Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Những buồng chuối kỳ lạ nhất Việt Nam


Hoàn toàn phát triển tự nhiên những cây chuối này xuất hiện nhiều hiện tượng kỳ lạ như: ra hàng trăm nải, trổ 6 buồng cùng lúc, chuối “cô đơn” làm thần dược chữa bệnh…

Cây chuối sứ trổ 6 buồng


Cây chuối có tới 6 buồng

Cây chuối nhà bà Nguyễn Thị Nhung đã khiến người dân Lai Phước, Đông Lương, Đông Hà, Quảng Trị vô cùng kinh ngạc khi ra những 6 buồng trên một cây. Cây chuối sứ này được gia đình bà Nhung trồng cách đây 3 năm. Các cây chuối khác đều ra trái bình thường, chỉ riêng cây này trổ đến 6 buồng. Lúc đầu cây chuối này cũng chỉ ra 1 buồng, nhưng dần dần nó ra thêm 2 buồng, rồi 3 buồng nữa. Mặc dù những buồng sau có nhỏ hơn nhưng vẫn ra hoa và trái bình thường.

Cây chuối khủng hơn 200 nải


Chị Hồng phải dùng dây buộc buồng chuối để cây khỏi đổ

Cây chuối kỳ lạ này là của gia đình chị Lê Thị Hồng, xóm 9, Nghĩa Bình, Tân Kỳ, Nghệ An. Buồng chuối này dài khoảng 1,8m; có 200 nải. Những nải trổ đầu quả to bằng ngón chân cái, nải trổ sau quả to bằng ngón tay út. Gia đình chị Hồng phải dùng dây buộc buồng chuối để cây khỏi đổ và đào hố để buồng chuối tiếp tục trổ. Nhiều người tới xem cho biết cây chuối này thuộc giống chuối mật hoặc chuối tiêu. Hiện ở Việt Nam đã phát hiện nhiều cây chuối ra từ 100-200 nải trên khắp cả nước.

Buồng chuối có hơn 180 nải


Cây chuối đã có hơn 180 nải

Cây chuối lạ này thuộc giống chuối Dạ hương, thuộc sở hữu của gia đình anh Nguyễn Văn Điệp (Hoài Đức, Hoài Nhơn, Bình Định). Cây chuối này đã trổ buồng ra hơn 180 nải, dài 2m và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Anh Điệp cho biết: “Bắp chuối vẫn còn rất to hứa hẹn sẽ tiếp tục ra nhiều nải nữa”. 

Buồng chuối hơn 150 nải


Buồng chuối dài kỳ lạ ở Đắc Lắc

Nhiều người hiếu kỳ cho rằng cây chuối kỳ lạ nhà anh Nguyễn Văn Dũng (Ea Pốk, H.Cư Mgar, Đắc Lắc) là “chuối tiên” đã đến ôm lấy buồng chuối để cầu may mắn. Cây chuối cau nhà anh Dũng đã ra hơn 150 nải nhưng vẫn tiếp tục nở chi chít những trái non. Anh Dũng cho biết trong khi các cây chuối khác chỉ cần 6 tháng để có hoa thì cây chuối này phải trồng 1 năm mới ra hoa.

Bị chặt đến gốc, cây chuối vẫn trổ buồng


Tuy bị chặt nhưng cây chuối vẫn trổ buồng

Bà Nguyễn Thị Bích (83 tuổi) đã chặt hết phần thân cây chuối sứ này nhưng từ gốc nó vẫn trổ buồng có 5 nải. Hiện tượng kỳ lạ này khiến người dân ở Phúc Quý, Tam Phú, Tam Kỳ, Quảng Nam kéo đến xem và đồn thổi nhiều chuyện ly kỳ, nhiều người còn cho rằng đó là điềm gở. Việc chuối bị chặt hết thân vẫn ra buồng là điều hết sức hiếm gặp, bà Bích cho biết đây cũng là lần đầu tiên thấy hiện tượng này.

Cây chuối mọc sừng


Buồng chuối mọc sừng

Cây chuối nhà anh Nguyễn Văn Tài (Làng Ma Nang, Kon Thụp, Mang Yang, Gia Lai) bỗng nhiên mọc nhiều lớp sừng màu xanh đan xen, bao bọc bên ngoài những nải chuối non. Cây chuối kỳ lạ này khoảng 2 năm tuổi, cao 3,5m. Hiện nay, đã ra được 7-8 nải. Cây chuối này vẫn đang sinh trưởng và phát triển tốt, người ta cho rằng hiện tượng kỳ lạ này chỉ là đột biến gen.

Cây chuối “cô đơn”


Loại chuối "cô đơn" có tác dụng chưa bệnh

Giữa bạt ngàn của Vườn quốc gia Xuân Sơn (Phú Thọ) có một cây chuối kỳ lạ có tên chuối “cô đơn” (hay còn gọi là chuối bạc hà). Gọi là chuối “cô đơn” vì từ khi nảy mầm đến lúc trổ buồng nó không hề đẻ cây con. Cây chuối con cũng không nảy mầm từ thân cây mẹ mà phải chờ đến lúc quả chín mọng, thân mẹ chết héo rũ, những hạt chuối rụng xuống đất mới mọc thành cây con. Chuối “cô đơn” rất ít khi ra hoa, hoa có màu xanh cốm, rất to, nở rộ, đậu ít quả nhưng nhiều hạt. Loài chuối này có rất nhiều công dụng trị bệnh như: sỏi thận, tiểu đường, táo bón, đái dắt, chứng bệnh phù thũng…

Chiêu thông minh hay 'đường cùng' của Mr Đàm?


Mr Đàm trở thành một người biết “cầu thị” dám nhận sai. Dù việc nhận sai này của anh không hề dễ dàng và có phần hơi “kịch”.

Đàm Vĩnh Hưng tìm gặp nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 khi mọi việc đã được đẩy đi quá xa. Đây có thể coi là một cách kết thúc mọi ồn ào của Đàm Vĩnh Hưng.

Tuy nhiên, người hâm mộ vẫn có cảm giác gì đó bất ổn trong cách hành xử của “ông hoàng nhạc Việt” này.

Bởi nó không hề đúng với “chất” của Đàm Vĩnh Hưng thể hiện trong suốt sự nghiệp ca hát của mình.



(Ảnh Vnexpress)

Hình ảnh nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 từ tốn và bao dung ngồi trò chuyện với Đàm Vĩnh Hưng khiến không ít người xúc động. Đó giống như hình ảnh của người cha hiền lành và bao dung trước những lỗi lầm, thậm chí cả sự ngỗ nghịch của những đứa con.

Cuộc gặp với Đàm Vĩnh Hưng ít ra cũng giúp vị nhạc sỹ đang ở tuổi thất thập cổ lai hi cảm thấy nhẹ lòng. Sự nhẹ lòng của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 cũng khiến người hâm mộ cảm thấy vui mừng.

Ít ra, scandal này cũng có một cái kết “có hậu” đối với con người hiền lành và thẳng thắn như Nguyễn Ánh 9.

Cái kết đó cũng thể hiện sự khôn khéo của Đàm Vĩnh Hưng khi phải đối mặt với những rắc rối. Mr Đàm luôn biết cách xoa dịu những bức xúc của dư luận bằng hành động bất ngờ.

Những giọt nước mắt của Mr Đàm tại cuộc gặp gỡ khiến không ít người xúc động. Đó có thể là những giọt nước mắt của sự hối lỗi chân thành và sâu sắc từ phía “đứa con” khi nhận ra lầm lỗi của mình.

Dân gian luôn có câu: “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại.” Và sự “chạy lại” của Mr Đàm đã được Nguyễn Ánh 9 giang tay đón nhận. Chỉ cần như thế, những chỉ trích hướng về anh sẽ không còn “cớ” để nói nữa.






Hơn thế, Mr Đàm sẽ trở thành một người biết “cầu thị” dám nhận sai. Dù việc nhận sai này của anh không hề dễ dàng và có phần hơi “kịch”

Tuy nhiên, việc chủ động tìm gặp Nguyễn Ánh 9 cũng có thể là một hành động “không còn lựa chọn nào khác” của Mr Đàm - bởi nó không giống với “chất” của Đàm Vĩnh Hưng. Một cá tính mạnh mẽ và quyết liệt như Mr Đàm không dễ dàng thay đổi suy nghĩ và thái độ chỉ sau chưa đến 1 tuần!

Hơn nữa, hành động chạy đến khóc, ôm hôn nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 chỉ sau vài ngày gọi ông là “ngụy quân tử” là kẻ “cả vú lấp miệng em”…không khỏi khiến người ta nghi ngờ về độ thật lòng của Mr Đàm.

Dù được cho rằng đến để “xin lỗi” nhưng suốt cuộc trò chuyện được “tường thuật” trên một tờ báo điện tử, không có một từ “xin lỗi” trực tiếp nào của Mr Đàm được thốt ra dành cho nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. 

Tại sao, Đàm Vĩnh Hưng không chính thức nói lời xin lỗi? Phải chăng, anh coi việc “hạ cố” tìm gặp nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 đã là một lời xin lỗi chân thành? Hay Đàm Vĩnh Hưng nghĩ rằng mình không sai nên không cần phải xin lỗi?

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Ngày mùng 2 tháng 9 – “quen mà lạ”


        Có thể nói ngày mùng 2 tháng 9 là ngày cả đất nước Việt Nam đều tưng bừng chào đón và hưởng ứng, là một ngày đại lễ của toàn dân tộc. Nhưng liệu rằng, có phải ai cũng biết hết được ý nghĩa trọn vẹn của mùng 2 tháng 9. Tưởng chừng như một ngày đại lễ quá quen thuộc, nhưng không phải ai cũng hiểu được mùng 2 tháng 9 là ngày gì? Và vì sao chúng ta được nghỉ lễ?



        Cứ tới ngày mùng 2 tháng 9, mọi người đều tự hiểu rằng mình sẽ được nghỉ làm, nghỉ học, nhưng không ít người trong số họ lại đã lãng quên lịch sử dân tộc, hoặc không tìm hiể kỹ về những mốc lịch sử quan trọng của dân tộc Việt Nam.

      Nếu như làm một cuộc điều tra nghiên cứu đối tượng học sinh, sinh viên, sẽ không ít bạn trẻ không hề biết ngày mùng 2 tháng 9 là ngày gì? Đối với những sinh viên, có thể họ biết tới mùng 2 tháng 9 là ngày quốc khánh, là ngày bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam. Còn với những em học sinh nhỏ hơn, thì nhiều em chỉ biết rằng các thầy cô cho nghỉ vì nói mùng 2 tháng 9 là ngày quốc khánh của toàn quốc.

      Thực trạng đau lòng này có thể thấy được một điều: “dân ta không biết sử ta”. Những mốc lịch sử khác có thể quên nhưng liệu rằng quên đi ngày quốc khánh thì chúng ta có nên xem xét và cân nhắc lại chuyện dạy và học của thế hệ trẻ Việt Nam tương lai.

Cần phải hiểu đúng và đầy đủ hơn về ngày mùng 2 tháng 9:

- Ngày 2.9 là ngày Quốc Khánh, ngày đại lễ của toàn dân tộc Việt Nam. 

- Ngày 2.9.1945 đã đi vào lịch sử là ngày độc lập dân tộc chấm dứt chế độ thực dân phong kiến ở nước ta, đồng thời mở ra kỉ nguyên mới, kỷ nguyên nhân dân ta làm chủ vận mệnh của mình để thực hiện độc lập tự do hạnh phúc.

- Vào ngày này năm 1945, tại quảng trường Ba Đình lịch sử trước hơn 50 vạn nhân dân Việt Nam, chủ tịch Hồ Chí Minh đã thay mặt chính phủ lâm thời đọc bản tuyên ngôn độc lập tuyên bố với nhân dân Việt Nam và thế giới rằng: nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đã ra đời đồng thời là một nước độc lập,chủ quyền.

       Ngày quốc khánh của Việt Nam không chỉ có những ý nghĩa lịch sử mà nó còn như gọi lại nhắc nhở thế hệ trẻ bây giờ cần phải biết tự hào về truyền thống tốt vẻ vang của cha ông ta chí kiên cường bất khuất đánh đuổi xâm lăng bảo vệ tổ quốc, và phấn đấu học tập, làm việc để bảo vệ tổ quốc.

      Ngày mùng 2 tháng 9 không chỉ có được biết tới ở Việt Nam mà còn được bạn bè quốc tế biết đến là ngày độc lập của dân tộc Việt Nam anh hùng trong chiến tranh và cả trong công cuộc xây dựng đất nước.

       Các nước trên thế giới đều có ngày quốc khánh riêng của mình vào nhưng ngày này họ thường tổ chức những nghi lễ hoành tráng nghiêm trang theo những nghi lễ truyền thống của đất nước họ.

Vậy nói về vấn đề thế hệ trẻ Việt Nam đang đánh mất dần bản sắc dân tộc, quên đi ý nghĩa trọng đại của một ngày lễ quan trọng nhất đất nước. Chúng ta nên xem lại vấn đề bắt nguồn từ đâu?

- Từ nhà trường: tất cả các trường học đều giảng dạy môn lịch sử, nhưng câu hỏi đặt ra: tại sao một ngày lễ trọng đại của đất nước, năm nào cũng được đề cập tới, mà học sinh, sinh viên, thế hệ trẻ lại quên và không nhớ đó là ngày gì?

- Từ gia đình: bố mẹ, ông bà là những thế hệ đi trước, chưa thực sự quan tâm và có ý thức nuôi dưỡng tình yêu quê hương tổ quốc cho con cháu.

- Từ xã hội: những đại hội học sinh, sinh viên,…những cuộc vận động, tuyên truyền, cổ động cho ngày lễ chưa thực sự cao, chưa gây thu hút và hứng thú cho trẻ.

- Từ chính bản thân các em: các em không thích học môn lịch sử, và không chịu học, không chịu nhớ những mốc lịch sử, những nhân vật quan trọng đã tạo dựng cuộc sống cho chính các em ngày hôm nay.

        Do vậy, nhà trường, xã hội, gia đình cần có những phương pháp, hướng tiếp cận khác hơn đối với các em, để mang lại sự hứng thú với môn lịch sử và hiểu biết nhiều hơn về các ngày lễ quan trọng của đất nước. Bên cạnh đó, học sinh, sinh viên cũng cần mở mình, mở tầm nhận thức của mình để có được sử hiểu biết, và thái độ tích cực hơn trong việc học môn lịch sử. Nói thì dễ, làm thì khó. Có thể không thay đổi nhận thức của thế hệ trẻ trong một vài ngày, nhưng mưa dầm thấm lâu, những hướng tiếp cận mới và lạ sẽ giúp các em hứng thú và thích học, tìm hiểu lịch sử Việt Nam hơn.

Hoàng Trường 

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Nghề nghiệp lạ vì “THÁNH NỮ”


         Cư dân mạng như vừa trải qua “trận động đất trong dục vọng” khi có thông tin cho rằng Thánh nữ Nhật Bản - nhân vật chính trong những bộ phim chỉ có hai người và cuộc nói chuyện qua những tiếng rên rỉ nhưng khiến cộng đồng mạng chao đảo bị nhiễm HIV.

Hình để ngắm thôi không minh họa nhưng điều đó không có nghĩa là khác xa sự thật
       Tình dục là bản năng, xuất hiện cùng sự ra đời của con người tuy nhiên cái vấn đề tế nhị, kín đáo này vẫn được lưu truyền theo phương châm: đèn nhà nào nhà nấy rạng. Tuy nhiên, trong thời đại công nghệ thông tin phương châm này được thay thế bằng: trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông, khi chứng kiến sự “bùng nổ” của “công nghiệp phim sex, công nghiệp phim cấp 3”,…

       Sự mới mẻ, hấp dẫn trí tò mò của tuổi mới lớn hay thỏa mãn cơn khát dục vọng khi cứ 3 người xem phim về sex thì có 1 người là nữ. Đã tạo ra nguồn thu nhập khổng lồ cho ê kip làm và mua bán phim sex, phim cấp 3 khiến những thông tin như : 13 tuổi đi phá thai, làng tảo hôn, 18 tuổi vào tù vì giao cấu với trẻ vị thành niên,…ngày càng phổ biến trên mặt báo. Hay không khó khăn để bắt gặp những cô cậu học trò ngang nhiên ôm hôn nhau chốn đông người thậm chí vào nhà nghỉ hay quan hệ trong Wc trường học.

       Để đấu tranh trong lĩnh vực nhạy cảm bậc nhất của xã hội này, những người làm công tác giáo dục hay phụ huynh vẫn mong muốn tiêu hủy càng nhiều clip đen hay đưa những người vi phạm ra pháp luật nhưng ai sẽ là người kiểm định những sản phẩm “băng heo” đó?

      Vnexpess vừa qua vừa đăng thông tin về những cán bộ Phòng Kiểm tra văn hóa phẩm xuất nhập khẩu Sở Văn hóa thể thao và du lịch TP HCM khi hằng ngày công việc của họ là xem để gửi đến các cơ quan chức năng những vi phạm về văn hóa phẩm đồi trụy. Một công việc đặc biệt nằm ngoài suy nghĩ của rất nhiều người. nhưng đây liệu đã là giải pháp tối ưu nhất?

       Trước khi tìm ra câu trả lời thì cả nước, hàng trăm cán bộ như vậy vẫn “phải” xem hàng trăm bộ phim nỏng bóng.

Một nghề nghiệp lạ và đáng để suy ngẫm, trân trọng trong xã hội hiện nay.

--- Hương lan ---
Theo Tiếng Dân!

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

CUỘC SỐNG TẦM GỬI CỦA LÊ HIẾU ĐẰNG VÀ HỒ NGỌC NHUẬN




          Đồng chí Lê Hiếu Đằng, cách đây hơn 45 năm đồng chí đang là sinh viên, cũng được xếp hàng hàng ngũ trí thức lúc đó. Đảng đã mở cửa cho đồng chí ra nhập cực kỳ dễ dãi, không cần người giới thiệu, không cần thời gian thử thách, không có cờ quạt, thề thốt…. Thậm chí không cần nghiên cứu điều lệ của đảng . Đó cũng là điều dễ hiểu vì lúc đó, chiến tranh "hi sinh cho tổ quốc quyết sinh" là tiêu chí để đánh giá một con người kiên trung theo Đảng. Hơn 45 năm đồng chí gắn bó chiến đấu trong hàng ngũ, đảng đã làm gì đồng chí? mà bây giờ gần đất xa trời, đồng chí lại “sám hối, trở cờ “ để “thanh toán”, “tính sổ” với đảng!!!. Đúng ra trước khi viết "Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh" đồng chí phải thực lòng, kiểm điểm lại xem trong hơn 45 năm qua đồng chí có làm điều gì không phải với Dân với Nước không?, nếu có đồng chí phải thực tâm xin lỗi, rồi mới quay lại “tính sổ” chứ!. Nhưng thôi, cũng mừng là đồng chí đã dám nói ra, viết ra để cho lòng mình được thanh thản!. 
     Ông Đằng ạ! bản thân ông có một tiểu sử cũng khá là lẫy lừng khi đã từng học Đại học luật khoa, Sài Gòn; ông nguyên là phó Tổng Thư Ký Ủy ban Trung Ương Liên Minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và Hòa bình Việt Nam ; nguyên Tổng thư ký ủy ban MTTQ Việt Nam Tp.HCm; là giảng viên Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học ở Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ thuộc Khu Ủy Sài Gòn- Gia Định thế nhưng ông lại có những phát biểu khiến chúng tôi phải thấy buồn lòng. Tôi không hiểu nguyên nhân nào khiến một người có 45 tuổi Đảng và đã cùng nhân dân cả nước đổ biết bao xương máu để giành lại độc lập, tự do cho Tổ Quốc, thế mà bây giờ, khi đã ở cái tuổi “Thất thập cổ lai hy” thì ông lại quay ngược lại “chà đạp” lên lý tưởng một thời mà bản thân ông đã từng theo đuổi. Cái thân ông sẽ gửi vào đâu nếu không có Đảng, có nhân dân Việt nam đùm bọc và che chở. 


          Còn đồng chí Hồ Ngọc Nhuận, cũng đâu khác xa anh bạn Hiếu Đằng là mấy đâu, cũng có một cuộc đời sáng lạng : Nguyên Giám đốc chánh trị chủ bút nhật báo Tin Sáng; Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh; Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cũng là nhân vật được người ta biết đến nhiều. Đã ủng hộ ông Lê Hiếu Đằng kêu gọi thành lập chính đảng mới tại Việt Nam, rằng "chính đảng mới sẽ không nhằm chống đối Đảng Cộng sản Việt nam, mà cùng hợp tác để thúc đẩy "xây dựng dân chủ cho nước Việt Nam". Trong một bài viết có cái tựa “Phá Xiềng”, ông kêu gọi các đảng viên Đảng Cộng Sản Việt nam bỏ đảng ra nhập đảng mới Dân Chủ Xã Hội”. Không biết ở cái tuổi 75 “gần đất xa trời', đầu óc không còn minh mẫn nữa hay sao? Mà 2 Ông có thể sáng tác được những điều không thể xảy ra ở Việt nam. Vốn dĩ với 1 người đã 45 tuổi đảng và sống trên thế hệ chúng tôi tới vài chục tuổi đáng lẽ trong suy nghĩ và hành động phải thể hiện là một con người từng trải, thấu hiểu sự đời chứ? các ông nên biết  rằng việc thành lập đa đảng ở Việt nam là không phù hợp, không cho phép tồn tại vì Đảng công sản Việt nam nhất nguyên lãnh đạo đất nước, mới là yếu tố tiên quyết đảm bảo thành công của cách mạng Việt nam.
        Với bài “Phá Xiềng” tôi hỏi: Cái“Ðảng Dân Chủ Xã Hội mới” của đồng chí mới chỉ có cái tên, không cương lĩnh hành động thì mọi người làm sao biết nó sẽ hoạt động vì cái gì?. Căn cứ vào đâu mà đồng chí đã vội cho rằng “Cả nước đang mong chờ Đảng mới phất cờ hành động để cứu nước”. Hơn nữa kết thúc bài viết lại là những khẩu hiệu quen quen: 
“- Đảng Dân chủ Xã hội Việt Nam mới nhất định thắng lợi. 

- Dân tộc Việt Nam nhất định thắng lợi. 

- Đất nước Việt Nam nhất định tự do, dân chủ thật sự và giàu mạnh.” 
   Đồng chí hiểu rõ hơn ai hết ở Việt Nam hiện nay, nói đến từ “ĐẢNG”, mọi người chỉ biết có “ĐẢNG TA”, vì vậy cách “Phá Xiềng” của đồng chí sẽ khó được ủng hộ từ hai phía: 
Thứ nhất: Với “Đảng ta” rõ ràng, không thích có thêm bất kỳ một “Đảng” nào khác, kể cả “Đảng bia”, “Đảng rượu”, “Đảng bẩn”, “Đảng bựa”…. Đơn giản vì “Đảng ta là đảng cầm quyền”, là lực lượng lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện, trực tiếp xã hội, không chia sẽ quyền lực chính trị cho bất kỳ cá nhân, tổ chức nào. Vì đơn giản, điều đó mới đảm bảo cho sự thắng lợi, ổn định của đất nước Việt nam. Cho nên, bất lợi ngay từ đầu cho những người tham gia đảng của đồng chí Đỗ Ngọc Nhuận sẽ không có ai đồng tình. ủng hộ đảng của đồng chí. 
Thứ hai: Trên 90% dân số Việt Nam hiện nay thường bị dị ứng khi nhắc đến từ “ĐẢNG”, vì họ có cảm giác, đó như là một cái tổ chức bí mật, bưng bít, tối tăm…. vì xưa nay, nhân dân Việt nam tồn tại trong ý thức hệ của mình chỉ có Đảng Cộng Sản Việt nam là lực lượng tiên phong đại diện quyền lợi cho họ., chỉ có lực lượng đó đủ sức lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi các chính biến lịch sử mà thôi. 
Tóm lại: Với khả năng và tầm quan hệ rộng như hai đồng chí Đằng, Nhuận nếu thực tâm, thì hiện nay nên phát động các phong trào, hay mở các diễn đàn để tìm phương hướng phát triển đất nước tốt hơn thì sẽ được nhiều người đồng tình ủng hộ. Vì nhân dân Việt nam trải qua 80 năm qua, đã thừa biết phải tin vào ai và theo đuổi mục tiêu, lý tưởng nào? Đừng có “ngồi đống nói trông không” sẽ không phù hợp đâu? 
       Tôi cũng như ông cũng rất bức xúc với tình hình của đất nước, với tình trạng tham nhũng và vô trách nhiệm của nhiều quan chức chính quyền hiện nay.Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi quy kết cho cái xã hội này, hệ thống này là xấu xa, không phù hợp? Không phải thế, vì tôi biết số này là rất ít, chỉ một số con sâu là rầu nồi canh mà thôi còn bản chất mục đích và lý tưởng của xã hội này là rất tốt đẹp. Xã hội nào chẳng có ưu nhược điểm vốn có của nó, đối với Việt nam theo cái lập luận của ông Hiếu Đằng và ông Nhuận là phải đa đảng mới có dân chủ thực sự, mới giải quyết được các vấn đề nảy sinh trong xã hội. Nhưng tôi không nghĩ là đa đảng sẽ giải quyết được tình hình nêu trên, bởi vì các nước đa đảng hiện nay cũng có nhiều việc không tốt, tình trạng tranh giành quyền lực đấu đá lãn nhau chỉ làm khổ dân thôi,như Thái Lan và nhiều nước khác, nhất là các nước Phương đông, Việt Nam Cộng hòa trước đây cũng là một điển hình, các phe phái đấu đá nhau, chính khách sa lông tranh giành ghế với những khẩu hiệu mị dân, khi phe phái và cá nhân của họ ngồi vào được chiếc ghế quyền lực thì họ chỉ biết đem quyền lợi về cho phe phái và cá nhân của họ, trong khi những người nghe lời xúi giục của họ tham gia biểu tình, đấu tranh thì chịu lao tù khổ ải, chẳng được gì (bây giờ các thủ lĩnh đảng phái ở nước ngoài cũng hô hào người dân trong nước như thế, nếu giành được chính quyền, tôi nghĩ họ cũng sẽ vế nước nâm quyền và ăn trên ngồi tróc trên đầu nhân dân). Ông Lê Hiếu Đằng, Ông Hồ Ngọc Nhuận đã sống ở Miền Nam trước đây chắc cũng thừa biết điều đó. 
        Cuộc đời của ông Đằng, ông Nhuận sống như cây tầm gửi vậy, trước đây đi theo cách mạng để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, giờ đến tuổi, nghỉ hưu lại ăn cháo đá bát, hòng phủ nhận những gì trước đây mình đã bám vào để có cuộc sống cho đến ngày hôm nay còn nhằm được trên giường bịnh. Ông Đằng, Ông Nhuận ơi ! Ông nên nhớ họ cây tầm gửi của ông đang cố gắng bám vào đó không sống được dưới đất đâu? mà cây tầm gửi này luôn sống trên mây, trên mưa với những ảo vọng xa vời thực tế cuộc sống này. 

Phong Linh

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

TẾT ĐỘC LẬP


"Mùa thu khởi nghĩa đã thành công

Ý Đảng vạch ra quyết một lòng

Đuổi hết thực dân, xua áp bức

Đập tan phonh kiến phá xiềng gông

Tuyên ngôn Bác đọc vang trời đất

Độc lập Người thề vọng núi sông

Tháng tám chói ngời trang lịch sử

Ngàn năm xứng mãi với cha ông."





      Ngày 2.9.1945 chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn độc lập tại quảng trường Ba đình, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á.Mở ra một trang sử mới, một thời kì mới cho lịch sử dân tộcViệt Nam: nhân dân ''rũ bùn đứng dậy sáng lòa", làm chủ vận mệnh đất nước.Thắng lợi của cách mạnh Việt Nam lúc bấy giờ đã tác động mạnh mẽ tới đấu tranh của nhiều dân tộc bị áp bức trên thế giới, ánh sáng cách mạng, lý tưởng đấu tranh giải phóng dân tộc khỏi lầm than, nô lệ.
      Ngày 2 tháng 9 hằng năm trở thành "tết Độc lập" trong sâu thẳm trái tim của hàng triệu người dân đất Việt. Thắng lợi của cách mạng, sự đoàn kết, đồng lòng của toàn Đảng toàn dân mở ra một trang sử mới, một bước đi mới đầy niềm tin yêu và hy vọng vào tương lai cho vận mệnh đất nước.
     Trên cơ sở thắng lợi của cách mạng những năm 1945, 1946 cả nước bắt tay vào công cuộc xây dựng đất nước. Chống Pháp, chống Mĩ thắng lợi. độc lập dân tộc thống nhất hai miền" Nam - Bắc sum họp một nhà" tết độc lập lại mang nhiều ý nghĩa cao đệp hơn: đó là niềm tự hào về cách mạng dân tộc, tự hào về lòng yêu nước nồng nàn của nhân dân cả nước, của những thế hệ "người ra đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng thềm nắng lá rơi đầy", của những con người quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh để cho dân tộc có những tháng ngày vui trọn vẹn, mang hòa bình về với muôn dân.Là niềm tự hào về đường lối lãnh đạo đúng đắn, linh hoạt, sáng tạo của Đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là chủ tịch Hồ Chí Minh trong những năm tháng đầy khó khăn, ác liệt của cách mạng và trong sự nghiệp xây dựng, đổi mới, bảo vệ thành quả cách mạng.
     Tết Độc lập trở thành cái tết không thể thiếu đối với dân tộc Việt Nam hằng năm mà toàn Đảng, toàn dân vẫn luôn hướng lòng tri ân về với cội nguồn, với lịch sử dân tộc.Quốc khánh mồng 2.9 hằng năm là ngày để nhân dân cả nước sống lại với những trang sử hào hùng của dân tộc, hiểu và cảm nhận được thời khắc quan trọng của giây phút độc lập dân tộc; tự hào về truyền thống cách mạng, tin tưởng vào vào sự lãnh đạo của Đảng và nhà nước trong những năm qua, hiện tại và cả sau này.Tin tưởng vào một cuộc sống hòa bình, độc lập, đất nước ổn định trong màu xanh của hòa bình, hạnh phúc.
     Không khí rạo rực ngày quốc khánh 68 năm về trước và cả hôm nay là động lực, là nguồn sức mạnh to lớn để toàn quân, toàn dân tin tưởng vào sự nghiệp cách mạng dân tộc,xây dựng niềm tin, củng cố và thúc đẩy lòng yêu nước sâu sắc hơn.
      Nhân dân Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay cần học tập, nâng cao tinh thần tự hào những giá trị cao đẹp, tự hào về ngày tết độc lập của dân tộc. Không ngừng học tập, rèn luyện bản thân để xứng đáng là con cháu Bác Hồ, xứng đáng với những hy sinh mât mát của lịch sử, xứng đáng là những chủ nhân tương lai của đất nước.
Yêu nước, yêu dân tộc bằng lòng trung thành nhất trong những lòng trung thành!

--Sao Băng Thiên sứ--

Hà Nội lộng lẫy cờ hoa đón tết độc lập

Mừng lễ Quốc Khánh (2/9), trên khắp các đường phố Thủ đô lại rợp cờ hoa kỷ niệm 68 năm đất nước độc lập.
Dòng chữ chào mừng tết độc lập được kết bằng hoa tươi tại quảng trường Công viên Lênin đã được cán bộ, công nhân viên công ty Công viên cây xanh Hà Nội hoàn thành.





Quảng trường trước Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.


Bức tranh được tạo thành từ hoa tươi bên Hồ Gươm.


Những bồn hoa rực rỡ điểm trang quanh khu vực Hồ Gươm.

Những vườn hoa ven Hồ Gươm được các công nhân Cty Công viên cây xanh Hà Nội chăm tỉa trước ngày 2-9.





Đường Đinh Tiên Hoàng rực trong sắc đỏ.

Những bồn hoa tươi xuất hiện trên dải phân cách phố Kim Mã.


Cờ đỏ rợp phố Hàng Bông.

Phố Hàng Ngang.
Nhặt trên Nét

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

TIẾP CÂU CHUYỆN XỨ VINA...


       Loài CS do ND đẻ ra nhưng tôi gọi là loài mới bởi bài này phân định rạch ròi các loài. ND,NT,CS tất cả đều là loài người. Nhưng dụng ý của bài viết tôi muốn nhấn mạnh đến sự phân biệt khi ND coi CS không cùng loài với mình. Ví dụ như ND gọi CS là loài chó vậy.( Cùng là con người nhưng ND coi CS không cùng loài với mình). ]

Tiếp tục câu chuyện ở xứ VINA,hôm trước đã kể đến đoạn ông CS do uất ức vì bị xúc phạm quá mà đánh ông ND một cái,thế là ngoài chợ bán tin "CS HÀNH HUNG ND,CS GIẾT ND,CS LẠM QUYỀN ĐÁNH ND"...Thật ra thì trong cái chợ thập cẩm này,buôn bán không cần phải có chất lượng hay là phải chính xác. Mặc dù CS cũng đã ra khá nhiều luật để chống những vụ buôn tin bán tức này rồi nhưng hiệu quả thì vô cùng hạn chế.
Ông ND thường thì chân chất,cả tin,mà lại rất ít khi tiếp xúc thông tin đa chiều. Chủ yếu là xem thời sự trên TV,đọc báo rồi năm thì mười họa mới lướt wed. Trong khi những thứ đó thì đưa tin rất chung,thêm nữa là tâm lý ND chỉ khoái nhớ đến cái xấu chứ cái tốt,cái làm được thì chẳng mấy ai để ý. Vậy là những vụ tiêu cực được bán đấu giá ngoài chợ và được đấu lên tận mây. Một người chết sẽ thành 100 người chết,lụt một con phố sẽ thành lụt cả thành phố. Hay là Thủ Tướng NTD có mấy chục tỉ USD gửi bên xứ Thụy Sĩ,chủ tịch nước TTS có vài trăm tấn vàng giấu bên xứ...Trời mời biết. Nguyên văn những tin này là từ một loài kí sinh mang tên Rận chủ truyền vào một ông nào đó,thế là ông này tung tin lên chợ,và đến ông A nó nghiêm trọng hơn gấp 10 lần,ông B nó thành một trăm lần,và ông C no thành...vô số lần.
Thôi không nói về vụ này,ta chuyển sang câu chuyện khác mà cũng không kém phần hoang đường nhưng có thật một trăm phần trăm.
Nguyên có hai ông ND tạm gọi là ông M và ông L. Hai ông là bạn chí cốt của nhau,ông M sau khi phấn đấu rất tốt và có chút tài nghệ nên được lên làm tướng lĩnh,chỉ huy rất nhiều CS. Còn ông L thì tài không đức không nên chỉ lo cuốc đất trồng rau. Kể từ ngày ông M làm tướng,Ông L ghen tức với ông M lắm ! Luôn tìm cách hạ bệ ông M. Ông M cũng khá là tốt,chăm chỉ làm việc phục vụ ND. Nhưng ở cái xứ VINA nói riêng hay ở địa cầu nói chung thì dù là loài nào cũng phải mắc sai lầm,từ loài TÂY cho đến loài TA. Vậy nên ông M cũng có mắc một vài lỗi,tuy rằng không phải cố ý và không quá nghiêm trọng nhưng hậu quả cho ông M thì mới là nghiêm trọng.
Ông L lúc này ở nhà,đang ghen tức với ông M nhận được tin vậy,thế là lập tức ông M huy động ông B,ông C,Ông S và rất nhiều ông khác nữa tụ tập lại chửi ông M. Chửi ông M là ngu,là hút máu ND,là đủ kiểu ! Đồng thời tuyên bố xanh rờn là "TAO MÀ LÀM TƯỚNG LĨNH NHƯ THẰNG M THÌ LÀM TỐT HƠN GẤP VẠN". Vụ này rúng động toàn xứ VINA,thông qua chợ trời lập tức được biến thành "ND BIỂU TÌNH CHỐNG LẠI CS,CS ĐÀN ÁP ND ĐẾN TẬN XƯƠNG TỦY,CS HÚT MÁU ND,...

___Còn tiếp___

--Linh BEO--
Theo Tiếng Dân!

Viết blog kiểu đầu độc


Gia Di

     Viết blog, có thể coi như là một thú vui đối với người yêu văn chương, yêu nghệ thuật, thậm chí nó cũng có thể là một cách để thể hiện những cá tính, phong cách cá nhân. Và nhiều người coi đó như là một kiểu giải trí. Thế nhưng không phải trang blog nào cũng thực sự chất lượng và có tâm huyết, mục đích trong sáng. Ngược lại còn có những trang chứa đựng trong đó là những ý thức đen tối, những âm mưu bẩn tưởi của những kẻ đầu cơ chính trị, những kẻ giả danh yêu nước cho đến lũ hợm người khoác áo dân chủ.

Một trang blog đầu độc tư tưởng

   “Tất cả sự lụn bại của đất nước đều do lãnh đạo sai lầm của đảng CS mà ra. Với thể chế độc trị thì tất yếu sinh ra lộng quyền, sinh tham nhũng, ức hiếp nhân dân. Đảng CS xem mình là vua tất nhiên cán bộ của đảng CS từ thấp đến cao đều thi nhau cấu kết thành một đám mafia, bao che nhau vơ vét để làm giàu. Đảng CS cho mình là vua, nên vừa đá bóng vừa thổi còi vừa tự thưởng. Trong một xã hội mà lãnh đạo lúc nào cũng cho mình là giỏi nhất, khi nói bậy vẫn không cho ai nói lại thì làm gì có dân chủ mà các vị lý luận của đảng cứ thi nhau nói khoác? Các vị chê bai, đả kích người khác, nhưng các vị không dám đăng bài phản bác của người khác thì rõ ràng các vị chẳng biết gì là dân chủ.”
(nguồn: danlambao)
   Trên đây là một đoạn trích trên danlambao-một blog là diễn đàn của các anh chị dân chủ. Nếu một người có nhận thức non kém và suy nghĩ ẩu như đua xe thì sẽ có những suy nghĩ tiếp theo là gì đây? Hay một đoạn trích sau trên danlambao:

    “Và, tuổi trẻ yêu nước VN, đang thoát ra khỏi cái gông cùm vô hình đó bằng chứng là họ đang thắp lên nhiều ngọn nến nhỏ ở khắp mọi miền đất nước, từ Bắc chí Nam, từ làng quê ra thành phố trong khi cuộc cách mạng Hoa Lài ở Bắc Phi, chỉ cần một ngọn lửa của sinh viên tốt nghiệp đại học Mohamed Buoazizi ở Tunisia, vì không tìm được việc làm, anh đã phải bán rau và trái cây để kiếm sống từng ngày, nhưng bị cảnh sát tịch thu vì anh không có giấy phép và nhất là không có tiền để hối lộ nên anh đã tự thiêu! Ngọn lửa tưởng chỉ là một vấn đề cá nhân nhưng phút chốc đã là biểu tượng sự phản kháng của toàn xã hội. Người Tunisia đã đứng lên!”

(nguồn:danlambao)

     Có đáng sợ không khi những trang viết được dùng làm chiến trường để chống lại Đảng, chống lại đất nước. Các tác giả có quá dã man hay không khi dùng ngòi bút của mình quay ngược lại để phục vụ cho những lợi ích ti tiện, bẩn thỉu của mình. Hay các tác giả này có mảy may thấy xấu hổ hay không khi đưa ra những luận điệu ngược với sự thật, tất cả chỉ nhằm mục đích phục vụ lợi ích của bản thân. Nếu những người nước ngoài chưa được đến Việt Nam hoặc những người Việt Nam đã ra nước ngoài vì những biến cố chính trị mà chưa một lần được về Việt Nam. Nay họ vẫn muốn về thăm lại quê hương mà đọc xong những dòng này thì sẽ ra sao? Họ sẽ nghĩ đất nước chúng ta như là một nơi đang còn man di mọi rợ lắm, như là một nơi mà đầy rẫy sự chết chóc. Trong khi đó thực tế thì sao chứ, ai cũng phải thấy được những sự thay đổi nhanh chóng của đất nước trên mọi lĩnh vực. Kinh tế nước ta vẫn duy trì đà tăng trưởng đều hơn 5 %, còn nợ công vẫn trong tầm kiểm soát, và mọi mặt từ văn hóa đời sống xã hội vẫn không ngừng phát triển để đáp ứng nhu cầu đời sống của nhân dân. 

       Có nguy hiểm hay không với những lời vu cáo Đảng như vậy, Đảng Cộng sản chỉ làm những gì mà sứ mệnh lịch sử giao phó chứ không phải là những gì đoạt lấy. Đảng lãnh đạo nhân dân giành độc lập, Đảng lãnh đạo nhân dân chống Pháp, chống Mỹ và nay lại lãnh đạo nhân dân trong quá trình xây dựng đất nước là một điều tất yếu. Có những kẻ trong thời buổi loạn lạc, dân tộc rên xiết dưới ách đô hộ của thực dân, nhân dân lầm than dưới sự cai trị kép của thực dân và phong kiến thì không dám đứng lên mà làm lãnh đạo. Những kẻ đó thời đó cũng chỉ núp bóng Pháp để bóc lột dân mình mà thôi. Sao cái thời Đảng Cộng sản đứng lên gánh vác mọi khó khăn, hiểm nguy cùng dân tộc thì chẳng thấy kẻ nào dám mở miệng. Nay thời bình đất nước phát triển lại muốn đứng lên giành quyền lãnh đạo là sao. Những kẻ hôm nay ngồi viết lên những dòng đòi tự do dân chủ cho nhân dân trên danlambao xét cho cùng cũng chỉ là loại thất thế vì thời cuộc trước đây, hoặc là những kẻ non choẹt về tư tưởng và ngấm máu hận thù cách mạng quá lâu nay muốn lật ngược thế cờ để đòi lại cái “thiên đường đã mất”. Đảng là một tổ chức chính trị mà nhân dân đã phó thác cho để lãnh đạo đất nước, chứ không phải là một chính quyền ở Ý để có “mafia” lộng hành. Đảng phải chịu trách nhiệm trước nhân dân những gì mà Đảng đã ra chủ trương đường lối chính sách. Ngoài ra thật nguy hiểm biết mấy bởi những thủ đoạn dựng chuyện để bôi nhọ danh dự cán bộ, đảng viên cũng như nói xấu Đảng, nói xấu chế độ. Với những lời lẽ và ngôn từ xảo trá, nếu một người nào chưa có sự hiểu biết về chính trị có thể mắc “bẫy tư tưởng” của danlambao ngay tức khắc. Những chuyện mà những blogger vô đạo đức bịa ra hoặc áp dụng từ những mẩu chuyện thực tế khác xa để có thể xào nấu thêm và tạo cho người đọc rằng “đó là sự thật”. Những nhận thức bị bóp méo bởi sự mới lạ của tin tức cũng như do sự khéo léo và thủ đoạn của người viết tạo, con người sẽ dần bị ảnh hưởng bởi sự sai lầm đó. Và từ nhận thức đến hành động, con người nhận thức sai lầm thì kết quả cuối cùng chính cá nhân đó sẽ là nạn nhân của chính hành động sai lầm mình tạo ra. Một ví dụ điển hình đó là Phương Uyên-nạn nhân của sự tuyên truyền và đầu độc của các trang blog như danlambao.


       Còn ở đoạn trích thứ hai tôi trích dẫn ở trên thì chúng ta thấy rằng, đây chứa đựng những ngôn từ kích động bạo lực. Nhân dân sẽ chẳng bao giờ được lợi gì nếu không biết phân luồng nhận thức, và các cá nhân chỉ là những vật thế thân hay chỉ là những kẻ bị lợi dụng nếu để cho những trang viết này kích động. Tunisy hay Ai-Cập là một điển hình đau đớn cho nhận định này. Mùa xuân Ả rập mà đài báo phương Tây hay các trang mạng dân chủ thường nhai đi nhai lại là sẽ đem lại những tiến bộ vượt bậc cho nhân dân các nước kém văn minh nay đã là một màn kịch sẽ còn tiếp diễn. Phe phái chính trị trong nước tranh giành quyền lực, nhân dân vẫn chỉ là những con tốt. Nhưng ngược lại các phe phái chính trị cũng chỉ là đại diện cho những lợi ích của các nước khác thay cho lợi ích của nhân dân. Bởi vì muốn được sự ủng hộ của một nước mạnh để cầm quyền thì sẽ phải đánh đổi bằng lợi ích, và lúc đó lợi ích của nhân dân được đem ra để mua bán. Người cuối cùng hứng chịu hết thiệt hại sẽ là nhân dân. Nếu mỗi bạn trẻ ở Việt Nam cũng thấm thấu được những lời văn kích động bạo lực như trên thì sao? Lúc đó đất nước sẽ khó mà còn được sự yên bình như ngày hôm nay, rồi chúng ta cũng sẽ là nạn nhân của các cuộc bạo loạn chính trị. Nhưng đối với những kẻ tự xưng là các nhà dân chủ trên mạng thì không sao, đơn giản là họ đã đạt được mục đích của họ. Họ sẽ lợi dụng sự bất ổn của đất nước để mưu cơ chính trị. Và lúc đó Tổ Quốc không sớm thì muộn, sẽ là miếng mồi cho ngoại bang giày xéo.
       Đầu độc về tư tưởng là sự giết chết đi những nhận thức trong sáng và đúng đắn của con người, nhất là tiêm nhiễm vào đầu óc của những người thiếu hiểu biết những cái nhìn phiến diện về thời cuộc, cũng như tạo ra những sự suy nghĩ sai lệch cho các cá nhân trong xã hội. Thậm chí những đầu độc về tư tưởng bằng ngòi bút của các văn nô trên danlambao còn thúc đẩy thế hệ hôm nay dung nạp những giá trị vô đạo đức, thiếu nhân văn và thậm chí là hàm chứa cả sự vô ơn đối với những thế hệ trước. Thậm chí những tên bồi bút cho ngoại bang trên danlambao còn muốn làm cho con người mất đi niềm tin vào những giá trị hiện tại họ đang được hưởng(thành quả cách mạng) và làm cho con người có những ảo vọng về một tương lai viển vong(xã hội dân chủ theo hình mẫu phương Tây). Để từ đó làm cho con người có thể đánh đổi cả tính mạng của mình vì những thứ họ chưa được thấy. Chính hệ quả của sự đầu độc đó mà những thanh niên liều như Uyên đã ngoan như một con chó được chủ quẳng cho cục xương để rồi đi chống phá chế độ. Chính sự đầu độc của những trang blog như Teu hay danlambao…mà những kẻ kiêu căng ngộ nhận như Nguyễn Quang A, Tương Lai, Thùy Linh đã bỏ quê hương, quên đất nước, vùi dập lý tưởng để dấn thân cho dân chủ. Sự ngộ nhận một cách ngu muội và ấu trĩ để rồi coi mọi thứ là hệ quả của Đảng tạo ra, tất cả đều là lỗi của Đảng. Vậy mới biết sự đầu độc của luồng tư tưởng núp bóng dân chủ và giả danh sự thật trên những trang blog này có sức mạnh hắc ám khủng khiếp, nó có thể lừa bịp trẻ con chưa hiểu biết cho đến dụ dỗ những kẻ ngu và liều như Uyên cho đến hạ gục tư tưởng của những vị có học hàm học vị nhưng tâm tưởng vô đạo như Tương Lai hay Quang A…
      Bởi thiếu đi những sự quản lý chặt chẽ hoặc do bản chất của hệ thống mạng toàn cầu đã tạo cơ hội sinh tồn cho những trang mạng đầu độc tư tưởng người dùng như tôi vừa liệt kê. Nhưng thật may mắn là khi những luồng thông tin chính thống vẫn là chủ đạo, phần đa con người vẫn được tạo ra những miễn dịch nhất định để tự bảo vệ mình trước những luồng thông tin có độc tính trên các trang blog lề trái.

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Giáo sư Tương Lai lại sủa đường

Gia Di

      Hết thời, rảnh rỗi nên Nguyễn Phước Tương (tên cúng cơm của giáo sư Tương Lai) la liếm khắp nơi từ làng trên xóm dưới, từ Nam ra Bắc, từ thành thị đến nông thôn. Tuổi già không đủ mẫn tuệ để làm việc, nên hắn đành theo mệnh quan thầy ngoại bang, hà hơi tiếp sức cho phong trào dân chủ, phần vì danh tiếng, phần vì miếng ăn. Nói chung là nỗi nhục đi liền với hắn nhưng hắn phải ngậm bồ hòn làm ngọt để ra oai với thiên hạ. Trước đấy hắn phát ngôn láo đã nhiều bị các bác Trelang và Doimat vả cho vào mồm nhiều phát lắm rồi. Nhưng hắn vẫn chưa chừa cái thói đời bẩn thỉu của hắn. Nay Uyên vừa bị xử xong thì hắn liền sủa ra một bài trên mạng, định bụng sẽ kiểu như Từ Hải với Kiều và nhắc nhở cho thiên hạ rằng đừng quên công của Tương Lai này nhé. Chính ta cũng có công cứu Uyên đó chứ bộ.
   Một tên phản bội nói về Uyên và xúc cảm của lương tri nhân loại:
“Đôi mắt sáng ngời sau cặp kính cận, nét mặt thùy mị nhưng kiêu hãnh nhìn thẳng vào chủ tọa phiên tòa, hình ảnh cô nữ sinh viên mặc áo trắng có phù hiệu nhà trường đứng trước vành móng ngựa xuất hiện trên các trang báo mạng, báo viết trong và ngoài nước có sức lay động mạnh mẽ xúc cảm và lương tri của nhiều người. Liệu đã đến thời điểm để có thể viết : lay động xúc cảm và lương tri của người Việt Nam, của công luận quốc tế ? Công luận quốc tế thì có thể! Nhưng "lương tri của người Việt Nam" thì không biết phải diễn đạt sao đây cho "phải đạo", cho dù chỉ nói về lương tri của người cầm bút!”


       


     Thật là những lời văn nghe đến Uyên cũng phải vỡ òa, đúng là con dê già Tương Lai này có những chiêu câu gái thật tuyệt diệu. Biết diễn đạt sao đây về lương tri con người hả ông Tương Lai? Diễn đạt sao được khi nhân dân không ai chấp những kẻ như Uyên và Kha- nhận chỉ thị của tổ chức nước ngoài rồi về chống phá đất nước. Cái đó thì tôi không muốn nhắc lại nữa. Biết nói sao đây khi đầy rẫy các trang mạng nguyền rủa Phương Uyên? Công luận Quốc tế thì sao chứ? Công luận mà ông muốn nói đến ở đây là ai? Là những kẻ cầm càng trực thăng Mỹ chạy vào năm 75 à? Hay là những tín đồ của VOA và RFA hả ông Tai Ương? Còn nhân dân trong nước thì ông bảo là không thể thức tỉnh đúng không? Chắc chắn rồi, chẳng ai thương tiếc cho một kẻ bán nước hại dân đâu ông ạ. Nỗi đau của chế độ cờ vàng trước năm 75 tạo ra cho nhân dân chưa nguôi ngoai nên người lương thiện chẳng ai đi ủng hộ con ranh Phương Uyên cả. Và đây cũng là lý do mà các báo chính thống không đưa tin gì nhiều về Uyên ông ạ. Báo chính thống không phải là nơi pr cho giới rận chủ, mà là nơi để phục vụ cho nhu cầu thông tin của nhân dân. Còn có đầy rẫy thông tin quan trọng để đưa, việc gì phải đưa tin về một con bọn ôn con chống Nhà nước làm gì cho bẩn mặt báo ra. Nếu để pr cho giới rận chủ như ông thì chỉ có các báo lề trái thôi ông ạ. Lương tâm nghề nghiệp của các nhà báo chỉ cho phép họ phục vụ nhân dân, bóc mẽ sự sai trái của những hành vi nguy hiểm cho xã hội chứ không khua bút để chống lại Tổ Quốc như lũ rận đâu ông Tương Lai ạ.
      Ông đã nhầm cơ bản giữa khái niệm yêu nước chống Tàu và yêu nước chống Việt rồi. Có lẽ ông cố tình lấp liếm đi thì đúng hơn. Việc ba năm rõ mười rồi nên tôi không muốn cãi với ông nữa làm gì cả. Bởi vì tang chứng và vật chứng đã rõ cả. Uyên yêu chế độ cờ vàng chứ chẳng yêu nước Việt Nam, đó là sự thực. Thế nhưng đi liền với những lời lẽ tưng bốc cho Uyên là những lời nói sai trái về chế độ:
   “Cùng với ánh mắt ngời sáng, nét cười rạng rỡ, sức âm vang của giọng nói Phương Uyên trả lời phỏng vấn của phóng viên các đài quôc tế có sức thu hút rất mãnh liệt : chững chạc, khúc chiết, vững vàng bằng sự trong sáng, hồn nhiên và không kém phần mạnh mẽ của tuổi trẻ tin vào chân l‎ý, biết rõ chính nghĩa thuộc về mình, với sự dịu dàng nữ tính của cô sinh viên mới 21 tuổi đời thiết tha với cuộc đời đã dám đương đầu với cả một bộ áy đàn áp có đủ âm mưu, thủ đoạn, phương tiện và bề dày kinh nghiệm của sự tráo trở và vô luân. Để rồi có được chiến thắng hôm nay.

   Thực tế của mười tháng qua từ ngày Phương Uyên bị bắt, "những hành vi trấn áp bạo tàn mới theo kiểu phát xít hóa đời sống xã hội" đã không đe dọa được ai, ngược lại, lòng dân thêm phẫn nộ, diện mạo phản dân chủ, chà đạp nhân quyền đáng xấu hổ đang phơi bày trước thế giới và đang bị lên án. Và ai cũng hiểu được rằng, dưới áp lực nào mà một tòa án chỉ quen tuyên những bản án "bỏ túi", nơi mà những luật lệ về “an ninh quốc gia” được dùng để tội phạm hoá bất kỳ hành xử nào về những quyền dân sự hay quyền chính trị thì bỗng nhiên phải tuyên một bản án chưa có tiền lệ : án treo 3 năm cho cô sinh viên kiên cường không chịu cúi đầu!”

(nguồn danlambao)
      Nhân vụ xử Phương Uyên mà ông Tai Ương của chúng ta đang làm cái trò gọi là ra sức vùi dập chính quyền, với những ngôn từ của một kẻ phản tặc cho rằng chính quyền đàn áp khủng bố dân chủ tự do, hắn khua môi múa mép khắp thiên hạ để chì chiết Nhà nước và tâng bốc Uyên lấy điểm... Nếu ông không nói thì cũng chẳng ai nhắc đến, nhưng ông đã nói đến việc này thì chúng ta hãy cùng nhắc đến vấn đề vì sao ông Tai Ương lại thích nhắc đến những động từ mạnh như thế này. Đó là bắt nguồn từ bản chất và truyền thống gia đình ông như sau:
   “Cách đây đúng 83 năm, tại vùng Nghệ An - Hà Tĩnh (Nghệ Tĩnh cũ), những người công nhân - nông dân đói khổ dưới sự chỉ đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương đã vùng lên giành lấy chính quyền. Cuộc nổi dậy kéo dài trong khoảng 1 năm thì tan rã do sự đàn áp dã man bởi thực dân Pháp và tay sai. Chính sách "khủng bố trắng" của thực dân cùng sự tiếp tay quyết liệt của triều đình bù nhìn nhà Nguyễn được tác giả Văn Hiền kể lại trong bài Tám nghìn ngày bên các mẹ Xô viết như sau:
   Làm chủ chính quyền Xô viết được 7 tháng (9-1930/4-1931), tổ chức Đảng và toàn thể Nông hội, Công hội ở Nghệ-Tĩnh, bị thực dân Pháp và phong kiến Nam triều đàn áp, khủng bố tàn khốc. Tên khâm sứ Lơ-pôn, Thượng thư Bộ lại Nguyễn Hữu Bài, Thượng thư Bộ hình Tôn Thất Đàn trực tiếp ra Nghệ An, Hà Tĩnh chỉ huy chiến dịch khủng bố trắng phong trào Xô viết. Vào thời điểm máu lửa ấy, những người cộng sản và quần chúng cách mạng Nghệ An, Hà Tĩnh không thể nào quên câu nói sặc mùi bán nước của Tôn Thất Đàn. Hắn tuyên bố trước đám tổng đốc, bang tá, lính khố xanh, lính khố đỏ tại Dinh tổng đốc Nghệ An: “Hữu Nghệ - Tĩnh bất phú/Vô Nghệ - Tĩnh bất bần”. Nghĩa là “có Nghệ - Tĩnh không giàu, không Nghệ - Tĩnh cũng không nghèo”. Tôn Thất Đàn, Nguyễn Hữu Bài vừa bày trò “chào cờ vàng” và nhận thẻ “Quy thuận” chiêu dụ người dân nhẹ dạ, cả tin vừa lập 300 đồn binh ở khắp Nghệ An, Hà Tĩnh triệt phá cơ sở cách mạng. Các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng lúc bấy giờ như Nguyễn Phong Sắc, Nguyễn Đức Cảnh, Lê Mao, Lê Xuân Đào, Hoàng Trọng Trì lần lượt bị bắt, bị giết. Đến đầu năm 1932, riêng Nghệ An có tới 6.681 cán bộ, đảng viên, hội viên bị giam cầm và 1.500 người bị thực dân Pháp, quan lại Nam triều xử chém đầu. Cán bộ Xứ ủy Trung Kỳ và khu ủy Vinh (bao gồm Hà Tĩnh – Thanh Hóa - Nghệ An) đều bị vây bắt vào ngày 27-3-1932. Đến thời điểm đẫm máu này, phong trào Xô viết tạm lắng xuống.
   "Những bước chân nổi giận" quá khứ

   Vị thượng thư bộ hình Tôn Thất Đàn ấy chính là phụ thân của ngài PGS Nguyễn Phước Tương, tức giáo sư tự phong Tương Lai mà chúng ta quen gọi với cái tên GS Tai Ương. Trong thư ngỏ gửi ông này, tôi cũng đã nói rõ về sự "đại đạo đức" của cách mạng Việt Nam khi không những không đòi nợ máu với gia đình ông này mà còn tạo điều kiện cho ông ta ăn học thành tài (giờ thì "thành tai" rồi) và nắm nhiều vị trí quan trọng trong xã hội."
(nguồn:trích từ blog đôi mắt)
      Rõ ràng cái nguồn gốc của ông Tai Ương này là bản chất con nhà quan lại phong kiến theo Pháp để bán rẻ nhân dân . Chỉ với sức mạnh của vị phụ thân ông Tai Ương này là thượng thư Bộ Hình Tôn Thất Đàn mà đòi xóa bỏ cả tỉnh Nghệ Tĩnh thì phải nói là dòng máu phát xít là bản chất truyền thống của ông Tai Ương . Hắn dùng chính những lời lẽ đáng ra nên dùng cho việc cha hắn đã làm cách đây 80 năm để gán ghép và đổ vấy cho chế độ của nhân dân ngày hôm nay. Đơn giản bởi vì hắn đã đến lúc trở cờ, hắn muốn được quan thấy trọng dụng. Chính cái trò lập lờ đánh lận con vua của hắn đã nói lên bản chất gian manh và xảo quyệt của hắn. Ngày xưa thân phụ của ông Tai Ương làm những gì thì ngày nay ông đổ lỗi cho chính quyền như vậy. Thượng thư bộ hình Tôn Thất Đàn làm tay sai cho Pháp, coi tính mạng dân chúng như cỏ rác, đàn áp phong trào của nông dân nổi dậy chống ngoại xâm. Chính những năm tháng cha ông làm tay sai cho Pháp như thế mà ông Tai Ương mới có tiền ăn học và thành tài để nay chống phá đất nước như thế này. Tôi không tranh cãi với ông về việc Nhà nước Việt Nam hiện nay đối xử với ai thế nào. Việc đó nhân dân chứng kiến, không phải đơn giản mà nhân dân tin và Đảng Cộng sản thời còn đói khổ, trong khi đó còn đầy rẫy các đảng phái khác mớm mồi nhân dân đi theo, nhưng nhân dân chẳng tin mà chỉ tin vào Đảng Cộng sản. Đảng chiến đấu vì nhân dân, vì dân tộc nên mới được nhân dân tin theo. 
      Giáo sư Tai Ương của chúng ta bây giờ lại là một con tốt chẳng khác gì cha ông cách đây mấy chục năm về trước. Sau bao nhiêu năm núp bóng cố vấn hai đời thủ tướng. Nhưng giật mình nhìn lại Tương Lai thấy xã hội bây giờ công bằng, những người có nguồn gốc không danh gia vọng tộc như hắn cũng có cơ hội thăng tiến, cũng có tiếng nói trong xã hội, thậm chí còn có danh tiếng hơn Tương. Máu ghen ăn tức ở cộng với những suy nghĩ tăm tối và thủ đoạn Tương cho rằng: “những hành vi trấn áp bạo tàn mới theo kiểu phát xít hóa đời sống xã hội". Những từ ngữ như phát xít hóa và trấn áp bằng bạo lực mà Tương Lai đã giở từ điển dòng tộc ra để tra. Hồi trước chính cha hắn đã sát hại đồng bào như phát xít thì quay lại hắn cho rằng đất nước này là phát xít. Tương Lai đã từng làm cố vấn cho thủ tướng mà thế này đấy. Hắn cho rằng bộ máy này bạo lực à? Bạo lực có đến như Ai Cập hay ở Irac không? Thật là hèn hạ và đê tiện khi về già rồi vẫn phải chấp bút cho những hành động sai trái, quỵ lụy những kẻ bán nước hại dân vì miếng cơm hay vì những lợi ích ti tiện và bẩn thỉu. Tương sủa khắp nơi, chỉ cần hắn có được chút hình ảnh lên mặt báo lề trái là hắn sủa không cần ai phải quẳng cho cục xương nào cả. 





      Vốn dĩ dân chủ của xã hội hay không là do nhân dân quyết định và lựa chọn cho họ con đường, nhân dân gửi gắm vào chính quyền mà học chọn một cách tự nhiên theo quy luật sinh tồn và tuân theo những quy luật đưa lại cho họ hạnh phúc. Dân chủ không cần thiết phải là những gì mua đi bán lại, càng không phải là những thứ áp đặt, những thứ tuyên truyền có chủ định. Những thứ mà ông Tương Lai đang thuyết giảng xét cho cùng chỉ là một mớ giấy lộn nhặt từ Mỹ hay đâu đó được ông biên diễn lại để làm cần câu cơm của ông mà thôi. Nó chẳng đưa lại sự tiến bộ cho đất nước cũng như chẳng đưa lại văn minh hơn cho người dân Việt Nam nếu như không có những hành động thiết thực. Người dân Việt Nam họ yêu đất nước thanh bình của họ, trẻ em có thể tự mình đi xe buýt đi học, những thế hệ ngày hôm nay ôm con vịt trên bờ ruộng nhưng có thể bay cao bay xa hơn những thế hệ trước mới là điều quan trọng. Điều cốt yếu nhất là độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân và hạnh phúc cho mỗi con người. Giới trẻ vốn dĩ bị quen với những gì mới lạ mà chưa có sự định hướng, dẫn đến sa ngã và trượt dốc không phanh một cách đau đớn như Uyên và Kha. Tuổi trẻ như Uyên và Kha chẳng phải là khát khao hoài bão thay đổi thế giới mà là những mộng tưởng, ảo vọng làm siêu nhân của đất nước. Đi liền với đó là những kẻ già đời và thủ đoạn như Tương Lai kích đểu, cổ súy “ Với bản án 3 năm tù treo nhưng cô gái mảnh mai vẫn không cúi đầu”, thì sẽ khó để Uyên quay về với con người lương thiện được. Tôi rất yêu mến những bạn trẻ có những cống hiến mang lại thành tích và  nâng cao vị thế cho đất nước. Tôi khâm phục những người như giáo sư Ngô Bảo Châu hay những học sinh đoạt huy chương vàng olympic Quốc tế. Nhưng những cái sự về dân chủ nhân quyền mà ông Tương Lai đang ra sức gào thét vật vã hay em hành động yêu nước của Uyên được giới rận coi là “dấn thân” kia lại không mảy may làm tôi thấy quý mến.
      Bởi vốn dĩ tôi không tin rằng những giá trị mà người phương Tây luôn muốn nhân dân tôi đi theo lại tốt. Tôi không nghĩ rằng các chính trị gia phương Tây lương thiện đến thế. Tôi không tin người Mỹ muốn Việt Nam sẽ thắng Trung Quốc ở biển đông. VOA hay RFA tung hô Phương Uyên chẳng phải vì bản chất của nó là một nguồn tin sự thật mà nó bị chi phối bởi các ông chủ nuôi nấng nó. Cuốc sống đã cho tôi hiểu rằng nếu người Mỹ viện trợ cho đất nước tôi một chiếc xe quân sự thì sau đó họ sẽ lấy lại của đất nước tôi chi phí bảo dưỡng gấp 3 lần giá trị chiếc xe đó. Thế nên chúng ta có thể hợp tác nhưng đừng ảo mộng. Nhân dân tôi cần trên hết là sự bình yên và có cơ hội để phát triển. Pháp luật đất nước này chẳng tạo ra để đè nén người lương thiện mà chỉ tạo ra sự sợ hãi đối với những kẻ rắp tâm chống lại đất nước. Ông Tương Lai cũng vậy, ông cho rằng Việt Nam là “nơi mà những luật lệ về “an ninh quốc gia” được dùng để tội phạm hoá bất kỳ hành xử nào về những quyền dân sự hay quyền chính trị thì bỗng nhiên phải tuyên một bản án chưa có tiền lệ những hành vi trấn áp bạo tàn mới theo kiểu phát xít hóa đời sống xã hội" Thì tôi phải nói xin lỗi với ông rằng. Pháp luật của Nhà nước hiện nay chưa bao giờ bắt bớ một người dân lương thiện hay một sinh viên bình thường cũng như một doanh nhân thành đạt cả. Mà nó làm cái việc muôn thửa “xưa như trái đất” là tạo ra cái vòng kim cô đối với những kẻ loạn tâm, gian manh và bất đức như ông mà thôi.
      Viết về ông nhiều đi chăng nữa cũng chẳng để làm gì cả. Uyên vẫn phải hưởng một bản án, ông vẫn là chó săn sủa đường và cắn càn. Mọi sự vẫn như nó vốn có. Thời đại của ông Tương Lai nên chấp nhận đã khác xưa, quay lại phong kiến để khôi phục danh dự cha ông nhà ông là điều mãi mãi không thể. Còn cõng rắn cắn gà nhà thì tiếng xấu muôn đời và nhân dân phỉ báng, làm rận già chó má thì nhục nhã thân xác. Kiếp đời ông Tương Lai nhiều khi chỉ là cái vòng suy nghĩ luẩn quẩn đấy thôi. Và đến lúc xuống mồ rồi cũng chẳng làm được gì cho đời cả.

 
Chia sẻ