Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

HÃY NHÌN VÀO THỰC TẾ MÀ LÀM

Ngày trước xây dựng con đường Hồ Chí Minh gặp rất nhiều phán ứng quyết liệt rằng không hiệu quả tốn kém này nọ, lại đụng chạm tới thiên nhiên hoang dã gì đó. Tất nhiên bọn bàn giấy thì nó không biết con cái gì rồi, còn đường đó là đường lịch sử, với lại xây dựng nó chủ yếu là chiến lược an ninh quốc phòng là chính, thế nên không thế tính hiểu quả kinh tế của nó được.

Và cuối cùng con đường ấy vẫn được xây dưng, và hiệu quả của nó mang lại là gì? Vì tầm hiểu biết hạn hẹp nên em xin đem ra một số dẫn chứng mà thấy trước mắt đó là: những huyện miền núi như Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình…từ khi có con đường đi qua giao thông thuận lợi hơn hắn, đời sống kinh tế nhân dân khấm khá lên, giao lưu buôn bán thông thương giữa nước bạn Lào, Campuchia cũng thuận tiện hơn nhiều lúc trước. Và đương nhiên những huyện miền núi đó thay da đổi thịt lên từng ngày. 

Quay trở lại với sự việc gần đây nhất đó là tỉnh Quảng Bình, đồng ý cho làm cáp treo đế phát triển du lịch vào hệ thống hang Sơn Đòng (hang động được quốc tế đánh giá vào hạng đẹp nhất, dài nhất thế giới) vấp phải sự phán ứng dữ dội từ giới bàn phím và các nhà khoa học ngồi máy lạnh xa lông (vì sao tôi gọi là xa lông? Vì họ chí ngồi máy lạnh,chiều chiều ra bờ Hồ gặm chân ba ba chứ có biết gì về mấy cái hang khỉ ho cò hát dặm ở đó đâu, họ đã bao giờ đặt chân tới cái huyện miền núi đó xem đời sống nhân tình đó thế nào đâu, họ chí biết kêu gào bảo tồn và bảo tồn, nhưng dân thì vẫn phải hằng năm đội nón xin lúa gạo mỗi năm có lụt lội).


Họ đem ra những dẫn chứng rằng làm cáp treo thì sẽ phá hủy hệ thống hang động này. Theo tôi thì đã phát triển du lịch thì ắt phải có phương án phát triển đi đôi với bảo tồn, chẳng ai đi đào cái hang đó lên mà bảo là phá hủy cả. Còn về cái lợi là cái gì? Đó là phát triển du lịch, thu hút khách nước ngoài, kéo theo những cơ sở dịch vụ, tạo giải quyết công ăn việc làm cho những người dân địa phương đó, góp phần thúc đấy phát triển tỉnh Quảng Bình vốn xưa tới nay được mệnh danh là tỉnh nghèo của đất nước. Thế nên, khi các vị có chém gió về vấn đề gì thiên nhiên cây cỏ thì cũng nên nhìn đời sống người dân chỗ đó đã nhé. Bảo tồn mấy cái hang khỉ ho cò hát dặm đó trong khi đời sống nhân dân toàn đội nón đi xin lúa gạo liệu có đáng không? Trong khi nó có tiềm năng phát triển của nó nhưng lại bị kìm hãm.

Nếu các bác có cơ hội về hỏi xem vùng dân chỗ đó, hỏi họ xem có muốn đầu tư phát triển du lịch không? Có muốn kéo theo các dịch vụ khác phát triển không? Tôi dám đảm bảo là dân ở đó đồng thanh hô vang từ "có" cả 2 nước Việt Lào cùng nghe ấy chứ.

Thế nên hỡi các vị lãnh đạo Tỉnh Quảng Bình, các vị cứ xây đi, miễn sao dân có ăn, áo có mặc, không còn mỗi năm những phu trầm chém giết nhau, lâu lâu tòi ra vài cái xác là ok rồi. Không nộp đủ thuế cũng gõ đầu các vị, để dân đói cũng gõ đầu các vị chứ không phải là nhà khoa học hay bọn nhà báo rởm đời đâu.

Thế nên đừng chém những thứ khoa học viễn vông đó nữa, thực tế chút đi, dân không có cái mà đút vào họng thì bảo cái gì? Rừng thì chặt hết nó roài, giờ lại đòi đi bảo tồn mấy cái hang nơi khỉ ho cò hát dặm ấy. Thế nên các bác đừng vì hiện tượng hay áp lực xã hội mà chùn chân trước bọn kền kền này.

Cũng như ngày trước cái cầu Long Biên ấy, sắp sập roài, có phương án tháo dỡ roài, thế là vấp phải đám dư luận thế là bảo tồn, giờ có phải hằng năm đi ôm khư khư một đống sắt chả làm nên tích sự gì đúng không?

Linh Nguyễn

RFA CÁI LOA NÓI THEO NHỮNG ĐỒNG TIỀN



Mở mồm ra là chửi, mở mồm ra là kêu la, vậy những nhà dân chủ đã làm được gì cho cái xã hội Việt Nam này. Mở mồm ra là kêu gào tự hào về cái gọi là quân lực VNCH, rồi cái chế độ VNCH mục ruỗng đó. Cái chế độ đó dã làm được gì cho xã hội, những con người đó đã làm được gì nào? Hãy nhìn lại mình đi mấy người chiến đấu vì cái gì? hay vì những đồng tiền mà mắt các người bị lóa lên đến nỗi không nhìn được thấy gì nữa? Vì những đồng tiền mà chà đạp lịch sử mà bán rẻ cả dân tộc.



Tại sao các người thua? tại sao các người phải bỏ chạy đến hơn 40 năm không về lại đất mẹ lần nào? vì sao? hay các người sợ về phải đối mặt lại với những gì tội ác của các người để lại quá khứ ư? Bao nhiêu người Việt Nam ở nước ngoài về quê hương, xây dựng quê hương Việt nam, hàn gắn vết thương chiến tranh, thì các người đi ngược lại quá khứ, đi ngược lại lịch sử vì tiền, vì thứ mà các người mơ mộng.

Các gnaif hãy nhìn đi vì sao các ngài thua, thua là vì các ngài cầm súng lên bắn vào đồng bào mình ,tiếp tay cho kẻ thù bắn vào đồng bào mình, để rồi nhận tiền. Khi chế độ sụp đổ, không còn thiền thì đạp lên nhau, đu càng máy bay để chạy ra nước ngoài tiếp tục nhận tiền chống lại quê hương.

Mọi sự xuyên tạc tạc lịch sử là những hành động vô liêm sỉ, không thể chấp nhận được của RFA. Nó là hành động của một bộ phận những kẻ bại trận vẫn còn ảo vọng về một quá khứ, mang nặng tư tưởng hận thù mà không chịu thấy được cái sai lầm một thời của mình. Chúng càng xuyên tạc sự thật lịch sử thì chúng càng nhận được sự căm ghét của nhân dân Việt Nam và con đường trở về với tổ quốc sẽ là dấu chấm hết đối với những kẻ này!

Xuyên tạc lịch sử vốn là một thủ đoạn hoạt động của chiến tranh tâm lý đã được sử dụng từ lịch sử thời cổ đại. Lịch sử gắn liền với truyền thống, với niềm tin và lòng tự hào dân tộc. Những biểu tượng trong lịch sử tạo nên sức mạnh to lớn của mỗi dân tộc. Lịch sử dân tộc Việt Nam không thể thiếu những tấm gương vĩ đại như Lý Thường Kiệt trong cuộc kháng chiến chống quân Tống, Trần Hưng Đạo trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên, Lê Lợi trong cuộc kháng chiến chống quân Minh. Ngày nay, lịch sử không thể nào quên những tấm gương lẫm liệt của hàng triệu người trong các cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại Hồ Chí Minh. Xuyên tạc, bôi nhọ lịch sử chính là một thủ đoạn phá hoại về tư tưởng, đổi trắng thay đen, làm mất lòng tin của các thế hệ đối với truyền thống vẻ vang của dân tộc.

“Quyền dân chủ” không phải là một khái niệm vô hạn. Quyền dân chủ dưới một chính thể nào cũng gắn liền với tất yếu. Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện thúc đẩy sự phát triển tự do cho mọi người. Không có quyền dân chủ nào được phép vu cáo, phỉ báng một dân tộc. Không có thứ dân chủ nào được phép xâm phạm lợi ích đất nước, kích động bạo loạn trong nước.
Nhân dân ta có câu “Lời nói, đọi máu”. “Ngậm máu phun người” từ xa xưa đã là tội ác. Vu cáo cá nhân là một tội trạng đã được xác nhận trong bất kỳ bộ luật hình sự của bất kỳ quốc gia nào.

Vu cáo cả một dân tộc, phỉ báng cả truyền thống, nơi đã sinh ra, nuôi dưỡng mình, cam tâm “nhai lại” ở mức độ cuồng nhiệt hơn những kẻ thù tư tưởng của Tổ quốc mình là một tội ác. Nhân dân ta, dân tộc ta không thể dung thứ tội ác như vậy.

Vĩnh Hiền

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

“TA HAY SƯ”

Hồi nhỏ tôi đọc một truyện cười dân gian có tựa là "Ta hay sư? Sư hay ta" rất nhộn. Chuyện rằng có anh kia nhậu xỉn ngủ như chết, mấy người bạn anh ta lấy dao cạo đầu anh ta láng cóng. Khi ngủ dậy anh ta sờ đầu rồi tự hỏi "ta hay sư? Sư hay ta?". Không tự trả lời được, anh ta mò về nhà. Bầy chó ở nhà thấy anh ta đầu trọc lạ hoắc sủa váng lên. Và thế là anh ta nghĩ "chắc mình là sư thật", từ đó anh ta lên chùa ở luôn. 



Khi còn bé, với tôi câu chuyện trên đơn giản là câu chuyện tiếu lâm giải trí. Lớn lên câu chuyện ấy cho tôi một thông điệp khác. Mỗi người phải biết mình là ai, ở đâu, từ đó hình thành một một lý tưởng mà mình phải theo đuổi và phải kiên định. Lý tưởng được xây dựng bằng hiểu biết và bản lĩnh. 

Có những người tuyên bố mạnh mẽ lý tưởng của tôi thế lọ thế chai nhưng chỉ cần gặp phải dư luận trái chiều hay các sự kiện kiểu hiện tượng chú không phải bản chất là họ quay ngoắt 180 độ. Người ta gọi đó là "tự diễn biến" nhưng tôi thì không. Tôi không cho rằng đó là "tự diễn biến" đơn giản vì họ không có lý tưởng, cái mà trước đó họ theo đuổi là trào lưu vậy thôi. Trào lưu thì thay đổi xoành xoạch như thời trang hay âm nhạc. 

Có những người va vấp do nhận thức chưa đủ bị bạn bè phản ứng chụp cho họ cái mũ XYZ gì đó thì họ cũng không trở lại là mình như trước. Nếu không đội cái nón XYZ ấy thì họ cũng tự đội cho mình cái nón khác. Ta vốn là ta thì dẫu có bị cạo đầu thì vẫn là ta chứ sao dễ dàng thành sư ngay và luôn? 

Nhắc lại chuyện xưa, các bác lão thành cách mạng hận nhất đám chỉ điểm. Đánh nhau với địch ngoài mặt trận có chết cũng dễ chịu hơn cảnh bao nhiêu cơ sở cách mạng bị thanh trừng do đám phản bội cách mạng chỉ điểm. 

Còn nhớ vào năm 1990 khi hệ thống XHCN Đông Âu sụp đổ có nhiều người vội vã rời bỏ hàng ngũ Đảng Cộng Sản. 2014 Việt Nam chưa rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo vậy mà lắm anh chị hôm trước còn gọi chủ tịch Hồ Chí Minh là "Bác" hôm sau đã gọi là "ông Hồ" cho nó hợp thời, cho trung lập ..Haizzzz 

Xem ra câu chuyện "Ta hay sư, sư hay Ta" chưa bao giờ cũ.

Hoàng Trung

ĐỘNG CƠ, NHẬN THỨC QUYẾT ĐỊNH GÓC NHÌN?

Thành phố, đang nắng ráo, trời bỗng đổ cơn mưa ào ạt.

- Chàng thanh niên bảnh bao, đi moto khủng càu nhàu: "Trời già cay nghiệt! Lỡ mẹ mất cuộc hẹn".
- Bà lão hàng nước: "Mát lành! Đang nóng nực, may quá có cơn mưa..."
- Lão nông đi thăm con: "Ơn trời! Mấy tháng khô hạn, giờ mới có cơn mưa vàng mưa bạc này..."

Obama gặp và ôm hôn Nina Phạm, nữ Y tá gốc Việt dính Ebola vừa khỏi bệnh, báo chí tây ta, cùng các thánh như lên đồng, rằng "bức ảnh đẹp nhất trong năm", "xem ảnh, tôi muốn khóc"... Rồi ảnh anh Ô bà má bay rợp mạng.

Putin công bố việc Kiev và các nước phương Tây bội ước, muốn thịt cựu tổng thống Ucraina, Nga buộc phải giúp giải thoát để bảo toàn mạng sống của một Tổng thống hợp pháp bị phế truất bất hợp pháp. Báo chí Vẹt rầm rộ đưa tin, từ nguồn..tiếng Anh chứ lại không phải tiếng Nga, rằng "Putin thừa nhận giải thoát cựu TT Ucraina", coi như Putin thú nhận can thiệp vào đây, lờ tịt việc bội ước của phương Tây nói trên.



Các chính khách Việt Nam thăm dân, trực tiếp xuống cơ sở giải quyết công việc - đưa tin xong các báo tây ta đều chua thêm một đoạn đại ý "diễn xuất, tạo sáng, giả tạo, xin hãy thực tế, đừng ..đu dây"!!!

Hãy xem bức ảnh được các chuồng, lều tung hô Ô bà má, nếu là bác Tổng nhà ta thì bọn họ sẽ phán thế nào nhỉ?

Với cũng một sự việc, hiện tượng, mỗi người đều có góc nhìn riêng và đó là quyền của họ. Góc nhìn đó do động cơ cá nhân và nhận thức của mỗi người quyết định, chứ không phải từ chính bản chất của sự việc.

Báo chí, trang Web (thậm chí cả các blog và các tài khoản mạng XH) là mang tính cộng đồng, không đơn thuần là cá nhân - vậy động cơ của những góc nhìn khác được biến thành "góc nhìn lác" kia là gì? Có đơn giản chỉ là để câu view?
Những vụ xử phạt theo luật vừa qua đã cho thấy thái độ của Nhà nước Việt Nam, dù vẫn khá nhẹ nhàng.

Dễ hiểu khi vì sao bài trên các tờ Vietnamnet, Vnexpress, Đất Việt, Dân trí, Lao động, Giáo dục, ..vv là những tờ báo được đám phởn quan tâm "chia sẻ" nhiều nhất!!!
Đó là "tự do ngôn luận", là "thông tin đa chiều" vì quyền được biết của một nhúm "nhân dân"?

Vậy QUYỀN ĐƯỢC BIẾT của 90 triệu nhân dân Việt Nam là gì?

Ngọc Tuấn

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

ĐẦU ÓC CHƯA TỚI ĐŨNG QUẦN PHỤ NỮ

"Lê Duẩn là thằng cầm đầu đám giun sán dòi bọ. Chính nó đã bắt dân ta đóng vai nạn nhân đẫm máu trong vở kịch 1979" 



Những kẻ đầu óc chưa tới đũng quần phụ nữ thì luôn phán xét lịch sử như thế này !!!

Cứ thấy hai kẻ đánh nhau là họ cứ phán rằng "hai đứa bây sai hết"!!! Xin thưa hai quốc gia choảng nhau rất khác chuyện con nít giành bánh kẹo, đồ chơi mà choảng nhau.

Những anh chống cộng gia truyền ngày ngày vẫn ra rả điệp khúc "Hồ Chí Minh gây chiến, lôi dân tộc vào cuộc chiến tàn khốc". Nhà sủa học Huy Phuc TTVNOL Huy này cũng tốt nghiệp trường phái sử học của đám Chống cộng gia truyền thì phải. 

Lịch sử ngàn đời của Việt Nam thì các triều đại phong kiến đều ứng xử với Trung Quốc theo kiểu: một điều nhịn chín điều lành nhưng họ (TQ) lấn tới quá ,nhường không xong nữa phải bem. Vì không có gì quý giá hơn độc lập, toàn vẹn lãnh thổ. Những lãnh đạo Đảng Cộng sản là người kế thừa nghệ thuật sống cạnh Trung Quốc của các triều đại phong kiến. 

Tại sao Trung Quốc đánh Việt Nam năm 1979? Đó không phải chuyện riêng của hai nước mà là hậu quả các cuộc mua bán chính trị giữa các cường quốc. Việt Nam, một quốc gia nhỏ, nghèo, yếu trong tình trạng chiến tranh, chia cắt làm sao thoát cảnh bị người ta mua bán trên lưng? 

Cuộc chiến 1979 bắt nguồn từ việc chúng ta "phá bĩnh" cuộc mua bán giữa bọn họ bằng việc kiên quyết giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước. 

Tổng Bí Thư Lê Duẩn, người học trò xuất sắc của chủ tịch Hồ Chí Minh, người luôn kiên quyết sự nghiệp chống ngoại xâm, thống nhất đất nước, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ hôm nay bị gọi là "giun sán, dòi bọ" các bạn nghĩ sao? 

Riêng tôi, tôi cho rằng cụ Duẩn không hề cô đơn khi bị chụp mũ "giun sán dòi bọ", bởi vì cụ ấy đứng chung hàng ngũ với các Vua Trần, Vua Quang Trung, Lý Thường Kiệt .....

Lịch sử hào hùng của Việt Nam hình thành từ tập đoàn "giòi bọ" mấy ngàn năm như vậy!!!

Chú thích: Đũng quần ở đây là quần của phụ nữ hồi xưa nhé. Thời ấy phụ nữ mặc quần trông như váy, đũng quần thấp lắm, chỉ hơn đầu gối xí đỉnh, mà phụ nữ ngày ấy cao tầm 1m4-1m5 thôi. Nên cái đũng quần của phụ nữ chỉ cách mặt đất tầm 30cm. 

Chị em ngày nay cao ráo, lại mặc quần siêu ngắn, quần siêu nhân, chị em lại cao tới 1m7 nên cái câu "thấp như đũng quần phụ nữ " mà hiểu là phụ nữ hiện tại là không chuẩn.

Khểnh

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

CUỘC CÁCH MẠNG BỊ PHỚT LỜ

Có một nghịch lý mà nhiều người không để ý đó là chính quyền và báo đài to mồm của Anh-Mỹ không bao giờ quan tâm hay ủng hộ các phong trào đòi quyền này nọ ngay dưới mũi của mình nhưng họ lại bỏ tiền làm một cái đài riêng hoành tráng theo dõi, hà hơi kích động cho một vài cá nhân gọi là 'nhà dân chủ' ở bên kia trái đất!


Chuyện ở Việt Nam thì họ hóng rất nhanh, cập nhật từng giờ, không bỏ bất cứ một dịp nào để kích động, châm dầu chích lửa, nhưng chuyện xảy ra ngay tại nước mình thì cứ tỉnh bơ coi như không có gì xảy ra!

Vào BBC Việt chúng ta thấy dầy đặc tin tức, bình luận chém gió về những 'nhà dân chủ' Việt nhưng tuyệt đối không thấy đăng tin tức gì về cuộc 'Cách mạng Vải nhựa' (Tarpaulin Revolution) hay phong trào 'Chiếm đóng Dân chủ' (Occupy Democracy) đang diễn ra ngay tại nước Anh để cho dân Việt Nam có dịp nghiên cứu học hỏi về nền 'dân chủ' thực tế của nước quân chủ Anh.

Điều này cho thấy BBC Việt là một đám bồi bút chửi thuê chứ chẳng hiểu biết gì về dân chủ cả.

Theo trang nhà của Occupy Democracy, http://occupydemocracy.org.uk/ thì mục đích của họ là đòi 'dân chủ thật sự', tức là thứ họ đang có chỉ là đồ giả mạo:

'Chúng tôi biết rằng dân chủ không phải chỉ là đi bầu mỗi bốn, năm năm. Nó phải là sở hữu quyền lực để tiếng nói của mình được lắng nghe. Chúng tôi biết rằng một chính quyền đặt lợi nhuận lên trên con người thì không phải là dân chủ'.
'...Chúng ta cần phải khởi động một phong trào cho dân chủ thật sự. Tiếng nói của số đông đã bị phớt lờ quá lâu rồi. Chúng ta cần tự trang bị cho mình những công cụ để bắt những nhà chính trị giữ lời hứa, và để chấm dứt quyền lực vận động hành lang của các đại công ty đã dìm mất tiếng nói của chúng ta.'
Một người biểu tình ôn hòa ngồi trên bãi cỏ trước Nghị viện Anh đã bị cảnh sát khiêng đi. Ông này hô lớn: 'Đây là một nước tự do. Tôi chỉ đang thực hiện quyền dân chủ của mình để biểu tình'.

Trước đó một cuộc biểu tình định chiếm đóng bãi cỏ này của nhiều người đã bị cảnh sát giải tán vào đêm thứ ba:




Cái tên 'Cách mạng Vải nhựa' được người biểu tình đặt sau khi bị cảnh sát tịch thu những tấm vải nhựa được đem theo để lót chỗ ngồi, nằm. Tất cả những đồ vật nào bị cảnh sát xem là có thể dùng để lót ngủ đều bị tịch thu. Đó là luật để chống biểu tình chiếm chỗ dài hạn.


Sắp sửa có bạn lại lôi lý thuyết 'dân chủ' ra ngâm nga giải thích đấy. Ở đây chúng ta chỉ bàn về thực tế thôi nhé. Nếu nói lý thuyết thì tôi lôi lý thuyết cộng sản ra ngâm nghe còn hay hơn nhiều. Nếu muốn, các bạn hãy vào những trang nhà nói trên của các công dân Anh mà giải thích chứng minh là họ đang làm chủ nước Anh nhé? Tôi sẽ hóng và ủng hộ các bạn.

Có một sự thật về các nhà 'dân chủ' đó là đối với chính quyền trong nước thì họ rất khôn không thể bị dụ nhưng với các chính quyền đế quốc phương tây thì họ tỏ ra thật là ngây thơ như cây cơ! Rất khôn nhà nhưng cũng rất dại chợ cho nên mới luôn luôn tin tưởng sống chết vào một nền 'dân chủ' thần thánh ở các nước đó. 

Và báo đài to mồm của phương tây không la làng chuyện công dân nước mình biểu tình chống dân chủ giả cầy, đòi hàng thật cho nên các bạn CC không biết đường ủng hộ dân chủ!

Các bạn CC giống hệt như một đám cương thi bị khô não vậy. Chỉ khi nào thầy pháp phương tây đọc bùa chú la hét chỉ vào ai thì mới biết nhảy vào cắn người đó thôi. Tuyệt nhiên không có não để thấy được tên thầy pháp nhiều khi còn tệ hơn người mình cắn nữa!

Chủ đề bài này nói về một sự thật rất quái đản. Đó là chính quyền Anh-Mỹ đêm ngày cứ xoăn xoe canh me ép buộc cho nước ngoài 'dân chủ' trong khi dân nước họ đòi thì lại không cho, làm lơ và chỉ có dẹp thẳng tay thôi nhé! Các bạn CC hãy thử dùng óc (nếu có) một lần để cho ý kiến theo chủ đề nhé?

 Mai Anh

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

LẠI CHUYỆN LẠM DỤNG "DÂN OAN"

Phong trào Liên đới dân oan tranh đấu Việt Nam mới ra bản Tường trình lên án Mạng lưới Blogger Việt Nam “hợp tác” với họ theo kiểu “đem con bỏ chợ”, kéo họ đi trao văn bản “yêu cầu quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô”, để họ rơi vào cảnh “đoàn Dân Oan 31 người chờ đợi nhấp nhổm suốt từ 7giờ sáng tới gần 10giờ trưa mà vẫn không thấy bóng dáng chiến hữu nào của Mạng Lưới Blogger hay của các đoàn thể khác tại địa điểm hành động. Mãi đến lúc xảy ra cuộc đấu khẩu giữa Dân Oan với côn an, rồi Dân Oan bị công an bạo hành cưỡng bức lên xe thì mới nhìn thấy 2 chiến hữu đứng bên kia đường... Thật là ê chề !!!” Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đứng ra xin lỗi vài câu trên facebook, đúng kiểu giọng: Tôi biết lỗi rồi, lỗi tất cả ở tôi, tôi xin lỗi. Mẹ kiếp. Chỉ khi một số bạn bè khuyên chị Quỳnh rằng MLBVN nên có thông báo nhận lỗi thể hiện thái độ…tương xứng thì sau một ngày Quỳnh mới thay mặt Mạng Lưới Blogger Việt Nam chính thức có văn bản với lý do “quen thuộc” là một số thành viên ở Sài Gòn bị ngăn cản đến phút chót “đã không thể khắc phục được cho đến mãi sau 11 giờ trưa”. Nhưng thực sự có đúng như vậy hay không?





Trong nhóm Chúng tôi muốn biết, chủ yếu là những anh chị Hà Nội bình luận rôm rả về cách thức tổ chức đi, thậm chí một số người như Vũ Quốc Ngữ còn thúc giục mấy ả nhanh chóng thống nhất kế hoạch để họ còn biết đường mà tham gia. Khổ nỗi, mấy ả chỉ quen xúi người khác, giỏi viết lách, hô hào, biết chi kinh nghiệm trận mạc. Ở Sài Gòn, có độc cô Nguyễn Hoàng Vi lúc đầu thì ra vẻ “Nếu SG ít người đi quá thì em sẽ thu xếp đi cùng mọi người... Mặc dù hiện tại em đang điều trị ngộ độc gan cấp...”, sau đó sát ngày thì lên tiếng với lý do mới sinh con nên chỉ ở nhà làm truyền thông và đề nghị ai đi được thì gọi điện báo cho cô ả. Hẳn sáng hôm đó, không có ai chịu điện cho cô Vi nên cô chẳng biết chi! Trên Dân làm báo tường thuật ngay sáng 15/10, chỉ đưa vài dòng ngắn ngủi, sơ sài vài dòng về việc 30 chục dân oan đến và 11 người bị bắt đi!
Cùng xem video Mạng lưới Blogger Việt Nam lôi kéo dân oan đòi Bạch hóa hội nghị Thành Đô bị nhóm Thanh niên yêu nước vạch mặt


Thực chất, ngay trong buổi sáng 15/10, không phải là không có thành viên của MLBVN không đến được điểm hẹn. Huỳnh Công Thuận đưa tin ngay sáng hôm đó trên Nhóm Chúng tôi muốn biết với nội dung rất vô tư: “Văn phòng Quốc hội ở SG đóng kín cổng, chung quanh tụi nó đông như quân nguyên, một số anh em đi về…”. Có nghĩa một số đã đi, đã thấy dân oan ở đó, đã chứng kiến dân oan bị bắt, đã không chụp lấy bức ảnh nào làm “truyền thông” và bỏ mặc ra về, không chút vương vấn, cho đến khi hội dân oan kia bức bối quá mà lên tiếng thì mới tóe tòe loe ra.

Vì sao họ không quan tâm đến đưa tin đoàn đưa yêu cầu phía Nam? Chỉ vì các nhà dân chủ không ai dám thò mặt ra, trơ mỗi dân oan nên …đếch thèm làm truyền thông gì cho ê mặt!

Một điều căn bản nhất, mấy ả yêu nữ điều hành MLBVN ngay từ đầu đề ra mục đích chính không phải là đưa yêu cầu “Bạch hóa Hội nghị Thành Đô”, nên chọn những “địa điểm đẹp” là ở trung tâm, là trụ sở Quốc Hội để làm truyền thông, để có cớ lên án chẳng có ai tiếp nhận yêu cầu, để có cớ biểu tình tọa kháng, để có cơ …chưa kết thúc chiến dịch. Nên ở Hà Nội, mấy ả chọn trụ sở Quốc hội 22 Hùng Vương dù biết tỏng Văn phòng tiếp dân đóng tận số 1 Ngô Thì Nhậm, Hà Đông. Ở Sài Gòn, các ả chọn trụ sở Quốc Hội số 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận Sài Gòn dù quá thuộc Trụ sở Tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước tại đây là ở số 35 Hồ Ngọc Lãm, quận Bình Tân, thành phố Hồ Chí Minh. Ở Hà Nội bị đám DLV quậy phá, phỏng vấn mấy dân oan chẳng biết Thành Đô là cái gì, chẳng biết “Chúng tôi muốn biết” là cái gì, (chắc ông Thụy bảo cứ đến “diễn” kịch bản như mọi khi cho vui), ê quá nên chẳng dám tọa kháng, chỉ về gõ máy tính làm truyền thông vì dù sao cũng được hơn chục dân chủ gia có mặt.

Đúng là cháy nhà mới lòi ra mặt chuột. Dân oan được bài học đau nhớ đời về thế nào là “phân biệt đối xử” của anh chị luôn giương cao khẩu hiệu đòi dân chủ, nhân quyền.

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

ĐẶNG XUÂN DIỆU – CHẲNG AI CƯỚP “QUYỀN ĂN CƠM” CỦA ANH?

Trong vài ngày gần đây, trên các trang mạng xuất hiện nhiều bài viết về Đặng Xuân Diệu tại nhà giam số 5 Thanh Hóa. Hàng loạt các bài viết với tiêu đề giật gân gây hoang mang cho cộng đồng mạng như “Đặng Xuân Diệu – tù nhân lương tâm”, “Người tù nhân bât khuất Đặng Xuân Diệu”, “Hãy trả cho tôi quyền ăn cơm”… Chân tướng đằng sau những bài báo này là gì? Hay thực chất là một trò chơi “chém gió” của các nhà “rận chủ”.

(Đặng Xuân Diệu trước vành móng ngựa tại phiên tòa 9/1/2013)

Lật lại các bản án, chúng ta cùng dừng lại ở ngày 9/1/2013 tại Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An. Đây là nơi đã diễn ra phiên xét xử công khai vụ án “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” đối với Hồ Đức Hòa và 13 bị cáo khác. Trong đó có Đặng Xuân Diệu sinh năm 1979, quê xã Nghi Đồng, Nghi Lộc, Nghệ An.

Theo bản cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân trong khoảng thời gian từ đầu năm 2009 đến cuối năm 2011, 14 bị cáo đã từng nhiều lần ra nước ngoài dự các khóa huấn luyện về đấu tranh "bất bạo động" của tổ chức phản động "Việt Tân" và trở thành thành viên chính thức của tổ chức này.

Sau khi tham gia các khóa huấn luyện tại một số nước, các đối tượng được giao nhiệm vụ trở về Việt Nam thực hiện các hoạt động tuyên truyền phát triển lực lượng, kích động quần chúng gây rối làm mất ổn định tình hình chính trị, xã hội trong nước. Ngoài ra các đối tượng này thường xuyên viết bài xuyên tạc quan điểm, đường lối chính sách của Đảng, lợi dụng chiêu bài đấu tranh chống tham nhũng, bảo vệ chủ quyền biển đảo để thực hiện các mưu đồ chính trị nhằm lật đổ chính quyền nhà nước Việt Nam.

Tại phiên tòa ngày 9/1/2013, đại diện Viện KSND khẳng định, đây là các hành vi phạm tội đặc biệt nghiêm trọng xâm phạm an ninh quốc gia và đề nghị các mức án nghiêm khắc dành cho các bị cáo. Hội đồng xét xử nhận định, trong vụ án này Đặng Xuân Diệu có vai trò đắc lực nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, tuyên án 13 năm tù giam.

Đặng Xuân Diệu thực hiện bản án này cho tới nay đã gần 2 năm. Vậy nhưng, thời gian qua trên các bài báo đã được đăng tải theo lời kể của nhân vật Trương Minh Tam có nói: “Cán bộ còn giam cậu ấy chung với một tù nhân – đã được cán bộ bật đèn xanh để hành hạ cậu ấy bằng những việc như phải hầu hạ tù nhân này, bắt cậu Diệu ngồi làm mẫu để vẽ những bức tranh khôi hài trong bộ dạng nửa người, nửa thú. Sau đó, cán bộ còn khen người tù này có năng khiếu vẽ… Về điều này, thật là tồi tệ, vì không ai có quyền bình phẩm về người khác, coi người khác như một con thú. Chính vì thế cậu Diệu lại tiếp tục tuyệt thực cho đến nay khoảng 7 tháng trời rồi, cậu Diệu bỏ tất cả các bữa cơm trưa và chỉ ăn duy nhất bữa cơm chiều hằng ngày.”

Qua lời kể là độc giả, tôi chắc hẳn các bạn cũng như tôi, đang suy nghĩ rằng những lời nói của Trương Minh Tam có mười phần thì chín phần là bịa đặt. Chắc hẳn cậu bạn tù này, sau khi được thả tự do, không có việc làm ổn định nên được thu nhặt làm nghề “chém gió thuê”?

Không những vậy, 13 năm tù giam, tôi nghĩ đây là một mức án cao đối với một công dân. Bán nước, bán dân, coi thường chế độ, trà đạp lên lợi ích của quốc gia, dân tộc, Đặng Xuân Diệu tự phải hổ thẹn với bản thân vì chưa làm tròn nghĩa vụ của một con người. Anh ta chỉ hoàn thiện cái con, chứ chưa hoàn thành trách nhiệm làm người, vậy việc vẽ bức tranh châm biếm để anh ta nhận ra cái sai của bản thân và cảm thấy xấu hổ là điều dễ hiểu.

Trên các bài báo còn có đoạn “Cậu Diệu la hét rằng: "Tôi muốn sống", "Tôi muốn ăn cơm nhưng tôi bị bóp cổ… thì làm sao mà tôi ăn được!’, ‘Hãy trả cho tôi cái quyền được ăn cơm.” Trên thực tế, việc tuyệt thực của Đặng Xuân Diệu là tự làm hại bản thân mình, nhà giam số 5 Thanh Hóa không ai “bóp cổ”, cũng không ai tước đi quyền “ăn cơm” của cậu ta. 

Nếu việc làm này của Đặng Xuân Diệu là sự thật, bản thân tôi nghĩ rằng 2 năm tù có lẽ chưa thể cải tạo bản chất xấu xa của một con người. Tù nhân đã nhận bản án, đã và đang chịu hình phạt mà vẫn có thể đặt điều, ăn vạ, đi “ăn xin” lòng thương của mọi người thì quả là một điều chua xót. Cũng chính vì thế, các nhà “rận chủ” đừng phí sức đem câu chuyện này ra làm “trò cười” và mong nhận được sự thương tình của cộng đông xã hội.

Hoa Nắng

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

CHIẾN TRANH KHÔNG PHẢI TRÒ CHƠI ĐIỆN TỬ

Thật không ngờ thế giới này vẫn còn những cậu nhóc choai choai tưởng mình là đệ nhất thiên hạ "Call of duty" thì có thể bước ra chiến trường được. Chẳng lẽ họ nghĩ ra ngoài chiến trường thì sẽ chiến đấu bằng tay cầm Xbox ư? Còn theo tôi được biết thì chiến tranh không phải trò chơi điện tử.


Tại sao chiến tranh không phải là trò chơi điện tử? Đơn giản thôi, cậu sẽ phải cầm súng chứ không phải cầm tay cầm Xbox hay bàn phím để bắn kẻ địch, nếu trong trò chơi điện tử bạn có thể bắn trăm phát trăm trúng thì ngoài chiến trường thật bạn có thể xả cả trăm viên đạn cũng chưa chắc đã trúng mục tiêu nếu không ngắm kỹ, tính toán khoảng cách, điểm rơi của đạn, hướng gió... Trên chiến trường người lính phải luôn cảnh giác khi bước từng bước chân vì mỗi thước đất có thể găm một viên đạn, mỗi mét đất có thể xuất hiện một vụ nổ do lựu đạn, đạn cối, đạn pháo, bom hoặc mìn, một phát súng vô hình nhưng chết chóc của lính bắn tỉa, một phát đạn nhầm lẫn của đồng đội từ đằng sau. Nếu như trong Call of duty có xuất hiện hình quả lựu đạn để báo hiệu có kẻ ném lựu đạn vào người chơi để còn biết đường tránh thì chiến trường thật không có chuyện đó đâu, chỉ có mắt tinh tai thính mà nghe hoặc nhìn thấy quả lựu đạn đang lăn tới mình. Bên cạnh đó, quân địch có thể xuất hiện ở trước, sau, hai bên và thậm chí từ trên cao nhảy xuống, do đó những người lính luôn phải canh phòng mọi hướng cho nhau trên chiến trường hoặc chết. Nhưng quan trọng hơn cả, nếu trong Call of duty mà người chơi bị bắn, chỉ cần nghỉ một lúc là sẽ hồi sức lại và bắn tiếp, còn chiến trường thật thì trúng đạn bị thương có khi hết đi lại hoặc chết, mà đã chết thì không có hồi sinh lại để chơi tiếp đâu.

Giết người trong trò chơi điện tử cũng khác xa với giết người ngoài chiến trường. Hãy tưởng tượng bạn là một người lính đặc công đang ngâm mình trong bùn, hông đeo một khẩu AK cưa báng, một tên lính địch lại gần nhìn vu vơ xung quanh, bỗng hắn nhìn, hoài nghi rồi chĩa nòng súng M-16 và từ từ tiến lại gần về phía bạn, và khi thời gian chỉ còn từ 3-5 giây trước khi nòng súng chạm vào người bạn, bạn sẽ phải kịp thời rút dao găm xử ngay tên lính đó mà không thể nổ súng vì sẽ bị lộ, còn nếu không thì hắn sẽ giết bạn. Chiến tranh là thế đó, giết hoặc bị giết. Còn nếu bạn bị thương thì sao? Đó là cảm giác cảm thấy ướt ướt ở cánh tay, rồi sau đó là cảm giác bị một que sắt nóng bỏng xuyên qua da thịt, cắt qua cả xương và một cơn đau không có bút giấy nào tả xiết. Và dù có bị chảy máu xối xả, đau đớn như vậy nhưng dù có gào thét kêu đau đến mấy thì cũng không phải ngay lập tức có quân y đến sơ cứu vết thương cho bạn đâu. Nếu ai không tin đó là cảm giác của người bị thương thì cứ thử trúng đạn một lần xem, vì đó chính là cảm giác mà các thương binh trải qua đó.

Tôi đã từng đọc những lời bình luận rất hừng hực khí thế chiến tranh của nhiều bạn trẻ: "Tôi đã sẵn sàng cầm súng ra chiến trường", "Tại sao nhà nước ta không đánh đại một trận với quân Tàu đi? Dù thắng hay thua thì cũng để cho chúng nó phải sợ." Vâng, thế đánh đại xong một trận rồi thì quân hai bên về đắp chăn ngủ coi như không có gì xảy ra à? Ai sẽ xử lý thương binh và tử sĩ? Có những tân binh trẻ măng vừa vào chiến trường, trải qua 1-2 trận đánh thì ngày hôm sau đã phải vào quân y dù không bị thương hay bệnh tật gì, lí do là hoảng loạn tinh thần khi nhìn thấy đồng đội và cả kẻ địch máu phun ra như suối, xương lòi ra khỏi chân, mồm kêu gào vì đau đớn vì cụt mất chân hoặc tay. Cả một đơn vị cùng lao lên tấn công vị trí của kẻ địch, một người bị vấp ngã lăn xuống đất, hơi ngóc đầu dậy thì thấy tia lửa từ súng máy bắn ra như mưa, xung quanh và cả đằng sau là những cái xác không hồn của những người mà ban nãy còn cười nói với mình, có người thì lòi ruột, có người thì mất đầu. Chiến tranh là vậy, nào có phải trò đùa, nhất là đối với những ai đã từng trải qua.

Từ cổ chí kim tới nay, chiến tranh chỉ đẹp trên thơ ca, truyện, kịch, phim ảnh và giờ là cả trò chơi điện tử, còn khi đã vào thực tế thì nó không hề đẹp tí nào. Người ta chỉ cầm súng ra chiến trường khi không còn lựa chọn nào khác. Dân tộc ta đã trải qua hàng trăm cuộc chiến lớn nhỏ và vô số những trận đánh để giữ vững đất nước với 4000 năm lịch sử oai hùng nhưng cũng đẫm máu, nước mắt và đau thương. Nếu có ai đó muốn ra chiến trường, hãy tự hỏi bản thân xem liệu mình có thể vượt qua những thử thách kể trên chưa?

Ngọc Tuấn

CÙNG XEM ĐÁM ĐỆ TỬ VIỆT TÂN DIỄN TRÒ ĐƯA YÊU SÁCH

Mới đây để tiếp tục thúc đẩy dự án “Hội nghị Thành Đô – Chúng tôi muốn biết”, Vũ Đông Hà hướng dẫn bầy yêu nữ Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh Nấm Gấu, Phạm Thanh Nghiên làm tiếp vụ đưa Yêu cầu bạch hóa Hội nghị Thành đô đến cơ quan tiếp dân của Quốc Hội hai miền Nam-Bắc.




Cô Nguyễn Hoàng Vi lập ra group “Chúng tôi muốn biết” add vào đủ thành phần Việt Tân – Dân làm báo trong nước như kiểu “cưỡng chế có tổ chức” nhằm hoàn thiện dự án lớn này, như bà nữ nghệ sỹ Nguyễn Kim Chi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Xuân Diện, Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Đình Hà, Nguyễn Tường Thụy, vợ chồng Nguyễn Hồ Nhật Thành- Trịnh Kim Tiến, Lê Hoàng, cặp bài trùng Hội Anh em dân chủ Nguyễn Văn Đài - Lô Đề VN, Hạ Long, cha con Mai Dũng -Thảo Teresa, Lê Hồng Phong, Trương Văn Dũng, Sương Quỳnh, Tuyến Xích lô…

Cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đưa ra và quán triệt quy trình “đấu tranh bất bạo động” cho đoàn biểu tình hai miền. Cô này quyết định chọn địa điểm đưa yêu sách là trụ sở Quốc Hội ở Hùng Vương - nơi làm việc của Quốc Hội dù biết rõ đây là nơi cấm quay phim, chụp ảnh, tụ tập đông người, có gửi yêu cầu ở đó cũng chẳng có ma nào nhận dựa theo gợi ý của Trương Văn Dũng, văn phòng tiếp dân ở phố Ngô Thị Nhậm, Hà Đông lánh, “rất khuất ,lấy hình ảnh không đẹp”!!!

Cô Phạm Thanh Nghiên xung phong đứng đơn, tự ý thêm tên ông Nguyễn Xuân Nghĩa dù ông này không hề biết mình đứng đơn (!) và viện lý do “không thể đi cùng mọi người được vì dính án quản chế và luôn bị canh gác.” Xong lại rất tích cực định hướng nhóm quan triệt chỉ đạo của hai xếp An Đổ Nguyễn – Nguyễn Hoàng Vi và Quỳnh Nấm Gấu 

Nhóm Hà Nội đều đồng loạt tiến cử Chú Tễu Nguyễn Xuân Diện làm trưởng đoàn, nhưng Chú Tễu ngu gì nhận lấy “chức vụ” này, hết bình bầu ông TS Nguyễn Văn Khải (Khải Ozon) đến đi gạ gẫm các cụ trí thức khác làm bình phong cho mình. Ngày mai chẳng may không ai tìm thấy Chú Tễu ở đâu thì đừng ngạc nhiên, vì ném đá bụi tre, luồn và lách là kỹ năng đấu tranh của Chú Tễu mà!
Thêm lần nữa, lại chứng kiến đám đệ tử Vũ Đông Hà diễn trò đưa Yêu cầu Bạch hóa Hội nghị Thành Đô, thực chất là lôi kéo đám Việt tân trong nước đi lấy hình ảnh và biểu tình lấy danh cho Mạng lưới Blogger Việt Nam của các cô nàng, bất chấp an nguy sau đó của những người tham gia. Lực lượng không thể thiếu là thành phần dân oan sẽ được trưng dụng triệt để! Quanh đi quẩn lại hoạt động vẫn chỉ là phô diễn hình thức, lại biểu tình và biểu tình!

Nguồn: Dân chủ online

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

VẪN LẠI "CHUỒNG BÁO" VÀ ĐÁM KỀN KỀN!

Xuất thân nghèo khó, tham gia công tác xã hội mà nhiều người muốn gọi là "từ thiện", lại nhờ điều kiện công việc của phóng viên, và từ bản tính thích dịch chuyển nên đi được nhiều nơi, tiếp xúc nhiều cảnh nghèo, nhiều những cuộc đời "dưới đáy xã hội" - nên khi đọc tin "học sinh chết vì quá đói" đăng trên một số thứ gọi là "báo chí" và được một số người chia sẻ lại trên các mạng xã hội, tôi đã lập tức nghi ngờ và có comment lại, và ngay lập tức được đội mũ rằng "vô cảm, xa dân, dư luận viên..." cũng như về một số vấn đề "dư luận dậy sóng" trước đây.

(Ai quan tâm, hãy tự tìm hiểu về sự thật vụ bé học sinh Hà Tĩnh "chết đói"..)

Thực tế, nước ta vẫn còn nhiều khó khăn, nhiều những cảnh đời bất hạnh. Nhưng đó có phải là bức tranh chung của Việt Nam?
Tôi đã đến những vùng nghèo nhất Việt Nam, chỉ để chơi chứ không phải để giúp đỡ, bà con vẫn luôn có gà có rượu để thết đãi.
Tôi cũng đã giúp một số hoàn cảnh nghèo "khố rách áo ôm" như mấy thằng khốn nó miệt thị bà con trên mạng, nhưng bà con cũng đề nghị "đừng tặng gạo, tặng mì tôm, vì chúng tôi có cả. Hãy tặng tiền và những thứ thiết thực hơn"!. Xin mọi người hiểu để đừng ai lấy ví dụ ở đây về một hoàn cảnh cá biệt nào đó trên cả mấy chục triệu gia đình Việt Nam.

Hãy trả lời câu hỏi, các "chuồng báo" và đám kền kền thông tin kia đang sử dụng cái gì, sử dụng thiết bị nào để đăng tải lên mạng xã hội. 

Cách đây chỉ 10 năm thôi, họ là ai?


Kền kền không chỉ có ở Châu Phi, không chỉ có ở Tây Tạng
Mà ở chính trong mỗi chúng ta, và trong mỗi người đang trên mạng xã hội này!
Khốn nạn, nhưng đáng thương!
Khốn nạn, khi có một số người, đang tự đầu độc để biến mình thành kền kền ăn xác thối!
Đáng thương, khi họ nghĩ đó là ..cấp tiến, là.. đỉnh cao trí tuệ!

Hoàng Trường

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

TÂM SỰ CỦA LÃO NÔNG

Một tai nạn giao thông xảy ra là điều không ai mong muốn, một vụ đánh chém nhau khiến ai ai cũng sợ. Một tên cướp ngang nhiên giữa ban ngày ai là người không tức, một tên lưu manh chuyên đi ăn trộm chó ai là người không căm.v..v.. và còn rất rất nhiều nữa mà có kể thì phải vài năm mới hết!


Kẻ thức thời thì căm hận, kẻ thất phu thì muốn tử hình, cao nhân thì rơi nước mắt! Còn đám tiểu đồng thì đổ lỗi cho chính quyền làm không nghiêm, lũ ngoại bang và bám đít ngoại bang thì nói đó là do Đảng..v..v.. Muôn vàn điều tiếng biết trách ai đây! Nay ta chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt chập chững cầm phone, thấy cảnh này cũng không cầm nổi đau xót mà để lại vài dòng mong muôn dân góp ý!

Từng nghe Việt Nam đã sống cùng lũ bẩn bựa khựa cả một thiên niên kỉ. Đã chịu cảnh làm thuộc địa của Pháp Quốc suýt 100 năm, chịu cảnh chia cắt 2 miền dưới thời chống Mỹ. Vậy mà dân ta kiên cường giữ nước, đánh đuổi ngoại bang đem lại cuộc sống hạnh phúc cho muôn dân trăm họ. Lịch sử hào hùng ấy ta có chết vạn lần, đầu thai vạn kiếp cũng làm sao quên được!

Thế mà nay, lũ bợ đít ngoại bang bưng bô đế quốc lại phủ nhận hoàn toàn lịch sử oanh liệt ấy, lại vu khống bôi nhọ các bậc trung quân ái quốc, các hào kiệt khi xưa. Chúng dùng mọi mưu hèn kế bẩn để nhằm một mục đích: CHÚNG QUYẾT TÂM BÁN NƯỚC TA MỘT LẦN NỮA.

Tội ác ấy trời không dung đất không tha, thiên địa quỷ thần đều muốn ăn tươi nuốt sống, thử hỏi ta không căm sao được! Có nỗi nhục nào hơn quốc nhục, có nỗi chia cắt nào lớn hơn chia cắt 2 miền! Ôi nghĩ đến chúng ta chỉ hận một điều không tự tay moi tim uống máu chúng cho hả dạ, không lột da xẻ thịt chúng cho thỏa nỗi hận căm !

Nhưng ta biết con dân Việt Nam ai cũng như ta, cũng đều căm hận chúng đến tận xương tủy, đều muốn xây dựng nước nhà chứ chằng ai muốn làm nô lệ. Vì vậy dù chúng có cả trăm mưu hèn, cả ngàn kế bẩn thì cũng chỉ có thể làm dân Việt thêm ghê tởm chúng thêm thôi !

Ta nói vậy các vị anh hùng đồng ý chứ!

Vận mệnh đất nước luôn là điều trăn trở của các bậc kỳ nhân, các anh hùng ái quốc nhưng xây dựng nước nhà thì lại là bổn phận của mọi con dân Việt Nam. Lên án cái xấu xa, không bao che sai trái, thẳng tay loại bỏ những kẻ yếu hèn cũng là một cách giữ giang san vậy !

Dẫu biết rằng đất nước đang khó khăn, biết rằng bổng lộc Nhà nước còn eo hẹp. Lại thêm bản chất của con người luôn vị kỉ, tham lam. Nhưng ta không thể không bức xúc về tình trạng tham ô ăn hối lộ của các quan trên. Đồng tiền kiếm được đâu phải là dễ, như ta đây khi hành nghề cửu vạn, lúc lại chăm chút ruộng điền, kiếm được miếng cơm cũng cơ cực muôn phần. Ta luôn ghi nhớ ta được hưởng thái bình là do Nhà nước, được học hành, được dùng các chính sách hỗ trợ y tế, giáo dục, cầu đường, an ninh..v..v.. đều do Nhà nước đem lại. Ta đóng thuế là bổn phận của con dân Việt Nam, đó cũng là quyền và nghĩa vụ của ta. Vì vậy ta không muốn đồng tiền thuế mà ta phải đổ mồ hôi sôi nước mắt được sử dụng vào mục đích cá nhân của bất cứ ai cả. Ta cho phép các quan ăn một phần nhỏ gọi là để cảm ơn các quan đã làm việc vì dân ta. Nhưng các quan phải làm được thì hãy ăn, còn không làm được mà chỉ ăn thì ta hận lắm! Dân ta cũng hận lắm !

Ta nói vậy không phải để mở đường cho các quan tham nhũng mà là nhắc nhở các quan hãy tỏ ra là người có GIÁO DỤC, bởi ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây. Ta biết ơn các quan làm cho ta nên ta cho các quan một chén nước, nhưng các quan sống bằng bổng lộc Nhà nước, bằng thuế của dân ta thì phải biết ơn dân ta mà làm việc cho trách nhiệm !

Ta nói vậy các quan có cho là phải không ?

Còn ta nói với muôn dân Việt một vài câu như thế này, có gì không hay không phải các vị bỏ quá cho!

Bản thân mình không tài không cán hoặc có tài cán nhưng chưa đủ để lên điều hành con thuyền đất nước thì phải để cho những người khác họ làm. Họ phục vụ các vị chứ họ chẳng làm cho riêng mình, họ ngày ngày nghĩ cho cuộc sống của các vị chứ họ nghĩ cho họ được bao nhiêu? Họ trăn trở vì giá lúa thấp kém, suy nghĩ bạc đầu về hệ thống giao thông. Rồi nay xây bệnh viện này, mai xây dựng cầu nọ. Giá cả leo thang họ nghĩ cách bình ổn giá, xăng dầu phải nhập khẩu giá tăng cao thì họ trợ giá sao cho vừa túi dân mình..v.v.. Và rất rất nhiều nữa mà ta không kể hết.

Vậy họ không làm cho các vị thì cho ai?

Còn họ tham nhũng cường quyền tất nhiên là sai trái, nhưng đặt vào địa vị của họ các vị có dám chắc rằng mình sẽ không tham hay không? Có "Công chính liêm minh, chí công vô tư" hay không? Hay lại tham nhũng gấp trăm, lạm quyền gấp vạn!

Từ cái to đến cái bé, từ con chó bị trộm đến con gà bị chết các vị cũng đổ lỗi cho chính quyền? Hỏi như vậy có phải là quá đáng lắm không?

Ý thức của các vị thì tốt lắm. Các vị đi xe không đội mũ bị bắt cũng chửi, các vị chạy nhanh đánh võng rồi chống trả người thi hành công vụ xong bị bắt các vị cũng chửi..v..v.. Dù là phạm luật hay không phạm luật mà bị chính quyền sờ gáy là các vị lại chửi, các vị bị bắt xe đút lót được cũng chửi mà không đút lót được chửi! Kiểu gì các vị cũng chửi được! Hình như không chửi là các vị không ăn ngon, không ngủ yên được thì phải!

Ta thật ngán ngẩm vô cùng !

Thay vì các vị chửi đổng thì hãy tỏ ra có ý thức hơn đi! Đi xe đúng luật, kinh doanh lương thiện, xử sự ôn hòa không đánh chém nhau, kiên quyết không tiếp tay cho tiêu cực, không nài nỉ để đút lót. Và tìm hiểu thêm về pháp luật để nâng cao trình độ, có thể lật mặt những trò bẩn của các con sâu mọt trong bộ máy chính quyền. Được như thế thì tiêu cực sao có thể sinh sôi, đất nước sao có thể bất ổn.

Vài dòng của ta tuy thô nhưng nó thật, mong các vị bỏ chút thời gian ra đọc để cùng suy ngẫm !

Quốc Trung


MẠN ĐÀM VỀ ĐA ĐẢNG

Sau gần chục năm quan sát các cuộc cách mạng màu, cách mạng đường phố, cách mạng hoa hoè, cách mạng ô dù khắp thế giới, tôi thấy vài điểm chung thế này:

Các cuộc cách mạng ấy đều dính líu đến phương Tây, cụ thể là anh Mỹ. "Cách mạng" hiểu theo đúng nghĩa từ này nghĩa là một thay đổi lớn lao. Và tại sao phải thay đổi? Là vì nhân dân nước ấy cần thay đổi để đạt được cái gì đó tốt hơn cho họ, nghĩa là "cách mạng" phải là nhu cầu của người dân. Nếu quả thật người dân các nước có khát khao cháy bỏng thay đổi thể chế thì phương Tây cần gì phải xía vào? Một cuộc chính biến dính dáng đến nước ngoài, do nước ngoài giật dâ , tài trợ thì có được gọi là "cách mạng " hay không ? Bấy lâu nay báo chí và cả người đọc cứ hồn nhiên gọi các cuộc chính biến ấy theo báo Mỹ là "cách mạng". Có lẽ chúng ta phải suy nghĩ nghiêm túc hơn tìm ra một từ chính xác hơn để gọi mấy pha xuất khẩu dân chủ ngoạn mục của anh Mỹ thay vì dùng từ "cách mạng". A dua theo báo Mỹ nghĩa là chúng ta vô tình xếp các cuộc cách mạng kinh điển như CM Pháp 1789, CM tháng 10 Nga, CM tháng Tám ....vào chung mâm với chính biến Maidan, Ai Cập, Thái Lan, Ucraikne ....

Bàn tay lông lá của những con quỷ Phương Tây

Các chính Phủ nước ấy là hợp pháp chính Phủ được bầu cử đàng hoàng. Các nước ấy có một Quốc hội được tổ chức đúng theo Hiến pháp. Việc phế truất tổng thống, giải tán chính Phủ có thể được thực hiện hợp hiến. Thế nhưng các Tổng thống ấy đều được lật đổ theo đúng một kịch bản: một nhóm dân chúng biểu tình, đụng độ cảnh sát dẫn đến bạo động, và rồi Tổng thống phải rời dinh. Rõ ràng không có Hiến pháp nước nào có điều khoản một Tổng thống phải mất ghế bằng cách đó. Hiến pháp không phải một bài thơ con cóc được viết qua loa, đó là trí tuệ của dân nước đó, họ bàn nát bét cả, cãi nhau nhặng xị mới có một bản Hiến pháp. Nước Ý là một quốc gia thay đổi chính Phủ nhiều nhất ở Châu Âu, từ năm 1945 đến nay họ đã có tới gần 60 chính Phủ. Mới đây thôi, chính Phủ Nhật Bản cũng vừa giải tán xong, rất hòa bình. Lẽ nào Hiến Pháp Nhật Bản,Ý hay hơn hiến Pháp Ukraine, Ai Cập? Vậy thì phải chăng nước Mỹ can thiệp vào các nước ấy nhằm mang lại một bản Hiến pháp mới ưu việt hơn? Không, tác dụng một cuộc "cách mạng" như vậy không gì khác hơn là một chính Phủ thân Mỹ được dựng lên chứ bản hiến pháp ấy, chế độ chính trị ấy chả có tội tình gì. 

Cách thức để Mỹ can thiệp và dựng lên một chính phủ thân Mỹ đại khái thế này: Bơm tiền vào thành lập rất nhiều đảng ma nhằm chống cái đảng thật đang cầm quyền. Các đảng ma này dù có bao nhiêu thành viên và đại diện cho bao nhiêu phần trăm dân số cũng đều xưng là nhân dân cả. Những đảng xôi thịt được ngoại bang giật dây như vậy nếu nắm được chính quyền, thành lập chính Phủ thì đương nhiên không thể hành động vì lợi ích đất nước, nhân dân nên chúng ta cũng không cần phải thắc mắc tại sao sau ngày "cách mạng" tình hình các nước tồi tệ hơn xưa rất nhiều.

Với một nước độc đảng thì tuyệt chiêu "dựng vua" của anh Mỹ xem như xếp xó. 

Nếu bạn là giới cầm quyền Mỹ, bạn có muốn dựng nên một chính Phủ thân Mỹ ở Việt Nam không ? Nếu tôi là các ông trùm tư bản Mỹ, tôi muốn có ngay một chính phủ Việt Nam thân Mỹ để có cơ hội đóng quân ở Cam Ranh và các đảo ở Trường Sa nhằm khống chế cả biển Đông hoặc đặt vài trăm quả tên lửa mang đầu đạt hạt nhân ở Lạng Sơn,Móng Cái để khống chế anh Trung Quốc. 

Và nếu các bạn là lãnh đạo Trung Quốc, các bạn có thể ngồi khoanh tay nhìn Quân đội Mỹ tiến vào Việt Nam? Tôi là lãnh đạo Trung Quốc tôi sẽ ngăn chặn điều này. Bằng cách nào? Đập cho Việt Nam một trận bấy nhầy hay giật dây đảo chính, kích động ly khai vvvv...

Chúng ta tồn tại được trong hòa bình là nhờ vị thế trung lập trong cuộc tranh giành ảnh hưởng Mỹ -Trung. Nước nào cũng muốn Việt Nam ngả về họ nhưng Việt Nam không ngả về đâu cả. Cam Ranh vẫn cứ là cô gái đỏng đảnh trước sự ve vãn của các anh. Tướng Mỹ mới qua thăm Việt Nam xong thì ủy viên Bộ Chính Trị sang thăm Bắc Kinh. Vị thế trung lập của Việt Nam không mang nhiều lợi lộc cho hai nước ấy nhưng ít nhất là không làm hại ai. Vì thế chúng ta giảm thiểu được sự thù địch của hai nước "nó không về phe mình nhưng cũng không về phe thằng kia hại mình, cũng không tệ ".

Chế độ “độc đảng” ở Việt Nam đã giảm thiểu nguy cơ một cuộc "cách mạng màu" để lòi ra một chính phủ thân nước X, nước Y. "Thân" với nước nào cũng là đại họa cả. Và nhờ cơ chế “độc đảng” ấy, chúng ta mới kiên trì được đường lối ngoại giao nhất quán , từng bước xây dựng thương hiệu "trung lập" ở Đông Nam Á. Chúng ta vẫn nghe tin đồn rằng trong Đảng Cộng Sản có ông này thân Tàu, ông kia thân Mỹ vvv..vv . Tất nhiên, tin đồn cứ là tin đồn thôi, thực tế là hơn 20 năm qua Việt Nam luôn theo đuổi "ngoại giao đa phương". Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Việt Nam đa đảng, nay đảng thân Tàu cầm quyền, mai đảng thân Mỹ cầm quyền? Chắc chắn Việt Nam sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh chấp Mỹ Trung và lúc ấy thì quên chuyện "hòa bình , ổn định" đi nhé, nhìn anh Ukraine, Thái Lan thì biết. 

Chế độ “độc đảng” có thể ngăn chặn cách mạng màu, đảm bảo tồn vong của đất nước trong tranh chấp ảnh hưởng giữa các cường quốc nhưng điều đó vẫn chưa đủ sức thuyết phục chúng ta chấp nhận nó vì các vấn đề trên khá xa vời và mơ hồ với nhiều người. Điều quan trọng hơn cả là cái đảng ấy phục vụ lợi ích cho ai. Tôi xin mượn lời Blogger Thiếu Long Texas để trình bày rõ hơn. 
"Việt Nam và các nước XHCN thì gọi là 1 đảng hay 0 đảng đều đc. Vì bản chất của Đảng Cộng sản không phải là 1 đảng tư sản, không phải chỉ là 1 đảng phái chính trị theo cách hiểu của bọn dốt chính trị ngày đem kêu gào "dân chủ" theo cách hiểu khiếm khuyết của họ. Tại 1 nước tư bản, do lợi ích tư sản hình thành nên các nhóm lợi ích, mâu thuẫn lợi ích tư sản với nhau, dần hình thành nên đa đảng đa nguyên.
Tại 1 nước XHCH do giai cấp lao động làm chủ, lợi ích của giai cấp ấy (lợi ích giai cấp là chủ yếu, nhưng cũng đồng thời bao gồm tòan dân tộc, không mang tính ly khai, không hòan toàn gạt bỏ lợi ích tòan dân tộc bao gồm các tầng lớp khác) do tổ chức tiền phong của mình lãnh đạo, cái tổ chức đó được gọi chung là "Đảng Cộng sản". Việt Nam chỉ có thể đa đảng khi hủy bỏ con đường XHCN, thay thế bằng chế độ TBCN, sụp đổ như Liên Xô xưa. Đó là 1 bất hạnh, đại họa cho dân tộc Việt nhưng nó có nguy cơ sẽ xảy ra trong vòng bốn năm chục năm nữa nếu không hòan thành đc 3 mục tiêu mang tính nguyên tắc hiện nay: Chống tham nhũng tiêu cực. Chống Diễn Biến Hòa Bình (mà tuyên truyền đa đảng đa nguyên rồi gọi đó là "dân chủ" là 1 trong những luận điệu chủ chốt của chúng). Tiếp tục phát triển kinh tế, nâng cao mức sống nhân dân, có thực mới vực được đạo. Đây là những vấn đề sinh tử liên quan đến tiền đồ dân tộc và vận mệnh đất nước. Người Việt Nam yêu nước chúng ta mỗi người hãy chung tay góp 1 phần nhỏ của mình để giúp Đảng, giúp nước hòan thành những mục tiêu này."(Ngưng trích) 
Hơn một năm về trước, anh Nguyễn Quốc Quân (Việt Tân) trịnh trọng tuyên bố "Chúng tôi sẵn sàng chia sẻ quyền lực với Đảng Cộng sản", nghe câu này tôi cười suýt chết, Việt Tân có cái gì khiến cho Đảng Cộng Sản phải chia sẻ quyền lực? 

Trong đợt lấy ý kiến để sửa đổi Hiến pháp, có nhiều người đề nghị bỏ Điều 4 đi, Đại tá (VNCH) Ngô Doãn Tiên trong một buổi phỏng vấn đã nói rằng "làm sao đòi hỏi người ta (ĐCS Việt Nam) từ bỏ quyền lãnh đạo được, họ tốn báo xương máu, hiện tại đang cầm quyền ..."

Tôi đã trình bày những lý do tại sao tôi chấp nhận thể chế “độc đảng” với lực lượng lãnh đạo là một đảng theo tinh thần XHCN, hơn nữa cái Đảng ấy đã lãnh đạo nhân dân thực hiện hai cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc giành độc lập thống nhất. Cái đảng ấy có chính danh và hiện tại là nó đang có một vị thế chắc như bắp. Tôi hoàn toàn đồng ý với anh Thiếu Long, tôi sẽ còn ủng hộ thể chế “độc đảng” dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản cho tới khi nào Đảng cộng Sản vẫn là một đảng theo đuổi mục tiêu xây dựng XHCN. Với những lời kêu gào "đa đảng ", "đổi mới chính trị" "đa nguyên" hay "thân Mỹ là mốt" (Lê Thăng Long) bằng cách đưa ra các bánh vẽ như Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapre và Philippin,Campuchia ...tôi thấy rất buồn cười. Các anh kêu gào đạp đổ Đảng cộng sản thì ít nhất các anh phải có một lực lượng sáng chói hơn Cộng Sản để thuyết phục được tôi. Tôi nên đặt lòng tin vào Việt Tân hay các nhân sĩ Bờ Hồ?Tôi phải Lựa chọn Điếu cày hay Bùi Hằng làm tổng thống? Không có một lực lượng nào sáng giá hơn Đảng Cộng Sản cả. Vì vậy Việt Nam chỉ có "đa đảng" khi Đảng Cộng Sản .....từ chức thôi.


                         Fan cuồng Mỹ - Lê Thăng Long

Trên đời này làm gì có đảng nào từ chức?

Đối với trường hợp Việt Nam, mọi việc còn vô lý hơn nhiều khi chúng ta - những người không trong Đảng - lại muốn cái Đảng duy nhất đại diện cho quyền lợi của đại đa số nhân dân lao động "từ chức", dù rằng trên thực tế, rất nhiều người không có khả năng cảm nhận được quyền lợi công dân của mình được bảo hộ bởi Đảng cầm quyền này. Nếu như có những người Việt Nam thực sự hiểu và muốn ĐCSVN "văng" ra khỏi vị trí lãnh đạo đất nước thì đó chính là những người đang trở thành các thế lực kinh tế và đang khao khát sở hữu những thứ thuộc về "toàn dân" hoặc những kẻ đang muốn được chia sẻ miếng vụn bánh quyền lực chính trị, quyền lợi kinh tế khi dâng đất nước và đồng bào vào tay những tập đoàn tài phiệt quốc tế.

Một Đảng chính trị đại diện và hoạt động thực sự vì lợi ích của nhân dân lao động là điều mơ ước của đại đa số nhân loại nhưng chẳng bao nhiêu quốc gia có được điều đó. Trong khi đó, chúng ta đã có và việc của chúng ta là làm sao để cho cái chính đảng đó ngày càng khỏe mạnh hơn, trong sáng hơn.

Bảo Bình

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

ĐỪNG GIẢ VỜ NHÂN NGHĨA NỮA

Ngày 10/10/1954 đã trở thành một mốc son trong lịch sử xây dựng và phát triển của Thủ đô Hà Nội. Đó là ngày Hà Nội hoàn toàn thoát khỏi ách thống trị của đế quốc thực dân; xóa bỏ mọi chế độ áp bức, bóc lột. Trong không khí trang nghiêm của mùa thu lịch sử ấy, Hà Nội kỷ niệm 60 năm giải phóng thủ đô và tổ chức bắn pháo hoa tại 3 điểm nội và ngoại thành. 


Thế nhưng những anh em rân chủ không biết ủng hộ người nghèo được đồng xu cắc bạc nào chưa mà đòi "biểu tình yêu cầu hủy bắn pháo hoa để tiền lo cho người nghèo".

Thứ nhất, đất nước không chỉ có người nghèo, nên trách nhiệm của chính quyền không chỉ là lo cho người nghèo. Thực tế sau đêm qua cho thấy nhu cầu xem bắn pháo hoa để vui ngày giải phóng là vô cùng lớn.











Nhu cầu xem pháo hoa của người dân Hà Nội


Thứ hai, tiền để tổ chức bắn pháo hoa là tiền "xã hội hóa" do các doanh nghiệp đóng góp. Mà cụ thể, bắn pháo hoa 10/10 3 doanh nghiệp hỗ trợ kinh phí 4,5 tỷ đồng. Chính sách này có từ lâu rồi, hẳn các bạn rân chủ chưa cập nhật. Với cả các bạn ý không biết đóng bao nhiêu tiền thuế rồi mà ra sức tiếc rẻ nữa không hay. 


Thứ ba, người nghèo thì đã có hàng ngàn quỹ ủng hộ, hàng trăm chính sách lớn nhỏ khác nhau để giúp cải thiện cuộc sống của họ. Mà quan trọng là người nghèo phải tự giàu lên, lúc nào mở miệng cũng "sao không giúp người nghèo" thì khi nào người nghe khá lên.

Thứ tư, Những sự kiện như sự kiện này, chính mang lợi nhiều nhất cho người nghèo, từ anh công nhân làm pháo hoa, đến ngưới bán trà chanh, chị bán hàng rong đêm qua. Trên hết đó là món ăn tinh thần cho toàn dân, nghèo vật chất cũng là nghèo, nghèo tinh thần cũng là nghèo. Tư duy chỉ dừng ở lỗ miệng bao giờ mới khá.

Thứ năm, lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát, lá nát đùm lá tả tơi, là truyền thống tốt đẹp ngàn đời của người Việt ta, hãy để nó được biểu hiện 1 cách tự nhiên, làm ơn đừng làm trò mèo vì mưu đồ chính trị bẩn của mình. Các anh các chị rân chủ đã làm bẩn từ dân chủ đẹp đẽ chưa đủ hay sao?

Lan Hương

TRÒ LỐ "CHÚNG TÔI MUỐN BIẾT"

Trong thời gian gần đây lợi dụng việc những sinh viên Hồng Kông xuống đường biểu tình bãi khóa xung quanh vấn đề bầu cử tại đặc khu kinh tế này thì những trang mạng có xu hướng chống đối trực tiếp với đảng lại loan tin để có thểluận điệu cho rằng chúng ta cần biết và cho rằng: “Chúng tôi đã biết! Nhưng chúng tôi cần tất cả người dân cần phải biết sự thật bán nước hại dân của đảng”. Không biết là đảng ta cùng nhân dân đã thực hiện biết bao cuộc cách mạng cũng như những cuộc cải cách quan trọng để có thể đảm bảo cho nhân dân chúng ta có cuộc sống bình yên như ngày nay và đánh đuổi được những thế lực to lớn là đế quốc Mỹ, thực dân Pháp. Không biết có phải vì thế mà chúng đưa ra những luận điệu cho rằng đảng đã bán nước hay chăng, đúng thật là nực cười.





Điều mà đáng nói ở đây là những điều mà mọi người dân chúng ta đã quá rõ về việc chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam cũng như việc Trung Quốc chiếm một số đảo ở Hoàng Sa là do chính quền Việt Nam Cộng Hòa quá yếu kém nên để mất. Chúng đưa cái luận điệu công hàm 1958 cho rằng “Dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh lúc đó đang là người đứng đầu đảng và nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1958 đã chỉ đạo Phạm Văn Đồng lúc đó là thủ tướng chính phủ ký công hàm công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam là của Trung Quốc”. 

Nhưng thực chất, công hàm của Phạm Văn Đồng chỉ là sự thể hiện một thái độ chính trị, một cử chỉ hữu nghị với tuyên bố giới hạn lãnh hải 12 hải lý của Trung Quốc để tranh thủ sự ủng hộ của Trung Quốc mà thôi. Nếu coi đây là một nhượng bộ về chủ quyền lãnh thổ thì hoàn toàn không có cơ sở pháp lý vì Công hàm này không được Quốc hội Việt Nam thông qua, do đó công hàm này sẽ bị coi là một việc làm “vi hiến”, hoàn toàn không có giá trị ràng buộc pháp lý vì khi đó hai quần đảo nêu trên đang thuộc thẩm quyền quản lý của chính quyền Việt Nam cộng hòa và năm 1975 Việt Nam đã giải phóng quần đảo Trường Sa và được nhiều nước, trong đó có Trung Quốc thừa nhận và chúc mừng.

Hơn nữa công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng ra đời trong bối cảnh quan hệ đặc thù Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – Trung Quốc lúc đó đang "vừa là đồng chí vừa là anh em”. Thực chất chính phủ Hà Nội lúc đó nêu quan điểm ủng hộ tuyên bố lãnh hải 12 hải lý của Trung Quốc là muốn cho Hạm đội 7 của Mỹ tôn trọng vùng biển như tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc mà không gây hấn trên vùng biển vịnh Bắc bộ, nhằm tránh sự xung đột, tranh chấp phức tạp để VN yên tâm bảo vệ nền hòa bình mới được lập lại trên miền Bắc và xây dựng cuộc sống mới. 

Trên con đường đổi mới đất nước chúng ta giành được nhiều thắng lợi to lớn nhất là cuộc cải cách ruộng đất thì chúng lại cho rằng đảng và nhà nước đã giết hại nhân dân. Chúng còn mạnh dạn nói rằng: “Đảng cộng sản Việt Nam với chính sách sắt máu đã đàn áp các đảng phái đối lập, tôn giáo, những nhà bất đồng chính kiến, những người tranh đấu cho sự tiến bộ xã hội là truyền thống, là việc làm thường xuyên từ khi đảng cộng sản cướp được chính quyền từ năm 1945 đến nay”. Quả thật chẳng có từ nào nói về hành động của chúng ngoài từ xuyên tạc thôi và khi đảng thực hiện chính sách bảo vệ quyền lợi cho nhân dân thì chúng lại bảo giết hại nhân dân, thật đúng bái phục cái miệng của Dân Làm Báo. Quyền tự do ngôn luận cũng như tự do tôn giáo của Việt Nam được thể hiện trong hiến pháp cũng như việc thực hiện những chính sách của nhà nước nhưng chúng lại cho rằng nhà nước đã đàn áp tôn giáo, cái mà chúng cho rằng nhà nước chúng ta đàn áp chỉ là những tên chống phá đất nước lợi dụng tự do tôn giáo thôi. Và những tên chúng cho rằng yêu nước và là những “tù nhân lương tâm” thực chất là cái chúng gây dựng nên những tên chống phá đất nước, đấu tranh dân chủ nhưng vì quyền lợi cá nhân và đi lai lợi ích thiết thực của nhân dân.
Và thời gian gần đây chúng đan ráo riết thực hiện hành động “Những sự thật chúng tôi đã biết! và tất cả người dân cần phải được biết”, nhưng những cái mà chúng lý luận đưa ra là chúng ta đã quá rõ rồi mà chúng chỉ thêm mắm thêm muối để có thể lừa gạt người dân thôi chứ chẳng có mục đích nào khác đâu. Cái mà chúng nói cần biết thực chất là cái cớ để chúng có thể thực hiện được những mục đích của mình trong cuộc đấu tranh bất bạo động chống phá đảng và nhà nước; nhưng để có thể thực hiện được mục đích của mình được thành công hơn thì lại tìm mọi cách có thể xuyên tạc chế độ để lừa gạt người dân thiếu hiểu biết. Hành động của chúng là lợi dụng sự hiểu biết sâu sắc về những vấn đề chính trị để có thể lợi dụng họ thực hiện âm mưu biểu tình và gây rối trật tự công cộng để có thể chống phá đảng và nhà nước.

Có thể nói tình hình Hồng Kông có nhiều biến chuyển là một trong những cơ hội để chúng có thể lừa gạt thanh niên, học sinh và những người dân có thể xuống đường biểu tình chống phá đất nước. Bộ mặt của những tên được cho là làm dân chủ như dân làm báo là không bao giờ thay đổi được tư tưởng chống phá của mình và đang rình rập tìm cơ hội để có thể thực hiện được âm mưu đối đầu lâu dài cũng như thực hiện mục đích chống phá của chúng.

Trung Nguyễn

NỀN DÂN CHỦ THÔNG QUA LĂNG KÍNH CỦA RẬN

Cái góc làm nên “dân chủ” phải xuất phát từ sự thống nhất của toàn thể con người cùng chung sống trong một cộng đồng, mà ở đó chủ yếu là nhân dân. Dân chủ XHCN là bản chất của chế độ ta, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước, xây dựng và từng bước hoàn thiện nền dân chủ XHCN, bảo đảm tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Dân chủ phải được thực hiện trong cuộc sống thực tế ở từng cấp và trên tất cả các lĩnh vực thông qua hoạt động của Nhà nước do nhân dân bầu ra và phải được thể chế hóa bằng pháp luật, được pháp luật bảo đảm.

Giới rận Việt Nam ra tuyên cáo
Thế nhưng, các nhà dân chủ hiện tại ở Việt Nam, tự cho mình cái quyền sáng tạo ra nền dân chủ theo tư duy Mỹ và các nước Phương Tây. Đồng thời, tự đấu tranh để quyền lợi thuộc về một bộ phận nhỏ “Nhóm lợi ích” trong giới dân chủ. Những hành động đó như một việc làm thường lệ trong thời gian qua của giới dân chủ giả danh, dã cầy Việt Nam. Mục đích đấu tranh hướng tới hoàn toàn không phải là quyền lợi chung cho toàn thể nhân dân Việt Nam, vậy lý tưởng của họ là vì điều gì ? chắc là không ngoại lệ nhu cầu cá nhân của bản thân họ.

Thông qua lăng kính cá nhân của mình, tự do, dân chủ dưới con mắt của các nhà dân chủ Việt Nam luôn là sự tuyệt đối, nằm ngoài sự quản lý của pháp luật. Xét ở góc độ nhìn về các nước bạn, kể cả là Mỹ cũng hoàn toàn không thực hiện được những mục tiêu, lý tưởng như họ nói. Mà đây là một sự áp đặt, một sự gán ghép không cần thiết đối với dân tộc Việt Nam.

Đối với “rận” sự kiện biểu tình ở Hồng Kong (Cách mạng dù) thì đó như một sự thôi thúc hành động kiếm ăn của chúng. Ngoài những hoạt động như đăng bài cỗ vũ biểu tình ở Hồng Kong, chúng còn hà hơi tiếp sức cho việc kích động biểu tình. Chống đối ở trong nước. Mới đây nhất, trong khi cả nước đang hân hoan, phấn khởi chuẩn bị kỷ niệm 60 năm ngày giải phóng thủ đô 10/10, các nhà “rận” lại thi nhau kích động nhân dân đi biểu tình để đòi dân chủ. Hóa ra, những tay “rận” này cũng chỉ tầm tiểu thế thôi, chẳng làm được cái gì nên, ngoài mấy cái trò kiếm ăn tầm thường. Dân tộc Việt Nam là dân tộc vốn có truyền thống tôn trọng lịch sử, luôn hướng về cuội nguồn, không quên những gì mà cha ông đã gầy dựng. Vậy, cớ gì để các “rận” hô hào biểu tình phá hoại sự ổn định an ninh đất nước.

Suy cho cùng, lăng kính của các “nhà rận” họ chẳng hiểu dân chủ là gì ? mà mục tiêu cuối cùng chỉ là đấu tranh và nuôi bản thân. Tổ chức biểu tình chỉ là mục tiêu để chúng gây dựng thanh thế để nước ngoài hậu thuẫn, nhưng với bản chất đó thì nhân dân Việt Nam đã quá hiểu rõ và sẽ khó có thể lôi kéo được.

Quê Choa

 
Chia sẻ