Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Người lái xe ngựa



Hương Lan


     Những năm tháng quê nó nhà nào cũng có ruộng, nó vẫn thấy người ta kéo xe bò, xe cải tiến, đặc biệt có một chú lái xe ngựa.

“trâu ơi ta bảo trâu này

Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta

Cấy cày vồn nghiệp nông gia

Ta đây trâu đấy bao giờ quản công

Bao giờ cây lúa còn bông

Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn”

    Câu đồng dao bon trẻ con thuộc như nằm lòng, con trâu theo chân cha ra đồng, con chó hay đánh nhau với con mèo, con lơn đói kêu éc éc,,,tất cả một tay mẹ chăm, còn con ngựa của chú lái xe, chỉ ăn cỏ mà làm việc suôt ngày. Ăn chả kịp ăn, tối về thong thả mang ra nhai lại, nõ vẫn thấy lúc rảnh rỗi chú lái xe ngựa mang liềm ra đồng cắt cỏ, trước mùa đông thì tích nhiều rồi đem phơi khô sau dùng dần. Nhiều đêm đi ra đồng xem thả diều mằng, nó thấy chú ta vỗ về con ngựa, nhìn cưng nựng lắm rồi thủ thỉ điểu gì đó, có lẽ gần như cái câu đồng dao về con trâu.



     Con ngựa to cũng chỉ bằng con trâu nhà nó nhưng cao hơn, đôi mắt to to có vẻ thông minh lanh lợi hơn con trâu. Thỉnh thoảng trước khi đi ngủ nó vẫn hay nghĩ về cái con cao cao kì kì ấy và nó thấy cái chú lái xe ngựa trông cũng “thật giống ngựa”, cái khuôn mặt thì dài dài nhưng cái mắt lúc nào cũng sụp mí xuống như buồn ngủ, gò má cao ghồ ghề và chú ta có những chiếc răng dài, chẳng mấy khi người ta thấy chú cười. Hình ảnh đó vẫn in đậm trong tâm trí nó, mai này đi học, nó lại liên tưởng nhân vật anh cu Tràng trong truyện ngắn “Vợ nhặt” của Kim Lân, nó lại thắc mắc sao chú lái xe nom như vậy mà chẳng bao giờ bọn trẻ trêu, phải chăng đứa nào cũng sợ cái con vật cao to khi con vật ấy luôn nghe lời chú? Những suy nghĩ cứ miên man, tiếp nối mà đôi khi nó nghĩ tuổi thơ của nó và bao đứa trẻ vô tình mang rất nhiều hình ảnh về chú lái xe ngựa kì lạ này.

     Nhiều hôm nằm ngoài sân ngủ với bà, ngưới lên tìm con vịt, ông thần nông, nó lại nghe bà kể chuyện chú lái xe ngựa. Đất nước thống nhất, chú đi bộ đội về làng, tích cóp được bao nhiêu mua con ngựa làm kế sinh nhai. Ai gọi gì, chú chở đấy, cả làng nghe quen tiếng ngựa túc tắc. Nhờ có con ngựa mà chú lái xe có tiền chạy chữa thuốc thang cho cha mẹ lúc ốm đau, có tiền cho ba đứa em ăn học nên người. chú lái xe ngựa tốt bụng, hiền lành, chẳng bao giờ cáu gắt với ai, những lúc chở xong hàng cho người ta, chú lại cho lũ trẻ chúng nó đi nhờ đoạn đường về nhà, ào ào lên xe ngựa, chiếc xe túc tắc chở qua con đường đê đất đỏ, cánh đồng thơm mùi lúa chín,…thấy thương chú lái xe kì lạ.




     Rồi cuộc sống sung túc hơn, người tat hay dần mấy loại xe thồ cũ kĩ bằng những chiếc xe ôtô chở hàng, xe taxi,…nhưng chú lái xe ngựa vẫn làm công việc bao năm nay. Nó cũng lớn, cũng lên thành phố học đại học rồi, không còn những chiều cùng bạn bè đi nhờ xe ngựa về nhà nữa. cuộc sống thành phố, nó làm quen với xe buýt từ nhà trọ tới trường, xe khách để về quê,.. nhưng càng đi, mới thấy yêu hơn chú lái xe ngựa hiền lành, chở lúa, chở hàng họ cho bao người dân quê bằng bài chục bạc, chở cả lũ trẻ tới trường hay về nhà,…mà chẳng bao giờ than phiền.

8 Nhận Xét :

  1. Bài viết hay quá!Đọc qua bài này ta dường như thấy được cảnh thanh bình của làng quê. Nơi có những co người chân phương mộc mạc. Cho chúng ta nhớ về một thời thơ ấu với những kỷ niệm đẹp đẽ biết bao. Chúng ta mãi không bao giờ quay trở lại những thời thơ ấu ấy nữa nhưng chúng ta luôn nhớ về những gì đẹp đẽ đã trôi qua. Đấy chính là những gì tốt đẹp nhất mà chúng ta đã trải qua. Mọi thứ thuốc về làng quê dường như đơn giản nhưng rất đẹp đẽ. Người lái xe ngựa là một cựu chiến binh đã hy sinh tuổi thanh xuânn của mình cho đất nước và khi thời bình trở về với quê hương họ vẫn miệt mài đóng góp công sức cho công cuộc xây dựng đất nước.

    Trả lờiXóa
  2. Trải qua thời gian những chú ngựa trên vẫn cần cũi làm việc giúp ích cho người chủ của chúng mà không một lời than phiền chỉ cần chủ cho ăn đầy đủ là chú ngựa sẽ làm việc cần mẫn hết sức lực của mình.Qua câu chuyện này thì chúng gta cũng rút ra một điều rằng dù cuộc sống có như thế nào đi chăng nữa thì lao động bao giờ cũng gắn với con người đó là quy luật của tạo hóa

    Trả lờiXóa
  3. Bài viết hay quá. Chú ngựa vẫn cặm cụi cùng với ông chủ nó làm việc để cống hiến cho quê hương. Chú ngựa đã nuôi sống cả gia đình chú Bộ đội, nuôi các em của chú ấy ăn học tử tế. Có những điều bình dị ở thôn quê nhưng lại rất có ý nghĩa và đẹp đẽ nếu như chúng ta chịu để ý tới nó. Câu chuyện chú ngựa kéo xe này cũng vậy. Nhân vật mà câu chuyện khắc họa thật đạm chất một con người Việt Nam thuần chất.

    Trả lờiXóa
  4. ở văn tả ngựa ak. ngày xưa có bài này mà viết văn thì thôi rồi hehe..ở mình thì không có ngựa nhưng mà có trâu. nói chung là ngựa với trâu thì nó cũng tốt như nhau. làm quần quật cả ngày cho người dân, ăn thì vội vội vàng vàng rồi lúc nào nghỉ mới được nhai lại. tính nết hiền lành và rất được việc. con người cũng phải học tính nết này không được cục cằn mà làm hỏng việc.

    Trả lờiXóa
  5. Qua câu chuyện trên cho chúng ta thấy vai trò quan trọng của người lái xe ngựa và ngựa. Nếu ngựa mà không có người điều khiển thì cũng không thực hiện được mục đihcs và trái lại không có ngựa thì người cũng không thể làm được việc mà mình mong muốn do vậy chúng ta cần phải làm tốt công tác liên kết giữa lãnh đạo và người dân và người dân với lãnh đạo

    Trả lờiXóa
  6. Ví đất nước ta như một con ngựa đang chạy đua, gặp khó khăn về nhiều mặt, với những thời cơ thách thức đang gặp phải. Bài viết đưa ta liên tưởng đến công việc nặng nhọc của những nhà lãnh đạo đất nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Họ là những người cầm cương con ngựa, hướng lái cho con ngựa đó chạy đúng đường, chạy nhanh, mọi chướng ngại đều vượt qua.

    Trả lờiXóa
  7. bài viết với cái nhìn, cách ví von khá là sâu sắc của tác giả. Đất nước chúng ta đang phát triển với tốc độ nhanh chóng, cũng như con ngựa phi vậy. Những nhà lãnh đạo đất nước như người cầm cương vậy, luôn là việc rất khó khăn và chịu nhiều tai tiếng nhất. Phải biết cách điều khiển để cho con ngựa đi đúng hướng, vượt được qua chướng ngại vật và về đúng đích. chọn một con đường đúng đã khó, nhưng đi được hết con đường lại là một việc khó khăn hơn. Nên những nhà lãnh đạo cấp cao của chúng ta gánh trên mình trách nhiệm hết sức nặng nề. CHúng ta nên thông cảm và chia sẻ điều này.

    Trả lờiXóa
  8. không phải đến bây giờ thì những người này mới dùng cái thủ đoạn chọc ngoáy đây mà, đây chính là "phẩm chất" là " thế mạnh" của họ, họ sẽ luôn sử dụng và phát huy những điều đó, đó chính là lợi thế của họ vì phải tu luyện bản thân tới mức độ trơ trẽn mới có thể sử dụng phương pháp này được

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ