Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Giải thưởng vinh danh hay là của bố thí?



Quyên Quyên
     Giật mình khi blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nhận được Giải thưởng tự do báo chí Quốc tế do Ủy bạn bảo vệ ký giả CPJ trao tặng. Thật là hài hước khi một tên tù tại Việt Nam lại là một người nổi tiếng đối với giới rận và lại được một tổ chức ký giả trao cho giải báo chí tự do. 
      Theo như trang mạng của rận chủ đưa tin thì Giải thưởng tự do báo chí này được trao “nhằm vinh danh những ngòi bút bất chấp sự đàn áp, can đảm tranh đấu và hy sinh vì một nền báo chí tự do”. Đọc đến đây thì thấy hoảng hồn khi một kẻ trốn thuế lại là một kẻ được vinh danh. Tiền thuế đáng ra phải đóng cho Nhà nước để xây dựng đất nước thì hắn giật lại để bỏ vào túi riêng của bản thân hắn. Thực chất thì đây là một hoạt động xen lẫn ăn trộm và ăn cướp, hắn ăn trộm của công và cũng đồng nghĩa với trốn tránh thực hiện nghĩa vụ với đất nước. Hắn bị bắt và cơ quan Công an điều tra ra mới biết rằng hắn còn chống Nhà nước nữa. Thật là một kẻ gian manh vô đối. Hắn thành lập ra câu lạc bộ Nhà báo tự do để đưa tin một cách “tự do hết cỡ” chuyên xuyên tạc sự thật. Và mục đích chủ yếu của cái gọi là câu lạc bộ tự do chỉ là chống Nhà nước. Thế nhưng sự thật lại rât phũ phàng, Điếu Cày lại được trao Giải báo chí tự do. Tự do cái kiểu của Điếu Cày thì ai cũng phải chào thua luôn, tự do theo kiểu thích trộm cắp thế nào thì có thể trộm cắp. Như thế thì còn gì là luật lệ nữa. 

Của bố thí của quan thầy

     Một kẻ có tội trạng và phải ngồi tù bóc lịch như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nhưng lại được một tổ chức gọi là mang danh Quốc tế trao tặng giải thưởng Giải thưởng tự do báo chí thì không được công minh và khách quan. Nếu một giải thưởng báo chí phải là giải thưởng nên trao cho các nhà báo, ký giả có công đóng góp trong sự nghiệp xây dựng đất nước và sự tiến bộ của nhân loại thì hợp lý hơn là tặng cho một kẻ trốn thuế và mang một cái án chống Nhà nước. Nếu cứ chống Nhà nước và có hành động vì sự công khai hết cỡ và tự do hết cỡ mà được trao giải tự do báo chí hay là giải tự do vì cái gì đó thì thiết nghĩ nên trao giải đó cho Eward Snowden thì đúng hơn. Bởi vì Eward Snowden đã giúp nhân loại biết được bộ mặt giả vờ dân chủ của chính quyền Mỹ phương Tây. Vậy nhưng đó là điều không thể. Eward Snowden giờ đây đang lưu lạc tứ phương để trốn tránh sự truy sát của chính phủ Mỹ. Bởi đơn giản sự dân chủ hay không đều nằm trong tay kẻ mạnh.
      Sự đời vốn dĩ trớ trêu, cứ có kẻ nào chống lại chính quyền Việt Nam thì Mỹ và đồng minh cho rằng “là những người đang bị đàn áp bởi chính quyền Việt Nam”. Điếu cày chẳng làm được gì cho đất nước Việt Nam và càng không làm được gì để cống hiến cho nhân dân Việt Nam, thậm chí còn phạm tội phải ngồi tù thì được một số tổ chức ma vinh danh ngay lập tức. Theo tôi, cái gọi là Ủy ban bảo vệ ký giả CPJ thực tế chỉ là một tổ chức ma của các ông chủ Mỹ và phương Tây thì đúng hơn. Bởi vì các giải thưởng về khoa học kỹ thuật của các tổ chức Quốc tế còn có thể tin là trung thực và khách quan còn các giải thưởng về dân chủ nhân quyền, thậm chí là giải Nobel hòa bình cũng chẳng thể tin được. Một ví dụ điển hình là nhà bất đồng chính kiến người Trung Quốc Lưu Hiểu Ba đã được nhận giải Nobel hòa bình vì có những câu nói chống lại đất nước ông. Khi một tờ báo phỏng vấn ông rằng làm sao để Trung Quốc phát triển. Thì ông đã trả lời rằng cần ở dưới ách cai trị của thực dân Anh 300 năm nữa. Vậy là Lưu Hiểu Ba đã được nhận giải Nobel hòa bình. Hay như Henrry Kissinger- ngoại trưởng Mỹ và là cố vấn tổng thống Nickxon, kẻ được coi là kiến trúc sư của nhiều chương trình rải bom thảm sát tại các nước trên thế giới mà vẫn được giả Nobel hòa bình. Tóm lại khi Kissinger được giải Nobel hòa bình thì một câu nói đã ra đời được lưu truyền bất hủ trong giới vẽ tranh biếm họa rằng: “Thế giới tranh biếm họa chính thức tuyệt chủng kể từ khi Kissinger được trao giải Nobel hòa bình”. Vậy nên giải thưởng tự do báo chí mà Điếu Cày chẳng có ý nghĩa gì đối với dân tộc Việt Nam cả mà chỉ có ý nghĩa đối với lợi ích cá nhân Điếu Cày. Đó là một giải thưởng vinh danh những kẻ có công lao to lớn trong việc chống lại Tổ Quốc của mình. Vậy nên theo tôi thì việc Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nhận được Giải thưởng tự do báo chí chẳng khác nào là đang bôi nhọ thanh danh các nhà báo chân chính khác kể cả ở Việt Nam và nhiều nước trên thế giới.


Kẻ nhận của bố thí

     Theo bản thân tôi, đây là một cách để bố thí cho Điếu Cày trá hình thì đúng hơn là một Giải thưởng tự do báo chí. Đây có lẽ là món tiền để thưởng cho Điếu Cày sau dịp chịu khó nhịn ăn vừa qua, tuyệt thực đến gần 2 tháng mà vẫn sống nhăn răng. Đây có thể coi như là một cách bố thí khôn khéo của các quan thầy ngoại bang tránh bị điều tiếng của thiên hạ. Thông qua cái gọi là Giải thưởng tự do báo chí này các quan thầy nhắc nhở với các rận khác rằng hãy cố gắng phấn đấu đi, rồi sẽ đến lượt các rận khác. Đây là một cách để các quan thầy mị lừa các đồ đệ của mình. Nhưng các rận vẫn chưa mở mang đầu óc vẫn hót theo cái của bố thí này. Và trong thâm tâm của nhiều tên rận vẫn đang ao ước sẽ có một ngày chúng được vinh danh bằng cái “của bố thí” núp bóng Giải thưởng tự do báo chí như Điếu Cày đã nhận được. Than ôi sự tối tăm của giới rận mãi chẳng thể nào bỏ được. 
     Tự do báo chí hay gì đi chẳng nữa thì trước hết cũng phải phục vụ mục tiêu xây dựng đất nước, sự thịnh vượng của dân tộc và sự tiến bộ chung của nhân loại. Nếu tự do mà chỉ nhằm phục vụ cho lợi ích của bản thân mình thì không đáng một xu chứ đừng nói gì đáng để vinh danh. Hay có chăng sự vinh danh đi chăng nữa thì sự vinh danh đó không là khách quan. Nền báo chí Việt Nam phải sử dụng để phục vụ cho mục tiêu xây dựng và bảo vệ lợi ích của đất nước và phục vụ nhu cầu thông tin của nhân dân chứ chẳng phải sinh ra để thương mại hóa danh tiếng cho bất kỳ một ai đó. Việc thái quá trong tự do báo chí vô khuôn khổ có thể là nguồn cơn để kẻ thù lợi dụng chống lại đất nước, đạp đổ các thành quả mà nhân dân đã cố gắng để đạt được. Vậy nên việc Điếu Cày nhận được cái gọi là Giải thưởng tự do báo chí chỉ đơn giản là một của bố thí của quan thầy mà thôi. Và chẳng có gì là quan trọng cả.

47 Nhận Xét :

  1. Giải thưởng gì cái đồ này chứ, giải Nobel mà còn chẳng có ý nghĩa gì nữa là giải tự do báo chí vớ vẩn này. Nói thật là giải thưởng kiểu này chẳng có ý nghĩa gì đối với Việt Nam cả mà chỉ có ý nghĩa cho cá nhân tên Nguyễn Văn Hải mà thôi. Ngay cả tên sát thủ như Henrry Kissiger mà còn được nhận giải Nobel hòa bình thì còn chuyện gì trên thế giới này là không thể nữa chứ. Vậy nên cái giải thưởng tự do báo chí của Điếu Cày xét cho cùng chỉ là đồ của bố thí mà thôi. Bọn rận nó chỉ bù lu bù loa lên cho vui vậy thôi..

    Trả lờiXóa
  2. Lại cái đồ nhận của bố thí đây mà, có hay không chuyện một kẻ ăn cắp và bị đi tù lại được coi là một người đấu tranh cho tự do báo chí? Chẳng bao giờ có như vậy cả. Tự do báo chí xét cho cùng thì cũng phải vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc chứ làm sao có thể tự nhiên báo chí lại phục vụ cho các mục đích của bản thân như vậy được. Như thế chỉ là một giải nói phét thì đúng hơn. Làm gì có cái giải trao cho một tên chuyên đi chống lại chính quyền nhân dân như vậy được. Thật là thế giới này lắm điều trớ trêu.

    Trả lờiXóa
  3. Đúng như tác giả nói rằng những giải thưởng vinh danh các công trình khoa học về văn học nghệ thuật cũng như vinh danh những gì thuộc về các ngành khoa học kỹ thuật thì nge còn tin được chứ mấy cái giải vớ vẩn này thì chẳng tin được, chỉ là giải thưởng trao cho mấy kẻ chống Nhà nước đây mà. Chấp làm gì mấy cái giải vớ vẩn đó chứ. Đừng có tin những gì mà bon rận chủ nói. Đây là của bố thí trá hình mà quan thầy trao cho Điếu Cày thôi mà. Tóm lại là chẳng có giá trị gì hết. Tất cả là đồ bỏ đi.

    Trả lờiXóa
  4. Đúng là của bố thí thật mà , cái giải thưởng vinh danh hay cía quái gì gì đó chẳng biết bọn này kiếm đâu ra nữa , thửu xem nhận cái đó có xứng không , hay là lại có cái gì khuất tất ở đây rồi , hài chuyện này đúng là buồn cười thật đấy , lần sau cái blog này đừng làm người đọc buồn cười nhá

    Trả lờiXóa
  5. Cái của bố thí thì chẳng bao giờ ngon đâu mà , hay ho lắm đấy mà mang ra khoe mới kinh chứ, sợ thật đấy nhề, cái ảnh mà có con thỏ nhận tiền kia tôi thấy rất là đúng với trường họp này của cái blog điếu cày , điếu bát gì gì đó đấy , nhận của bố thì mà vui nhề

    Trả lờiXóa
  6. Tự do báo chí , thì cũng phải đi đôi với sự thật chứ , cứ nói là tự do , nói gì thì nói, nói gì cũng được à, toàn nói sằng nói bậy không , thử hỏi là như thế thì ai chấp nhận được cơ chứ , chẳng hiểu sao lại cái blog đó lại nhận được cái giải vinh danh về tự do báo chí được cơ đấy

    Trả lờiXóa
  7. Tự do ngôn luận chứ đâu phải là sàm ngôn coi thường luật pháp. Như vậy cũng được coi là “những ngòi bút bất chấp sự đàn áp, can đảm tranh đấu và hy sinh vì một nền báo chí tự do” hay sao? Nực cười!

    Trả lờiXóa
  8. đối với Hải có lẽ anh đang tưởng tượng một cảnh tượng hạnh phúc của mình và cái giải tự do báo chí kia, nhưng anh có hay biết cái giải thưởng ấy như là khúc xương động viên con chó khi đói. để tiếp tục công việc của mình, công việc phản bội với đất nước với nhân dân. không khó để thấy rằng những việc làm của anh cống hiến nhiều làm cho đất nước này xấu đi.

    Trả lờiXóa
  9. ai giám mơ về giải thưởng tự do báo chí đâu nhỉ? bởi ai cũng biết đó là thứ bố thí cho những tên tội phạm dân tộc. ý nghĩa lớn lao của cái giải thưởng này là vinh danh những cá nhân bán nước đỉnh điểm của thế giới để tổ chức CPJ trao tặng. trong nhiều năm qua những đóng góp của Hải đã được chứng minh là hắn phải ngồi tù quá rõ ràng như vậy? nhận đồ bố thí có lẽ cũng phải nhận cho đứng đắn anh Hải ạ.

    Trả lờiXóa
  10. cái giải thưởng tự do báo chí sao mà lại tầm thường đến vậy. phải chăng không nhà báo nào thèm nhận mà để tổ chứu CPJ đẩy ngay cho anh Hải Cầy nhà mình thế này. sao trên đời lại có thứ tẻ nhạt đến thế cơ chứ. giải thưởng cũng phải ra giải thưởng chứ. không tổ chức được thì có lẽ giải tán, trao thưởng cho tên tội phạm khác khuyến khích tội phạm. đúng là trò hề

    Trả lờiXóa
  11. TIN MỚI - thứ năm, 3 tháng 10, 2013

    Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh tránh nói TBT Nguyễn Phú Trọng láo xạo bằng câu:

    'Đồng chí Trọng nói không đúng sự thật'

    Bình luận về Hội nghị Trung ương 8 của Đảng Cộng sản Việt Nam, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người từng là ủy viên trung ương Đảng, nói rằng nội dung quan trọng của hội nghị này là bàn về tình hình kinh tế-xã hội của đất nước.
    Theo thông cáo của Đảng thì tại hội nghị này các ủy viên trung ương sẽ nghe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, bí thư Ban cán sự Đảng chính phủ, trình bày báo cáo về tình hình đất nước để từ đó bàn bạc đánh giá và tìm giải pháp.
    “Hiện tình chính phủ muốn đăng báo công khai nói thế nào thì nói nhưng thật sự kinh tế đã sa sút nghiêm trọng,” ông nói, “Đất nước đã tụt hậu xa so với các nước xung quanh. Khó khăn đầy dẫy.”
    Theo ông thì có thể Trung ương Đảng sẽ bàn về đổi mới kinh tế nhưng không biết đến mức nào.
    “Tốt nhất là nên tư nhân hóa các tập đoàn kinh tế nhà nước mà phần lớn đều kêu lỗ vốn.”
    Còn về cải cách chính trị, ông Vĩnh cho rằng ‘Trung ương sẽ không bàn đổi mới chính trị đâu’.
    Trong chương trình thì hội nghị trung ương cũng bàn thảo về Dự thảo Hiến pháp sửa đổi, vốn giữ nguyên những nội dung về chế độ chính trị của Đảng, trước khi đưa ra Quốc hội thông qua trong phiên họp vào cuối tháng này.
    Điều ông Vĩnh quan ngại là Trung ương Đảng phải ‘có biện pháp gì hữu hiệu’ chứ không phải là ra một nghị quyết rồi ‘cuối cùng không đi đến đâu’.
    Tướng Vĩnh, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc cũng nói: "Đồng chí Nguyễn Phú Trọng nói không đúng sự thật về kinh tế."
    Vì, theo ông Nguyễn Trọng Vĩnh, "sự thật về kinh tế khó khăn hơn nhiều lắm", và không phải như Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam nói với cử tri Hà Nội trước thềm Hội nghị Trung ương rằng "kinh tế xã hội đang rất ổn định".
    Bình về hội nghị, Tướng Vĩnh nói:
    “Từ trước đến giờ Đảng đề ra những nghị quyết nhưng cuối cùng đều không thực hiện được hoặc thực hiện ngược lại,” ông nói.
    Do đó ông nói ông không có hy vọng gì về việc Hội nghị 8 lần này sẽ có tác động tích cực gì đối với tình hình đất nước.

    Trả lờiXóa
  12. Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Phần 1)

    (Đọc tiểu thuyết Đại gia của nhà văn Thiên Sơn, NXB Lao Động 2013)

    Những từ ngữ đang có tần số sử dụng cao trong xã hội Việt Nam hôm nay như “nhóm lợi ích”, “đảng Cộng sản”, “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”... không một lần được nhắc đến trong suốt hai tập sách, mỗi tập gần 600 trang nhưng Đại Gia chính là tiểu thuyết viết về sự hoành hành, tác yêu tác quái của nhóm lợi ích bất lương trong nền kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa.

    Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa là kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa nhưng phải do đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo. Để bảo vệ sự độc quyền thống trị xã hội của đảng Cộng sản, luật pháp đã tước đoạt những quyền chính đáng của người dân, tạo ra khoảng chân không pháp luật cho thế lực đồng tiền của các đại gia tự do cấu kết với thế lực Nhà nước của chính trị mặc sức cướp bóc nguồn sống của dân, bòn rút tài nguyên đất nước.

    Mỗi tập Đại Gia viết về một phi vụ cướp bóc này. Tập một, Tam Giác Ngầm, nhóm lợi ích cướp 500 hecta đất dày đặc mộ cổ và di tích lịch sử của dân thủ đô trong dự án Hà Vọng để đại gia Tấn Đạt thực hiện tham vọng Vua cao ốc. Tập hai, Quyền Lực Đen bòn rút tài nguyên đất nước trong các dự án khai thác vàng ở vùng núi Yên Ngạc, ở đảo Phúc Tinh.

    Tam giác ngầm đó là một tam giác thực và một tam giác ảo. Ba nhân vật trung tâm của tập một tạo nên tam giác thực, trong đó đỉnh của tam giác là quyền lực Nhà nước, là Lê Đức. Hai chân đế là hai thế lực đồng tiền, hai đại gia, Lê Vượng và Tấn Đạt. Ba đường dây, ba dòng chảy ngầm Quyền – Tiền – Tình lại tạo nên một tam giác ảo, trong đó đỉnh của tam giác vẫn là Quyền lực Nhà nước và hai chân đế là Tiền và Tình.

    Bị tước quyền công dân cơ bản nhất là quyền bầu chọn lãnh đạo Nhà nước và xã hội, người dân không có một chút quyền nhỏ nhoi nào với chính trường. Về hình thức, các quan chức cấp cao trong đảng do đại hội đảng bầu và các quan chức cấp cao Nhà nước do Quốc hội bầu nhưng thực chất từ quan chức trong đảng đến quan chức Nhà nước đều do các cụ lớn sắp đặt trong bóng tối hoàn toàn từ tình cảm cá nhân của các cụ. Không phải là những công dân ưu tú được người dân tín nhiệm, quan chức cấp cao chỉ là những kẻ bợ đỡ, xu nịnh, chạy chức chạy quyền được lòng các cụ lớn. Do đó quan chức từ to đến nhỏ đều không có năng lực làm việc và không có một chút khát vọng làm việc vì lợi ích của dân, của nước mà chỉ vì lợi ích cá nhân và vì tình cảm cá nhân. Và sự nghiệp kinh doanh của các đại gia trước hết là sự nghiệp kinh doanh tình cảm cá nhân này.

    Các quan chức cấp cao từ cụ lớn đã về vườn đến người đang tại chức mà các đại gia cần kinh doanh tình cảm đều trở thành “đàn voi” để các đại gia chăn dắt. Đó là “công nghệ chăn voi” của đại gia Tấn Đạt: “Có lẽ ở đất nước này, chưa một ai từng nghĩ đến “công nghệ chăn voi” hoàn hảo như vậy... Tấn Đạt không chỉ thuộc tên, tuổi, địa chỉ từng người mà anh còn nắm được cả từng sở thích, từng thói quen. Với mỗi người, Tấn Đạt đưa ra một phác đồ “chăn dắt” riêng. Kẻ thích tiền thì cho tiền. Kẻ thích chức tước thì chạy chức tước. Kẻ tích gái thì dắt gái...” Tập I. Trang 57.

    “Công nghệ chăn voi” đưa Tấn Đạt đến với má mì Vân Chi: “Đã mấy năm nay Vân Chi trở thành một cơ sở cung cấp gái trinh cho nhiều đường dây “chăn voi” mà nhiều nhất là cho Tấn Đạt”. I.46. “Theo gợi ý của Tấn Đạt, Vân Chi đã kiến tạo những đường dây săn gái, xây dựng trung tâm huấn luyện gái làm tiền, trung tâm y học chuyên làm giả màng trinh”. I.102. Ngưu tầm ngưu, dần dần Vân Chi trở thành người tình rồi thành vợ Tấn Đạt.

    Quyền – Tiền – Tình làm nên tiểu thuyết Đại Gia nên nhân vật đầu tiên xuất hiện trong Đại Gia và luôn có mặt bên cạnh đỉnh quyền lực trong suốt hai tập Đại Gia là một gái gọi cao cấp, một á hậu, một diễn viên, một MC đình đám, Thu Quỳnh. Và sự kiện mở đầu cho tiểu thuyết Đại Gia là sự kiện đại gia Tấn Đạt cống nạp người đẹp gái gọi Thu Quỳnh cho Lê Đức, con voi bự nhất, một đỉnh quyền lực trong tam giác Quyền – Tiền – Tình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Phần 2)

      Đại Gia không một lần nhắc đến chức danh của Lê Đức nhưng với vị thế điều hành cả nền kinh tế đất nước, với quyền uy thâu tóm các ngành, các bộ, đứng đầu cả bộ máy quản lí đất nước, đưa ra mọi quyết định trong các hoạt động kinh tế nhà nước thì đó chính là quyền lực của một Thủ tướng Chính phủ.

      Chỉ là một anh cán bộ đoàn và anh cán bộ đoàn cấp cơ sở Lê Đức tự biết mình là “chưa bao giờ là người kiên nghị, liêm khiết..., chưa bao giờ có ý định phải liêm khiết”. I.78. Chỉ với triết lí: “chính trị là sự khéo léo..., chính trị còn là phe cánh..., chính trị cũng cần tính kiên nhẫn và sự nô lệ”. I.78, đã cho Lê Đức biết xử thế “Cứ chỗ nào có các ông to tụ họp là Lê Đức nhào tới, tìm cách gặp mặt và gây ấn tượng rồi lân la làm quen”. I.79. Từ đó con đường thăng tiến mở ra trước Lê Đức: “Lê Đức gặp được “ô”, lên như diều gặp gió. Mấy ông lớn cứ lên đến đâu thì kéo Lê Đức lên đến đó”. I. 79. Lại thêm của cải vợ chồng Lê Đức vơ vét được khi vào tiếp quản Sài Gòn sau cuộc chiến tranh Nam – Bắc kết thúc đã tạo cho Lê Đức có thêm sức tăng tốc “Lê Đức cùng với Ngần đã dùng các mối quan hệ hiện có, sục vào biệt thự các ông lớn của chế độ cũ vừa di tản, họ đưa vào túi riêng đến cả hàng ki lô kim cương, hồng ngọc... Từ đó ông trở nên giàu có và có tiền trang trải cho con đường thăng quan tiến chức của mình”. I. 79.

      Người dân không có quyền dùng lá phiếu bầu chọn quyền lực Nhà nước, người dân không được kiểm soát quyền lực Nhà nước thì con đường bất chính đi đến quyền lực như Lê Dức không phải là cá biệt. “Suốt một thời, người ta đôn lên những kẻ thất học, những kẻ thủ đoạn, những kẻ ươn hèn, hẹp hòi. Và lạ nữa, cả một đội ngũ như vậy lại đều giỏi ở một điểm là bòn rút tiền trong công quỹ và tất cả đều giàu. Những thằng ngu có quyền chức, bây giờ lại còn giàu nữa thì khủng khiếp như thế nào. Xã hội rối ren, xuống dốc là vì thế. I. 144.

      Những quan chức đó, “những thằng ngu có quyền chức” “chưa bao giờ là người kiên nghị, liêm khiết” đó trở thành bầy voi cho các đại gia nhiều tiền, lắm mưu ma chước quỉ chăn dắt và sai khiến cũng là tất yếu.

      Chăn dắt và sai khiến bằng gái. Theo lệnh của Tấn Đạt, Vân Chi đưa người đẹp gái gọi Quỳnh đến cống nạp cho Lê Đức ở ngôi biệt thự vắng với lời dặn: “Lão này là sếp. Phải làm cho lão mê man, điên đảo và thuyết phục lão kí cho cái giấy phép đầu tư khu đô thị. Hàng chục ngàn tỉ đồng sẽ lọt vào tay khách hàng của chúng ta”. I. 18. Ngay lần gặp đầu, con người Lê Đức đã sập bẫy tình đại gia Tấn Đạt và quyền lực Lê Đức đã mềm nhũn trong vòng tay người đẹp gái gọi: “Quỳnh luồn những ngón tay thon thả mềm mại vào trong làn áo, mân mê phía trước ngực và bụng Lê Đức, còn tay kia quàng qua cổ ông. Lê Đức phút chốc trở nên đờ đẫn... Họ đưa nhau vào buồng ngủ và lăn lộn như một đôi tình nhân thực thụ xa cách đã lâu ngày”. I. 33.

      Chăn dắt và sai khiến bằng cả tập dày tiền tươi. Hai đại gia Lê Vượng và Tấn Đạt mang quà đến gặp Lê Đức: “Bên trong gói quà là ba trăm ngàn đô la”. I. 98. Chăn dắt và sai khiến bằng lợi nhuận khổng lồ ăn chia từ các dự án. Lê Vượng bảo Tấn Đạt: “Cậu làm việc với Lê Đức xem thế lực của ông ta sẽ ăn chia bao nhiêu phần trăm lợi nhuận từ dự án này”. I. 43. Tấn Đạt, tổng giám đốc tập đoàn Đại Á gặp Lê Đức bàn phía Lê Đức lập công ty An Hưng liên danh với Đại Á trong dự án Hà Vọng để có cớ ăn chia lợi nhuận: “Chúng em tha thiết mong anh cho người tham gia dự án này... người của các anh sẽ tham gia ba mươi phần trăm”. Lê Đức thẳng thừng ngã giá: “Bên Đại Á sẽ hợp lí hóa tất cả giấy tờ, sao cho An Hưng có cổ phần trong dự án này mà không phải bỏ ra một lượng tiền tương ứng... Tôi sẽ kí ngay khi thủ tục liên danh ấy được tiến hành”. I. 126. Dự án khai thác vàng ở Yên Ngạc chỉ là dự án phụ cũng cho lợi nhuận “khoảng bốn ngàn tỉ tiền lãi. Một phần trong số đó sẽ được chi cho Lê Đức” II. 333. Khai thác vàng ở đảo Phúc Tinh mới là dự án chính, lớn gấp bội thì phần của Lê Đức phải lên tới hàng chục, hàng trăm ngàn tỉ tiền lợi nhuận.

      Xóa
    2. Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Phần 3)

      Con người khác con vật ở chỗ con người không chỉ sống cho riêng mình. Con vật chỉ có hình hài sinh vật và nó chỉ biết sống vì cái hình hài sinh vật đó, chỉ biết kiếm miếng ăn nuôi cái hình hài sinh vật đó. Con người cùng với hình hài sinh vật còn có hình hài xã hội, còn có con người xã hội, con người văn hóa. Chính con người xã hội, con người văn hóa mới quyết định tầm vóc của một con người. Con người chỉ thực sự là người khi biết sống vì lí tưởng xã hội, làm được những việc có ích cho xã hội. Vị trí xã hội càng cao thì lí tưởng xã hội càng phải lớn.

      Nhưng trong kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa phải duy trì sự độc quyền thống trị xã hội của đảng Cộng sản đã tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người dân, tước đoạt phần con người xã hội của người dân. Người dân chỉ còn phần con người sinh vật, chỉ còn là bầy cừu cam chịu dưới sự chăn dắt của Nhà nước Cộng sản. Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa lại tạo điều kiện tốt nhất cho những kẻ có quyền và có tiền phát triển tối đa con người sinh vật và giết chết con người xã hội trong họ. Con người sinh vật là chủ thể trong Đại Gia. Ít ỏi con người xã hội lạc lõng trong đó liền bị loại bỏ hoặc phải tự loại bỏ. Đại Gia là tiểu thuyết về số phận những con người sinh vật tội lỗi và đáng thương đó, là tấn bi kịch về một thời, một thể chế súc vật hóa con người! Vị trí xã hội càng cao thì súc vật hóa càng nhiều, bị kịch càng lớn.

      Trong Đại Gia, kẻ quyền cao chức trọng, có kẻ hầu người hạ, được kẻ săn người đón, được cung phụng đáp ứng mọi nhu cầu trong cuộc sống, kẻ có quyền uy lớn nhất tưởng là Người nhất lại là kẻ bị súc vật hóa lớn nhất. Với trọng trách là người đứng đầu cả bộ máy hành chính của đất nước, quản lí cả xã hội, được quyền sử dụng đồng vốn của đất nước, quyết định những dự án xây dựng đất nước, phát triển kinh tế xã hội, con người xã hội ở vị trí đó là chăm lo cuộc sống cho người dân cả nước, mang lại hạnh phúc cho nhân dân, tạo ra sự phồn vinh cho đất nước và làm rạng danh cả dân tộc. Đường đường phương diện quốc gia như vậy nhưng Lê Đức bận rộn tối ngày chỉ quanh quẩn mấy việc: Đi từ cuộc gặp này đến cuộc gặp khác với các đại gia Lê Vượng, Tấn Đạt, Đặng Quý, Thế Mạc..., bàn mưu tính kế với họ, nghe đề xuất của họ, thỏa mãn những đòi hỏi của họ. Đi từ phòng VIP nhà hàng Thiên Tuế, King Caphê về biệt thự vắng vẻ nơi người đẹp gái gọi Quỳnh đang mong. Lo chống đỡ với những phe phái đối địch. Lấy lòng những cụ lớn để được giữ ghế thêm nhiệm kì tiếp sau. Lo chạy tội cho thằng con bắn chết người.

      Lưng vốn của Nhà nước có được từ đồng tiền thuế mồ hôi và máu của dân được Lê Đức dồn cho những doanh nghiệp Nhà nước do những đàn em thân tín nắm giữ. Tướng nào quân nấy, đàn anh ăn tàn phá hại, đàn em tội gì không ăn, không phá. Được đàn anh rót tiền cấp vốn, đàn em liền mang tiền đi mua sắm vô tội vạ chỉ để hưởng hoa hồng và ăn chênh lệch giá: “Khi liên kết mua lại các con tàu cũ... đã tìm cách nâng giá thành... chia nhau hàng chục triệu đô la” II. 329. Điều hành cả nền kinh tế và nắm giữ những ngành kinh tế lớn của đất nước là những kẻ như vậy nên hàng loạt doanh nghiệp trong tay họ thua lỗ, phá sản. Nền kinh tế đất nước khủng hoảng triền miên, không sao gượng dậy nổi.

      Đàn em làm ăn khấm khá như Tấn Đạt, ông chủ Đại Á phải cống nạp cho Lê Đức đã đành. Những đàn em làm ăn lụn bại như Đặng Quý, ông chủ Oseanship phá sản cũng phải mang cả ca tap tiền đến kêu xin Lê Đức che đỡ cho. Các bà vợ quan chức bao giờ cũng là những người nhận những khoản tiền tội lỗi, mờ ám nhưng rất đậm đó. Chán ông chồng già, bà Ngần béo tròn vợ Lê Đức đã bỏ ông, lặng lẽ đưa thằng con phạm tội giết người trốn ra nước ngoài, bà đưa luôn cả gã lái xe trẻ trung vâm váp đi theo phục vụ đời sống tình dục cho bà. Gái gọi Quỳnh liền thế chỗ bà Ngần bỏ lại. “Đặng Quý trao cho Quỳnh chiếc ca táp màu đen đựng toàn đô la: Chúng tôi có chút quà xin biếu anh chị. Đây chỉ là chút xíu để chị mua sắm cho vui”. II. 165.

      Xóa
    3. Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Phần 4)

      Một thể chế chỉ sử dụng con người sinh vật và tạo điều kiện tốt nhất cho phần sinh vật trong con người phát triển thì con người xã hội, con người văn hóa làm gì có chỗ đứng trong thể chế đó. Không có năng lực làm việc nên người cộng sự gần gũi nhất, chánh văn phòng của Lê Đức phải là người thực sự có năng lực làm việc. Nhưng người có năng lực thực sự đều là những người trung thực, có nhân cách, đều là những con người xã hội. Con người xã hội thì không thể chấp nhận một kẻ chỉ có con người sinh vật như Lê Đức.

      Chánh văn phòng Phạm Khắc viện cớ sức khỏe kém xin về hưu và viết cho Lê Đức những điều day dứt của một con người xã hội: “Chúng ta chẳng có năng lực nhưng vẫn ngồi trên những ngôi cao bắt cả xã hội cung phụng... Chúng ta trục lợi trên chính danh vị của mình. Giữa một cuộc khủng hoảng lớn, do những chính sách kinh tế và sự yếu kém trong điều hành, nhưng chúng ta đang tìm cách đổ lỗi cho nhau, bưng bít thông tin, lèo lái và cơ hội, chẳng có ai chịu trách nhiệm cả. Người dân bây giờ xem những người có chức có quyền là bọn sâu mọt... Mỗi người làm quan, phía sau là các công ty nhà, là cả bộ sậu của những kẻ nịnh bợ, kiếm chác, những con cáo mượn oai hùm... Làm dự án nào, ký quyết định nào cũng đều tính đến lợi ích của phe phái mình, cá nhân mình... Chúng ta đã coi thường lợi ích của nhân dân, lợi ích toàn cục, làm tay sai cho những kẻ tư bản ngày xưa chúng ta đổ máu để đuổi chúng đi, làm tay sai cho những trọc phú làm giàu trên xương máu nhân dân...”

      Cái chết bí ẩn đến với chánh văn phòng Phạm Khắc khi Phạm Khắc vừa rời bỏ Lê Đức. Còn chánh văn phòng Trần Anh kế nhiệm Phạm Khắc thì phải tự tìm đến cái chết sau khi gửi đơn tố cáo những tội lỗi của Lê Đức. Một thể chế tước đoạt cả quyền con người là đã giết chết phẩm chất người trong mọi người dân thì những ai đã có phẩm chất người đều phải nhận những cái chết bi thảm khác nhau.

      Xã hội trong Đai Gia là xã hội tồn tại bằng bạo lực, bạo lực Nhà nước và bạo lực đồng tiền. Bạo lực Nhà nước cướp đất sống của dân. Bạo lực đồng tiền lại xé toạc mọi văn bản pháp luật. Người dân không còn biết bấu víu, kêu cầu vào đâu, đành trần trụi giữa bạo lực lạnh lùng, tàn nhẫn. Mạnh được, yếu thua. Bạo lực Nhà nước và bạo lực đồng tiền đã thắng và nhân dân đã thua, đạo lí xã hội, đạo lí làm người đã thua, đã mất. Đạo lí xã hội, đạo lí làm người không còn nên tất cả các gia đình trong Đại Gia đều tan vỡ và không ai có hạnh phúc. Cả kẻ quyền uy, giầu sang sống trên vàng bạc cũng không có hạnh phúc.

      Không chấp nhận cách làm giàu tàn bạo, không có trái tim con người của Tấn Đạt, Nguyệt Thanh, người vợ của tình yêu thời sinh viên trong sáng đã rời bỏ Tấn Đạt dẫn đứa con gái ra đi. Mèo mả gà đồng gặp nhau, đại gia Tấn Đạt lấy má mì Vân Chi và đứa con của Tấn Đạt còn trong bụng Vân Chi là một thai nhi không có tim! Đứa con không tim, Tấn Đạt có sống trong ngôi nhà vàng thì cuộc đời cũng là địa ngục, đâu có hạnh phúc. Đó là nhân quả. Nhân quả là triết lí của mọi tôn giáo. Nhân quả cũng là triết lí của cuộc đời.

      Quyền – Tiền – Tình là ba tầng địa chất, ba mạch vỉa quặng, ba tuyến truyện được khai thác trong Đại Gia. Quyền – Tiền được người viết khai thác khá đầy đủ và lí giải khá thấu đáo, thuyết phục. Tình là mạch vỉa khá dày dặn, lại rất cuộc đời, tưởng sẽ được khai thác tương xứng nhưng đã bị xem nhẹ, lướt qua đáng tiếc, là phần yếu của Đại Gia.

      Tình dục của con người sinh vật. Tình yêu của con người xã hội. Trong Đại Gia có rất nhiều cặp tình dục, tình yêu bộc lộ tính người, tính vật. Tấn Đạt – Nguyệt Thanh. Tấn Đạt – Vân Chi. Lê Đức – Ngần. Lê Đức – Quỳnh. Ngần – Phi (gã lái xe của bà Ngần). Lư – Hoa. Trình – Lee Min Young... Những kẻ chỉ có con người sinh vật đã được chứng minh bằng sự tàn bạo, mất tính người với đồng loại lại được chứng minh bằng đời sống tình dục của con người sinh vật càng được khắc họa thêm, càng có thêm chiều sâu tính cách nhưng Đại Gia đã bỏ qua sự khắc họa, bỏ mất chiều sâu tính cách này.

      Xóa
    4. Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Phần 5 và hết)

      Lê Đức – Ngần là cặp vợ chồng vật chất, thân xác. Khi thân xác Lê Đức vô dụng với bà Ngần béo tốt ở tuổi hồi xuân, bà phải lấy thân xác của anh lái xe tên Phi trẻ trung thay thế. Nhưng chỉ đến khi Phi được bà Ngần lôi đi theo trong cuộc chạy trốn ra nước ngoài, người đọc mới biết về sự tan vỡ của gia đình Lê Đức, mới biết thoáng qua về mối quan hệ hoàn toàn bản năng, sinh vật Ngần – Phi. Một cơ hội để khắc họa con người sinh vật, khắc họa tính cách hoang dã của một nhân vật quan trọng trong Đại Gia đã bị bỏ qua. Một cơ hội để lí giải về sự tan vỡ của gia đình, về sự vô nghĩa của cuộc sống chỉ biết có vật chất đã bị bỏ qua.

      Những cuộc tình trong Đại Gia đáng ra là chỗ sự sống động của cuộc đời tươi xanh tràn vào sau những lạnh lùng, nghiệt ngã, còn mất của Quyền – Tiền, lại là những trang viết khá khô khan, nhạt nhòa, hời hợt thường được kể vắn tắt bằng suy diễn, cảm nghĩ chứ không phải bằng trực tả làm mất đi vẻ tươi tắn của cuộc sống, sự chân thực của cuộc đời. Cuộc tình Lê Đức – Quỳnh được trích dẫn ở phần trên khi ngay trong lần đầu gặp Quỳnh, Lê Đức đã sập bẫy tình của Tấn Đạt là một dẫn chứng. Cuộc tình nào trong Đại Gia cũng chỉ đại khái, qua loa như vậy.

      Người đọc nhận biết ngay vụ việc Tấn Đạt chiếm 500 hecta đất làm dự án khu đô thị Hà Vọng chính là vụ việc 500 hecta đất của người dân Văn Giang, Hưng Yên bị chiếm đoạt trong dự án Ecopark ở ngoài đời, vụ đổ bể thảm hại của dự án Oceanship trong Đại Gia chính là vụ Vinashin chấn động ở ngoài đời. Vì thế người đọc cũng biết rõ con người sinh vật Lê Đức trong Đại Gia là ai ở ngoài đời.

      Những vấn đề Đại Gia đặt ra chính là những vấn đề của xã hội Việt Nam hôm nay, một xã hội đầy bạo lực, mất tính người. Nêu thực trạng xã hội, Đại Gia còn lí giải nguyên nhân của thực trạng đó. Một thế lực đứng trên pháp luật đang thao túng xã hội Việt Nam. Thế lực đó không biết đến quyền con người, không biết đến những giá trị làm người của người dân mà chỉ biết có sự độc quyền thống trị xã hội của đảng cầm quyền. Nhưng khốn khổ thay, thế lực đứng trên cả pháp luật đó lại bị đồng tiền tội ác của những đại gia bất lương sai khiến, lại phải cúi đầu để cho những đại gia bất lương chăn dắt.

      Phạm Đình Trọng
      danlambaovn.blogspot.com

      Xóa
  13. PHẢN HỒI:

    Đại gia đỏ VN đích thị là Mafia đỏ!
    Đỏ cả nghĩa đen lẫn nghĩ bóng.
    Cám ơn bác PĐT đã tóm tắt đại ý của tập truyện, có những nhận xét thật chính xác về tác phẩm và các nhân vật thực trong CHXHCN VN hiện nay.

    @HTThichSuThat

    Trả lờiXóa
  14. PHẢN HỒI:

    Bọn VC này tham lam, vừa muốn có tiền, vừa muốn giữ cái Đảng cần câu tiền cho chúng, nên Kính Tế thị trường còn kèm theo cái đuôi định hướng XHCN nữa, nghe đã thấy bốc mùi Pắc Pó xông lên rồi. Thằng nào thằng nấy chỉ biết có mỗi cái lý tưởng: Quyền, Tiền, Gái, ngoài ra muốn ra sao thì ra. Thằng nào cũng bụng phệ và mặt bóng lưỡng, mỡ nung núc, mặt ngu như Heo. DLV ráng vào mà phản biện bênh vực cho cái chế độ này, kẻo tụi nó sau này chui xuống Cống cũng không lọt đâu vì thân hình quá cỡ với miệng Cống mất rồi.

    @CanhDuLuotGio

    Trả lờiXóa
  15. PHẢN HỒI:

    Bọn Nô Cộng tiến chiếm miền Nam VN mạo danh "giải phóng". Làm giàu trên sự cướp bóc, chúng gọi "Định Hướng XHCN", và mỗi năm người bị ăn cướp gửi tiền về VN 30 tỉ đô la để cho bọn nầy tha hồ vun vít!

    @LuuManhCongTu

    Trả lờiXóa
  16. PHẢN HỒI:

    Một loạt đại gia có hàng ngàn tỷ như Trương Gia Bình, Vũ Văn Tiền, Cường đô La...... đều dính tới bọn lãnh đạo chóp bu của chế đô độc đảng độc tài VN. Chỉ cần một chữ kí của thủ Dũng là chúng kiếm hàng triệu, chục triệu đôla do chuyển nhượng đất đai, phá rừng.... các đại gia tại Nước nhà hình thành như vậy đó.

    @Dan

    Trả lờiXóa
  17. Đảng Cướp Nhân Dân

    Đảng Cộng sản mới đây vừa thoát xác
    Hiện nguyên hình một đảng cướp "nhân dân"
    Từ sau mùa xuân đại nhục bảy lăm
    Con người vượn thay lông thành tướng cướp.

    Bác "vĩ đại" làm bố già dao búa
    Từ nhà ma chỉ đạo đám đàn em
    Tư tưởng "người" trộn chủ nghĩa Lê nin
    Đưa đảng lên bậc tột cùng tội ác.

    Tư tưởng người thật vô cùng bôi bác!
    Đốt tiêu tùng trọc lóc dãy Trường sơn
    Cướp sạch sành tan tác nước Việt Nam
    Vơ vét hết để dâng Tàu, nuôi đảng.

    Tư tưởng bác chủ trương trò "cướp cạn"
    Đánh thẳng vào tư sản ở Miền Nam
    Quyết san bằng, cào khổ cả giang san
    Chẳng mấy chốc hai Miền cùng hành khất.

    Cướp vàng xong, đảng xoay qua cướp đất
    Mà nạn nhân là đa số dân quê
    Đã một thời bị đảng thuốc bùa mê
    Theo "cách mạng" xây thiên đường chủ nghĩa.

    Thật trơ trẽn và vô cùng độc địa
    Cái chiêu bài "sở hữu của toàn dân"
    Để đuổi nhà, chiếm đât, cướp non sông
    Biến dân đen thành dân oan cùng khốn.

    Họ kéo nhau đi hàng hàng lớp lớp
    Khắp quê nhà kêu khóc nỗi hờn oan
    Đảng lại xua bầy xã hội, côn an
    Như chó dữ bạo hành và trấn áp.

    Đảng Cộng sản đã đến ngày vận mạt
    Dám đụng vào ruông đất của người dân
    Và cũng là huyết mạch của non sông
    Là tử huyệt của gian tà ác đảng.

    Giờ lịch sử, bầy ma vương Cộng sản
    Đã đến ngày đền tội ác xưa nay
    Cả dân tộc đã gọi nhau vùng dậy
    Như sóng thần quét sạch đảng tay sai.

    @PhanHuy

    Trả lờiXóa
  18. PHẢN HỒI:

    "Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa"......
    Kính Bác Đình Trọng,
    Đã là con đẻ của cái "xã hội chủ nghĩa này" thì ai chả là kẽ bất lương nhỉ, tay không dính chàm, dính máu... nhỉ ?
    Và Đảng Viên CS hầu như ai cũng đều là kẻ bất lương, tàn nhẩn cả Bác ạ!

    @EmLaLu

    Trả lờiXóa
  19. "Đại gia bất lương, con đẻ của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa"
    Trpng cái đám con đẻ của XHCN này, "đại gia" là những tên đầu sỏ; còn "dlv" là đám con dưới đáy. Có là con đẻ dưới đáy mới bị mấy thằng anh ở trên sai vào đây phun bậy trên DLB.

    @HoChinhMi

    Trả lờiXóa
  20. Những giấc ngủ trưa cần thiết cho tương lai

    Thủ tướng cộng sản Việt Nam Phạm Văn Đồng tuyên bố trên tờ Paris-Match số ra ngày 22 tháng Chín năm 1978: "Trong ba năm qua, chúng tôi đã trả về cho cuộc sống dân sự và cho gia đình của họ hơn một triệu người mà trước đây bằng cách này hay cách khác đã cộng tác với kẻ thù."

    Lần đầu tiên một trong những người đứng đầu chế độ cộng sản ở Việt Nam công khai thừa nhận điều mà tất cả những người Việt và thế giới đều biết rõ là cả Việt Nam là một tù lớn kể từ ngày 30 tháng Tư năm 1975.

    Hình ảnh nhà tù lớn mang tên Việt Nam ấy hôm nay lại hiện lên trong lòng nhiều người khi họ nhìn thấy cảnh hàng hàng lớp lớp hàng rào người và hàng rào sắt vây dày đặc quanh tòa án để ngăn chặn những người đến dự phiên tòa xử anh Lê Quốc Quân. Hay nói một cách hình ảnh hơn, Việt Nam là xã hội nhà tù với những hàng rào cố định dựng lên quanh các nhà tù và những hàng rào di động chặn người trên đường phố.

    Chừng nào chế độ cộng sản toàn trị còn tồn tại thì dòng người tranh đấu cho dân chủ và tự do sẽ không ngừng xếp hàng để đi vào các nhà tù nhỏ bên trong nhà tù lớn Việt Nam.

    Như anh Lê Quốc Quân, những người tù lương tâm hiện nay và tương lai không thể nào tiếp tục chấp nhận sống trong xã hội đặt nền tảng trên bạo lực và dối trá. Và họ không thể nào sống trong vô cảm thờ ơ như đa số mọi người trong xã hội mà chưa quen với tự do, sự thật, và phẩm giá của con người. Cho nên họ dấn thân vì họ không muốn buông xuôi số phận của mình, gia đình, người thân và tổ quốc ngàn xưa cho một chế độ họ không thể nào kiểm soát

    Vì thế trong thời đại thông tin này chế độ sẽ tạo ra những luật pháp để bắt giam họ theo đúng tinh thần là phần thưởng cho bộ máy trấn áp và luật pháp cho kẻ thù của chế độ.

    Vì thế nơi dừng chân tạm thời của những người đấu tranh cho tự do và dân chủ và cho sự tồn vong của tổ quốc là nhà tù.

    Tuổi thọ của nhà tù của chế độ toàn trị thường không dài nhưng niềm tin về chính nghĩa, lẽ phải và công bằng của những người tù lương tâm luôn bất diệt và mãnh liệt.

    Ngày nào đấy tất cả họ sẽ ra khỏi tù để dựng nên xã hội mới dựa trên tự do, nhân phẩm và thương yêu.

    Những "giấc ngủ trưa" (1) của những thế hệ nối tiếp nhau trong tù để chuẩn bị sinh lực cho những ngày mới của tự do trong tương lai.

    Trần Quốc Việt

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. PHẢN HỒI:

      Thôi thì cứ bắt chước mấy câu thơ không biết tác giả là ai,chỉ biết là của mấy anh lính VNCH hay dù về nhà,sau đó bị nhốt,buồn phọt ra mấy câu cho đỡ buồn khi bị kỷ luật nhốt tù và làm tập dịch: "Lính nhổ cỏ như Công Chúa hái Hoa. Lính vào Tù như Công Tử vào Cung". Các nhà yêu Nước cũng cứ coi như một giấc ngủ trưa trong Tù VC để dưỡng sức và nghiên cứu những gì mới mẻ để sau này phục vụ cho đất Nước khi đổi mới cũng không còn bao xa.

      @CanhDuLuotGio

      Xóa
    2. PHẢN HỒI:

      Chủ doanh nghiệp đánh cán bộ thuế ngay tại chi cục thuế

      03/10/2013 23:16 (GMT + 7)

      TTO - Ngày 3-10, đại tá Lưu Văn Hoàng, trưởng công an huyện Gò Công Đông (tỉnh Tiền Giang) cho biết cơ quan điều tra đã vào cuộc điều tra vụ giám đốc DNTN Thái Bảo ở xã Bình Nghị vào tận Chi cục Thuế huyện to tiếng và hành hung cán bộ thuế Võ Văn Chiến (45 tuổi) vào ngày 2-10.

      Theo tường trình của ông Võ Văn Chiến gửi các cơ quan chức năng, sáng 2-10 ông đến DNTN Thái Bảo để gửi thông báo tiền nợ thuế và chậm nộp theo quy định (số nợ hơn 178 triệu đồng). Tại đây, ông Nguyễn Văn Cường (giám đốc) không hợp tác và cũng không nhận thông báo; đồng thời ném tờ thông báo xuống đất rồi đi ra nghe điện thoại.

      Ông Chiến trở về cơ quan báo cáo sự việc với lãnh đạo chi cục thuế.

      Khoảng 10g20, ông Cường đến Chi cục Thuế huyện Gò Công Đông và được lãnh đạo cơ quan này tiếp, giải thích. Do ông Cường vẫn to tiếng nên ông Chiến nói: “Chúng tôi là người đại diện pháp luật thực hiện nhiệm vụ theo luật thuế nếu có sai sót gì thì anh có quyền khiếu nại lên cấp trên của tôi. Ông có nghe chúng tôi giải thích hay không, nghe thì ngồi xuống bằng không tôi mời ông ra ngoài”.

      Sau đó, theo ông Chiến, ông Cường ném tờ thông báo thuế tại DNTN Thái Bảo và túm áo rồi đấm thẳng vào mặt ông Chiến trước rất nhiều lãnh đạo, nhân viên Chi cục Thuế huyện Gò Công Đông.
      Ông Cao Thanh Dũng, phó chi cục thuế huyện Gò Công Đông, xác nhận sự việc trên là có.

      @TinTuoiTreOnline

      Xóa
    3. PHẢN HỒi:

      Ép người ta quá đáng,người ta bị dồn đến bước đường cùng thì chuyện gì sẽ xảy ra là lẽ đương nhiên,bọn chó má Thuế và Côn An cùng một giuộc như nhau,xúm vào chèn ép,đàn áp Nhân Dân phải được đối xử như thế là chính xác./.

      @CanhDuLuotGio

      Xóa
    4. Sau năm 1975, 18 triệu người dân Miền Nam bị cộng sản Bắc Việt cầm tù và ngày hôm nay 90 triệu người dân Việt Nam bị chúng đang cầm tù, NHÂN DÂN VIỆT NAM VÙNG LÊN PHÁ TAN NGỤC TÙ CỘNG SẢN để có một cuộc sống TỰ DO, HOÀ BÌNH và TIẾN BỘ trong một xã hội CÔNG BẰNG và NHÂN ĐẠO.

      @QuyDoBanNuoc

      Xóa
    5. Lê Duẫn xác nhận csBV xâm lược miền nam bằng câu nói "Ta đánh đây là đánh cho LX và TQ" . Tên Phạm văn Đồng thì gọi nạn nhân cộng sản Miền Nam VNCH là kẻ thù, trong khi trước đó chính hắn và HCM ký công hàm bán nước cho giặc tầu. Những tên vô lại này bao giờ mới đền tội dù chúng đã chết?

      Chỉ khi nào toàn dân VN xuống đường đạp đổ xác chết tên diệt chủng Hồ chí minh tại Hà Nội, đập tan băng đảng cộng sản VN mới thoát thảm họa mất nước về tay giặc tầu với sự tiếp tay của giặc cộng.

      @NguoiDuaTin

      Xóa
    6. Cộng sản không thể tự thay đổi được bản chất của nó là độc tài bạo ác tham lam vô độ. Chế độ mục ruỗng đầy tội lỗi này phải bị đạp đổ vì sức chịu đựng của người dân đã tới giới hạn cuối cùng, đã xuất hiện những hành động chống trả từ phía bị trị và chẳng bao lâu sẽ bùng nổ thật sự một trận chiến ác liệt đẫm máu giữa đại đa số dân Việt và giai cấp thống trị bất lương gian ác nhất trong lịch sử nước nhà. Việc dân tộc ta được giải thoát khỏi gông cùm cộng sản chỉ diễn ra nhanh chóng khi có một đại diện được thành lập để chỉ huy thống nhất tất cả các lực lượng chống đối chế độ, kính mong các chư vị chí sĩ yêu nước thương nòi hãy mau đứng ra thành lập gấp rút Hội Đồng Quốc Gia Cứu Nguy Dân Tộc lãnh đạo đấu tranh, chậm trễ là mất thời cơ và có khi phải ôm hận lâu dài khi TC-VC tuyên bố là một!

      @CanCoLanhDaoCuuNuoc

      Xóa
  21. Đảng được xem như đứng trên Hiến Pháp vì chúng ta đã vô tình mặc nhiên chấp nhận

    Trong khi tôi xem những người như tôi mắc một căn bệnh “ma túy Cộng Sản” và gọi những người từng là đồng chí thực chất là những người “lầm đường lạc lối” thì mọi người lại tôn vinh với những thuật ngữ như “cựu đảng viên”, “đảng viên lâu năm”, “đảng viên cấp tiến/phản tỉnh”... Để ý một số tuyên bố, kiến nghị trong quá khứ và mới đây vẫn có lác đác những người ghi đại loại như: cựu đảng viên, đảng viên 40-45 tuổi Đảng, đảng viên đã thôi sinh hoạt. Cái đó nên khoe và hãnh diện trong cùng dòng Cộng Sản hơn là xưng danh vào các văn bản có tính cách đại chúng...

    *

    Gần đây trên mạng có một số bài báo phản biện phân tích hay tỏ vẻ phẫn nộ bài nói chuyện của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCS) nhấn mạnh văn kiện của Hiến Pháp không quan trọng bằng cương lĩnh đảng của ông ta. Xin trích một đoạn:

    "Tại cuộc tiếp xúc cử tri này, Tổng bí thư cho biết trong kỳ họp sắp tới Quốc hội sẽ tiếp tục thảo luận, xem xét thông qua dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Đây là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng nhất sau cương lĩnh của Đảng, là đạo luật gốc...” – theo tuoitre.vn

    Khiến tôi chỉ phì cười. Xưa nay, dư luận dù vô tình hay cố ý đã tôn vinh ĐCS hoặc do quá sợ hãi vô hình khiến Nó mặc nhiên có giá trị như là một thế lực kiểu như Thiên Vương/Diêm Vương. Chẳng hạn như việc viết thư ngỏ, ý kiến, tham luận... gửi tới ĐCSVN và việc quá căm hận/thâm thù với ĐCSVN chỉ biết ca thán, chửi rủa là 2 thái cực tình cảm trái ngược của việc mặc nhiên chấp nhận sức mạnh và vai trò tối thượng của ĐCS.

    Trong khi tôi xem những người như tôi mắc một căn bệnh “ma túy Cộng Sản” và gọi những người từng là đồng chí thực chất là những người “lầm đường lạc lối” thì mọi người lại tôn vinh với những thuật ngữ như “cựu đảng viên”, “đảng viên lâu năm”, “đảng viên cấp tiến/phản tỉnh”...

    Để ý một số tuyên bố, kiến nghị trong quá khứ và mới đây vẫn có lác đác những người ghi đại loại như: cựu đảng viên, đảng viên 40-45 tuổi Đảng, đảng viên đã thôi sinh hoạt. Cái đó nên khoe và hãnh diện trong cùng dòng Cộng Sản hơn là xưng danh vào các văn bản có tính cách đại chúng.

    Ngày xưa, khi tôi phấn đấu vào ĐCS chỉ đơn giản nghĩ tổ chức này có lắm người tốt và là một tập hợp người cùng chung một tiêu chí để phấn đấu vì lý tưởng cho dân, cho nước. Giờ đây Nó đã vừa lạc hậu lại còn biến thái thì bỏ đi là có lợi ích đại cuộc cho quốc gia. Dù rằng với kinh nghiệm chính mình, quyết tâm từ bỏ không hề đơn giản vì đó là một loại “ma túy” đã ngấm vào tim-óc không dễ gì ngày một, ngày hai mà dứt ra ngay được.

    (Xin Xem Tiếp theo phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (Tiếp phần trên và hết)

      Chính vì cách lặp đi lặp lại hàng chục năm có chủ ý của lề Đảng và vô tình của lề Dân Chủ nói chung đã định hướng khiến các đảng viên thường và tuyệt đại đa số nhân dân, tôi xin nhắc lại tuyệt đại đa số nhân dân chẳng quan tâm gì đến Hiếp Pháp. Trước đây, mọi người yêu ĐCS thì có niềm tin tuyệt đối, giờ người ta chán trường nhưng lại sợ Đảng khủng bố nên đành lầm lũi sống kiếp trâu-ngựa. Cho nên thực tế những người có thực quyền sửa đổi Hiếp Pháp chỉ là một số tay ma đầu trong ĐCS chấp bút và chỉ đạo thực hiện lấy ý kiến rộng rãi mang tính trình diễn với quốc tế mà thôi.

      Tôi có lời cảnh tỉnh nghiêm khắc và chân thành đối với các đảng viên là trí thức/nhân sĩ đã-sắp về hưu hay viết blog trên một số diễn đàn: hãy tự mình sám hối hàng đêm và dứt khoát, đồng loạt tuyên bố giã từ tổ chức này đi. Đừng tự bao biện là chúng tôi đã nghỉ sinh hoạt từ lâu hay lúc vào Đảng không có kết nạp, nghi lễ sơ sài. Thực chất quí vị mới ly thân mà chưa có ly dị, lời tuyên thệ trung thành với ĐCSVN vẫn đi theo quí vị suốt đời cho đến khi nhắm mắt, xuôi tay. Hãy dứt khoát quyết định cho tâm hồn thanh thản, sau khi dứt khỏi vòng kim cô ma quái và vô hình quí vị sẽ thấy sáng mắt-sáng lòng có thêm sáng kiến, động lực để góp phần vào tiến trình dân chủ. Nếu còn giữ ba cái danh hão chỉ góp phần chậm đà tiến mà thôi.

      Bài viết này trừ ra các thế hệ vào ĐCS trước năm 1954. Đó là thế hệ tuy có người này, người kia gây nhiều tranh cãi, bị khinh ghét nhưng nhìn chung đó là thế hệ giữ được tính chất cách mạng, lý tưởng cao đẹp, khí thế hào hùng, đạo đức cá nhân trong sạch. Những người hoạt động Dân Chủ hiện tại tưởng cũng nên tham khảo một số tố chất của họ như không sợ chết/ngục tù, không ngại khó/ngại khổ, không màng danh lợi/toan tính nhỏ mọn thì mới mong gây được xúc động nhân tâm. Đừng nghĩ người ta chán Cộng Sản có nghĩa người ta ra sức ủng hộ Dân Chủ. Nhân dân mất niềm tin chẳng còn biết trông cậy vào ai đành cam phận hay thỉnh thoảng bột phát tự xử can trường như những anh Đặng Ngọc Viết, Đoàn Văn Vươn... mà thôi.

      Nguyễn Chí Đức

      Xóa
  22. Khối 8406: Tuyên bố về việc nhà cầm quyền Cộng sản ngày càng dồn dân vào đường cùng (Phần 1)

    Kính thưa

    Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
    Các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền quốc tế.

    Trong thời gian gần đây, giữa lúc tình hình chính trị ngày càng khắc nghiệt do việc nhà cầm quyền CSVN ban hành những luật lệ mới nhằm tiêu diệt tự do ngôn luận và tự do tôn giáo hơn nữa (Nghị định 72 và Nghị định 92) cũng như do nguy cơ một đảng pháp mạo danh “Tân Hiến pháp” sắp thành hình; giữa lúc tình hình kinh tế ngày càng suy thoái với tài chánh quốc gia cạn kiệt, vật giá leo thang, thất nghiệp lan tràn, công ty xí nghiệp giải thể hàng loạt khiến dân tình điêu linh khốn khổ và thủ tướng CSVN phải đi cầu cứu Ngân hàng Thế giới, Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Bộ Thương mại Hoa Kỳ; giữa lúc tình hình xã hội ngày càng bất ổn do nạn cán bộ đảng viên đoạt đất dân lành, côn đồ cướp bóc lộng hành nông thôn thành thị, công an đỏ và xã hội đen dần dần đồng hóa, thì nhà cầm quyền cộng sản, thay vì an dân bằng những chính sách sáng suốt và can đảm, phục thiện và nhân đạo, lại ngày càng đẩy đồng bào vào ngõ cụt, vì lo sợ toàn dân đứng lên hỏi tội quan chức và thanh toán chế độ. Sau đây là những vụ việc điển hình:

    1- Dồn tôn giáo vào đường cùng

    - Nổi bật nhất là vụ giáo xứ Mỹ Yên (thuộc Giáo phận Công giáo Vinh), tọa lạc tại xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Khởi đầu với vụ việc ngày 22-05-2013, nhiều giáo dân Mỹ Yên đến Linh địa Trại Gáo để cầu nguyện cho thân nhân họ sẽ ra tòa phúc thẩm hôm sau thì bị 3 kẻ lạ mặt chặn đường cản trở, lục soát hành lý, tịch thu đồ đạc. Bị nhân dân mạnh mẽ phản ứng, chúng mới xưng mình là công an nhưng sau đó đã được thả. Đây là hành vi sai trái và xâm phạm tự do tôn giáo của nhân viên công lực. Ngày 27-06-2013, hai giáo dân Mỹ Yên đang khi đi đường đã bị công an cảnh sát chặn lại, bắt cóc kiểu khủng bố và giam cầm biệt tích, mãi tuần sau mới báo cho gia đình với lý do “gây rối trật tự”. Đây là việc vi phạm luật Tố tụng Hình sự và là sự vu khống trắng trợn của công an nhà nước. Rồi chiều ngày 04-09-2013, khi giáo dân Mỹ Yên tập trung về ủy ban nhân dân xã Nghi Phương để đón hai người bị bắt mà nhà cầm quyền cam kết hứa thả, thì đã bị hơn 500 công an, dân phòng, côn đồ… trang bị súng ống, dùi cui, hơi cay, chó nghiệp vụ xông vào tấn công, sau màn dàn dựng “giáo dân giả ném đá cán bộ”. Ít nhất 30 người bị thương tích, một số nguy kịch tính mạng. Vài nạn nhân được đưa đến bệnh viện lại bị công an ngăn cản y bác sĩ cứu giúp. Công an còn tràn vào nhà dân, đập vỡ tượng thánh, phá bàn thờ tổ tiên, hành hung gia đình. Nhiều đồng bào giáo xứ bạn đến tiếp cứu cũng bị chặn đường đánh đập. Đây là hành vi dối trá lật lọng, bạo hành trấn áp, tàn nhẫn ác độc của nhà cầm quyền Nghệ An và các lực lượng công cụ.

    Hôm sau và tới tận hôm nay, báo đài của nhà nước, đặc biệt tại Nghệ An, đã mở chiến dịch “đánh hội đồng” giáo dân Mỹ Yên và Giáo phận Vinh, nhất là vị Giám mục cai quản, bằng nhiều bài viết, băng hình, với những kiểu trình bày xuyên tạc, lý luận ngụy biện và phê phán sai lạc, nhằm đầu độc công luận. Nhà cầm quyền cũng ngang nhiên ra lệnh tòa giám mục phải đóng cửa trang mạng “Giáo phận Vinh online” rồi mở nhiều cuộc họp báo nhằm chụp mũ các chức sắc Công giáo tại địa phương “cấu kết với các thế lực thù địch nước ngoài để âm mưu lật đổ chế độ”. Ngày 07-09-2013, Cơ quan cảnh sát điều tra Nghệ An còn bày trò “khởi tố 3 tội gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ và giữ người trái pháp luật” để biến các nạn nhân thành tội phạm như thường thấy lâu nay tại VN. Toàn thể Giáo phận Vinh (gồm 3 tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình) đang phập phồng chờ đợi một cuộc trấn áp dữ dội tàn bạo từ nhà cầm quyền vô thần.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khối 8406: (Phần 2)

      - Trong lúc đó tại ấp Ninh An, xã Bàu Năng, huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh, vào ngày 12-09-2013, khi gia đình tín đồ Cao Đài Tạ Thị Thu Nga làm lễ thượng tượng Đức Chí Tôn và mời một số chức sắc, chức việc và đồng đạo thuộc Giáo hội chân truyền đến dự, thì nhà cầm quyền đã sai tay chân đến quấy phá sau khi đã bất thành trong mưu toan buộc gia đình phải để cho Hội đồng Chưởng quản (giáo gian quốc doanh) chủ sự cuộc lễ.

      Các tín đồ Cao Đài đến tham dự không những đã bị công an côn đồ và “quần chúng tự phát” ngăn chặn bước chân, cướp bóc tài sản, đánh đập thân thể, xúc phạm danh dự mà sau đó còn bị bao vây suốt một ngày đêm trong nhà hành lễ. Nhà này cũng bị phá mái, đạp cửa khiến người bên trong lo âu khiếp hãi mà toàn thể bộ sậu chính quyền địa phương và công an sở tại vẫn thản nhiên như chẳng có chuyện gì. Đây không phải là lần đầu tiên mà Giáo hội bản địa nhỏ bé này bị nhà cầm quyền vô thần ngược đãi tàn bạo.

      2- Dồn dân oan vào đường cùng

      - Chiều ngày 11-09-2013, tại trụ sở Ủy ban nhân dân thành phố Thái Bình, một người dân tên Đặng Ngọc Viết, 42 tuổi, đã xông vào phòng làm việc của Trung tâm Phát triển Quỹ đất rồi rút súng bắn những nhân viên đang có mặt khiến cho năm người trúng đạn gồm phó giám đốc (chết) và bốn cán bộ của trung tâm này (bị thương nặng). Sau khi hành sự, anh Đặng Ngọc Viết đã về quê ở thôn Dục Dương, xã Trà Giang, huyện Kiến Xương và tự sát tại chùa Đông Sơn cạnh nhà, để lại cha già và hai đứa con thơ.

      Về nguyên nhân sự việc, các báo mạng dẫn nguồn tin từ gia đình anh Viết cho biết: căn nhà anh đang ở có diện tích khoảng 200 mét vuông, giá thị trường một tỷ rưỡi, nhưng bị nhà cầm quyền giải tỏa để làm đường và chỉ đền 500 triệu (trả thành 5 đợt). Sau khi nhận ba đợt tiền rồi tìm mua nhà mới nhưng không mua nổi, anh Viết muốn chuyển sang nhận đất tái định cư và trả lại tiền nhưng chẳng được chấp nhận.

      Sau tiếng súng hoa cải của gia đình Đoàn Văn Vươn (bị nhà cầm quyền Hải Phòng cướp đất phá nhà, bị kết án “sát nhân” và nay chịu đọa đày trong lao ngục), đây là tiếng súng cảnh báo về tình trạng thu hồi đất đai cách tràn lan, tùy tiện, kiểu tham nhũng của cơ quan chức năng địa phương, đẩy người dân vào đường cùng không thể sống nổi phải chống lại. Việc thu hồi này dựa trên Luật đất đai quái đản, với nguyên tắc vừa mập mờ lường gạt “Đất đai thuộc về toàn dân”, vừa lạm quyền ngang ngược: “Nhà nước đại diện sở hữu”, vừa bất công phi lý: “Người dân chỉ có quyền sử dụng”. Việc hình thành các nhóm lợi ích từ lâu nay trong xã hội VN hiện tại, đặc biệt nơi giới đảng viên cán bộ và thân nhân bằng hữu, đã tác động lên việc làm chính sách quốc gia về đất đai như vừa nói mà ngày càng gây điêu đứng cho nhân dân, hỗn loạn cho xã hội và thụt lùi cho đất nước, góp phần hình thành một giới bất hạnh chưa từng có trong lịch sử dân tộc: giới dân oan!

      - Đang lúc tiếng súng của anh Đặng Ngọc Viết còn vang vọng, thì sáng ngày 17-09-2013, một lực lượng khoảng 20 xe ủi, máy xúc của chủ đầu tư dự án Ecopark, với sự có mặt của các đại diện nhà cầm quyền, sự bảo vệ của hàng trăm công an lẫn côn đồ, đã được đưa đến một khu vực trồng lúa và cây ăn quả sắp thu hoạch của nông dân thuộc xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, lấy cớ đào mương ngòi nhưng rốt cục phá hoại hoàn toàn công sức mồ hôi nước mắt của họ. Hàng trăm người dân kéo đến bảo vệ tài sản với hai bàn tay không đã phải đứng nhìn trong sự uất ức lẫn bất lực.

      Cánh đồng xã Xuân Quan này là nơi từng xẩy ra vụ “cưỡng chế đất” đầy máu và nước mắt cho dự án của công ty Ecopark ngày 24-04-2012, với sự tham gia của hàng nghìn công an và côn đồ, do nhà cầm quyền địa phương huy động. Hành động này đã bị nhân dân lẫn quốc tế lên án.

      Xóa
    2. Khối 8406: (Phần 3)

      3- Dồn công dân yêu nước vào đường cùng

      - Ngày 11-09 mới đây, ông Ngô Hào, sinh năm 1948, ngụ tại thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, một công dân yêu nước và một nhà đấu tranh dũng cảm, bị bắt giam từ 08-02-2013, đã bị tòa án cộng sản tỉnh Phú Yên truy tố về tội “chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật hình sự rồi bị tuyên án 15 năm tù giam và 5 năm quản chế sau một phiên tòa diễn ra vội vã trong vòng 2 giờ, không luật sư bào chữa, chỉ duy nhất một người con trai tham dự và bị can thì trong tình trạng sức khỏe suy kiệt.

      Lý do là ông Ngô Hào, theo cáo trạng của cộng sản, “từ năm 2008 đến tháng 12-2012, đã nhiều lần tàng trữ, viết bài, phát tán và chuyển tiếp nhiều tài liệu có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc chế độ, nói xấu lãnh tụ và thực hiện “Cách mạng hoa nhài” theo hình thức bất bạo động, dưới sự hướng dẫn của Nguyễn Chính Kết, thuộc tổ chức “Khối 8406 hải ngoại” nhằm kêu gọi các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước can thiệp, đấu tranh đòi tự do tôn giáo, nhân quyền, đòi đa nguyên, đa đảng với mục đích lật đổ chính quyền Nhà nước Việt Nam”. Thật ra ông Hào đã chỉ sử dụng internet để thông tin cho bạn bè về những trường hợp bất công xảy ra trong nước, viết các bài góp ý về những việc sai trái của nhà cầm quyền, đặc biệt về những vụ đàn áp tôn giáo (như Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, bị xử ngày 04-02-2013 với tổng mức án 295 năm cho 22 người, để tài sản của họ lọt vào tay cán bộ), đồng thời tìm cách thông tin đến các chính phủ và các tổ chức nhân quyền để yêu cầu họ can thiệp. Tất cả chỉ là sử dụng quyền Tự do Ngôn luận được quy định trong Hiến pháp Việt Nam và Công ước về Quyền Dân sự và chính trị.

      - Ngày 02-10, Luật sư Lê Quốc Quân, 41 tuổi, một trong những tiếng nói mạnh mẽ cổ xúy cho dân chủ nhân quyền, tự do tôn giáo cũng như cho việc bảo vệ chủ quyền đất nước, chống lại Tàu cộng, đã bị án 2 năm 6 tháng tù và 1 tỷ 2 tiền phạt về tội gọi là “trốn thuế” trong một phiên tòa mà cơ quan điều tra, viện công tố và tòa án toa rập với nhau để kết tội bị can, còn luật sư thì bị bịt miệng, các nhân chứng bị cưỡng bức, đang khi thân nhân bằng hữu bên ngoài (cả ngàn người) bị chặn đường từ xa. Ông đã nhiều lần bị tù và lần cuối cùng vào tháng 12 năm ngoái vì từng “tố cáo và chiến đấu với vấn nạn tham nhũng, bộ máy quan liêu, và sự trì trệ đang làm nguy hại đất nước này” (lời Luật sư Quân trước tòa).

      Bản án của ông là bản án vu tội cho người, cướp bóc của dân và mặc cả với quốc tế. Đây lại thêm một dấu đen trên hồ sơ quyền con người của Việt Nam, đáng để Liên Hiệp Quốc loại VN ra khỏi Hội đồng nhân quyền năm tới.

      Tóm lại, đất nước hỗn loạn là thế, dân tình điêu linh là vậy nhưng bộ sậu lãnh đạo đảng cộng sản vẫn quyết không nhìn nhận những tội ác tày trời mà họ đã và đang gây ra đối với dân tộc. Ngược lại, họ vẫn cứ nhơn nhơn thuyết giảng trên các diễn đàn khu vực và quốc tế về “niềm tin chiến lược”, về “tầm nhìn” 20-50 năm và về cái gọi là sự “ổn định chính trị”. Không, đây dứt khoát không phải là ổn định chính trị mà thực chất chỉ là sự thủ dâm chính trị thôi!

      Xóa
    3. Khối 8406: (Phần kết)

      Từ những sự việc nêu trên, Khối Tự do Dân chủ 8406 tuyên bố:

      1- Cực lực phản đối việc nhà cầm quyền đàn áp giáo xứ Mỹ Yên và giáo phận Vinh. Việc này là một chuỗi hành vi phi lý vô luật, bất nhân thất đức nhằm khủng bố một cộng đoàn tôn giáo đầy tinh thần bất khuất và nhằm ngăn cản sự hình thành những xã hội công dân vốn cần thiết cho việc dân chủ hóa đất nước và lành mạnh hóa chính quyền. Đồng thời nhiệt liệt ca ngợi các chức sắc và tín đồ tại Giáo phận Vinh đã can đảm và kiên trì trong cuộc đấu tranh để giành lại quyền tự do tôn giáo, tự do thông tin và xóa bỏ Nghị định 92 của nhà cầm quyền Cộng sản.

      2- Cực lực phản đối việc nhà cầm quyền CS từ trung ương tới địa phương đã đẩy dân oan Đặng Ngọc Viết và hàng triệu dân oan trước anh đến hoàn cảnh dở sống dở chết, bị dồn vào đường cùng phải vùng lên chống lại một chế độ cướp bóc nguồn sống dân lành bằng pháp luật bất công và hành xử tàn bạo. Chế độ này đang toan tính thêm vào Luật việc cưỡng chế trưng dụng đất đai cho cả các dự án kinh tế xã hội, thay vì chỉ cho lợi ích công cộng và quốc phòng như trước. Cảm động nghiêng mình trước sự hy sinh của anh Đặng Viết Ngọc lẫn sự dũng cảm đấu tranh kiên trì của bao dân oan và của mọi giới đồng bào để triệt tiêu sự hoành hành của các nhóm lợi ích, chống lại việc “thu hồi” kiểu ăn cướp lẫn việc “đền bù” kiểu giết dần mòn, hầu khôi phục quyền tư hữu đất đai cho mọi người dân.

      3- Cực lực phản đối việc nhà cầm quyền tiếp tục bách hại các công dân yêu nước, các nhà đối kháng dân chủ, các nhà dân báo tự do chỉ vì muốn duy trì ách cai trị độc tài độc đảng bằng cách bịt miệng mọi tiếng nói tố cáo sai lầm và tội ác của đảng cộng sản, ngu đần hóa và bất động hóa toàn dân trước những vấn đề cấp bách và khủng hoảng trầm trọng của đất nước. Nhiệt liệt hoan hô mọi chiến sĩ của sự thật và công lý, của tự do và dân chủ luôn chấp nhận gian khổ, tù đày và đang ngày đêm góp phần kiến tạo một đất nước Việt Nam biết tôn trọng quyền tự tồn của con người, quyền tự do của công dân và quyền tự quyết của toàn dân tộc.

      Làm tại Việt Nam ngày 03-10-2013


      Ban Điều hành Khối 8406

      1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Sài Gòn – Việt Nam.
      2- Linh mục Phan Văn Lợi – Huế – Việt Nam.
      3- Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn - Quảng Nam - Việt Nam
      4- Giáo sư Nguyễn Chính Kết – Houston – Hoa Kỳ.
      5- Bà Lư Thị Thu Duyên – Boston – Hoa Kỳ.

      Với sự hiệp thông của Linh mục Nguyễn Văn Lý, cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và các tù nhân lương tâm khác đang ở trong lao tù Cộng sản.

      Xóa
  23. PHẢN HỒI bài của Khối 8406:

    Ngọn lửa của anh Đặng Ngọc Viết đả thắp sáng, người dân oan đâu, còn chần chờ chi nửa, mau mau xuống đường.

    @NguyenHai

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bây giờ đã đến lúc, mọi người dân phải chuẩn bị bom xăng, súng tự chế, súng hoa cải để nhắm thẳng và nhà, vào đầu lũ tham quan bán nước hại dân CSVN thì mới giải quyết được vấn đề CSVN. Point finale.

      @LeDanViet

      Xóa
    2. Các lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra quá nhiều tội ác nên họ sợ bị án tử hình hoặc bị dân anh chị trong tù hành hạ một khi quyền lực của họ bị sụp đổ. Từ nỗi lo sợ đó, họ sẽ tiếp tục sử dụng bạo lực để giữ quyền lực đi ngược lại xu hướng dân chủ hoá Việt Nam.

      @DanChongDangCong

      Xóa
    3. Muốn bảo vệ giai cấp cầm quyền để làm giầu trên nỗi thồng khổ của đồng bào, ĐCS VN phải bám chặt vào ĐCS Tàu, bằng cách bán đất, nhượng biển, cho khai thác tài nguyên và đặc quyền đầu tư... Đó là con đuờng của những người lãnh đạo Việt Nam đang đi. Còn đảng thì còn tất cả. Cho nên không thể thuyết phục CS đuợc, toàn dân phải đứng lên dẹp bỏ chế độ này thôi.

      @TranVan

      Xóa
    4. Cứ hiệp thông, thắp nến cầu nguyện rồi thực thi quyền dân sự, chính trị, ký thỉnh nguyện thư, kiến nghị, rồi những ngày nằm trên giường bệnh trăn trở với đất nước v.v.chỉ gải ngứa cho đảng cọng sản mà thôi, chúng xem thường tất cả những tổ chức tranh đấu có tính rời rạc. Đả đến lúc đứng lên trực diện với bọn cọng sản, xin quý giám mục, quý cha, quý hoà thượng, thượng tọa, cao đài, hoà hảo, làm gương bước ra đường để người dân noi theo.chúng tôi đang chờ quý vị.

      @NguyenHai

      Xóa
    5. Thấy rõ rồi đâu cần tuyên bố nữa.Giờ này bọn VC đang cố gầm lên những tiếng kêu lạc loài trước khi đổ gục,nên chung quanh thấy ai cũng là kẻ thù,thấy ai cũng nghi ngờ là phản động là thế lực thù địch,nên càng đàn áp,càng dã man,càng coi Dân chúng như kẻ thù và xa Dân để gần miệng Cống hơn./.

      @CanhDuLuotGio

      Xóa
    6. Dâng đất, biển đảo, biến VN làm một tỉnh lỵ của Khựa là nhiệm vụ tối cao của Đảng Nô Cộng VN. Ngày nào dân VN còn nghèo khổ, ngày ngày ấy bọn Tàu Khựa càng mừng, vì dễ sai khiến, cai trị.

      @LuuManhCongTu

      Xóa
  24. Bọn phản động đúng là lắm trò bẩn bựa. Tự do báo chí là cái con khỉ gì chứ. Hay là tạo ra để trao thưởng cho đồng bọn, đưa nhau lên cao. Điếu cày làm gì được cho dân tộc, làm gì được cho đất nước. Hay lại hám lợi, theo bọn phản động, được chúng nó nuôi như 1 con cave. Phải giết chết nó thì mới thỏa lòng dân.

    Trả lờiXóa
  25. Con người ai cũng có lòng tham, nhưng cũng có lòng tự trọng bản thân, tự trọng dân tộc chứ không như cái bọn phản động, chúng chỉ có lòng tham, vì lòng tham mà vứt bỏ lòng tự trọng của mình. Cũng dễ hiểu chúng sao lại lắm tiền nhiều của, mà tiền tiêu lại toàn tiền ĐÔ , vì chúng ăn bám ở nước ngoài, được bên nước ngoài rót tiền về tất nhiêu là tiền Đô rồi.

    Trả lờiXóa
  26. “nhằm vinh danh những ngòi bút bất chấp sự đàn áp, can đảm tranh đấu và hy sinh vì một nền báo chí tự do”,nghe câu này mà thấy thối không chịu được ,nguyễn văn Hải điếu cày trong tù cũng phải thốt lên rằng mình làm cái quái gì mà được chúng vinh danh chứ,vinh danh cái giải như bố thi cho sự đi tù của mình à,nhục lắm hải ạ

    Trả lờiXóa
  27. quan điểm xét giải của các nhà rận chủ là phải máu mặt có số có má trong công cuộc chống nhà nước này,ưu tiên những kẻ đang sẽ bóc lịch vì thành tích huy hoàng đó,và tiền càng nhiều ngồi tù tiền vẫn tăng,các bác thưởng hậu nó chả cắn hăng thế.tiếp tục sủa đi các nhà rận chủ ơi

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ