Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

30/ 4 - Ngày ấy và bây giờ !!!




Chính Trực @
Đã 37 năm đã trôi qua, hơn 1/3 thế kỷ là khoảng thời gian cần thiết để chúng ta càng nhận ra ý nghĩa vĩ đại của chiến thắng 30/4/1975




Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Trước giờ xuất kích đạt giải nhất của tác giả Nguyễn Trọng Nghĩa

Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Những người lính của tác giả Vũ Ngọc Hoàng



Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Doi cát hình bản đồ Việt Nam của tác giả Phan Tùng Sơn



Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Đưa tên lửa lên bệ phóng của tác giả Phạm Nam Yến




Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Vườn rau của lính của tác giả Nghiêm Thế Long


Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Năm học mới của tác giả Phạm Hữu Tiến





Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Ngày đầu trong quân đội của tác giả Trần Duy Tình



Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Niềm vui tân binh của tác giả Đỗ Hiếu Liêm



Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Chuẩn bị vật chất huấn luyện tại trung đoàn 271 sư 5 của tác giả Lại Thế Hiển



Những bức ảnh ấn tượng kỷ niệm ngày 30/4, Tin tức trong ngày, trien lam anh chao mung ngay 30/4, trien lam anh, chien thang 30/4, giai phong mien nam, chien tranh, ngay giai phong, ngay thong nhat dat nuoc, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Luyện tập đánh bộc phá của tác giả Nguyễn Công Vẻ
      Tinh thần chiến thắng 30/4 đang cổ vũ chúng ta trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước hôm nay. Ý chí quyết chiến quyết thắng thôi thúc chúng ta khôg cam chịu cảnh nghèo nàn lạc hậu, chậm phát triển. Tính sáng tạo, táo bạo, bất ngờ, tranh thủ thời cơ giúp chúng ta biến thách thức thành cơ hội, xoay chuyển tình thế, vượt lên khó khăn, ổn định nền kinh tế trong giai đoạn khó khăn hiện nay… Và nữa, bài học từ phát huy sức mạnh hoà hợp và đoàn kết toàn dân tộc mách bảo chúng ta tiếp tục có những chính sách khuyến khích hiền tài, khơi nguồn lực của toàn xã hội, chăm lo tốt hơn nữa những vấn đề an sinh xã hội…

Chiến tranh càng lùi xa, chúng ta càng gìn giữ và phát huy tối đa giá trị tinh thần mà ngày chiến thắng 30/4 mang lại, để dân tộc mãi mãi hoà bình và thịnh vượng.


30 Tháng 4 - Khoảnh khắc non sông !!!


         Những ai yêu chuộng hòa bình đều biết rằng chiến tranh là đau thương là mất mát, không có gì sung sướng hơn, hạnh phúc hơn khi được sống trong một đất nước hòa bình như ngày hôm nay.Để có được nền độc lập, tự do như ngày hôm nay dân tộc VIỆT NAM chúng ta đã phải trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh chống ngoại xâm để giành được đôc lập và thống nhất non song từ kháng chiến chống Pháp để giành độc lập cho đến kháng chiến chống Mỹ để giả phóng miền Nam thống nhất Tổ Quốc. Và cuối cùng chân lý đã thắng, ngày 30 tháng 4 năm 1975 quân đội chúng ta đã đánh đuổi những tên Mỹ cuối cùng ra khỏi miền nam VIỆT NAM, đánh tan chế độ ngụy quân, ngụy quyền do người Mỹ dựng nên ở miền nam VIỆT NAM, thu non song về một mối.Những ngày này cả nước ta đang tưng bừng cho lễ kỷ niệm 38 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước tác giả xin có vài dòng về thắng lợi lịch sử này. 


       Sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, nhân dân ta đã hoàn toàn đánh đuổi được người Pháp khỏi lãnh thổ Việt Nam bằng hiệp định dơ-ne-vơ, nhưng người Mỹ đã thấy được những lợi ích chiến lược ở VIỆT NAM mà người Mỹ cần nên Mỹ nhảy vào thay thế người Pháp quyết tâm mưu đồ chính tri ở nước ta hòng làm cho đất nước ta thêm rối ren để truc lợi.Để thực hiện ý đồ của Mỹ đối với VIỆT NAM người Mỹ đã dựng nên chính quyền bù nhìn Ngô Đình Diệm ở miền Nam VIỆT NAM để dễ bề sai khiến, phục vụ cho lợi ích lâu dài của nước Mỹ.Để nuôi dưỡng chính quyền này người Mỹ đã không ngừng bơm tiền vào để cho chính quyền Diệm-Nhu duy trì hoạt động, đi liền với đó là đua hàng trăm lượt lính Mỹ, hàng vạn tấn vũ khí, trang bị chiến tranh vào VIỆT NAM để chống lại công cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất non song của nhân dân ta.Nhưng cuối cùng cuộc chiến tranh phi nghĩa của Mỹ cũng đã thất bại một cách ê chề.Sau hơn 20 năm bền bỉ chiến đấu dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ nhân dân ta đã giành được thắng lợi hoàn toàn, đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào, thu non song về một mối.


       Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một ngày ý nghĩa hết sức trọng đại đối với đồng bào ta, ngày mà chân lý của chủ tịch HỒ CHÍ MINH đã được khẳng định “miền Nam là khúc ruột của VIỆT NAM, sông có thể cạn, đá có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi”.Đúng vậy, chân lý ấy sẽ không bao giờ thay đổi, miền Nam ruột thịt không thể tách rời, đi theo một con đường khác mà bọn tư bản đã vạch ra để phục vụ cho những lợi ích hèn hạ của chúng.Miền Nam VIỆT NAM phải thuộc về nhân dân, phải có một chính quyền của nhân dân để cùng cả nước đi lên Chủ nghĩa xã hội như ngày hôm nay chứ không thể sống mãi với một cái chính quyền bù nhìn, kí sinh vào người Mỹ mãi như vậy được.Không thể có một chính quyền nào mà tồn tại để lãnh đạo đất nước được khi nhìn vào nó bệ rạc và yếu kém mọi mặt như chính quyền Việt Nam cộng hòa, các thế lực chop bu suốt ngày tranh giành ảnh hưởng, đảo chính xảy ra lien tiếp, nguồn tài chính để duy trì chính quyền chỉ là viện trợ của Mỹ…Ngoài ra đau lòng hơn là đã ra những đạo luật man rợ để giết đồng bào mình như đạo luật tháng 10 năm 1959…Tóm lại ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã đánh dấu cho một ngày mà nhân dân miền Nam được bước sang một trang mới, cùng với cả nước đi lên xây dựng một cuộc sống ấm no hạnh phúc dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản VIỆT NAM. 

      Theo như tôi nhớ trong một bài viết của nhà báo nổi tiếng Neli Sheehan đăng trên tờ New York times đã viết: “Sau những năm dài tìm cách khuất phục những dân tộc nghèo khổ bằng sự tàn bạo của sức mạnh kỹ thuật của mình, nước Mỹ, một nước giàu mạnh nhất quả đất này cuối cùng cũng bị những người cộng sản đánh đuổi ra khỏi bán đảo Đông Dương”.Vậy nên thắng lợi này có thể coi là một thí dụ vô song về sự toàn thắng của con người đối với máy móc.Người Mỹ rất tự hào với nền khoa học kĩ thuật của mình đã làm tăng năng lực sản xuất nước Mỹ, đưa nước Mỹ lên là một trong những siêu cường của thế giới, nhưng đi liền với đó cũng là những vũ khí hiện đại, mức hủy diệt và sát thương vô cùng tận mà người Mỹ dung để xâm lược các nước khác yếu hơn mình.Ở VIỆT NAM cũng vậy, để cứu lấy chế độ bù nhìn Việt Nam cộng hòa mà người Mỹ đã không ngần ngại thử nghiệm những vũ khí tối tân đối với nhân dân ta như các loại máy báy, tàu chiến trong các chiến dịch, điển hình là cuộc rải thảm bom đối với miền Bác VIỆT NAM bằng máy bay B52 nhằm khuất phuc ý chí của nhân dân ta.Nhưng người Mỹ đã nhầm khi do quá kiêu ngạo và đánh giá sai về khả năng của quân và dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ đã có những chuẩn bị để đo ván người Mỹ trên bầu trời Hà Nội.Và người Mỹ cuối cùng đã phải cúi đầu, nhận rut quân để có được “chiến thắng trong danh dự”.Đau đớn hơn là người Mỹ đã dung chất độc hóa học để hủy diệt công cuộc thống nhất đất nước ta và đã để lại những hậu quả vô cùng đau thương cho hang triệu trẻ em VIỆT NAM có bố, mẹ từng tham chiến tại chiến trường miền Nam mà mãi khó ai có thể khắc phục được. 


       Ngày 30 tháng 4 hằng năm cũng là dịp để những ai đã từng sống trong những năm chia cắt nhớ lại và biết trân trọng hơn về ngày đất nước ta được thống nhất hoàn toàn, biết nhớ về công lao những ai đã hy sinh cho công cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.Những ngày này với những ai đã từng trải qua đau thương sẽ rất thấm thía ý nghĩa của những phút dây này.Tôi thường nghe cậu ruột tôi-một người lính đã tham chiến ở miền Nam đến cuối cùng nói rằng những ngày này cậu tôi đang nằm tại một viện quan y vì bị thương nhưng đây là giây phút vỡ òa nhất của mỗi người lính, bởi vì từ đây đất nước chúng ta sẽ không còn bóng dáng của những tên Mỹ xâm lược nữa, nhân dân miền Nam sẽ được tự do lựa chọn cuộc sống của mình mà không phải run sợ trước chính quyền bù nhìn Việt Nam cộng hòa núp bóng ngoại bang kia nữa.Ngày này cũng là ngày cho thấy những đúng đắn của Đảng trong lãnh đạo và những tiên đoán mang tính thiên tài của chủ tịch HỒ CHÍ MINH trong công cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, cho thấy rằng dân tộc VIỆT NAM chỉ thực sự độc lập về mọi mặt, chủ quyền quốc gia được giữ gìn trọn vẹn khi có sự thống nhất lãnh đạo của Đảng cộng sản VIỆT NAM, chứ không thể ảo vọng như các nhà lãnh đạo của chính phủ Việt Nam cộng hòa cũ muốn đưa một nửa đất nước đi theo một đường hướng riêng dân tộc cực đoan và dựa dẫm, lệ thuộc một cách vô điều kiện vào các thế lực ngoại bang.Chính đường lối thiếu độc lập tự chủ, không phục vụ lợi ích của nhân dân mà chỉ là một chính quyền tồn tại như thực vật nên cuối cùng sự sụp đổ là sự tất yếu của lịch sử.Và phút dây lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trên nóc dinh Độc lập là một giây phút huy hoàng mà tất cả chúng ta đều phải ghi nhớ,đánh dấu cho lịch sử dân tộc bước sang một trang mới, tươi sáng hơn. 

      Đối với tôi những người sinh ra trong thời bình chỉ được nghe chiến thắng về 30 tháng 4 năm 1975 qua các trang sách hay những câu chuyện kể của các bác cựu chiến binh đã từng tham chiến ở mặt trận miền nam nhưng tôi cũng ý thức được rằng chúng ta phải biết trân trọng hơn nữa hòa bình và độc lập dân tộc và biết ơn những người chiến sĩ đã ngã xuỗng cho chúng ta có ngày hôm nay được ăn học đầy đủ, không phải lo lắng chiến tranh nữa.Tôi thiết nghĩ rằng qua những ngày kỷ niệm chiến thắng thế này giới trẻ phải bồi dưỡng cho bản thân mình ý thức dân tộc nhiều hơn,phải biết tự hào hơn nữa về những chiến công mà cha anh chúng ta đã giành được trong quá khứ để đem về độc lập, hòa bình cho đất nước như ngày hôm nay và phải tin tưởng hơn nữa vào con đường mà cha anh ta đã chọn.Bài viết của tôi có thể có một số đọc giả là những người có quan hệ mật thiết với chế độ Việt Nam cộng hòa cũ nhưng tôi mong các bạn hãy suy nghĩ và ý thức lại về quan điểm tư tưởng, cuộc đấu tranh của những người cộng sản là nhằm đánh đuổi giặc ngoại xâm và thống nhất đất nước.Dân tộc VIỆT NAM luôn có ý chí quật cường,luôn bao dung và vị tha cho những ai đã sai lầm và biết nhận lỗi như những người lính ngụy cũ đã từng phất cờ Đảng cộng sản, cờ Tổ quốc khi quân đội nhân dân VIỆT NAM ra tiếp quản quần đảo TRƯỜNG SA, hãy là một người dân VIỆT NAM sáng suốt cùng chung tay nỗ lực trong việc hàn gắn vết thương chiến tranh, cùng xây dựng đất nước để đưa dân tộc VIỆT NAM tiến tới sự phồn thịnh và văn minh chứ đừng nghe theo sự tuyên truyền xuyên tạc của các thế lực thù địch mà ôm hận gây nên thù hằn, hãy như tổng thống Dương Văn Minh đã phát biểu hối lỗi khi chế độ Sài Gòn sắp sụp đổ là “tôi đã làm tay sai cả đời cho Pháp, rồi tay sai cho Mỹ đã quá đủ rồi, tôi không thể làm tay sai cho Trung cộng nữa” Trung Quốc muốn duy trì chế độ ngụy quyền cũ để chia cắt nước ta.Tất cả chúng ta đang sống trong độc lập tự do vì vậy đừng là con rối để các thế lực lợi dụng. 







Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Bất mãn ư? Còn lâu nhé !!!



        Trên trang blog Tễu thứ năm ngày 25-4-2013, có bài viết về những bất mãn tại Việt Nam đó là khủng hoảng niềm tin sâu sắc vào Đảng, vào chủ nghĩa Mác khủng hoảng niềm tin khi kinh tế Việt Nam đang không tìm ra dấu hiệu phục hồi. 



     Hình ảnh đầu bài báo có lẽ không còn quá xa lạ với mỗi người dân Việt, những người lái xe ôm ngồi uể oải chờ đợi khách . Mở màn bằng hình ảnh này quả là “đắc địa”, đính kèm theo đó là thông tin: 

Dưới tiêu đề "Những lúc khó khăn cũng là lúc bất đồng và trấn áp công khai nở rộ ở Việt Nam’, nhà báo Thomas Fuller của New York Times đã đưa ra quan sát này trong một lần đi tìm hiểu thực tế mới đây ở thành phố Hồ Chí Minh.” 

        Vâng, việc chọn ra một hình ảnh không còn xa lạ với người dân của đất nước chúng tôi đến cả những đứa trẻ còn không thấy xa lạ mà nhà báo Thomas Fuller đưa lên đầu trang như một phát hiện vô cùng lý thú (dùng từ chính xác thì có lẽ là PHÁT MINH) cũng đủ để thấy trình độ của nhà báo này khi tìm hiểu về kinh tế của nước khác là con số 0, số 0 tròn trĩnh. Nếu vậy thì nhà báo Mỹ này rất xứng đáng với câu nói quen thuộc cuả dân gian Việt Nam: TRONG NHÀ CHƯA TỎ, NGOÀI NGÕ ĐÃ THÔNG. 

       Tại sao nhà báo không về đất nước mình mà xem những đoàn người nối đuôi nhau xếp hàng xin trợ cấp thất nghiệp: 





(nguồn ảnh: VTC NEW, ngày 6-4-2013) 

         Không thể phủ nhận rằng kinh tế Việt Nam đang ở trong hoàn cảnh khó khăn khi số người thất nghiệp, thiếu việc làm, nợ nước ngoài,.. đang gia tăng; những người đang mưu sinh họ hiểu rõ hơn ai hết về những khó khăn của kinh tế nước nhà. Nhưng nhìn vào cả chặng đường mà kinh tế Việt Nam đã đi qua thì niềm tin của người dân có lẽ không hề sụt giảm như nhà báo Mỹ đã điều tra. Vì khi các nước trong khu vực và trên thế giới đang bước vào cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật lần 2 những năm 70, 80 thì Việt Nam vẫn đang trong cuộc chiến tranh vĩ đại bảo vệ độc lập dân tộc.; hòa bình đi lên đâu phải chỉ có phát triển kinh tế mà còn phải khắc phục những hậu quả nặng nề của đất nước khi bị phá hủy bao nhiêu là cơ sở cật chất, công trình kinh tế,… 


Xin được nói thêm là, tình hình kinh tế thế giới trong những tháng đầu năm cũng không mấy khả quan và niềm tin của nhân dân nhiều quốc gia lơn trên thế giới đang bị suy giảm.: 

 >> Kinh Tế



abcviet (theo vietnamplus )(theo vietnamplus )
Gửi 26/04/13 12:12

Nền kinh tế Mỹ đang có dấu hiệu phát triển chậm lại 
Bất chấp số lượng công nhân thất nghiệp trong tuần vừa qua giảm mạnh so với dự kiến, nền kinh tế lớn nhất thế giới ở thời điểm hiện tại đang có những dấu hiệu phát triển chậm lại. 

Theo thông báo ngày 25/4 của Bộ Lao động Mỹ, số lượng công nhân nộp đơn xin hưởng trợ cấp thất nghiệp ở nước này trong tuần trước chỉ ở mức 339.000 người, giảm 16.000 người so với tuần trước nữa và thấp hơn nhiều so với mức dự kiến 351.000 của các chuyên gia. Như vậy, số công nhân nộp đơn xin hưởng trợ cấp thất nghiệp trong 4 tuần lễ vừa qua ở mức trung bình 357.000 người, giảm 4.500 người so với mức trung bình của 4 tuần trước đó. 

    Trong tháng Ba vừa qua, nền kinh tế Mỹ chỉ tạo ra thêm 88.000 việc làm mới, thấp hơn nhiều so với mức trung bình 220.000 của bốn tháng trước. Hầu hết các chuyên gia dự báo số việc làm mới được tạo ra trong tháng Tư sẽ cao hơn, dự kiến có thể đạt 150.000. Tỷ lệ thất nghiệp chung ở Mỹ trong tháng Ba là 7,6%, giảm 0,1% so với tháng Hai. Đây là mức thất nghiệp thấp nhất ở Mỹ trong 4 năm qua. 

     Chuyên gia kinh tế Jim O'Sullivan thuộc công ty High Frequency Economics cho rằng chiều hướng tiếp tục cải thiện của thị trường việc làm tương phản phần nào với các dấu hiệu về đà phát triển chậm lại của nền kinh tế Mỹ trong những tháng đầu năm 2013. 

     Theo kết quả điều tra của công ty Markit, chỉ số sản xuất của Mỹ trong tháng Tư này giảm xuống mức 52 điểm so với 54,6 điểm của tháng trước. Đây là chỉ số sản xuất thấp nhất trong vòng sáu tháng qua. Nhu cầu của người tiêu dùng Mỹ trong tháng Tư tăng chậm nhất trong vòng sáu tháng qua, chỉ ở mức 51,8 điểm so với 55,4 điểm trong tháng Ba. Doanh số bán lẻ ở Mỹ trong tháng Ba chỉ đạt 418 tỷ USD, giảm 0,4% so với tháng Hai. 

      Cho dù vẫn tiếp tục xuất hiện những dấu hiệu tăng trưởng chậm lại, nhưng các chuyên gia vẫn hy vọng tốc độ tăng Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Mỹ trong quý đầu 2013 có thể đạt 3,0% và cả năm có thể đạt trên 2,0%.”

      Ngay trên đất nước của chính nhà báo Thomas, người dân mất niềm tin sâu sắc vào nền kinh tế đang phát triển chậm chạp thì ông không có quyền bình luận về niềm tin của nhân dân nước khác khi cho rằng niềm tin vào kinh tế đất nước bị suy thoái. 

        Nhân đây, xin trích một số tấm gương thanh niên Việt Nam đã vươn lên làm giàu trên chính quê hương mình, trở thành những người có thu nhập cao và giúp đỡ nhân nhân trong vùng thoát nghèo mà chương trình SING RA TỪ LÀNG của VTV6 ban thanh thiếu niên ĐTH Việt Nam đã thực hiện:Anh Hoàng Văn Vấn, 27 tuổi, người dân tộc Tày, thôn Nà Lé, xã Thanh Tương (Nà Hang)- chủ của mô hình kinh tế cho thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm. 

       “Thấy quê mình có những khu rừng lau lem rậm rạp, nhiều đồng cỏ hoang xanh non mỡ màng, năm 2006, Vấn bàn với gia đình dốc toàn bộ vốn liếng và vay mượn thêm anh em họ hàng đầu tư mua 6 con trâu sinh sản về nuôi để phát triển kinh tế. Sau anh mạnh dạn học hỏi kinh nghiệm và mở rộng chăn nuôi dê, bò, lợn,.. đạt hiệu quả cao và vận động bà bon trọng vùng cùng làm, nhiều hộ gia đình đã khấm khá từ đó.” 

       “Đến vùng biên giới Đức Cơ tỉnh Gia Lai, nơi có những ngôi làng của bà con đồng bào các dân tộc thiểu số đã thoát khỏi cảnh nhà tranh vách đất dựng lên một bức tranh “làng nhà Thái” tuyệt đẹp, nhiều đứa con của buôn làng đã biết trồng cao su, cà phê, tiêu , điều… để làm nên tỷ phú.

Những tỷ phú cà phê, cao su 

     Người Jơrai ở làng Chan đã làm nên một chuyện cổ tích, một điều kỳ diệu ở vùng biên giới, từ một làng nghèo khó, chỉ trong vòng hơn 5 năm trở lại đây, bà con đã tập trung lao động, biết tích luỹ để làm giàu, nhiều biệt thự vườn kiểu nhà Thái cũng mọc lên quay mặt ra đường nhựa như chứng tỏ sự giàu sang của một làng “nông thôn mới”.




Tỷ phú Gan bên vườn tiêu, cà phê. 

       Giới thiệu với chúng tôi vườn tiêu đang thu hoạch, anh Ksor Găn (33 tuổi- dân tộc Jơ rai) khoe: “Vụ thu hoạch này, riêng tiêu nhà mình cũng thu về khoảng 100 triệu đồng. Ngoài nhận khoán 3 ha cao su, nhà còn trồng thêm 2 ha cao su, 1 ha mì và 5 sào cà phê… nếu trời cho, năm nay nhà mình thu về cũng gần một tỷ đồng. Ngoài chiếc xe tay ga Air Blade mới mua gần 50 triệu đồng, nhà mình cũng vừa đóng bộ bàn ghế gần 100 triệu đồng nữa. Đến nay, mình đã tậu được 6 xe máy xịn rồi! Có chiếc đi chơi, có chiếc chỉ để đi làm cũng vui phải không anh! Sau mình còn rất nhiều tỷ phú chân đất thu nhập mỗi năm cũng từ 400 - 700 triệu đồng.


      Mấy năm qua, nhờ sự tiếp sức của cán bộ, chiến sĩ Công ty 72 về cây giống, lương thực, thực phẩm và hướng dẫn quy trình trồng, chăm sóc khai thác cao su, cà phê…thu nhập trung bình của các hộ dân trong làng đạt trên 100 triệu đồng/năm và 30% số hộ thu nhập trên 300 triệu đồng/năm. Đến nay, trong làng hầu hết đã có nhà xây kiên cố với đầy đủ tiện nghi sinh hoạt đắt tiền như ti vi, tủ lạnh, xa máy, bếp ga... nhà nào ít thì 2 xe máy.” 

(Theo thông tin tư chương trình SINH RA TỪ LÀNG, VTV6) 

        Cũng nhân dịp đất nước chúng tôi hướng tới kỷ niệm ngày giải phóng đất nước (30-4-1975), các trang mạng xã hội đều được thanh niên, cộng đồng người Việt ở khắp năm châu để hình biểu tượng là hình ảnh cờ đỏ sao vàng, đó là niềm tin không ai có thể phủ nhận- niềm tin lớn lao vào Đảng, vào con đường mà Đất nước đã chọn và đang đi đến. 

       Hi vọng qua góc nhìn khách quan, chính xác của tôi, tác giả người Mỹ trên blog Tễu sẽ có cái nhìn đúng đắn hơn, không bị lệch lạc về niềm tin của nhân dân Việt Nam vào sự phục hồi của nền kinh tế trong bối cảnh toàn cầu gặp nhiều khó khăn như hiện nay cũng như hiểu được rằng niềm tin vào ĐCS VIỆT NAM là không bao giờ lụi tắt. 


Hương Lan










Xuân Diện - Kẻ chuyên đào bới những đống rác cũ


To mồm kêu gọi biểu tình yêu nước hay là phá hoại

         Nói luôn cho khỏi chờ đợi, đó là Nguyễn Xuân Diện, có học vị tiến sĩ đọc chữ tàu (cái nghề đọc chữ mà cũng vẽ ra được tiến sĩ thì cũng lạ). Người làng Đường Lâm, Xứ Sơn Tây, nơi có làng cổ Đường Lâm, đất thiêng sinh ra “Hai vua”. Một thời, khi mới tập tọe vào diễn những vỡ tuồng chính trị, hắn được đám kền kền tung hô là anh hùng cái thế, vì dân quên cả bản thân, không màng chuyện vợ con, ai dè là xăng pha nhớt. 


       Nghề chính là dịch gia phả, đọc văn bia kiếm sống. Một thời làm ăn được do kinh tế phát triển, đời sống dư dật, dân tình đổ xô làm nhà thờ họ, viết lại gia phả, Diện có việc làm. Thời đó hắn kiêu lắm, dịch gia phả tính tiền bằng chữ, mỗi chữ mỗi tiền mà người vẫn đổ xô vào. Nào ngờ cuộc đời bể dâu, kinh tế sa sút, nhà thờ, gia phả không còn là nơi đào ra vàng nữa hắn đói. 

 


       Một đêm, nằm vắt tay lên trán, nghĩ kế làm ăn, hắn phát hiện ra có một nghề liên quan đến giấy má chưa mấy ai thông thạo, ấy là nghề thưa kiện. Cái này thì hắn thạo vì suốt đời cắm đầu vào đọc trong đống văn tự cổ gặp rất nhiều đơn kiện tụng. Dân đen thì ít chữ, muốn kiện thì phải thuê người có chữ. Thầy kiện thì đứng giữa quan và dân, nếu thấy quan thất thế thì làm tiền quan, còn thấy dân thất thế thì làm tiền dân. Nhất cử lưỡng tiện. Nghề này mới là cao thủ bởi, đàng nào thì cũng có tiền và người mất tiền còn phải cám ơn mình. 

Ấy thế nhưng làm nghề này là phải có bản lĩnh. 

      Trước hết là phải tìm cho ra cái cớ. Hồi mới vào nghề, khiếu kiện đất đai còn ít, Diện tập tọe đi theo đám biểu tình chống Trung Quốc. Nấp sau chiêu bài đó thì an toàn, ai lại đi phạt người “yêu nước”. Tuy vậy Nhà nước vẫn ngăn cản vì không cần thiết phải chọc giận thằng khổng lồ khi chưa hết cách để tranh thủ yên ổn làm ăn. Diện và đồng lõa biết cái thế khó của chính quyền nên càng tìm cách xúi dục thanh niên, sinh viên xuống đường. Mục đích của Diện không phải là chống Trung Quốc mà là tìm cách lợi dụng sự bức xúc của đám đông để bẻ lái sang đấu tranh chính trị hạ bệ chính quyền. Hắn rất gian manh ở chỗ, không mấy khi xuất hiện ở nơi, ở thời điểm nóng, thi thoảng chạy ra chụp vội cái ảnh, tung ngay lên mạng. Trong lúc đám người bị kích động ở ngoài đường thì Diện ngồi đâu đó, trong quán cafe lạnh đưa “tin nóng” qua mạng. Sau này ngửi thấy khiếu kiện đất đai là miếng mồi ngon Diện chuyển nghề. Làm cái món này vừa có tiếng vừa có miếng. Bây giờ Diện có hẳn một blog riêng cho khiếu kiện đất đai. Ở đời, biết bao nhiêu mâu thuẫn xã hội phát sinh, sao Diện chỉ chăm chắm vào đó? Tiền cả. 

 

        Cái nghệ thuật của Diện là bé xé ra to. Khi khởi sự bằng biểu tình chống TQ, Diện cùng đồng bọn tập trung giỏi lắm chỉ được hai, ba chục người. Hẹn nhau ở một điểm, rồi hai ba, rút khẩu hiệu ra, chụp ngay vài cái ảnh, kéo nhau ra đường. Đường Hà Nội mà chỉ cần chắn lại một phút là tắc, dồn lại thành đám đông. Chụp ngay vài cái ảnh, đưa lên, vậy là thành biểu tình lớn. Vụ Văn Giang, những gì đã xảy ra, đúng sai về phía nào cũng đã được giải quyết từng bước. Không phải chỉ ở tầm tỉnh mà ngay cả Thủ tướng chính phủ trực tiếp nghe. Tình hình đã có chiều hướng tốt hơn thì mới hôm qua Diện lại giở trò ra tuyên bố kỉ niệm 1 năm Văn Giang, tung ra một bản chữ kí loằng ngoằng mà đứa trẻ con cũng biết đó chỉ do vài người chép, chỉ có cái tên rồi lu loa lên đó là kiến nghị của 1244 hộ ở ba xã Xuân Quan, Cữu Cao, Phụng Công. Trong lúc ai cũng biết rằng chỉ còn gần 160 hộ trong hơn một nghìn hộ đó còn chưa chịu nhận đền bù. Tất nhiên đó là chuyện của năm trước, khi giá nhà đất còn ngất ngưỡng. Bây giờ chẳng ma nào hỏi chắc sẻ đến hồi họ xin được nhận tiền nên Diện vội hâm nóng lại để đục nước, béo cò. 

        Làm cái nghề này là phải biết dựa vào những kẻ bất mãn, những kẻ vô liêm sỉ rồi tung hứng, làm cho chúng say men hoang tưởng, ngỡ mình là anh hùng. Em Kim Tiến xinh đẹp có thù hận gì với ngoại bang đâu, chỉ là thù nhà khi bố bị chết oan, Diện đã tô son trát phấn, chải chuốt thành người yêu nước thương nòi. Em Minh Hằng có nợ nước đâu, chỉ là thứ đàn bà thối tha kiện tụng, lăng mạ cả với mẹ đẻ và em gái mình chỉ vì mấy mét đất thừa kế bổng chốc được Diện đánh bóng mạ kền thành nhân vật nữ của năm. Đến khi bị người khác chịu không nổi đưa cái clip Hằng văng máu trên, máu dưới với công an thì Diện im như thóc. Còn nhiều nữa chẳng như “binh nhì” Tiến Nam, người hùng Chí Đức… 


       Giã man hơn là Diện còn đẩy cả những bậc cha chú đáng kính, đã đến tuổi “lẫn” lên tuyến đầu làm bia đỡ đạn cho Diện như cụ Trọng Vĩnh, bà Hiền Đức, thật quá đê hèn. Có giỏi thì ra mặt đương đầu, việc gì phải nấp sau ông cụ hơn 90 tuổi. 


        Làm cái nghề này thì phải có máu lưu manh. Đồng bào ba xã Văn Giang có còn gì nữa đâu khi tiền đền bù chưa nhận, ruộng nương không thu hoạch, vậy mà vẫn phải nộp hụi để những kẻ như Diện chi tiêu. Đến cả con nặc nô Minh Hằng khi bị quản chế ở trại, lợi dụng chuyện đó Diện ở ngoài quyên góp của những người nhẹ dạ cả tin được hơn 200 triệu để mỗi lần kéo đàn kéo lũ lên trại gọi là đi thăm, kể cả không gặp thì cũng về đánh chén một bữa. Khi Hằng ra trai, đòi tiền thì bị Diện quỵt mất hơn trăm triệu, vậy là chửi nhau. Một thằng mài đít trên ghế đọc văn tự cổ, ăn lương hành chính, hỏi tiền đâu ra mà thuê xe, thuê cộ chở dân Văn Giang, Dương Nội đi Tiên Lãng. Tiền dân cả thôi, dân góp, hắn tiêu. 

     Xem ra, thời buổi này Diện vẫn còn đất sống vì còn khối người ngây thơ, cả tin. Khi nào đời sống khấm khá thì quay về đọc văn bia, dịch gia phả vậy. Có điều lạ là tại sao trên các blog của hắn đầy rẫy những bài mất dạy mà chính quyền chưa sờ đến? 


Mõ Làng

Ngày 30-4: mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam





Đã 37 năm đã trôi qua, hơn 1/3 thế kỷ là khoảng thời gian cần thiết để chúng ta càng nhận ra ý nghĩa vĩ đại của chiến thắng 30/4/1975.

Chiến thắng 30/4 là một trong những mốc son chói lọi nhất trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta. Đó là biểu tượng sáng ngời của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, đỉnh cao của khí phách và trí tuệ của con người Việt Nam. Suốt 30 năm kể từ ngày Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công, cả dân tộc kiên cường chiến đấu hy sinh để đi tới thắng lợi trọn vẹn “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, “Bắc Nam sum họp”…

Chiến thắng 30/4 là chiến thắng của nội lực Việt Nam, của truyền thống văn hoá dân tộc, của sự lãnh đạo tài tình, sáng tạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta, đồng thời là sự ủng hộ giúp đỡ chí tình của bạn bè quốc tế, của các nước Xã hội chủ nghĩa anh em, của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, trong đó có nhân dân Mỹ.

Với mỗi người Việt Nam, ngày 30/4/1975 là một ngày lịch sử trọng đại. Đó là ngày mà chiến tranh dần đi vào dĩ vãng, đất nước sạch bóng thù xâm lược, hoà bình trở lại trên toàn cõi Việt Nam. Đó là ngày đoàn tụ: Non sông thu về một mối, Bắc – Nam liền một dải từ địa đầu Lũng Cú đến chót mũi Cà Mau. Vĩ tuyến 17 ngang dòng sông Bến Hải chỉ còn là di tích lịch sử một thời…

Ngày 30/4 là ngày hoà hợp dân tộc, từng gia đình và cả dân tộc sum họp dưới mái nhà Việt Nam, người một nước cùng nhìn về một hướng, cùng chung một con đường… Hoà hợp dân tộc đã hoá giải xung đột, xoá bỏ hận thù, giải phóng nội lực để cùng nhau bước vào kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên hoà bình, thống nhất, độc lập, tự do cùng đi lên Chủ nghĩa xã hội, xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn…

Có trải qua những năm tháng chiến tranh, chứng kiến cảnh đất nước hai miền chia cắt mới thấy ý nghĩa to lớn của chiến thắng 30/4, mới cảm nhận hết giá trị của những năm tháng hoà bình và sự thống nhất, toàn vẹn Tổ quốc. Vì cuộc sống hoà bình và toàn vẹn lãnh thổ mà cả dân tộc tiến hành cuộc kháng chiến 30 năm. Vì thế, hơn ai hết, người Việt Nam càng quý trọng những ngày tháng hôm nay, càng trân trọng những thành quả có được sau hơn 20 năm đất nước đổi mới trong bối cảnh đất nước hoà bình, xã hội ổn định.

Tinh thần chiến thắng 30/4 đang cổ vũ chúng ta trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước hôm nay. Ý chí quyết chiến quyết thắng thôi thúc chúng ta khôg cam chịu cảnh nghèo nàn lạc hậu, chậm phát triển. Tính sáng tạo, táo bạo, bất ngờ, tranh thủ thời cơ giúp chúng ta biến thách thức thành cơ hội, xoay chuyển tình thế, vượt lên khó khăn, ổn định nền kinh tế trong giai đoạn khó khăn hiện nay… Và nữa, bài học từ phát huy sức mạnh hoà hợp và đoàn kết toàn dân tộc mách bảo chúng ta tiếp tục có những chính sách khuyến khích hiền tài, khơi nguồn lực của toàn xã hội, chăm lo tốt hơn nữa những vấn đề an sinh xã hội…

Chiến tranh càng lùi xa, chúng ta càng gìn giữ và phát huy tối đa giá trị tinh thần mà ngày chiến thắng 30/4 mang lại, để dân tộc mãi mãi hoà bình và thịnh vượng.

Chúng ta cùng nhìn lại một số hình ảnh làm nên chiến thắng chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử

Xe tăng quân giải phóng đánh chiếm phủ tổng thống ngụy lúc 9g30 ngày 30/4/1975


Quân giải phóng đánh sân bay Tân Sơn Nhất ngày 30/4/1975. Ảnh: Đinh Quang Thành

Nhân dân vui mừng chứng kiến đoàn xe tăng tiến vào dinh Độc Lập. Ảnh: Lâm Hồng Long


Nhân dân vui mừng chứng kiến đoàn xe tăng tiến vào dinh Độc Lập. Ảnh: Lâm Hồng Long


Các tầng lớp nhân dân Sài Gòn tham dự mít tinh mừng chiến thắng

Nữ chiến sĩ biệt động Nguyễn Trung Kiên dẫn đường cho quân giải phóng tấn công dinh Độc Lập và sân bay Tân Sơn Nhất




Máy bay lên thẳng của Mỹ bị bắn rơi trên đường phố Sài Gòn

Hàng chục vạn nhân dân thủ đô Hà Nội đổ ra đường mừng thắng lợi vĩ đại của dân tộc




Sưu tầm internet

Thực hư "những đòn bẩn" của con chiên JB Vinh




 Con chiên  JB Vinh "văng miểng"

        Chắc hẳn các bạn cũng như tôi đã từng nghe đến nhàm chán cái câu "Đại hội / kế hoạch / hội thảo / chiến dịch,.. đã thành công tốt đẹp"mà mấy cậu thư ký các cơ quan nhà nước "nhét vào mồm" các sếp?! Căn bệnh khoa trương thành tích của bộ máy hành chính có "công lao" không nhỏ từ các vị "quân sư quạt máy" này. Nhưng nếu các bạn mà xem qua bài viết của con chiên JB Nguyễn Hữu Vinh thì hẳn sẽ cười đến té ghế vì so với đẳng cấp "chém gió" của anh ấy, đám "quân sư" kia chỉ dám đứng đằng xa mà nhìn. Trong bản gốc tại blog của mình, anh ta viết về bản góp ý sửa đổi hiến pháp của hội đồng giám mục Việt Nam như sau:

       "Như tiếng sấm giữa trời quang, bản văn của Hội Đồng Giám mục Việt Nam nhận định và góp ý vào bản Hiến pháp gửi tới Quốc hội đã làm rung chuyển nhiều thành phần trong xã hội. Không chỉ với người Công giáo Việt Nam, mà ngay cả với những công dân quan tâm đến tình hình đất nước, lo lắng cho tiền đồ dân tộc cảm thấy hân hoan, phấn khởi. Với bản văn mạch lạc, sáng suốt và đúng trọng tâm những gì đất nước này, dân tộc này đang cần để vượt qua bế tắc, tiến bước trên con đường phát triển. Trước đó, bản Kiến nghị của 72 nhân sĩ trí thức đã gây một tiếng vang lớn báo hiệu dân tộc Việt Nam đã có những dấu hiệu chuyển mình. Cơn chuyển mình vật vã, đau đớn để vượt qua sự sợ hãi vốn tạo thành thói quen của cả xã hội, thành phản xạ của mỗi công dân Việt Nam."
        Ôi, đẳng cấp cỡ này ngỡ đâu chỉ còn có ở đám rận vàng bên "mẫu quốc", ngày đêm tung hô cho cái gọi là "quân lực VNCH vô địch" để tự ám thị mình dù đã chạy cách xa nửa vòng trái đất khỏi quê hương và gần 40 năm kể từ tháng 4 hào hùng năm 1975 ấy. Các bạn đọc của tôi, các bạn có thấy mình bị "rung chuyển" không vậy? Riêng tôi thì có, chỉ có điều là "rung rốn vì cười"!!! Có lẽ chúng ta nên tạm gọi anh chàng này là Vinh "văng miểng" để phân biệt với anh Vinh "sàm" kia.



       Thế rồi, JB cho rằng uy lực của "tiếng sấm giữa trời quang" ấy đã khiến cho "nhà cầm quyền Hà Nội lúng túng và hoảng hốt", dẫn đến những việc sử dụng "đòn bẩn", "dựng chuyện và bịa đặt", hệ thống truyền thông của Đảng và nhà nước, cụ thể là báo Nhân dân phải "cùng quẫn". Ôi, nghe như thể vận mệnh chế độ đang đứng bên bờ vực của sự tồn vong vậy! Hãy xem những lý lẽ của con chiên này ra sao mà lại hùng hổ nổ nguyên băng hoành tráng đến thế.


Thực hư "những đòn bẩn""Đòn bẩn"

 Thứ nhất, theo JB là "kéo dài thời gian góp ý đến cuối tháng 9/2013 thay vì kết thúc trong tháng Ba" vì "sau khi chi 'hàng đống tiền dân' từ ngân sách, nhà nước sẽ thu được một số lượng chữ ký áp đảo và coi như “đó là nguyện vọng nhân dân”. Trước giờ tôi chỉ biết rằng để có lợi thế thì người ta phải tổ chức trưng cầu ý kiến trong thời gian thật ngắn nhằm hạn chế những ý kiến chống đối (đêm dài lắm mộng!) chứ chẳng ai lại tự dưng kéo dài thời gian cho đối thủ nằm nghĩ ngợi thêm chiêu trò hay lôi kéo thêm nhiều người khác cả. "Chi ngân sách" thì cũng đã chi hầu hết trong 3 tháng đầu rồi, 6 tháng tiếp theo chỉ nằm chờ xem có thêm ý kiến nào khác thì bổ sung vào chứ liên quan gì đến việc "nhà nước sẽ thu một số lượng chữ ký áp đảo"? Người thông minh thì phải lợi dụng thời gian kéo dài này mà tuyên truyền ý tưởng của mình đến đông đảo người dân hơn nữa để lôi kéo thêm đồng minh về phía mình chứ sao lại than thở vì điều đó? Phải chăng khả năng càn quấy của JB và các đồng đạo chỉ đến vậy, để lâu sợ người ta phát hiện ra bản chất của mình hoặc"phong trào" sẽ "mất lửa"? Thật đúng là tư duy của cừu khác hẳn người thường!

"Đòn bẩn" thứ hai mà JB "tố" là "hệ thống tuyên truyền, truyền thông nhà nước còn 'lôi đám nhân sĩ, trí thức' ra 'đánh hội đồng' trước công luận nhưng lại không dám đưa ra cho người dân xem họ, những trí thức, nhân sỹ, đã thực sự nói gì?". Câu này tự thân nó đã mâu thuẫn với nhau, chẳng khác nào bảo đưa 1 bị cáo ra trước tòa nhưng viện kiểm sát lại không cho người tham gia phiên tòa biết bị cáo đó bị truy tố vì tội gì. Tôi thậm chí đôi khi cũng bực với cái hệ thống tuyên truyền của nước mình, họ phản bác lại những luận điệu sai trái của đám "nhân sĩ trí thức" này nhưng chẳng "dám" nêu thẳng tên tuổi của họ ra mà chỉ "đánh" vào cái lý luận ngu ngơ của họ. Rõ là nhân đạo không phải lối! Đám "nhân sĩ trí thức" đó là những ai, nói những gì thì nhan nhản trên mạng, thậm chí họ là đối tượng được ưu ái trong blog Đôi mắt, chỉ khác cái là ở đây họ được gọi đúng với bản chất của họ, "rận sỹ chấy thức".


Sau khi cho rằng chính quyền đã ra 2 "đòn bẩn", con chiên này tiếp tục "tự sướng" về cộng đồng Ki tô giáo của anh ta: "Họ cũng thừa biết xưa nay, giáo dân Công giáo luôn đồng lòng, nhất trí với Hội đồng Giám mục một cách hầu như là tuyệt đối trong những vấn đề cơ bản đối với vận mệnh giáo hội và đất nước, vì con người. Do vậy, tiếng nói của Hội đồng luôn được sự ủng hộ to lớn. Chính vì thế, đánh vào khối này còn khó hơn 'đục khối bê-tông', càng đánh trực diện vào nó, càng khơi động tinh thần đoàn kết, hiệp thông. Điều đó đã được thử thách suốt mấy chục năm nay dưới chế độ Cộng sản nói riêng và suốt mấy trăm năm, qua nhiều thời kỳ lịch sử khốc liệt với giáo hội Công giáo. Do vậy, họ dùng nhiều chiêu trò khác tinh vi hơn nhưng cũng được cho là 'bẩn thỉu' hơn.".
Đúng, trước giờ "giáo dân Công giáo luôn đồng lòng, nhất trí với Hội đồng Giám mục một cách hầu như là tuyệt đối", đó là điều ai cũng biết. Thậm chí dùng từ "đồng lòng, nhất trí" là chưa thể hiện rõ mối quan hệ chặt chẽ giữa giáo dân và hội đồng giám mục, mà phải nói là "phục tùng, tuân thủ, cung cúc nghe lời". Đàn cừu thì làm sao có chuyện "đồng lòng, nhất trí" với chủ chăn được?! Và người ta cũng biết rằng cái "Hội đồng giám mục" ấy lại phải "phục tùng, tuân thủ, cung cúc nghe lời" các thế lực khác ngoài lãnh thổ Việt Nam, cụ thể là tòa thánh Vatican. Nhưng đó là một câu chuyện khác mà tôi sẽ kể sau này nếu có dịp. Câu hỏi vui cho mọi người suy nghĩ là: tại sao những người đã tự nguyện làm cừu cho người khác chăn mà lại tích cực "đấu tranh" cho "nhân quyền" vậy?

Tự tin với cái "khối bê tông" của mình, JB cho rằng chính quyền và hệ thống truyền thông của họ phải sử dụng những chiêu "bẩn thỉu hơn" nhằm "đục thủng khối bê tông" ấy. Những "chiêu bẩn" đó là: dùng người của Phật Giáo, Ki tô giáo để tuyên truyền cho chính sách của Đảng và Nhà nước; đội lốt các trang web Phật giáo để chống Ki tô giáo.

Con chiên này nói rằng: "Nếu như có một Hòa Thượng Thích Quảng Độ không được nhà nước ưa thích, thì lập tức có một vị Hòa thượng Thích Thanh Tứ lên diễn đàn Quốc hội 'mạt sát' được truyền hình cho cả nước xem. Nếu nhà nước không thích Bát Nhã, lập tức có các “ông sư, phật tử” nơi khác được điều đến thi tài trấn áp buộc họ phải rời nơi cứ trú. Nếu nhà nước muốn các phật tử vâng lời đảng, giữ nguyên nội dung điều 4 của Hiến pháp 1992, duy trì sự cai trị của Đảng CSVN và kiên quyết xóa bỏ quyền tư hữu đất đai của người dân, lập tức có các nhà sư như Thượng Tọa Thích Đức Thiện và Thích Thanh Dũng lên truyền hình tuyên truyền hộ về công lao của Đảng và rằng “xác định quyền tư hữu đất đai là trái với tinh thần từ bi của Đức Phật và bác ái của Chúa Giêsu”.
Trong tay của Đảng, dường như có thể có đủ mọi quân bài và mọi thành phần nhằm thực hiện đầy đủ “sự lãnh đạo sáng suốt và tuyệt đối”.

Thật là buồn cười khi JB cho rằng việc nhà nước sử dụng những người trong tôn giáo để nói chuyện về những vấn đề liên quan đến giáo phái của mình là việc "bẩn thỉu". Có lẽ đầu óc cừu nên nghĩ vậy. Là một con người thì phải biết đó là cách giải quyết hợp tình hợp lý nhất. Mọi người, dù là giáo dân Ki tô giáo, Hồi giáo, Phật giáo,.. nếu đang sống trên đất nước này, là người Việt Nam thì trước hết họ là những công dân của đất nước. Là công dân thì họ phải tôn trọng và tuân thủ pháp luật (có lẽ trừ những giáo dân như JB là tự cho mình cái quyền làm trái điều hiển nhiên đó). Vậy thì khi nhà nước cần triển khai chính sách, thực thi một công vụ nào đó có liên quan đến một tôn giáo, các vị chức sắc tôn giáo đứng ra làm cầu nối giữa chính quyền và giáo dân là cực kỳ hợp lý và hiệu quả. Có lẽ những giáo dân như JB cho rằng nhà nước phải dùng xe tăng và lưỡi lê như Ngô Đình Diệm xưa kia đàn áp Phật giáo thì mới là "chiêu sạch"?!

Tư duy con cừuMang theo cái tư duy ngược đời đó, Vinh "văng miểng" chụp mũ tất cả những người Ki tô giáo có những bài viết, phát biểu không theo ý mình trên báo đài là "giả mạo", "dàn dựng",... Chưa cần biết cáo buộc đó là đúng hay sai nhưng nếu là một người hiểu biết, nhất là người "nhân danh dân chủ" thì phải hiểu một điều cơ bản rằng: Ai nói, ai viết không quan trọng mà điều quan trọng là những gì người ta nói, người ta viết đấy là đúng hay sai. Giả sử bây giờ giáo hoàng Francis có nói với tôi rằng "JB Vinh thực sự là một con cừu" thì tôi vẫn bảo đó là sai vì anh ta rõ ràng là không có sừng, không có lông xù, không đi bằng 4 chân dù rằng có thể anh ta có tư duy của một con cừu (bài viết này gọi "con cừu", "con chiên" là tôn trọng sở nguyện của JB). Nhưng xem ra đối với những người vẫn tin rằng "mặt trời quay quanh trái đất" thì điều đó là đòi hỏi quá sức. Bởi lẽ đó, anh ta sẵn sàng cho tất cả những điều người khác nói mà không hợp ý anh ta và chủ chăn của anh ta là "ngây ngô" nên"không phải mất thời giờ để bàn về chuyện liệu những người như tác giả bài viết này có trình độ về lý luận hoặc hiểu biết ra sao". Một trong những điều "ngây ngô"như anh ta quan niệm là: Đơn cử, tác giả của bài báo được tờ báo Nhân Dân của Đảng trân trọng, viết những câu như: “Tôi không biết chủ nghĩa Mác – Lê-nin là chủ nghĩa vô thần”. Con chiên này cho rằng bất cứ ai không biết "chủ nghĩa Mác – Lê-nin là chủ nghĩa vô thần” thì đều là "ngây ngô"! Vậy tôi sẽ phân tích để xem kẻ nào mới thực sự là "ngây ngô".





Cái điều "cộng sản vô thần" mà các giáo dân như JB mang ra hù dọa lẫn nhau thực chất là một trong những chiêu trò tâm lý chiến của Mỹ ngụy và Ki tô giáo nhồi nhét cho con chiên từ hàng chục năm trước để tạo ra sự đối lập giữa cộng sản và tôn giáo nhằm tách họ ra khỏi sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam. Một người có suy nghĩ bình thường chí ít cũng phải đi tìm hiểu xem câu đó nghĩa là gì, đúng hay sai, từ đâu ra,.. chứ không nhắm mắt nghe theo mù quáng nhưng đàn cừu thì chỉ cần biết cứ chủ chăn nói ra thì là chân lý rồi. Một trong những lý lẽ mà những kẻ như JB hay rêu rao là Marx dạy rằng "tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân" để từ đó suy diễn ra "tôn giáo là tệ nạn cần dẹp bỏ như thuốc phiện". Đây là câu được cắt xén (nghề của "chàng" mà!) từ Lời nói đầu cuốn "Góp phần phê phán triết học pháp quyền Hegel". Nguyên văn Marx viết trong sách như sau:
"Sự nghèo nàn của tôn giáo vừa là biểu hiện của sự nghèo nàn hiện thực, vừa là sự phản kháng chống sự nghèo nàn hiện thực ấy. Tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức, là trái tim của thế giới không có trái tim, cũng giống như nó là tinh thần của những trật tự không có tinh thần. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân".

Người có khả năng đọc hiểu sẽ dễ dàng hiểu rằng ở đây Marx muốn nhấn mạnh đến chức năng xã hội và tính 2 mặt của tôn giáo: là "thuốc giảm đau" trước những vấn đề bức bối của cuộc sống nghèo nàn và bị áp bức nhưng cũng là "chất gây nghiện" cho những người lạm dụng, khiến họ quên đi thực tại và cam chịu thay vì đấu tranh cho quyền lợi của mình. Như vậy, chính những kẻ lợi dụng tôn giáo để bịt mắt nhân dân nhằm phục vụ cho lợi ích của riêng mình mới chính là kẻ thù của tôn giáo đích thực, nhân quyền đích thực. Chủ nghĩa cộng sản (CNXH khoa học) như mọi ngành khoa học tiến bộ khác thì đều là "vô thần", tức không tin hoặc không lấy yếu tố thần thánh siêu nhiên làm căn cứ cho nghiên cứu của mình, chứ không có nghĩa là "kẻ thù" của tôn giáo. Trong một đất nước thì có người theo đạo này, đạo kia và người không theo tôn giáo nào cả (lương dân). Vậy theo cái lý lẽ của con chiên JB thì những lương dân ấy, tức người "vô thần", cũng là kẻ thù của tôn giáo à? Do đó, chỉ có những kẻ lợi dụng tôn giáo, sợ ánh sáng khoa học làm mọi người nhận ra bản chất của mình nên mới cuống quýt chụp mũ cho khoa học (CNXHKH, thuyết tiến hóa của Darwin,...) là kẻ thù của mình với ảo tưởng kêu gọi những cuộc thánh chiến vào thành trì của khoa học. Nhưng khổ nỗi, "thời oanh liệt" nay còn đâu!

CNCS của Marx là một ngành khoa học nghiên cứu về bản chất, sự vận động của kinh tế - chính trị và xã hội loài người, từ đó đưa ra đường lối, phương thức quản lý, xây dựng xã hội. Điều này là hiển nhiên đối với con người hiểu biết, dù đồng tình hay không với những quan điểm của Marx. Vậy mà con cừu (cứ cho là có hiểu biết) JB lại quan niệm rằng "trẻ con cũng không khỏi phải 'bật cười' về" nhận thức "chủ nghĩa Mác-lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh là một hệ tư tưởng quản lý xã hội và đảng cầm quyền chỉ lấy tư tưởng quản lý xã hội chứ không “đóng khung” tư tưởng của người dân". Thử hỏi "chế độ cộng sản vô thần" này có bắt các con chiên phải từ bỏ chủ chăn của mình để trở về làm con người "vô thần" không hay chỉ thấy các giáo dân (theo lệnh của chủ chăn) sử dụng hôn nhân để ép buộc người ngoại đạo gia nhập đạo mình, sử dụng tình cảm huyết thống để ngăn cản những người không theo ý chủ chăn? Vậy ai là kẻ thực sự "đóng khung tư tưởng" người dân?

Ai là giáo gian?Trong bài viết của mình, Vinh "văng miểng" cáo buộc một số người là giả mạo giáo dân, do hệ thống truyền thông của nhà nước "dàn dựng" bằng những lời lẽ chung chung như "bị giáo dân 'bóc mẽ', sự bịa đặt bị phê phán là 'trắng trợn nhớp nháp' này đã bị 'vạch trần' trước muôn dân và dư luận quốc tế", "gán ghép sượng sùng đã bị lật tẩy nhanh chóng sau đó". Nếu chỉ tư duy một cách logic thì cũng hiểu rằng những giáo dân mà muốn lách ra khỏi những giáo lý và áp đặt của chủ chăn để thể hiện chính kiến của mình (khác với mong muốn của chủ chăn và những con chiên như JB) thì cũng phải chịu rất nhiều áp lực từ gia đình, công hội, đồng đạo (ngày xưa còn phải đối mặt với giàn thiêu nữa) nên họ phải bí mật là điểu đương nhiên. Nhưng khi có những người can đảm vượt qua những rào cản đó thì JB lại cho rằng họ là những kẻ "mạo danh" hoặc "đầu óc không bình thường". Đó là 2 trường hợp gần đây nhất mà chúng ta sẽ xem xét ngay sau đây.

Trường hợp 1 - ông Nguyễn Quốc Hiếu: Vinh "văng miểng" viết rằng "Đài truyền hình dùng cách dựng ra một “Linh mục ở Bắc Ninh”. Màn kịch này nhanh chóng bị giáo dân 'bóc mẽ', sự bịa đặt bị phê phán là 'trắng trợn nhớp nháp' này đã bị 'vạch trần' trước muôn dân và dư luận quốc tế".


Sự thực là thế nào?




Chương trình thời sự tối ngày 26 tháng 3 năm 2013 của đài truyền hình Trung ương VTV1 có đoạn phóng sự "Chức sắc tôn giáo góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992", trong đó phỏng vấn ông Nguyễn Quốc Hiếu, với dòng chữ chú thích "Linh mục Nguyễn Quốc Hiếu, Chủ tịch Ủy ban đoàn kết Công giáo tỉnh Bắc Ninh". Hai ngày sau, tòa giám mục Bắc Ninh ra thông báo xác nhận "Giáo phận Bắc Ninh Không Có Linh mục Nguyễn Quốc Hiếu". Vậy là các con chiên dạng như JB vặn loa hết cỡ để lu loa với thiên hạ rằng "VTV dàn dựng linh mục ở Bắc Ninh". Thiếu điều bắn pháo hoa ăn mừng vì "chiến tích" này! Nhưng bản chất sự việc có đúng như họ nói vậy không? Bất cứ ai ngoại đạo mà không có hứng thú tìm hiểu về ngóc ngách Ki tô giáo thì cũng chẳng để ý đến cha cố, cha xứ, linh mục, cha đạo, phó tế, giám mục,.. khác nhau thế nào. Do đó, việc ông Nguyễn Quốc Hiếu được chú thích là "linh mục" thì cũng có thể hiểu là do sự hiểu biết có hạn của nhân viên nhà đài về cơ cấu giáo hội, nhất là khi ông này có cái chức danh khá kêu "Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết công giáo tỉnh Bắc Ninh". Chức danh này của ông Hiếu là thật và ông Hiếu cũng là một người theo Ki tô giáo nên không thể nói nhà đài "dựng" ông ấy lên.


Vậy "Ủy ban đoàn kết công giáo" là gì mà tại sao một người có chức danh như vậy lại bị con chiên JB và chủ chăn của mình "tẩy chay"? Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam là một tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, có mục đích "đoàn kết rộng rãi mọi người Công giáo, cùng toàn dân xây dựng bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ hoà bình, được xác quyết theo tinh thần Thư chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào” và nhiều Thư chung sau đó", trong đó có những phong trào thi đua "Kính Chúa - yêu nước" và "sống tốt đời, đẹp đạo...". Tiền thân của tổ chức này là Ủy ban Liên lạc những người Công giáo Việt Nam yêu Tổ quốc, Yêu hòa bình, gọi tắt là Ủy ban Liên lạc Công giáo toàn quốc, là tập hợp những người Công giáo "dám" chống lại sắc chỉ "không cộng tác với cộng sản" của Giáo hoàng Pio XII (1949) để cùng nhân dân Việt Nam kháng chiến chống Pháp (trong khi phần còn lại theo Pháp chống lại Việt Minh!). Trong kháng chiến chống Mỹ, tại miền Nam cũng có một tổ chức tương tự là Hội Những người Công giáo kính Chúa yêu nước, sát cánh cùng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, chống lại ngụy quyền Việt Nam cộng hòa (một chính phủ mà chóp bu cũng toàn là con chiên của giáo hội La Mã). Ủy ban Đoàn kết tôn giáo Việt Nam hiện nay là tổ chức được hình thành dựa trên sự hợp nhất của 2 tổ chức công giáo yêu nước trên (1983).
Như vậy có thể hiểu được vì sao mà thành phần "chỉ yêu nước Chúa" như JB lại hằn học với những giáo dân chân chính "kính Chúa - yêu nước Việt", rêu rao rằng Ủy ban Đoàn kết Công giáo là "cánh tay nối dài của Cộng sản" mà không thèm quan tâm đến việc quê cha đất tổ mình đã có từ ngàn đời trước khi "cánh tay nối dài của giáo hội La Mã" vươn đến đây. Miệng họ leo lẻo "cộng sản vô thần" nhưng cũng chính họ chụp mũ những người công giáo chân chính là "tay sai cộng sản". Thật tình tôi không hiểu vì sao cái "chế độ cộng sản tàn bạo, vô thần" này lại cứ để cho những kẻ có truyền thống chống tổ quốc, hại nhân dân như vậy được yên ổn "hành nghề chống chế độ" như vậy? Thật là "tàn bạo" quá đi!

Sau khi đọc bài viết này của ông Nghĩa, con chiên "văng miểng" cho rằng "buộc phải nghi ngờ về sức khỏe tâm thần của ông" vì "trong đất nước Việt Nam này, hẳn không ai không biết (ngoại trừ những người cộng sản vô thần) rằng chưa có một giáo dân nào dám hỗn xược xưng “tôi” trước một linh mục chứ chưa nói đến với Giám mục hoặc Hội đồng Giám mục Việt Nam. Điều đó không chỉ là quy định, mà là sự tôn kính tối thiểu cần có đã thấm vào máu của mỗi giáo dân" (sic) và "ở Giáo hội Công giáo không có quan niệm hỗn mang kiểu “đồng chí cha, đồng chí con, đồng chí vợ, đồng chí chồng”. Bức thư phần đầu xưng “Tôi”, phần sau xưng “Con” như một sự 'hoang tưởng' của một người có đầu óc không bình thường".
          Đọc qua những dòng trên, quả thật tôi cũng "buộc phải nghi ngờ về sức khỏe tâm thần của" ông chiên JB, bởi lẽ anh ta đã "hoang tưởng" đến mức cho rằng "trong đất nước Việt Nam này, ngoại trừ những người cộng sản vô thần" thì ai cũng phải biết về lề lối xưng hô, tôn ti trật tự của giáo hội. Không biết Phật giáo, Cao Đài, Hồi giáo, Hòa Hảo,... có "huấn luyện" giáo dân của họ về điều đó hay không nhưng tôi thấy lương dân như tôi cũng không phải là ai cũng biết điều mà anh ta cho rằng "không ai không biết" ấy. Đương nhiên là trong giáo hội công giáo sẽ không có cái danh xưng"đồng chí cha, đồng chí con, đồng chí vợ, đồng chí chồng" mà chỉ có "cừu cha, cừu con, cừu vợ, cừu chồng" nên JB tỏ ra rất phấn khích khi đọc được chữ "tôi" trong bài viết của ông Nguyễn Trọng Nghĩa. Nếu chịu khó suy nghĩ và chịu khó hiểu thì chúng ta thấy rằng bài viết này chia làm 2 phần: phần trình bày ý kiến của ông Nghĩa về bản góp ý của Hội đồng giám mục gửi cho Sách hiếm nên xưng "tôi" và một phần gửi gắm tới các vị chức sắc giáo hội để giải thích cho hành vi "phạm thượng" này trong trường hợp họ đọc được bài viết nên xưng "con" (mục "Tại Sao Phải Góp Ý Bản Góp Ý Của Các Vị Giám Mục").

         Để củng cố giả thiết của mình, anh Vinh "văng miểng" mời thêm vài "diễn viên quần chúng" ra làm bình phong: "Người dân địa phương cho biết ông có hiện tượng đầu óc bị 'man mát', hay không bình thường về thần kinh, sức khỏe tâm thần. Gặp gỡ linh mục Chánh xứ, ông nội của ông Nghĩa đã than phiền về sự mâu thuẫn giữa ông Nghĩa với ông nội và cha mẹ ruột, người ông nội cũng cho hay đã không gặp gỡ và tỏ ra lo lắng cho ông Nghĩa về mặt nhân cách và đạo đức."
rồi reo lên sung sướng:
"Thế có vẻ là đã quá rõ. Một người không còn giữ các lề luật Giáo hội, không tham gia, không còn liên hệ với giáo hội đã chục năm nay, bỗng nhiên được Báo Nhân Dân gọi là “Công dân theo Thiên Chúa giáo”?"

Thật là "cười rung cả rún" với con chiên "văng miểng" này. Tác giả bài viết tự xưng là"giáo dân giáo xứ Cao Lãnh", báo Nhân dân đăng là "Công dân theo Thiên chúa giáo" thì có gì là sai mà con chiên JB cứ làm như thể tờ báo này tự ý gắn cái mác đó cho tác giả vậy. Giả sử cáo buộc của JB rằng ông Nghĩa đã "không còn giữ các lề luật Giáo hội, không tham gia, không còn liên hệ với giáo hội đã chục năm nay" là đúng thì không lẽ tờ báo này phải có trách nhiệm về Cao Lãnh để điều tra xem tác giả có phải là một giáo dân hay không thì mới được đăng bài? Không lẽ danh xưng "giáo dân" là một cái gì đó ghê gớm đến mức phải được xác minh trước khi ý kiến của họ được đưa ra cộng đồng? Ôi thế thì còn gì là "tự do ngôn luận" nữa!!!
      Chưa hết, đến cả việc cho rằng ông Nghĩa "đã không còn liên hệ, không tuân phục những nguyên tắc, quy định" "nghĩa là anh đã tự đứng ra ngoài hàng ngũ công giáo" thì xem ra con chiên này đã tự ý tạo ra giáo luật cho riêng mình. Theo giáo luật của Giáo hội Ki-tô giáo La Mã hiện nay thì một giáo dân chỉ bị vạ tuyệt thông khi:




Người bội giáo, lạc giáo hay ly giáo, sẽ bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết.

Ai ném bỏ Bánh Thánh, lấy hoặc giữ với mục đích phạm thánh, bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
Người nào hành hung Đức Thánh Cha sẽ mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
Ai thi hành việc phá thai, và việc phá thai có kết quả, sẽ mắc vạ tuyệt thông tiền kết.
Tư tế hành động ngược lại các quy định ở điều 977, sẽ bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
Linh mục giải tội nào vi phạm trực tiếp ấn bí tích, phải bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
Giám mục nào không có ủy nhiệm thư giáo hoàng mà phong chức giám mục cho người khác, cũng như người nào được thụ phong do giám mục ấy sẽ mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.Vậy thì, với những gì mà JB kể lể, rõ ràng ông Nguyễn Trọng Nghĩa vẫn chưa từng bị rút phép thông công bởi giáo hội, hay nói cách khác là ông vẫn đang trong tình trạng"hiệp thông" với giáo hội. Còn tại sao ông Nghĩa không liên hệ với giáo hội hoặc mâu thuẫn với gia đình (nếu là thật) thì hoàn toàn dễ hiểu bởi những gì ông ấy đã làm, đã thể hiện (với khát khao không là một con chiên mù quáng) là trái với chủ trương"đóng khung tư tưởng cừu" của giáo hội. Mà trái với ý của những người nhân danh Chúa thì đương nhiên phải là những kẻ "đầu óc bị 'man mát', hay không bình thường về thần kinh, sức khỏe tâm thần" chứ còn gì!!! Nếu "bình thường" như các con chiên khác thì ông Nghĩa đã không có những câu hỏi "phạm thượng", "móc họng" các bề trên thế này: Khi Đức Tin Bị Thử Thách Ta Phải Làm Gì? Vì không "bình thường" như các con chiên khác nên ông Nghĩa không thể an phận đờ đẫn vểnh tai mà nghe những giáo huấn thế này:

Sách hiếm, Giao điểm là tay sai của Cộng sản?

Mũi nhọn cuối cùng của con chiên "văng miểng" chĩa vào hệ thống truyền thông của Nhà nước và báo Nhân dân là cáo buộc 2 trang web Sách hiếm và Giao điểm là công cụ của Nhà nước để "mang danh Phật Giáo để đâm lưng Công giáo". Cơ sở của cáo buộc này là "một 'văn bản yêu cầu' Tổng cục Hải Quan Việt Nam 'hỗ trợ' một Việt Kiều đưa 420 quyển tạp chí 'Giao Điểm' được in trong nước đưa ra nước ngoài để 'phục vụ tuyên truyền đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ta'".Đây là một chuyện đã xảy ra cách đây 5 năm và đã được các bên liên quan làm rõ tại đây: Phỏng Vấn Ông Bùi Hồng Quang Về Một Văn Thư của Cục An Ninh. Không biết có phải JB nghĩ rằng chuyện đã quá lâu, không ai biết nên "khai quật" lên để "nhát ma" thiên hạ?
Vì chuyện đã quá lâu và đã có giải thích của người trong cuộc nên tôi chỉ điểm sơ qua thế này:
- Giả sử những chứng từ kia là "đồ thật" thì việc hỗ trợ đó cũng là rất bình thường nếu không muốn nói là cần hoan nghênh. Cụm từ "phục vụ tuyên truyền đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ta" có thể hiểu rằng: 1) việc hỗ trợ Việt kiều in ấn / phát hành / truyền bá văn hóa trong nước ra nước ngoài nói riêng, các ngành nghề khác nói chung là chủ trương, là chính sách của Đảng và nhà nước, để từ đó kêu gọi Việt kiều yên tâm về nước đầu tư; 2) Vì đây là những ấn phẩm "thuần túy tôn giáo" nên có tác dụng tuyên truyền đường lối, chính sách về "tự do tôn giáo" của Đảng và nhà nước. Và thực tế nội dung của các ấn phẩm này (tạp chí Giao điểm số 65) chẳng có gì liên quan đến việc tuyên truyền cho CNCS cả.

- Tạp chí Giao điểm được thành lập từ 1990, trước cả khi Mỹ bỏ cấm vận đối với Việt Nam. Nếu quả thực đó là "tay sai của CSVN" thì chúng ta rất nên tự hào khi đã có một tạp chí thuần tôn giáo hình thành và phát triển "sâu gốc bền rễ" trong cộng đồng người Việt tại Mỹ. Đó là cái tát thích đáng vào những cái mồm leo lẻo rằng Việt Nam ngăn cấm tự do tôn giáo.




Con chiên Nguyễn Hữu Vinh với cái tư duy cừu của mình không thể hiểu được điều đó nên gân cổ lên rằng: "Người ta mệnh danh Phật giáo để 'điên cuồng xuyên tạc' và 'chống phá Công giáo'. Việc 'đánh phá Công giáo' ở những trang này có thể coi là sự bất chấp sự thật, bất chấp lý lẽ, bất chấp luân thường đạo lý, miễn đúng như định hướng mà Đảng CSVN đã đưa ra. Người ta có vẻ không cần quan tâm đến những gì Đức Phật đã dạy, những nguồn gốc sự đau khổ của con người Việt Nam, miễn là làm 'vừa lòng ông chủ' và cơn 'hận thù mù quáng' của họ".


Thứ nhất, với những gì tôi đọc trên trang Sách hiếm thì tất cả các bài viết mà JB cho là "chống phá Công giáo" đều có ký tên rõ ràng của người viết chứ không hề nhân danh Đức Phật hay Phật giáo hay thậm chí là Phật tử.

Thứ hai, theo tôi đọc thì những tác giả như GS Trần Chung Ngọc, GS Nguyễn Mạnh Quang,... trích dẫn ngay từ kinh thánh ra và có chú thích rõ ràng chứ chẳng hề "điên cuồng xuyên tạc" như con chiên JB vu cáo. Tôi cũng thấy có nhiều con chiên và chủ chăn khác vào đấu lý với các tác giả này và đều được "dắt tay chỉ dẫn" từng chỗ, từng chỗ trong thánh kinh.

Thứ ba, nếu muốn "chống phá Công giáo" thì Nhà nước Việt Nam đâu cần phải"mệnh danh Phật giáo" làm gì vì những bê bối của Ki-tô La Mã được liệt kê đầy rẫy trên các phương tiện truyền thông nước ngoài đó thôi: nào là 7 núi tội ác, nào là ấu dâm, nào là tham ô - bài bạc,... Trong khi đó, truyền thông của cái chế độ đang bị tố là"chống phá công giáo" lại chẳng hề mặn mà gì với việc phơi bày bản chất của các vị buôn thần bán thánh này, thậm chí còn ca ngợi và cổ vũ cho những người Công giáo chân chính sống tốt đời đẹp đạo. Thế mới lạ chứ!

Thứ tư, Nhà nước Việt Nam chẳng có lý do gì để chống Công giáo nếu tôn giáo này hoặc những người lợi dụng nó không làm những điều gây tổn thương đến lợi ích quốc gia vì có một thực tế là khi kinh tế - khoa học kỹ thuật càng phát triển thì người dân càng có xu hướng tự giải thoát mình khỏi thân phận con cừu cho người khác chăn. Theo số liệu từ World Christian Database thì số người theo Kitô giáo tại châu Âu (cái nôi của đạo này) đã giảm từ 38,5% dân số năm 1970 xuống còn 23,7% dân số năm 2012.

Thứ năm, con chiên JB cũng như những kẻ lợi dụng tôn giáo làm chính trị luôn lải nhải cái luận điệu ngu dốt "cộng sản vô thần, đàn áp tôn giáo" nhưng khi có vấn đề với các tôn giáo khác hoặc với chính những người trong tôn giáo của mình (Ủy ban đoàn kết tôn giáo) thì lại cáo buộc họ là "tay sai cộng sản"! Tại sao cộng sản lại chỉ "chống công giáo" mà không chống các tôn giáo khác?

Thứ sáu, JB cho rằng Sách hiếm, Giao điểm (đứng sau là Đảng CSVN) có "hận thù mù quáng" với Ki-tô giáo nhưng chẳng hề nói ra được đó là hận thù vì cái gì, như thế nào. Đây là một sự chụp mũ vô căn cứ vì khi đọc các trang web này, người đọc sẽ thấy các bài viết đều có chú thích rõ ràng nguồn gốc của thông tin (hầu hết là trích dẫn từ kinh thánh!) và mục đích của người viết dường như là để "giải độc tín ngưỡng"cho những người bị lợi dụng hoặc thiếu hiểu biết. Cũng may là con chiên JB đang sống dưới "ách cai trị của độc tài cộng sản" chứ sống ở "thế giới tự do Hoa Kỳ" thì chắc cũng sẽ chung cảnh ngộ với con chiên Thomas Nguyễn (Nguyễn Văn Thạch), người bị tòa án Mỹ tuyên phạt hơn 150 ngàn đô la Mỹ vì tội vu không Giao điểm là cộng sản.


Nói tóm lại, đọc qua bài viết của con chiên JB Vinh "văng miểng", tôi chỉ thấy ở đó có sự cùng quẫn về lý lẽ, hiểu biết, tâm thức của một kẻ mắt không nhìn quá ngọn roi, tai không nghe quá được những mệnh lệnh chăn dắt của chủ chăn nhưng lại ôm mộng tưởng chống lại cả thế giới bên ngoài cái chuồng của mình.











 
Chia sẻ