Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Lý tưởng Dân chủ của Lê Quốc Quân là ở đây sao?


Quyên Quyên
    Quân vừa bị xét xử sơ thẩm về tội trốn thuế thì một đám dân chủ cuội pha lẫn với đám ngu đạo bị kích động gây rối trật tự công cộng gào thét rằng Quân vô tội này nọ và nhất định cứ đòi free cho Lê Quốc Quân. Sau khi tòa tuyên án xong thì ngay lập tức Đại sức quán Mỹ cũng lên tiếng tỏ ra quan ngại về việc Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bỏ tù Lê Quốc Quân. Những sự thật tréo nghoe như thế thì thiên hạ ai cũng biết, ai mà chẳng biết Quân phải có mối quan hệ mật thiết với ông chủ Mỹ thì mới được chính quyền Mỹ dung túng như vậy. Vậy Quân là con bài dân chủ của các ông chủ phương Tây nhằm mưu cơ chính trị ở Việt Nam. 

Lê Quốc Quân-con bài của Mỹ
    Tuy nhiên chúng ta hãy cùng xem xét về lý tưởng dân chủ của Lê Quốc Quân như thế nào? Và Quân có đáng tin cậy như ông chủ Mỹ vẫn thường nghĩ thông qua một số nguồn tin xã hội do các cộng tác viên của Việt Nam trong tim tôi cung cấp như sau:
      Quân là phần tử đã gây ra các vụ kích động nhân dân gây mất trật tự và có thái độ chống đối chính quyền sâu sắc. Cứ nhìn vào thực tế mấy vụ mà thiên hạ vẫn biết thì có thể biết bản chất Quân thuộc vào loại gì. Vào vụ xét xử tên luật sư chống Nhà nước Cù Huy Hà Vũ thì Quân cùng đồng bọn la liếm tại ngay phiên tòa và kích động những kẻ quá khích gây rối để đòi thả tự do cho Cù Huy Hà Vũ. Hay điển hình nhất là sự có mặt của Lê Quốc Quân tại vụ gây rối trật tự tại số 42 Nhà Chung và vụ gây rối trật tự tại số 178 Nguyễn Lương Bằng. Quân chính thức là tên đầu têu dẫn đầu đoàn ô hợp nhảy vào đạp tường rào công ty may Chiến Thằng để chiếm giữ đất và chống đối chính quyền. Và được biết Quân là một tay sai đắc lực cho linh mục Ngô Quang Kiệt trong việc chống đối chính quyền. Quân không đến nỗi táo tợn trong phát ngôn như Kiệt theo kiểu “Tôi thấy nhục nhã khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam trên tay”. Nhưng Lê Quốc Quân có những thế mạnh khác mà ít ai có được. Quân đã từng tốt nghiệp đại học sư phạm ngoại ngữ và tốt nghiệp đại học luật. Sau đó Quân còn được quỹ hỗ trợ dân chủ của Quốc hội Hoa Kỳ có tên là NED cho đi đào tạo một khóa học về dân chủ. Vậy nên có thể nói Lê Quốc Quân khác với những loại dân chủ gia cỗi dốt nát và ngu độn như Bùi Hằng hay Chí Đức ở chỗ đó.

      Chính có được một nền tảng kiến thức học tập và trải đời ở cả Ta và Tây nên Lê Quốc Quân được những kẻ trong giới rận tung hô hơn cả cha chú và tôn thờ hơn cả mả tổ của chúng. Chính cái mác được du học nơi trời Tây và sự nâng bi nhiệt tình của một số kẻ trong dòng chúa cứu thế mà Quân lại càng ngày càng hống hách, coi trời bằng vung và nhìn đời bằng nửa con mắt. Chính thái độ kệch cỡm của Quân đã dẫm đạp lên lý tưởng dân chủ mà các quan thầy ngoại bang đã giao phó cho Quân. Cụ thể:
     Thay vì phải núp bóng doanh nghiệp ngoan ngoãn để hoạt động dân chủ, nói đúng hơn là phải xây dựng công ty của Quân thành một công ty rửa tiền thì Quân đã vội vàng sa vào vụ bê bối tài chính. Cũng chính vụ bê bối thuế má này mà thiên hạ mới biết được nguồn tiền mà anh em nhà Quân có được là rất nhiều. Về nguồn gốc số tiền thì xin miễn bình luận. Cũng qua đây người ta mới biết được lòng tham của Lê Quốc Quân và sự kiêu ngạo mà tạo nên hệ lụy như vậy. Mặc dù tiền đã vô kể nhưng Quân vẫn gian lận từng đồng thuế để giàu càng giàu thêm. Quân đã rất kiêu ngạo và có thái độ coi thường Nhà nước khi chi cục thuế Hà Nội tiến hành kiểm tra sổ sách tài chính của Công ty Quân nhưng Quân đã không những không chấp hành mà còn ra một văn bản mang tính chống đối hết sức sống sượng. Cuối cùng là cơ quan thuế đã yêu cầu cơ quan Công an vào cuộc can thiệp, và dẫn đến phát hiện những sai phạm và Quân đã phải đối mặt với vòng lao lý. 
    Lý tưởng dân chủ của Quân để ở đâu khi tất cả những ai sống xung quanh khu vực Quân ở đều biết rằng Quân xài hàng hiệu, đi xe xịn và có nhà cao cửa rộng. Không những thế, trong cơn suy thoái kinh tế toàn cầu và Việt Nam cũng bị ảnh hưởng nhưng Lê Quốc Quân và anh em nhà Quân vẫn ăn tiêu thoải mái. Quân và anh em Quân đều đi xe BMW, vợ Quân đi xe Kia Morning, ngoài ra Quân còn có không dưới 5 căn nhà tại Hà Nội và anh chị em Quân như Quản, Quyết, Thao… đều bỗng chốc giàu có, những kẻ này đều tự nhiên có nhà đẹp, xe sang để dùng.

Lê Quốc Quân-kẻ làm tiền nước ngoài
     Vấn đề ở đây là chẳng ai có quyền phán xét ai nhưng những ai đang không biết gì về Lê Quốc Quân thì nên xem xét lại, hắn có đáng là một người tốt như một số đài báo lề trái vẫn tung hô hay không? Tất cả những ai chưa hiểu rõ về bản mặt của Lê Quốc Quân thì nên xem xét lại để hiểu rõ bản chất của hắn hơn. Hãy xem vì sao hắn lại giàu như thế? Vì sao hắn luôn tung hô dân chủ mà lại trốn thuế, lại ăn chơi cho riêng mình như vậy. Hay đơn giản lý tưởng của Lê Quốc Quân chỉ là để trục lợi cho bản thân mình mà thôi. Trong khi những kẻ ngu dại, rách nát như xơ mướp thuộc hạng cùng quẫn và liều lĩnh như Bùi Hằng vẫn nâng bi cho Lê Quốc Quân thì Quân vẫn giàu có và sung sướng. Quân ra tù có bố thí cho những kẻ biểu tình làm loạn vừa rồi tại Hà Nội vài đồng rớt thì Quân vẫn chễm trệ ngồi mâm trên ăn dày, và những kẻ xả thân vì Quân vừa rồi chẳng khác gì là những tên đầy tớ mà thôi.

17 Nhận Xét :

  1. chế độ độc tài đảng trị thú vật cộng sản việt nam đảng là một chế độ có thật sự bóp mõm bịt miệng bưng tai trói buộc con dân không mà chính lảnh tụ Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh trong một lần nói chuyện tại Hội Các Nhà Văn đành phải hô hào CỞI TRÓI CHO VĂN NGHỆ có nghĩa là từ xưa cho tới nay Đảng coi giới văn nghệ sĩ như loài cầm thú đang bị trói nhốt trong cái chuồng xhcn ? .

    Trả lờiXóa
  2. chế độ cộng sản độc tài đảng trị thú vật đảng này tốt đẹp đến thế mà sao Võ Văn Kiệt phải hô hào: “Đổi mới hay là chết”.
    Và còn nhiều trăn trở của: Lê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An, Lê Liêm Cục Nội Chính, Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng, Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng, Đại Tá Bùi Tín,Đại Tá Phạm Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội, Trung Tá Trần Anh Kimngười anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979, Sứ ThầnDương Danh Dy, đại diện Hà Nội tại Trung Quốc, và các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn Gió …

    Trả lờiXóa
  3. Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp vô sản âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

    XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại.Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:
    "Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
    Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!"

    Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống: "Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN. Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sĩ nhục” (nguồn: Wikipedia)

    Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: "Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược. Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được.
    Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời. Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại" (Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

    Trả lờiXóa
  4. Trần Độ, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: "Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…” (Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)

    Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc. Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu chiểu. Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do. Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân. Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được". (nguồn: Wikipedia)

    Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: "Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân. Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn. Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm".

    Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên: “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước... Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức. Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống. Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.

    Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS:
    - Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ. Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo. (tu-tuong va loi-song cua nguoi Viet do tu Chanh Quyen ma ra)...
    (1 nguoi co personality & characteristic... Same thing for a government or a country... EACH HAS IT'S VALUE.)

    Nguyễn Văn Trấn, Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974): "Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết".

    Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói: “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”. Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”.

    Trả lờiXóa
  5. Trời ạ. Tên Nặc Danh này sao vào đây mà sủa nhặng hết cả lên thế? Như vậy tức là mày đang bênh vực cho kẻ trốn thuế này chứ gì? Liệu mày có thích vào tù như hắn không? Sao mày cứ mở mồm ra là chửi Cộng sản, mày chửi Cộng sản vì Cộng sản không dung túng hành vi trốn thuế chứ gì? Đúng là như vậy rồi. Cả đám chúng nó trốn thuế thì phải bắt hết chứ. Mà thấy đấy, rõ ràng Quân là con chó săn của Mỹ nên hắn vừa bị tuyên án thì đã được phía Mỹ bảo vệ như thế chứ, chắc chú mày cũng thuộc dạng đấy chứ gì.

    Trả lờiXóa
  6. Bọn này làm gì có cái lý tưởng nào chứ, tất cả chỉ là kiếm tiền với quan thầy để tiêu xài thoải mái mà thôi. Chẳng có gì là lý tưởng cả đâu. Tất cả bọn chúng đang nghĩ cách để làm sao kiếm chác được càng nhiều càng tốt mà thôi. Tên Lê Quốc Quân này là dạng như vậy, hắn được các quan thầy trọng dụng nên mới có nhiều tài khoản ở ngân hàng và kiếm được nhiều tiền như thế. Hắn có nhà lầu xe hơi để vi vu và có nhiều tiền bạc tiêu xài thoải mái...Hắn chỉ vun vén cho cá nhân hắn chứ chẳng hề hoạt động vì dân chủ gì cả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện boxit Tây Nguyên được Đảng âm thầm cho thực hiện từ lâu, khi quân Tàu đua nhau rầm rập kéo vào Tây Nguyên – mái nhà Đông Dương - nhân dân vẫn không được biết. Mãi đến khi ngộ ra được nguy cơ rắn vào tận chuồng gà, nhân dân tá hoả tam tinh, thì Đảng lại phán ‘Đây là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước”(!)
      Những tưởng rằng với cách ra uy doạ dẫm đó, nhân dân sẽ chẳng thằng nào dám mở mồm, dại gì mà chống lại ‘chủ trương lớn’ nếu không muốn mất mạng?
      Nhưng, thời thế đã khác. Những người còn tâm huyết với giang sơn, lãnh thổ đất nước và dân tộc đã không thể ngồi im cho những Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc thời hiện đại mặc sức phá nát cơ đồ, đưa dân tộc ta một lần nữa vào vòng nô lệ Bắc thuộc.
      Tất cả đã đồng thanh lên tiếng. Đến đây thì Đảng hoảng, công tác trấn an được bộ sậu được đưa ra khẩn cấp thi hành. Báo chí nhà nước được lệnh im ắng từ lâu, nhưng trước sức ép của lòng dân bất bình, Đảng buộc phải để cho vài lời lên tiếng.
      Nhớ lại bộ máy tuyên truyền này của Đảng, đã không thiếu cách để Đảng bịt miệng những người muốn có tiếng nói theo lương tri. Điển hình là ngày hôm nay, Đảng cho đình bản tạp chí Du lịch vì tội dám cổ vũ cho tiếng nói yêu nước thương nòi, cổ vũ những người đã thể hiện tinh thần ái quốc mà không biết rằng chỉ có Đảng mới được có độc quyền yêu nước – yêu nước theo cách của Đảng.
      Thế mới hay, các bộ luật Đảng cho dựng lên loè thiên hạ nhưng Đảng lại ngồi xổm lên nó – Đảng chỉ quen xài luật rừng mà thôi.
      Thời thế đã đổi thay, vận nước đang hồi suy vi, cơn bão dữ dội của làn sóng đỏ Cộng sản tác oai tác quái một thời gian dài nay đã lộ mặt. Những người tâm huyết với đất nước, với giang sơn dù đã bị nhồi sọ bao nhiêu năm dưới họng súng đã không còn tin vào những lời đường mật. Nhân dân Việt Nam đã bước qua sự cuồng tín về một chủ nghĩa hư vô nhằm lừa mị để đem lại quyền lợi và chức tước cho một nhóm người ngồi xổm trên lợi ích toàn dân tộc.
      Vì vậy, những ‘Chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước’ đã bị nhân dân vạch trần, đó chỉ là con đường bán nước, hại dân.
      Minh Tâm




      Xóa
  7. Nói thật rằng chẳng có kẻ nào làm việc gì mà vì không lấy cái gì cả. Tên Lê Quốc Quân cũng vậy, có cả một đàn những kẻ ngu đi bợ đít và tung hô cổ súy cho chúng nó nhưng rồi sau đó thì sao chứ? Thằng Lê Quốc Quân nó vẫn giàu có, ăn ngủ no say, vẫn nhiều tiền, nhà cao, xe đẹp chẳng thiếu thứ gì cả. Trong khi cái loại nghèo liều và rách như xơ mướp cỡ Bùi Hằng chỉ là những kẻ đi chửi thuê mòn đời thôi chứ có cái đếch gì. Quân nó đã làm giàu cho hắn và gia đình hắn đấy thôi, còn gì nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.
      Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dỡ, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”
      Những người Đảng viên như tôi mình bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người

      Xóa
    2. trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..
      Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
      Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để ko theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và nụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.
      Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước, ... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện này dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng

      Xóa
    3. nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.
      Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mắt hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.
      Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.
      Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dư gặp vỏ dừa.
      Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.
      Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng




      Xóa
  8. Làm quái gì có cái lý tưởng nào chứ, lý tưởng của chúng là phải làm sao để chống đối và làm suy yếu chính quyền, ngay sau đó sẽ nhận được tiền bạc từ quan thầy để tiêu xài. Lê Quốc Quân là một thằng có đầu óc nên hắn đã tính toán kỹ lưỡng để vừa tạo được phong trào ở trong nước nhưng đằng khác hắn cũng nghĩ cách để vơ vét kinh phí từ nước ngoài. Hắn mà không vơ vét thì làm gì có chuyện anh chị em nhà hắn có tiền nhiều để mà mua nhà mua xe như vậy? Rõ ràng đây là cách để hắn kiếm tiền hoạt động dân chủ đây mà. Hắn xét cho cùng thì cũng nghĩ cách để tư túi mà thôi.

    Trả lờiXóa
  9. Lý tưởng dân chủ cái gì chứ. Trước đây chỉ có nghe đến lý tưởng Cộng sản, còn bây giờ thì nghe rằng đám dân chủ hoạt động vì tiền của quan thầy mà thôi. Bọn này ăn rồi đi la hét thế này mà không có tiền thì lấy gì mà sống? Chắng lẽ chúng nó ăn không khí và uống nước để mà sống à? Không phải vậy chứ, chúng nó đi làm như thế rõ ràng là có tiền. Quân khôn hơn cái bọn dân chủ vô học Bùi Hằng ở chỗ là hắn có kiến thức và xin tiền quan thầy nhiều thì hắn tư túi nhiều hơn còn lũ như Bùi Hằng chỉ là con rận bé, được Quân bố thí cho bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu mà thôi. Quân như thế thì hắn mới có nhà lầu xe hơi chứ.

    Trả lờiXóa
  10. Lý tưởng cái con khỉ gì chứ? Tất cả đều là trò hề của lũ này mà thôi, chúng nó đang muốn làm sao để kiếm tiền chứ làm gì có chuyện lý tưởng dân chủ. Nói thật là chẳng có công dân chân chính nào mà lại đi nghe mấy cái trò của đám rận để rồi nói rằng lý tưởng dân chủ này nọ. Chẳng ai làm theo cái trò đó cả. Quân ôm tiền của các quan thầy nhưng có chia cho mấy lũ gào thét đấy là bao đâu, chúng nó chỉ là một lũ ngu mới đi bảo vệ Quân. Quân nó ăn chơi phè phởn để phải vào tù thì nay lại đi bảo vệ nó. Ngu lắm lũ rận ạ.

    Trả lờiXóa
  11. Nhìn mặt cái tên Lê quốc Quân này mà chỉ muốn nhổ vào mặt hắn vài bãi nước bọt. Thật đáng khinh bỉ cho một tên chó săn của Mỹ. Thật nhục nhã khi đất nước lại sinh ra những con người như hắn. Đã tham lam tiền của Mỹ rồi, lại còn tham lam cả tiền thuế của đất nước, nộp thuế là nghĩa vụ của công dân, thế mà hắn trốn thuế, chứng tỏ hắn đã không muốn làm công dân của nước ta rồi. Tên này đáng bị tống cổ ra khỏi lãnh thổ Việt Nam!

    Trả lờiXóa
  12. Là nhân dân Việt Nam chúng ta cần chấp hành nghiêm chỉnh pháp luật có như vậy quyền lợi ích hợp pháp của môi chúng ta mới được đảm bảo và phát huy một cách tối đa. Lấy tâm gương Lê Quốc Quân hay Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài,.. những trí thức nhưng “lầm đường lạc lỗi” bị cám dỗ của lợi ích mà bán rẻ lương tâm của một luật sư, giới trí thức mà soi bản thân mình, tránh và đấu tranh chống biểu hiện tiêu cực trong xã hội.

    Trả lờiXóa
  13. lý tưởng của con người không thể đánh giá qua những lời nói của họ. hãy chứng kiến những việc là xuất phát từ những lời nói của họ để thấy được họ làm theo những lời nói như thế nào? không vì những lời nói của một số người cổ súy cho những hành động của Quân. hãy xem Quân đã làm gì với nhà nước với nhân dân. lí tưởng của hắn gắn với đồng tiền gắn với lợi ích bản thân.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ