Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

"Dư luận viên" đã đại thắng


Cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc trên VTV1 sượng sùng thanh minh vai trò trưởng đoàn đưa “Kiến nghị lật pháp” chỉ là chuyện bất ngờ, trước khi ký tên ông đã đề nghị thay đổi một số nội dung nhưng không được, và ông cũng không tham gia soạn thảo bản Dự thảo Hiến pháp riêng, tóm lại ông không phải là người chủ chốt mà chủ yếu bị lôi kéo, bị lợi dụng trong vụ “lật pháp”!

Trương Duy Nhất cho là  Nguyễn Đình Lộc trở cờ, “tự tát vào mặt mình”; Đoan Trang: “không thể biện minh”; có người khuyên: “ông Nguyễn Đình Lộc hãy tự sát chính trị”; Tương Lai: “điều đó sẽ rất hại uy tín cho một người từng là Bộ trưởng và nhất là một trí thức chân chính”; Huệ Chi “có thể cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc đã chịu sức ép?; v.v…
"Dư luận viên"
Còn tôi thì thấy hành động của ông Nguyễn Đình Lộc là dũng cảm. Nếu ông trực tiếp soạn thảo và hoàn toàn tâm đắc với những văn bản đó giờ ông chối thì mới là “trở cờ”, mới “tự tát vào mặt mình”. Còn làm như trên, ông chỉ thanh minh, đã vạch ra cho bàn dân thiên hạ thấy bản chất nhí nhố của nhóm “lật pháp”. Chính ông đã tát một cú trời giáng vào mặt những người chủ xướng là “Lươn” Huệ Chi (Từ câu “ca dao” nổi tiếng: Mọi người nói với Đổng Chi/ Huệ Chi nó có cái gì như lươn) và Giáo sư Tai Ương (TL); và đồng thời tát vào mặt những “đứa” a dua lăng nhăng như Trương Duy Nhất, Đoan Trang v.v…
Tôi cũng thấy việc sớm tỉnh ngộ là may cho ông, nếu ông kiên quyết cách ly luôn thì tốt hơn, nếu ông biết bản chất thực sự của đám “dân chủ bầy đàn”.
Như chuyện tiền bạc: Xuân Diện, Phương Bích và Bùi Hằng đã “cắn nhau vì tiền”; Cu Vinh (Quang Vinh em Quang Lập) đã lợi dụng vụ Đoàn Văn Vươn làm tiền; Nguyễn Thanh Giang ăn chặn tiền của Nguyễn Gia Kiểng gởi về cho các “chiến hữu” v.v…
Bút chiến trên mạng, ai thắng?
Những người cấp tiến luôn to giọng đổi mới thì lại có cách nhìn lộn ngược, như Chu Hảo đã ca ngợi Huy Đức là “trong sáng”; Trần Mạnh Hảo ca ngợi Phát xít Nhật; Nguyễn Quang Lập biện hộ cho tội ác ở những “địa ngục trần gian”; Nguyên Ngọc đã đỡ đầu và luôn ca ngợi những kẻ phỉ nhổ vào cuộc chiến giành độc lập, cho cuộc chiến tranh đó chỉ mang lại “nỗi buồn”, khóc như cha chết trong ngày chiến thắng; v.v…
Và những người chủ trò như Huệ Chi, Tương Lai thì luôn tận dụng mọi việc, mọi cơ hội để chống đối, mục đích chính của họ là lật đổ chế độ chứ không phải vì dân vì nước, nên từ các nhân vật quấy rối như Bùi Hằng, Thục Vy, Phương Uyên đến chuyện góp ý cho Hiến Pháp, họ luôn ở trên tuyến đầu kích động.
Chuyện góp ý cho Hiến Pháp của các vị cái sai chính chính là những quan điểm lộn ngược vô cùng nguy hiểm. Như Quân đội lẽ ra cần phải trung thành với người lãnh đạo, nếu không không chỉ là đội quân rô-bốt đánh thuê mà còn là một trung tâm quyền lực có thể đảo chính bất cứ lúc nào.
Những bài học của lịch sử, thời phong kiến, khi vua hiền, tướng giỏi như giai đoạn đầu nhà Trần, nhà Lê, chúng ta đã đánh thắng những đội quân xâm lược hùng mạnh nhất; nhưng giai đoạn cuối, vua hèn, cận thần xúi bậy, nhà Trần đã mất ngôi dẫn đến chuyện dân ta mất nước; cuối nhà Lê thời Trịnh-Nguyễn phân tranh nội chiến, dân ta nồi da xáo thịt cùng cực đến dường nào! Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị được Khổng Minh phò trợ từng suýt đốt chết Tư Mã Ý, Tổ phụ của nhà Tấn; nhưng đến đời con là Lưu Thiện đớn hèn hàng giặc, cháu nội nhục quá đã bắt cả nhà tự sát trước bàn thờ Lưu Bị!
Vì vậy, hơn lúc nào hết, chúng ta đang cần có một Đảng mạnh như hồi đánh thắng Điện Biên Phủ, như hồi bắn rơi B52 trên bầu trời Hà Nội và khi lãnh đạo Chiến dịch HCM giành Toàn thắng, để chỉnh đốn, để đấu tranh giai cấp trong giai đoạn mới (chống nhóm lợi ích), lập lại kỷ cương phép nước, thưởng phạt công minh, làm theo đúng lời dạy của Bác Hồ:
-Không sợ hàng thiếu, chỉ sợ phân phối không công bằng;
- Không sợ nghèo, chỉ sợ lòng dân không yên”.
Vậy mà họ lại đòi tước quyền lãnh đạo của Đảng, đòi cách ly quân đội với đảng, phải chăng họ lại muốn nội chiến như thời Trịnh-Nguyễn, hay tệ hơn là thời Loạn 12 sứ quân, giai đoạn giữa nhà Ngô và nhà Đinh?
Cái dốt của bọn “chấy thức” Trâu bò, Lươn rắn, ễnh Ương là không hiểu rằng, với chính trị xã hội thì cái quan trọng nhất là sự phù hợp chứ không phải là hay, là tốt. Bởi có cái hay cái tốt của người áp dụng không phù hợp ở ta sẽ gây đại họa!
Tôi tin là ông Nguyễn Đình Lộc từng là Bộ trưởng không đến nỗi quá ấu trĩ về luật, về chính trị xã hội. Qua sự phân bua của ông trên ti vi, tôi hiểu là ông đã dây vào cái nhóm “lật pháp” do cái tính cả nể, dĩ hòa vi quý, một thói xấu của bản tính Việt. Ngay tôi đây, có thằng tôi ghét như chó, nhưng thấy nó cứ nhăn nhở quỵ lụy là lại tặc lưỡi bỏ qua không chấp, để rồi bị nó lợi dụng, cuối cùng không chịu nổi thì chửi nhau, tạo cớ cho bọn đểu bu vào xiên xẹo, bực cả mình. Mong ông kiên định vượt qua cái tai ách này, đừng chấp làm gì cái dư luận của đám sâu bọ, rắn rết; cái chính là ông có vượt qua được cái tính cả nể hay không? Vì thực ra, có người có suy nghĩ khác mình, nhưng về tình cảm, ta vẫn quý mến họ!
Trước thời điểm xảy ra “hiện tượng” Nguyễn Đình Lộc, 2 ông Minh Thuyết và Nguyễn Trung, theo  Tư Mã Thiên:
“Trong bản kiến nghị 72, cựu đại sứ Nguyễn Trung đứng ở vị trí thứ 62 và cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đứng ở vị trí thứ 59. Về cơ bản, kiến nghị mà ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết ký là đề nghị đa đảng, có đa đảng tất nhiên sẽ dẫn đến phi chính trị hóa quân đội, có thể chế tam quyền phân lập, có sở hữu tư nhân về đất đai…”
Nhưng chỉ sau đó vài ngày… thì cả ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết đều đã quên những gì mình đã ký”.
Như vậy cái gì đã gây ra những hiện tượng trên?

Phải chăng công đầu chính là của những “dư luận viên”, chính họ bằng blog của mình đã đi đầu trong việc nã pháo vào những trò đấu tranh dân chủ nhí nhố và đỉnh điểm là trò “lật pháp” đó, mà riêng tôi cũng kịp thời đóng góp liên tiếp 3 bài viết. Sau đó, các phương tiện thông tin chính thống, nhất là VTV1, mới lên tiếng và phát huy được lợi thế của mình.
Vậy tôi có là “dư luận viên” không?
Cũng đã có những kẻ comment gọi tôi là “văn nô”, là “dư luận viên”. Tôi thấy cũng tốt thôi, nếu điều đó góp phần làm ổn định và phát triển xã hội.
Nhưng thực tế tôi đã đi trước rất lâu.
Ngay từ năm 1997, tôi đã viết bài phê bình ra tấm ra món đầu tiên trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội “đánh” Đỗ Minh Tuấn, làm rung rinh cả giới sĩ phu Bắc Hà khụng khiệng, chiếu trên chiếu dưới, và được trao tặng thưởng năm đó. Tôi  đã đến Văn nghệ Quân đội ở Lý Nam Đế và được chào đón như thượng khách. Ông Anh Ngọc nói vừa ăn vừa đọc bài của tôi hay quá làm rơi cả đũa; ông Nam Hà ôm lấy tôi: “Đông La đây à”! v.v… Một đời viết có được những khoảnh khắc đó quả là thú vị! Tiếp theo đó tôi đã gởi bài sang tận Đức đăng trên Talawas phê phán Bùi Tín, gởi sang Ba Lan đăng trên Đàn chim Việt phê phán Dương Thu Hương; gởi sang Mỹ đăng trên Giao điểm “đánh” Trần Mạnh Hảo. Như vậy cái chương trình “dư luận viên” mà ông Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tuyên bố đã đi sau tôi rất nhiều. Thậm chí, khi Trần Mạnh Hảo hung hăng chống phá, báo chí chính thống im lặng, tôi đã từng viết thư gởi thẳng cho ông Tô Huy Rứa:
Còn chuyện bạn Hòa Bình e ngại là những bài viết giá trị của tôi liệu có đến được những nơi cần đến không? Tôi nghĩ là có vì đã có một lần một người bạn dự cuộc họp về báo chí của Ban Tư tưởng VHTƯ đã gởi cho tôi biên bản cuộc họp, trong đó có nhắc đến bài viết “Cuộc đối thoại ông chẳng bà chuộc” của tôi về chuyến Dương Thu Hương đi Mỹ:
Cái chính là sau khi đọc tôi cũng như những  ý kiến có giá trị của mọi người, những người có trọng trách cần phải làm gì? Như nhiều vấn đề tôi viết trong những truyện ngắn cách đây gần 30 năm nhưng vẫn còn nguyên đó, vẫn đang được bàn thảo sôi nổi trên nghị trường.
Tôi là một nhà nghiên cứu trên nhiều lĩnh vực, đã có những công trình được áp dụng vào thực tế và đã và sẽ in nhiều sách, vì vậy tư duy của tôi luôn mang tính khoa học, luôn logic và thống nhất. Tôi cũng luôn đứng cao hơn hoàn cảnh bản thân mình để viết vì cái chung, vì điều tối thượng là sự ổn định và phát triển của đất nước. Chỉ thế thôi!
TPHCM 25-3-2013
ĐÔNG LA / nguyentandung.org

12 Nhận Xét :

  1. Nhà ta chỉ đánh những kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại người như ông Lộc đã dũng cảm lên tiếng quay lại như vậy thì đó cũng là một người tốt có chút hiểu lầm về tư tưởng thui có cớ gì mà không thể bỏ qua được chứ chỉ trách những kẻ như Huệ Chi..nhất..vài đứa nữa thiếu văn hóa khi nhà ta quay lưng lại với mình là có thể chửi được ngay thui.Chúng ta nên ủng hộ những người tri thức có những lời lẽ chân thật phản bác những lời lẽ xuyên tạc của bọn xấu

    Trả lờiXóa
  2. Hố hố. Một bầy rận chó phải diệt bằng hế.t =))

    Trả lờiXóa
  3. Lịch sử đã chứng minh chỉ có Đảng cộng sản mới đem lại độc lập tự do cho VN, Giờ đây các thế lực thù địch luôn tìm đủ mọi cách để phá hoại ta. Hãy cảnh giác là hơn hết.

    Trả lờiXóa
  4. Thành thật chia buồn với ông Nguyễn Đình Lộc. Chỉ vì một phút chốc sai lầm mà giờ ông phải đối mặt với búa rìu dư luận. Cũng may mắn rằng ông không phải đã lún sâu vào con đường đó.

    Trả lờiXóa
  5. Cuối cùng thì ông Lộc cũng nhận phải cái giá đắt khi tham gia vào bản kiến nghị lật pháp đó với bọn rận chủ. Tôi sẻ chia và thông cảm với ông cũng như bày tỏ sự khâm phục đối với lòng dũng cảm thanh minh của ông.

    Trả lờiXóa
  6. Dù sao thì ông đã sớm đưa ra lời giải thích cho những hành động của mình. thật không phụ lòng mong mỏi của những người tin tưởng ông Lộc. Ông vẫn là người tốt.

    Trả lờiXóa
  7. Đánh người chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại. Chúng tôi rất mừng vì ông Lộc đã tỉnh ngộ sớm và mừng hơn khi không phải chính ông tham gia soạn thảo văn bản kiến nghị đó.

    Trả lờiXóa
  8. Chúng ta cần tăng cường hơn nữa những bài viết trung thực, khách quan đối phó lại với báo lá cải lan nhanh như nấm mọc sau mưa của lũ chống phá chính quyền.

    Trả lờiXóa
  9. chúng ta không thua nếu chúng ta quyết không từ bỏ. Hay cho tác giả là 1 trong những người đi tiên phong đấu tranh cho mấy cái trò nhí nhố này. Trước cái phi lí thì công lí không tồn tại.Dân chủ thực sự nằm trong lòng nhân dân. xin cảm ơn tác giả về bài viết này. Chúc mấy anh DLV tiếp tục là pháo thủ nã vào mấy cái bọn này

    Trả lờiXóa
  10. Rõ ràng. Chúng ta cần định hướng dư luận không để dư luận tin theo những tin tức lừa lọc, bịa đặt xuyên tạc trắng trợn mà từ đó có những hành động đi ngược lại với lợi ích của quốc gia dân tộc. Không để các thế lực thù địch thích làm gì thì làm, nói gì thì nói.

    Trả lờiXóa
  11. Ghét cái bọn phản động, chuyên đưa những tin tức sai lè lè ra. Mà tự suy diễn, bịa đặt theo form của bọn nước ngoài nào là dân chủ nhân quyền không được đảm bảo. Liên hiệp quốc hãy đến Việt Nam, Mỹ hãy đến Việt nam mà xem thực hư nó thế nào

    Trả lờiXóa
  12. Dư luận quốc tế, chính phủ và nhân dân các nước dân chủ, tiến bộ trên thế giới đánh giá cao, ủng hộ Đảng Cộng sản Việt Nam và chế độ nhất nguyên ở Việt Nam. Trước những thành tựu to lớn của công cuộc đổi mới do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo, dư luận quốc tế, chính phủ nhiều nước, các tổ chức quốc tế và nhân dân thế giới đã bày tỏ sự khâm phục và ủng hộ chế độ chính trị ở Việt Nam. Vì vậy không có lí do gì để chúng ta phải tiến hành đa nguyên , đa đảng như vậy cả phải không các bạn

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ