Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng của nhân dân Việt Nam

18h09 phút ngày 04 tháng 10 năm 2013 sẽ là giây phút lịch sử không chỉ của Đảng, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mà còn là sự mất mát của nhân dân đối với vị tướng tài ba của dân tộc. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã qua đời. Tin đã đi rất nhanh đến với người dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Những học giả, những “kẻ thù danh dự”, hay những chính trị gia trên thế giới đã có những nhận xét khách quan với một lòng kính trọng. Vậy mà những kẻ mang danh “dân chủ” như JB Nguyễn Hữu Vinh, Phương Bích, hay là những kẻ mang danh là đã từng được đi theo Đại tướng như Bùi Tín…đã lợi dụng sự kiện này để bôi nhọ Đảng, Nhà nước và hạ thấp uy tín của Đại Tướng, còn các kênh thông tin như BBC, RFA, RFI …lợi dụng những “con bài dân chủ” này để thực hiện ý đồ đưa tin sai sự thật nhằm đánh lừa dư luận và tuyên truyền luận điệu phản động về đất nước, con người Việt Nam cho rằng sự ca ngợi về Đại tướng là “muốn tâng bốc ông ấy như từng tâng bốc nhiều người khác khi họ đang được trọng dụng” (theo hãng tin RFA). Thật ấu trĩ.
Tài năng và phẩm chất cũng như công lao của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp – người anh cả của quân đội nhân dân Việt Nam không bút mực nào kể hết. Không chỉ người dân Việt Nam mà bạn bè thế giới đều nể phục Đại tướng khi có dịp gặp gỡ, tiếp xúc. Vậy mà, những kẻ ở bờ kia của đại dương, ngồi đó và nhận xét chủ quan với lòng ganh ghét, đố kỵ…để nhằm hạ thấp Đại tướng, đánh bóng tên tuổi của mình? Hay để cho thế giới biết được mình là kẻ phản quốc, kẻ thua cuộc…?
 Tôi xin trích dẫn một vài nhận xét, đánh giá của các học giả, chính trị gia trên thế giới về Đại tướng để cho những “nhà dân chủ” kia thấy rằng, không có lẽ những vị chính khách, những vị giáo sư đó họ cũng không biết nhìn nhận một thiên tài, một bậc thầy quân sự?
Nhà báo kiêm sử gia người Mỹ Stanley Karnow tác giả quyển sách nổi tiếng "Vietnam: A History" xuất bản năm 1983 đã kết luận "Sau Hồ Chí Minh, ông (Đại tướng Võ Nguyên Giáp) là nhân vật quan trọng nhất trong lịch sử Việt Nam thế kỷ 20... Ông ấy giống như một vị thánh. Không có gì khiến ông phải chấp nhận thất bại”.
Hay như nhận xét của Giáo sư Cecil B. Currey từng giảng dạy lịch sử tại Đại học Nam Florida, Mỹ “Võ Nguyên Giáp sánh ngang với các nhà chỉ huy quân sự vĩ đại của thế kỷ 20. Ông ngang tầm với Alexander đại đế. Ông ấy vượt trội hơn Napoleon, vượt trội hơn tất cả các tướng của chúng ta. Ông ấy là một con người vĩ đại của mọi thời đại”…
Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Pháp–Đại tướng Marcel Bigeard – người từng là kẻ thù của Đại tướng trên mặt trận Điện Biên Phủ đã phải thừa nhận: “Hồi ấy, nếu tôi là người Việt Nam, tôi cũng sẽ trở thành Việt Minh”. Điều đó cho thấy sức thuyết phục của Đại tướng Võ Nguyên Giáp là không thể chối cãi.
 Đối với người phương Tây, Võ Nguyên Giáp có lẽ là một hiện tượng đặc biệt trong quân sự thế giới. Không thể đưa ra con số chính xác có bao nhiêu tài liệu quân sự viết về Võ Nguyên Giáp nhưng theo thống kê chưa đầy đủ, đã có trên 120 quyển sách nói về ông
Và đây là tình yêu thương của nhân dân Việt Nam dành cho Đại tướng khi hay tin ngôi nhà nơi Đại tướng từng sinh sống tại 30 Hoàng Diệu, Hà Nội sẽ mở cửa đón khách đến viếng từ chiều ngày 6/10, thì hàng trăm người dân Việt Nam, những đồng chí, đồng đội và những thế hệ người dân Việt Nam đã đứng chờ đến lượt để có cơ hội được bày tỏ lòng kính trọng, thành kính vào những nén nhang thành tâm chúc Đại tướng yên nghỉ.


Dòng người vào viếng thăm đại tướng
 Đây chỉ là một trong những minh chứng rất nhỏ để cho những nhà “dân chủ” kia thấy rằng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là Đại tướng của quân đội nhân dân Việt Nam mà còn là Đại tướng của nhân dân Việt Nam.

Cua Đồng!

30 Nhận Xét :

  1. Với tài năng,trí tuệ,với những chiến công lừng lẫy của Bác thì việc Bác được sắc phong Đại tướng là điều hoàn toàn hợp lí trong thời gian đó,phù hợp với tâm tư nguyện vọng của nhân dân ta và hoàn cảnh của đất nước lúc bấy giờ , Và mình rất phục cách giải thích của bác là đánh thắng đại tướng thì phong đại tướng, quá hay luôn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại.

      Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:

      “Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
      Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”

      Xóa
    2. tài như giáp cũng chẳng qua được con rối trong tay tàu và nga ...tài như giáp cũng đáng để đảng và tổ chuc phân công vào chân cai đẻ thế mà khối người ca tụng khóc lóc quỳ lạy như lên đồng cốt giửa đầng tưởng trò hề cộng sản chỉ có thằng điên bắc triều tiên độc diển ai ngờ nay lại thằng cộng sản việt nam trên tài của người anh em cs xa chừng thế mới biết dân chúng trong chế độ cộng sản là vậy chả trách tố hửu khóc thương ông stalin hơn mười lần chính bản thân cha mẹ ông bà chồng con của nó .....trò hệ nhục nhả của cộng sản là vậy tôi là người vn sống trong nước cảm thấy bị xúc phạm vì những kẻ diển hài một cách vô liêm sỉ như vậy

      Xóa
  2. Thật nghẹn lòng khi nghe tin cụ mất, nước mắt tuôn trào khi dòng người xếp hàng ngay ngắn trang nghiêm vào viếng cụ. Cụ ra đi đất nước mất đi một thiên tài một phần nguyên khí quốc gia. Kính mong cụ sớm về miền cực lạc, trong mỗi chúng con Cụ luôn là Đại tướng, là kim chỉ nam cho hành động của chúng con, vĩnh biệt Cụ, người anh hùng dân tộc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống: “Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN. Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sĩ nhục” (nguồn: Wikipedia)

      Xóa
  3. Đó thật sự là một mất mát vô cùng to lớn đối với dân tộc việt nam chúng ta.Một người anh hùng của dân tộc việt nam.một người anh cả của lực lượng vũ trang nhân dân việt nam.Việc cử hành tang lễ cho đại tướng theo nghi lễ quốc tang là lòng thành kính và biết ơn của dân tộc việt nam đối với đại tướng Võ Nguyên Giáp.Đó cũng là mong muốn của toàn thể dân tộc việt nam.Vĩnh biệt đại tướng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: “Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược. Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được.

      Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời. Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại“ (Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

      Xóa
  4. Tất cả những cộng sự, những học trò từng làm việc, chiến đấu với Đại tướng Võ Nguyên Giáp đều coi ông là người một chiến sỹ cách mạng kiên trung, một nhân vật lớn không ai sánh bằng trong quân đội nhân dân Việt Nam. Vì nhân cách trong sáng, cao thượng gần đến mức hoàn hảo, suốt đời tận tụy phục vụ nhân dân, phục vụ đất nước nên Đại tướng Võ Nguyên Giáp có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội nước ta

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trung Tướng Trần Độ, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: “Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhụcnhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”
      (Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)

      Xóa
  5. tôi đã khóc khi biết tuin đại tướng qua đời, Nghe tin Đại Tướng mất mà không dừng được nước mắt, tiếc là không có điều kiện để về với thủ đô hoặc Lệ Thủy- QUảng Bình quê hương Bác để thắp hương cho người anh hùng dân tộc. Niềm tự hào của mỗi người dân Việt Nam. MOng Bác ra đi thanh thản, chúng con sẽ mãi nhớ về Bác, vĩnh biệt Người

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc. Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu chiểu. Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do. Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân. Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được“.
      (nguồn: Wikipedia)

      Xóa
  6. Những người lính năm xưa vẫn còn nhớ mãi câu nói để đời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi chỉ đạo giải phóng miền Nam: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa, tranh thủ từng phút, từng giờ, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam, quyết chiến và toàn thắng"”. Đấy là mệnh lệnh, cũng là lời hiệu triệu giúp quân đội ta làm nên chiến thắng oanh liệt nhất để thống nhất tổ quốc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: “Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân. Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn. Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm“.

      Xóa
  7. Dân tộc Việt Nam vô cùng thương tiếc khi nghe tin ông qua đời, Một vị tướng tài bà mà cả thê giơi khâm phục, một vị tương mà quân thu nghe đến tên ông mà khiếp sợ, một người con đi qua hai cuộc chiến, Ông góp phần lớn vào lịch sự quân đội nhân dân Việt Nam ngày hôm nay , chung ta không thể dùng lời nói hay chữ viết để ghi nhận công lao của ông đã giành cho dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam hôm nay, ...... chung ta hãy làm gì cho đất nước, cho dân tộc để không hổ thẹn là một người con Việt Nam. Xin cúi đầu vĩnh biệt Đại Tướng Võ Nguyên Giáp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên: “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước… Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức. Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống. Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.

      Xóa
    2. đọc cuốn hồi ký “Ghi chép về việc đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp” do Nhà Xuất Bản Lịch Sử Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Bắc Kinh ấn hành năm 2002 và được dịch bởi Trần Hữu Nghĩa và Dương Danh Dy, toàn bộ diễn tiến nô lệ Trung Cộng đã được phơi bầy một cách rõ ràng. Qua cuốn hồi ký viết bởi những nhân vật cao cấp của Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc này, người đọc mới hiểu tại sao Hồ Chí Minh và thuộc cấp đã không thể nào không cúi đầu trước sự chỉ đạo của Trung Cộng, và không thể nào không dâng đất cho Trung Cộng để trả ơn cứu trợ từ những năm xưa. Điểm đáng nói là cuốn sách được xuất bản đúng thời điểm mà Trung Cộng từng bước thôn tính Việt Nam, từ biển Đông, tới Tây Nguyên, và miền cực Bắc Việt Nam. Có lẽ đây là một lời cảnh cáo các kẻ cầm quyền Việt Nam: “Đừng quên là Cộng Sản Việt Nam đã từng nợ đàn anh Trung Quốc từ khi còn Pháp thuộc. Nếu không có đàn anh Trung Quốc viện trợ, thì đảng Cộng Sản Việt Nam đã không tồn tại mà tham tham nhũng nhũng, sống huy hoàng phè phỡn như hôm nay.” Và cũng có lẽ đây là một lời trần tinh về âm mưu thôn tính Việt Nam của Cộng Sản Trung Quốc, nhằm giải thích cho dư luận biết tại sao mà Trung Cộng muốn coi Việt Nam như cái sân sau của Trung Cộng.
      Qua cuốn hồi ký này, người đọc mới thấy rõ mối giây liên lạc chặt chẽ giữa hai đảng Cộng Sản: Việt Nam và Trung Quốc, đúng như lời mà các Đảng Viên Cộng Sản Việt Nam vẫn luôn đọc như đọc thần chú: “ Việt Nam – Trung Quốc, núi liền núi, sông liền sông” và “Trung Quốc và Việt Nam như môi với răng, môi hở thì răng lạnh”, thêm 16 chữ vàng: “Láng giềng hữu nghi, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”.
      Cũng qua những tác giả của cuốn tư liệu này, như La Quý Ba, Trương Quảng Hoa, Độc Kim Ba, Vu Hóa Thầm, Trần Canh, Như Phụng Nhất, những nhân vật lừng lẫy trong trung ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc, người ta biết nhiều dấu mốc quan trọng:
      -Năm 1924, Hồ Chí Minh từ Moscow đến Quảng Châu, học tập lý luận Mác Lê.
      -Năm 1930, Hồ chí Minh thành lập đảng Cộng Sản Đông Dương tại Hồng Kong.
      -Năm 1938, Hồ chí Minh đến Diên An, tăng cường quan hệ hợp tác giữa hai nước.
      Sau đó, mối quan hệ song phương càng ngày được phát triển. Tháng 10 năm 1940 Hồ Chỉ Minh đến Quế Lâm, thành lập văn phòng Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội. Trên danh nghĩa thì Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội này, sau được gọi tắt là Việt Minh, được hoàn toàn “độc lập” theo như tinh thần của bản tuyên ngôn, nhưng thực tế vẫn Độc Lập dưới sự chỉ đạo của Trung Cộng!






      Xóa
    3. Mao Trạch Đông và Lưu Thiếu Kỳ quyết định giúp Hồ Chí Minh bằng một phái đoàn Cố Vấn tối cao do Vi Quốc Thanh, nguyên Phó Tư Lệnh Lực Lượng Công An Trung Cộng làm trưởng đoàn. Nhóm Cố Vấn này được Hồ Chí Minh ra lệnh cho toàn thể đảng viên goi là “Các đồng chí Cố Vấn Vĩ Đại Trung Quốc.”
      Đồng thời với việc gửi đoàn Cố Vấn Vĩ Đại sang Việt Nam mở đầu chiến dịch giúp Hồ Chí Minh, Trung Cộng viện trợ 150,000 khẩu súng, hơn 3,000 khẩu pháo, và đạn dược, xe cộ, quần áo, lương thực, đồ dùng hàng ngày như bát ăn cơm tráng men, khăn bông. (Trích bài viết của Trương Quảng Hoa, một Cố Vấn Vĩ Đại của Hồ Chí Minh).
      Đến năm 1945, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thành lập vào 2 tháng 9 năm 1945 nhưng không được nước nào công nhận, trừ Trung Cộng. Staline mới đầu từ chối không công nhận cho đến khi Trung Cộng công nhận rồi, mới chịu thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Minh.
      Thực hiện tích cực việc yểm trợ cho Cộng Sản Việt Nam, Trung Cộng đã chỉ đạo, giúp đỡ vũ khí, lương thực, Cố Vấn, chiến lược cho Việt Minh đánh Pháp. Mở đầu là Chiến dịch Biên giới đánh Đông Khê (Thất Khê, Cao Bằng) năm 1950. Các trận đánh này đều do các Cố Vấn Trần Canh, Nhiệm Cùng, Vân Dật, Thiên Hựu, Quí ba, Kiếm Anh, Phương Phương, Quốc Thanh định đoạt. (Trích thư của Hồ Chí Minh gửi đảng Cộng Sản Trung Quốc ngày 14/10/50).
      Từ đó, các thắng lợi khác với quân Pháp cũng đều do Cố Vấn Trung Quốc chỉ đạo. Những cố vấn này lại nhận chỉ thị trực tiếp của Lưu thiếu Kỳ vì Mao Trạch Đông giao cho Lưu Thiếu Kỳ trách nhiệm điều khiển Việt Minh.
      Chiến dịch viện trợ vĩ đại nhất mà Trung Cộng giúp Việt Cộng là Trận Điện Biên Phủ. Thắng lợi hoàn toàn là do Cố Vấn Vi Quốc Thanh chỉ huy. Trước trận chiến quyết định này, có một số trận đánh khác nhằm để tiêu hao lực lượng quân Pháp. Từ ngày 20 tháng 1 năm 1954, các chiến lược tấn công từ Tây Bắc xuống đến phía Nam như Kontum, Pleiku, Tây Nguyên, Phú Yên… đều do Vi Quốc Thanh hoạch định. Võ nguyên Giáp chỉ biết thi hành theo chiến thuật. Sau khi thắng lợi được vài trận, Vi Quốc Thanh quyết định nhận lời đánh Điện Biên Phủ theo lời năn nỉ của Võ Nguyên Giáp Và thế là mọi kế hoạch tấn công Điện Biên Phủ đều do Vi Quốc Thanh chỉ đạo. Từ Hồ Chí Minh đến Võ Nguyên Giáp đều im re, nghe lệnh của Vi Quốc Thanh.
      Sau khi thắng trận, Hồ chí Minh mở tiệc chiêu đãi Vi Quốc Thanh, và ôm hôn tay Đại Cố Vấn này. Hồ Chí Minh còn làm một bài thơ chữ Hán tặng Vi Quốc Thanh:
      Bách Lý tầm xuân vi ngộ quân
      Mã đề đạp toái lĩnh đầu văn
      Quy lai ngẫu quá sơn mai thụ
      Mỗi đóa hoàng hoa nhất điểm xuân
      (Trăm dặm tìm bạn nhưng không gặp, vó ngựa dẫm nát mây đỉnh núi, Quay về tình cờ gặp cây mai rừng, mỗi đóa hoa vàng một điểm xuân). (Trích tài liệu của đại cố vấn Vương chấn Hoa tức Vu Hóa Thầm).





      Xóa
    4. Từ đó, cho đến 30-4-1975, nhất cử nhất động đều do Đại Cố Vấn Trung Quốc chỉ huy và yểm trợ. Ngoài việc viện trợ súng đạn và lương thực, Trung Cộng còn cung cấp nhân sự. Các binh lính Trung Cộng đều trá hình làm lính hậu cần.
      Trong thời gian giúp cho Việt Cộng thành công việc cưỡng chiếm miền Nam, Trung Cộng đã để lộ dã tâm muốn đòi nợ chiến tranh bằng lãnh thổ. Khi Nixon dội bom Bắc Việt, Trung Công cho thiết lập giàn rada phòng không từ bên trong đất Bắc. Sau khi chiến tranh chấm dứt, Trung Cộng không rút về, mà biến thành đất của phương Bắc luôn. Dàn phòng không này, hiện nay, được biến cải thành pháo đài vừa phòng không vừa có thể phóng hỏa tiễn tấn công, lại được dùng để khống chế Việt Cộng. Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam tuy biết là Trung Cộng xâm lăng một cách âm thầm, nhưng vì nợ ơn nhiều quá, nên phải im lặng, và lại cũng biết rằng, nếu chỉ một câu nói gây bất bình cho các đại cố vấn, thì tình hình nguy ngập liền.
      Trận chiến năm 1979 xẩy ra không phải vì Việt Cộng muốn đấu lại “cha đỡ đầu” (God Father) Trung Cộng mà vì Trung Cộng bực tên đàn em đã xua quân qua chiếm Campuchia mà không xin phép đàn anh, nên mới “dậy cho Việt Nam một bài học”. Sau trận này, Việt Cộng khiếp hãi, không bao giờ dám làm mất lòng đàn anh nữa.
      Hiện nay, ở miền Bắc, Trung Cộng chiếm hết các đỉnh cao để đặt rada, thêm vài ngàn cây số vuông cưỡng chiếm bằng cách dời cột mốc, cộng với tất cả các rừng đầu nguồn, dưới danh nghĩa là “cho thuê”. Tại cửa “khẩu”, hàng hóa Tầu và hàng giả mạo quốc tế tự do tràn vào Việt Nam không kiểm soát, không đóng thuế. Công An Việt Cộng đứng hút thuốc lá Tầu, nhìn dân “cửu vạn” Việt khiêng hàng Tầu vào ào ạt và chờ đợi cho những hàng dỏm, hàng Tầu này giết chết hết hàng nội địa Việt Nam.
      Tại Tây Nguyên, Trung Cộng vừa khai thác Bo xit, vừa thiết lập giàn phòng không thứ hai, và đặt máy trinh thám, theo dõi các hoạt động của Bộ Chính Trị và quân đội. Chung quanh các khu vực Trung Cộng khai thác này, người dân Việt phải tuân theo luật lệ của lính Tầu, nếu không muốn bị bắt, đánh đòn, và nộp tiền chuộc mạng. Lính Tầu giả dạng công nhân có toàn quyền bắt cóc gái Việt, cưỡng bức lấy chúng, nếu không thì chúng cưỡng hiếp. Những đứa trẻ đẻ ra bởi các cuộc hôn nhân cưỡng hiếp này được khai sinh dưới tên Tầu. Dần dần chúng biến dân Việt thành dân Tầu qua thẻ căn cước, những ai có thẻ căn cước Tầu sẽ được hưởng tiện nghi đặc biệt hơn dân Việt. Nếu dân làng phản đối, lính Tầu có thể tung hàng trăm người tràn vào làng, dùng gậy phá nhà, đánh đập dân chúng trong khi Ủy Ban Nhân Dân và công an Việt Cộng bỏ chạy. Nhiều nhà nghiên cứu cho biết, thực ra, Trung Cộng cũng cần có bô xít để làm nhôm, nhưng mục tiêu chiếm lĩnh Việt Nam lại quan trọng hơn. Do đó, cho đến nay, tháng 7 năm 2010, vẫn chưa thấy ký lô nhôm nào xuất xưởng.
      Trung Cộng cũng “trúng thầu” khai thác con đường xuyên Bắc Nam, đi dọc theo những tỉnh thành quan trọng. Bên cạnh con đường đó là tất cả các dịch vụ phục vụ cho văn hóa Tầu. Ngoài biển Đông, Trung Cộng khống chế thủy lợi, dành quyền khai thác thủy sản, bắt ngư dân Việt phải theo luật lệ của chúng, nếu không, sẽ bị bắt, bị giết, bị tịch thu tầu và các phương tiện đánh cá, ngoài ra, phải nộp tiền chuộc mạng.
      Nhìn chung, Việt Nam ngày nay là cái sân sau của Trung Cộng. Những tên Thái Thú Trung Cộng này văn minh hơn xưa, không bắt dâng nộp gái tơ, ngà voi, tê giác, ngọc trai như xưa, nhưng tha hồ mua gái Việt với giá rẻ như bèo, và hưởng thụ tài nguyên cùng nhân lực Việt Nam không tốn một viên đạn. Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay, đang thực hiện đúng đắn những phương châm lãnh đạo đất nước là “Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Nhân Dân làm Chủ” Họ chỉ dấu đi hai chữ “Trung Cộng” sau những nhóm chữ đó. Nhóm chữ này, nếu viết đầy đủ, sẽ là : Đảng Cộng Sản Trung Quốc lãnh đạo, Nhà Nước Việt Nam quản lý, Nhân Dân Trung Quốc làm chủ kinh tế Việt Nam.

      Xóa
  8. thật xúc động khi đọc bài viết này! Bản thân tôi cũng có chung suy nghĩ với tác giả, sự thật thì người dân VN không bao giờ quay lưng lại với Đảng. Họ vẫn luôn tin tưởng và trung thành tuyệt đối vì vậy mong các Bác các Chú hãy tạm gác lại những lợi ích cá nhân để cùng chung tay đưa Đất nước vượt qua mọi thử thách. Để Việt Nam mãi là một nước độc lập về mọi mặt: kinh tế, tư tưởng..... Một lần nữa xin nghiên mình trước linh hồn Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, dù Ông đã ra đi nhưng cũng là lúc để cho nhân dân Việt Nam có thể nhìn lại chính mình để sống không tốt hơn, để không hổ thẹn với Tổ Quốc với Bác Hồ và những người như Đại Tướng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS:

      - Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ. Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo. (tu-tuong va loi-song cua nguoi Viet do tu Chanh Quyen ma ra)…

      Xóa
  9. Tiễn Người, dân khắp nơi nơi
    Từng đoàn trùng điệp như thời hành quân.
    Dâng hương vĩnh biệt cõi trần
    Biệt ly để Bác hóa thân Thánh Thần.
    Suốt đời thường Bác vì dân
    Nay khi linh hiển Bác phần nhiều hơn.
    Cõi Trời có Bác gia ơn
    Chúng con được sống, Giang Sơn mạnh giàu.
    Người ra đi những sẽ vẫn mãi trong lòng những người dân Việt Nam cũng như bạn bè quốc tế. Cầu chúc cho người ra đi luôn thanh thản.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Văn Trấn, Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974):
      “Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết“.

      Xóa
  10. Đúng vậy, đại tướng Võ Nguyên Giáp không phải chỉ là đại tướng của quân đội nhân dân Việt Nam mà bác là vị đại tướng của cả dân tộc. Điều này thể hiện quá rõ qua việc nhân dân cả nước nghiêng mình thành kính tiễn đưa bác về nơi an nghỉ cuối cùng. Chỉ có bọn phản động mới dám mở miệng bôi nhọ bác mà thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói: “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”. Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”.

      Xóa
  11. Đại tướng sẽ sống mãi trong lòng dân. Nhân dân đời đời nhớ ơn Đại tướng. Tên tuổi Đại tướng sẽ vang xa khắp năm châu. Những gì Đại tướng làm khiến cả thế giới khâm phục, nhân cách Đại tướng khiên người ta phải cúi mình tôn kính. Nhân dân sẽ quyết tâm rèn luyện không làm phụ lòng Đại tướng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lê Diễn Đức

      Khi mới ở tuổi lên mười, tôi đã đạt danh hiệu “Cháu ngoan bác hồ”. Năm 1967 tôi được Hồ Chí Minh trao phần thưởng cho kết quả học tập xuất sắc với tất cả 14 môn học đạt điểm cao nhất. Đó là một cuốn sổ tay kích thước khoảng 20 x 15cm, giấy trắng tinh, bìa cứng láng bóng, màu xanh dương, có in hình Hồ Chí Minh chụp thẳng và dòng chữ phía dưới “Giải thưởng của Hồ Chủ Tịch”. Với tôi, gia đình, trường học và chính quyền địa phương, giải thưởng này là một vinh dự, vì không phải tỉnh, thành phố nào cũng có thưởng, và nếu có thì chỉ có một hoặc hai người. Buổi trao giải thưởng được tổ chức hào hứng trên sân kho của hợp tác xã, dưới ánh trăng (vì lúc bấy giờ máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc dữ dội, học sinh đi sơ tán ở thôn quê, ban đêm không dám nổi lửa, thắp đèn). Bà con làng xóm tụ hội rất đông. Ba tôi cảm động đến phát khóc. Tôi nâng niu cuốn sổ tay đến mức không dám xài, lâu lâu lấy ra ngắm nghía ! Tuy nhiên cũng chưa tức cười thảm hại bằng thằng bạn.

      Năm 1968, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn thăm trường, tặng cho mỗi đứa được cử đi gặp một cục kẹo Hải Châu (thứ cao cấp, hiếm hoi, xa xỉ với lũ học sinh nghèo trong những ngày chiến tranh). Thằng bạn thèm rỏ dãi nhưng trân trọng quá, không dám ăn, để dành làm kỷ niệm. Trời nóng, chỉ vài hôm, cục kẹo chảy nhão nhoẹt dính bê bết với giấy bọc, phải vứt đi. Hắn đi Đông Đức, về nước giảng dạy ở Bách khoa Hà Nội, cho đến giờ. Tôi tin chắc hắn không quên chuyện này!

      Tôi sang Ba Lan năm 1969. Cả đoàn du học sinh chúng tôi phải vào nằm viện để bác sĩ khám, tẩy giun sán trước khi được sống chung với người ta tại Trung tâm học tiếng Ba Lan dành cho người nước ngoài. Trong bệnh viện, được báo tin Hồ Chí Minh từ trần, chúng tôi khóc thảm thiết ! Mấy cô y tá Ba Lan ngơ ngác, lúng túng chẳng biết chuyện gì xảy ra !
      Chúng tôi đã yêu Đảng, yêu bác Hồ đến thế ! Đã một thời ngây thơ, ngây ngô như thế !

      Đến năm 1994, Kim Nhật Thành chết, xem TV thấy dân Bắc Triều Tiên đứng đông nghẹt hai bên đường ôm nhau gào khóc. Lúc này thì tôi đã bật cười ! Cười cả chính mình ! Tôi cũng đã y chang vậy ngày nào, bị ngu hoá, bị lừa gạt mà không biết…

      Xóa
  12. Để nhớ ơn Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nhân dân Việt Nam quyết tâm rèn luyện và học tập để nâng cao bản thân. Quyết tâm giữ vững chủ quyền đất nước, đấu tranh chống lại các thế lực thù địch, không để chúng có cơ hội bước chân vào đất nước ta.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. loại người nào khóc những đệ tử trung thành của mao mác lê như giáp và hồ đem xương máu nhân dân việt nam làm vật thí than lót đường cho quan thầy QTCSđảng mà chính lê duẩn đã xác tín dâng công lên quan thầy ..ta đánh đây là đánh cho lien xô đánh cho trung quốc và máu xương tổ quốc dân tộc ta bị quan thầy chúng lợi dụng kết quả để lại di sản một nhà nước độc tài đảng trị thối nát man rợ tàn bạo bất nhân hi nghĩa như hiện nay lảnh thổ biên cương hãi đảo của đất nước bị chúng tự quyền dâng cúng cho quan thầy bằng công hàm bán nước phạm văn đồng vậy ai là những kẻ khóc thương tiếc bọn buôn dân bán nước này ……. Các bạn là ai? Là người vn hay là tàu cộng
      .. tỉnh ngu đi việt nam và bắc triều tiên chỉ là con chốt thí trong bàn cợ ý thức hệ giửa 2 cường quốc liên xô và mỹ ai thắng ai trong bàn cờ này đó mới chính là oanh liệt chấn động địa cầu còn thân phận nhước tiểu những con chốt thí phải đổ máu xương nhân dân mình cho người ta lợi dụng mà còn rêu rao làm gì cho thêm nhục tướng tá gì mấy con rối của tàu cộng và liên xô …… đúng là trò hề cộng sản

      Xóa
  13. Đại tướng Võ Nguyên Giáp - một vĩ nhân khiến dân tộc Việt Nam vô cùng tự hào, bác là nhân tố quyết định thay đổi lịch sử của nước ta. Đại tướng không chỉ được nhân dân Việt Nam yêu mến, kính trọng mà ngay cả những người ngoại quốc ở những đất nước xa xôi cũng biết đến bác. Tài năng, danh tiếng của Đại Tướng đã vang xa khắp năm châu bốn bể. Nay Bác ra đi thì cũng có rất nhiều người cả người Việt Nam lẫn người nước ngoài đều tiếc thương, bày tỏ lòng kính trọng, mong muốn con người vĩ đại được yên nghỉ chốn thiên đàng và không một sự trần tục nào được làm vấy bẩn sự ra đi của Đại tướng đáng kính!

    Trả lờiXóa
  14. Đại Tướng Võ Nguyên Giáp chính là một trong mười vị tướng kiệt xuất nhất lịch sử thế giới, và được ví như Napôlêông đỏ ở Việt Nam. Kẻ thù nghe đến tên Người cũng phải khiếp sợ, bởi tài năng thiên bẩm về quân sự của Người. Chính bởi tài năng như thế, Người đã lãnh đạo quân đội ta tiến lên đấu tranh giành độc lập dân tộc, và làm cho nhiều kẻ thù ghen ghét đố kị Người và dùng những lời lẽ, bài viết không hay cho đại tướng,Nhân dân Việt Nam chẳng bao giờ quên được cái ơn mà Bác đã đem đến cho đất nước Việt Nam. Mong Người có thể ra đi bình yên và sẽ được đoàn tụ với người thấy Hồ Chí Minh của mình cùng với những vị tướng lĩnh khác của dân tộc.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ