cách báo chí Anh tường thuật về cuộc bầu cử tổng thống ở Venezuela trong hơn mười năm. Trong bài viết trên tạp chí New Stateman, tiến sĩ Salter cho rằng nếu chỉ đọc báo Anh đưa tin về những cuộc bầu cử năm 1998, 2000 và 2006 tại Venezuela thì có thể thấy Tổng thống Chavez sắp thua đến nơi rồi!

Mảng chủ đạo trong các bản tin trên trang BBC giai đoạn những năm 2000 là luôn hoài nghi về tính hợp pháp của Tổng thống Chavez.

Khi Tổng thống Chavez bắt đầu thách thức tầng lớp “có máu mặt” trong nước và những đồng minh của họ tại Mỹ, BBC ngày 12-4-1999 ngay lập tức đưa tin: “Các lãnh đạo đối lập tại Venezuela thỉnh cầu cộng đồng quốc tế can thiệp để bảo vệ nền dân chủ”. Bốn tháng sau, BBC đưa tin Venezuela đã rơi vào nền cai trị độc tài.

Vào thời điểm đảo chính năm 2002 do phe quân sự khởi xướng, trong một bài viết có tít phụ “Phục hồi nền dân chủ”, BBC trấn an độc giả: “Để thành lập một chính phủ chuyển tiếp, Venezuela không chọn một chính trị gia mà hướng đến chủ tịch Hiệp hội các giám đốc doanh nghiệp”. Điều mập mờ ở đây chính là danh xưng “Venezuela” đại diện cho tầng lớp xã hội cụ thể nào!

Tiến sĩ Salter cho biết BBC có vẻ như tỏ ra đưa tin về Venezuela theo nhiều chiều, nhưng trọng tâm của họ lúc nào cũng tập trung vào những vấn đề tiêu cực, theo một cách tiêu cực mà họ sẽ không làm như vậy nếu đưa tin về các nước châu Âu hoặc khu vực Bắc Mỹ. “Trong khi đó, những thông tin tích cực về Venezuela như chương trình cải thiện phúc lợi quan trọng hoặc là nước hỗ trợ Haiti nhiều nhất... cùng sự thật là Tổng thống Chavez được lòng dân nhiều hơn bất kỳ lãnh đạo Anh nào đều hoàn toàn bị bỏ lơ” - tiến sĩ Salter vạch rõ và nhận xét: “Vấn đề của những cơ quan này là họ không cần quan tâm đến việc họ có trở thành cái loa phát ngôn cho Chính phủ Mỹ hay những nhóm khuynh hữu ở Venezuela hay không”.

Trên thực tế, ông Chavez được bầu làm tổng thống trong ba kỳ bầu cử trên với số phiếu bầu an toàn là 56%, 59,8% và 62,8%. Và khi đưa tin về chiến thắng của ông Chavez thì các báo này đều dùng những tính từ như “ngỡ ngàng”, “giành được đa số phiếu ngoài dự kiến”...

BBC tiếng Việt ngày 17 - 4 - 2010 đăng tải bài “Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộc” của bà Đỗ Ngọc Bích đã xúc phạm đầy ác ý đến lịch sử Việt Nam.

Lần đầu tiên sau hơn 30 năm kết thúc chiến tranh, người Việt trong và ngoài nước mới có tiếng nói chung về chủ quyền quốc gia, về biên giới lãnh thổ. Tiếng nói đoàn kết đó không phân biệt tầng lớp, đảng phái, tôn giáo, trong hay ngoài nước… Vậy mà BBC lại tung ra một thông tin trái chiều, gây bức xúc người Việt như vậy là không chấp nhận được.

Một hãng truyền thông lớn mà lại đăng tải ý kiến một cá nhân sai trái, gây bức xúc bạn đọc như vậy, đến khi xử lý ý kiến phản hồi trên diễn đàn lại chậm trễ, cắt xén là thiếu công tâm.

Chuẩn mực báo chí chỉ có thể đăng tải những luận điểm có luận cứ, cơ sở. Cho nên, thật ngạc nhiên khi BBC lại tạo diễn đàn trên cơ sở luận điểm thiếu cơ sở khoa học như vậy.

Còn nữa, BBC đưa tin sai về bà Đặng Thị Hoàng Yến, chủ tịch Tập đoàn Tân tạo, Việt Nam. Đài này đưa tin “bà Yến đã đắc cử ở Long An với gần 58% số phiếu” là sai vì bà Yến trúng cử ĐBQH với tỉ lệ đạt 62,36% số phiếu hợp lệ. BBC đưa bà Yến tự ứng cử nhưng sự thật thì bà Yến được đề cử của Ủy ban MTTQ. Bà Yến đã khai rõ trong bản khai hồ sơ lý lịch trước khi trúng cử ĐBQH về tài sản là căn nhà tại Mỹ và hiện tại vẫn đang sở hữu căn nhà đó, chưa bao giờ nghĩ là sẽ bán cả. Tuy nhiên, BBC lại đăng tải bà Hoàng Yến đã bán ngôi nhà trên với giá 5,4 triệu USD hồi đầu tháng 1/2007. Đây là thông tin sai, nguy hiểm vì nó sẽ làm người ta hiểu bà Yến khai man tài sản. Hơn nữa, bà Yến là Chủ tịch một tập đoàn lớn, thông tin bán nhà có thể làm cổ đông và khách hàng hiểu lầm là tẩu tán tài sản, gây thiệt hại rất lớn cho hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp",

Năm 2010, tại Đại sứ quán Nhật Bản ở London, Đài BBC đã phải xin lỗi vì trò đùa cợt trong chương trình quay hồi tháng 12.2010. Tsutomu Yamaguchi, là người Nhật duy nhất được chính phủ Nhật Bản xác nhận đã sống sót qua cả hai cuộc ném bom ở Hiroshima và Nagasaki.

Đài BBC đã lôi chuyện của ông Yamaguchi ra để làm trò đùa trong chương trình hài mang tên QI. Phát thanh viên Stephen Fry còn gọi ông Yamaguchi là"người đàn ông kém may mắn nhất trên thế giới". Trong khi đó, diễn viên hài hước Alan Davies còn đùa rằng: "Này, quả bom không hiểu đã rơi vào đầu ông ấy hay là lại nảy lên nhỉ"?

Ngay khi phát sóng, chương trình đã nhận được sự phản đối dữ dội từ khán giả Nhật Bản. Hàng nghìn người dân Nhật đã gọi điện tới Đại sứ quán Nhật Bản ở London để bày tỏ sự phẫn nộ.

Cái sự giả ngây giả ngô nhận lỗi của BBC không thể chấp nhận được. Không thể thỉnh thoảng lại cố tình hay giả vờ vô ý sai sót đăng một bản tin có lợi cho một thế lực nào đó rồi xin lỗi là được.

Bộ mặt thật của BBC đã hiện ra, đài này chỉ là công cụ chính trị chuyên xuyên tạc thông tin một cách tinh vi mà thôi!

(Blog Thanglong1969)

"Dư luận viên" đã đại thắng


Cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc trên VTV1 sượng sùng thanh minh vai trò trưởng đoàn đưa “Kiến nghị lật pháp” chỉ là chuyện bất ngờ, trước khi ký tên ông đã đề nghị thay đổi một số nội dung nhưng không được, và ông cũng không tham gia soạn thảo bản Dự thảo Hiến pháp riêng, tóm lại ông không phải là người chủ chốt mà chủ yếu bị lôi kéo, bị lợi dụng trong vụ “lật pháp”!

Trương Duy Nhất cho là  Nguyễn Đình Lộc trở cờ, “tự tát vào mặt mình”; Đoan Trang: “không thể biện minh”; có người khuyên: “ông Nguyễn Đình Lộc hãy tự sát chính trị”; Tương Lai: “điều đó sẽ rất hại uy tín cho một người từng là Bộ trưởng và nhất là một trí thức chân chính”; Huệ Chi “có thể cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc đã chịu sức ép?; v.v…
"Dư luận viên"
Còn tôi thì thấy hành động của ông Nguyễn Đình Lộc là dũng cảm. Nếu ông trực tiếp soạn thảo và hoàn toàn tâm đắc với những văn bản đó giờ ông chối thì mới là “trở cờ”, mới “tự tát vào mặt mình”. Còn làm như trên, ông chỉ thanh minh, đã vạch ra cho bàn dân thiên hạ thấy bản chất nhí nhố của nhóm “lật pháp”. Chính ông đã tát một cú trời giáng vào mặt những người chủ xướng là “Lươn” Huệ Chi (Từ câu “ca dao” nổi tiếng: Mọi người nói với Đổng Chi/ Huệ Chi nó có cái gì như lươn) và Giáo sư Tai Ương (TL); và đồng thời tát vào mặt những “đứa” a dua lăng nhăng như Trương Duy Nhất, Đoan Trang v.v…
Tôi cũng thấy việc sớm tỉnh ngộ là may cho ông, nếu ông kiên quyết cách ly luôn thì tốt hơn, nếu ông biết bản chất thực sự của đám “dân chủ bầy đàn”.
Như chuyện tiền bạc: Xuân Diện, Phương Bích và Bùi Hằng đã “cắn nhau vì tiền”; Cu Vinh (Quang Vinh em Quang Lập) đã lợi dụng vụ Đoàn Văn Vươn làm tiền; Nguyễn Thanh Giang ăn chặn tiền của Nguyễn Gia Kiểng gởi về cho các “chiến hữu” v.v…
Bút chiến trên mạng, ai thắng?
Những người cấp tiến luôn to giọng đổi mới thì lại có cách nhìn lộn ngược, như Chu Hảo đã ca ngợi Huy Đức là “trong sáng”; Trần Mạnh Hảo ca ngợi Phát xít Nhật; Nguyễn Quang Lập biện hộ cho tội ác ở những “địa ngục trần gian”; Nguyên Ngọc đã đỡ đầu và luôn ca ngợi những kẻ phỉ nhổ vào cuộc chiến giành độc lập, cho cuộc chiến tranh đó chỉ mang lại “nỗi buồn”, khóc như cha chết trong ngày chiến thắng; v.v…
Và những người chủ trò như Huệ Chi, Tương Lai thì luôn tận dụng mọi việc, mọi cơ hội để chống đối, mục đích chính của họ là lật đổ chế độ chứ không phải vì dân vì nước, nên từ các nhân vật quấy rối như Bùi Hằng, Thục Vy, Phương Uyên đến chuyện góp ý cho Hiến Pháp, họ luôn ở trên tuyến đầu kích động.
Chuyện góp ý cho Hiến Pháp của các vị cái sai chính chính là những quan điểm lộn ngược vô cùng nguy hiểm. Như Quân đội lẽ ra cần phải trung thành với người lãnh đạo, nếu không không chỉ là đội quân rô-bốt đánh thuê mà còn là một trung tâm quyền lực có thể đảo chính bất cứ lúc nào.
Những bài học của lịch sử, thời phong kiến, khi vua hiền, tướng giỏi như giai đoạn đầu nhà Trần, nhà Lê, chúng ta đã đánh thắng những đội quân xâm lược hùng mạnh nhất; nhưng giai đoạn cuối, vua hèn, cận thần xúi bậy, nhà Trần đã mất ngôi dẫn đến chuyện dân ta mất nước; cuối nhà Lê thời Trịnh-Nguyễn phân tranh nội chiến, dân ta nồi da xáo thịt cùng cực đến dường nào! Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị được Khổng Minh phò trợ từng suýt đốt chết Tư Mã Ý, Tổ phụ của nhà Tấn; nhưng đến đời con là Lưu Thiện đớn hèn hàng giặc, cháu nội nhục quá đã bắt cả nhà tự sát trước bàn thờ Lưu Bị!
Vì vậy, hơn lúc nào hết, chúng ta đang cần có một Đảng mạnh như hồi đánh thắng Điện Biên Phủ, như hồi bắn rơi B52 trên bầu trời Hà Nội và khi lãnh đạo Chiến dịch HCM giành Toàn thắng, để chỉnh đốn, để đấu tranh giai cấp trong giai đoạn mới (chống nhóm lợi ích), lập lại kỷ cương phép nước, thưởng phạt công minh, làm theo đúng lời dạy của Bác Hồ:
-Không sợ hàng thiếu, chỉ sợ phân phối không công bằng;
- Không sợ nghèo, chỉ sợ lòng dân không yên”.
Vậy mà họ lại đòi tước quyền lãnh đạo của Đảng, đòi cách ly quân đội với đảng, phải chăng họ lại muốn nội chiến như thời Trịnh-Nguyễn, hay tệ hơn là thời Loạn 12 sứ quân, giai đoạn giữa nhà Ngô và nhà Đinh?
Cái dốt của bọn “chấy thức” Trâu bò, Lươn rắn, ễnh Ương là không hiểu rằng, với chính trị xã hội thì cái quan trọng nhất là sự phù hợp chứ không phải là hay, là tốt. Bởi có cái hay cái tốt của người áp dụng không phù hợp ở ta sẽ gây đại họa!
Tôi tin là ông Nguyễn Đình Lộc từng là Bộ trưởng không đến nỗi quá ấu trĩ về luật, về chính trị xã hội. Qua sự phân bua của ông trên ti vi, tôi hiểu là ông đã dây vào cái nhóm “lật pháp” do cái tính cả nể, dĩ hòa vi quý, một thói xấu của bản tính Việt. Ngay tôi đây, có thằng tôi ghét như chó, nhưng thấy nó cứ nhăn nhở quỵ lụy là lại tặc lưỡi bỏ qua không chấp, để rồi bị nó lợi dụng, cuối cùng không chịu nổi thì chửi nhau, tạo cớ cho bọn đểu bu vào xiên xẹo, bực cả mình. Mong ông kiên định vượt qua cái tai ách này, đừng chấp làm gì cái dư luận của đám sâu bọ, rắn rết; cái chính là ông có vượt qua được cái tính cả nể hay không? Vì thực ra, có người có suy nghĩ khác mình, nhưng về tình cảm, ta vẫn quý mến họ!
Trước thời điểm xảy ra “hiện tượng” Nguyễn Đình Lộc, 2 ông Minh Thuyết và Nguyễn Trung, theo  Tư Mã Thiên:
“Trong bản kiến nghị 72, cựu đại sứ Nguyễn Trung đứng ở vị trí thứ 62 và cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đứng ở vị trí thứ 59. Về cơ bản, kiến nghị mà ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết ký là đề nghị đa đảng, có đa đảng tất nhiên sẽ dẫn đến phi chính trị hóa quân đội, có thể chế tam quyền phân lập, có sở hữu tư nhân về đất đai…”
Nhưng chỉ sau đó vài ngày… thì cả ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết đều đã quên những gì mình đã ký”.
Như vậy cái gì đã gây ra những hiện tượng trên?

Phải chăng công đầu chính là của những “dư luận viên”, chính họ bằng blog của mình đã đi đầu trong việc nã pháo vào những trò đấu tranh dân chủ nhí nhố và đỉnh điểm là trò “lật pháp” đó, mà riêng tôi cũng kịp thời đóng góp liên tiếp 3 bài viết. Sau đó, các phương tiện thông tin chính thống, nhất là VTV1, mới lên tiếng và phát huy được lợi thế của mình.
Vậy tôi có là “dư luận viên” không?
Cũng đã có những kẻ comment gọi tôi là “văn nô”, là “dư luận viên”. Tôi thấy cũng tốt thôi, nếu điều đó góp phần làm ổn định và phát triển xã hội.
Nhưng thực tế tôi đã đi trước rất lâu.
Ngay từ năm 1997, tôi đã viết bài phê bình ra tấm ra món đầu tiên trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội “đánh” Đỗ Minh Tuấn, làm rung rinh cả giới sĩ phu Bắc Hà khụng khiệng, chiếu trên chiếu dưới, và được trao tặng thưởng năm đó. Tôi  đã đến Văn nghệ Quân đội ở Lý Nam Đế và được chào đón như thượng khách. Ông Anh Ngọc nói vừa ăn vừa đọc bài của tôi hay quá làm rơi cả đũa; ông Nam Hà ôm lấy tôi: “Đông La đây à”! v.v… Một đời viết có được những khoảnh khắc đó quả là thú vị! Tiếp theo đó tôi đã gởi bài sang tận Đức đăng trên Talawas phê phán Bùi Tín, gởi sang Ba Lan đăng trên Đàn chim Việt phê phán Dương Thu Hương; gởi sang Mỹ đăng trên Giao điểm “đánh” Trần Mạnh Hảo. Như vậy cái chương trình “dư luận viên” mà ông Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tuyên bố đã đi sau tôi rất nhiều. Thậm chí, khi Trần Mạnh Hảo hung hăng chống phá, báo chí chính thống im lặng, tôi đã từng viết thư gởi thẳng cho ông Tô Huy Rứa:
Còn chuyện bạn Hòa Bình e ngại là những bài viết giá trị của tôi liệu có đến được những nơi cần đến không? Tôi nghĩ là có vì đã có một lần một người bạn dự cuộc họp về báo chí của Ban Tư tưởng VHTƯ đã gởi cho tôi biên bản cuộc họp, trong đó có nhắc đến bài viết “Cuộc đối thoại ông chẳng bà chuộc” của tôi về chuyến Dương Thu Hương đi Mỹ:
Cái chính là sau khi đọc tôi cũng như những  ý kiến có giá trị của mọi người, những người có trọng trách cần phải làm gì? Như nhiều vấn đề tôi viết trong những truyện ngắn cách đây gần 30 năm nhưng vẫn còn nguyên đó, vẫn đang được bàn thảo sôi nổi trên nghị trường.
Tôi là một nhà nghiên cứu trên nhiều lĩnh vực, đã có những công trình được áp dụng vào thực tế và đã và sẽ in nhiều sách, vì vậy tư duy của tôi luôn mang tính khoa học, luôn logic và thống nhất. Tôi cũng luôn đứng cao hơn hoàn cảnh bản thân mình để viết vì cái chung, vì điều tối thượng là sự ổn định và phát triển của đất nước. Chỉ thế thôi!
TPHCM 25-3-2013
ĐÔNG LA / nguyentandung.org

 
Chia sẻ