Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

"PHI DÂN TỘC ẮT PHÁN DÂN TỘC"!

Phàm ở đời cái gì cũng vậy đã phi dân tộc thì ắt phán dân tộc, quy luật tất yếu của xã hội nếu anh không tuân theo quy luật đó tất yếu anh sẽ bị đào thải.

Đấu tranh cho dân chủ hay tự do tôn giáo cũng vậy, nó cũng không nằm ngoài quy luật này, có thể hiểu nôm na đại khái rằng đấu tranh dân chủ cũng giống như là phê phán cái xấu, tôn vinh cái đẹp, bảo tồn những giá trị còn mãi với thời gian, phấn đấu thực hiện cái gì chưa làm được.

Chứ không có nghĩa anh mang danh đấu tranh dân chủ rồi từ đó anh xuyên tạc đối trắng thay đen, âm mưu lợi dụng thực hiện mưu đồ khác, không có nghĩa là anh đòi lật bỏ một thế chế chính trị, hay một nhà nước nào đó, không có nghĩa anh đòi hỏi những yêu cầu phi lý mà khi những yêu cầu đó không phục vụ cho mục đích đại đa số toàn dân tộc. Không có nghĩa là anh nói không thành có, vu oan chụp mũ người này đến người khác vì họ không đồng quan điểm của anh



Điều đó, theo tôi đó là phi dân chủ.

Trở lại với vấn đề Việt Nam trong mấy năm gần đây với thời đại công nghệ thông tin nở rộ, thì chúng ta thấy xuất hiện trên mạng các nhóm mang danh dân chủ, kêu gào, hò hét yêu cầu hết cái này tới cái khác, họ đòi thả tự do cho những tên tội phạm trốn thuế, hay họ đòi phải xóa bỏ Đảng cộng sản Việt Nam, viết lại lịch sử, đối trắng thay đen nhằm âm mưu biến cuộc kháng chiến chống Mỹ chống pháp là cuộc nội chiến, mưu đồ phục dựng chế độ VNCH đã bị nhân dân ta đánh đuổi mấy chục năm qua, họ đi hết chỗ này đến chỗ khác kêu gọi ngoại bang nhằm can thiệp vào nội bộ của một quốc gia có chủ quyền được luật pháp quốc tế thừa nhận vì quốc gia đó không đáp ứng yêu cầu của họ. 


Bạn có thấy vô lý và lố bịch không?

Còn về cái gọi là thành phần đấu tranh cho dân chủ thì hỡi ôi, điểm qua vài gương mặt thì sởn hết cả da gà, nào là Bùi Hằng vì kiện nhau thua kiện với mẹ ruột, ném cả lư hương của bố ra ngoài đường, nào là một luật sư nhưng lại đi trốn thuế, nào là cô này cướp chồng người kia...vv v



Ngay như những kẻ thuộc hệ có tri thức như Huy Đức hay Ngọc Chênh, Quang A, Chu Hảo… cũng vì bản chất trảo trở bị tổng cổ khỏi những tờ báo nên mới dẫn thân vào làng dân chủ, chúng ta hãy thử tượng tượng xem nếu những kẻ đó không bị trục xuất khỏi làng báo chí thì bây giờ chúng có mở mồm ra để nói về cái dân chủ không?

Đó là những kẻ còn có chút hiểu biết kiến thức đấy. Còn những dạng dân chủ mạt hạng như Bùi Hằng, Mẹ Nấm, Thanh Nghiên… thì thuộc thành phần gọi là phường chí phèo rồi, vô công rỗi nghề không công ăn việc làm nhưng lại muốn làm lãnh tụ, muốn ngồi mát ăn bát vàng nên mới gia nhập vào làng dân chủ mong từ đó giây máu ăn phần, hy vọng rằng lỡ may sau này cộng sản có sụp đổ thì mình sẻ được gi danh vào sử sách.

Cho nên cần phải nói thắng ra rằng các nhà dân chủ Việt Nam là nơi tập trung một đám ô hợp đủ mọi thành phần, nghiện có, đĩ có, tội phạm có. 

Nhiều người thường bảo lôi đời tư người khác ra là không tốt này nọ. Theo tôi đời tư của anh sẽ được tôn trọng khi anh không làm gì ảnh hướng tới cộng đồng, còn khi anh đã dẫn thân vào con đường đấu tranh thì tôi cần phải biết đời tư của anh ra sao. Muốn biết người đó thế nào bạn hãy nhìn vào đời tư lý lịch người đó.


Thế nên khi các vị chưa hoàn thiện mình thì các vị đòi đi kêu gào những cái giá trị đó cho ai? Bạn có dám đem đứa con bạn cho một ông thầy dạy giáo dục công dân trong khi ông ta bị nghiện không? Tất nhiên là không rồi? 
Cho nên nhìn những thành tích của các nhà dân chủ giả cầy ở Việt Nam liệu bạn có sẵn sàng giao cho người ta cái gì quý giá của bạn chưa? chứ đừng nói tới tính mạng hay dân tộc. Tôi đang tự nghĩ nếu vận mệnh đất nước nằm trong tay đám người ô hợp đó thì đất nước sẽ đi về đâu?

Vì vậy dân chủ là quá trình tất yếu của loài người, của nhân loại, nhưng không có nghĩa anh mang danh đấu tranh dân chủ để anh làm càn, không có giá trị dân chủ hay tôn giáo nào cao hơn giá trị lợi ích của một quốc gia.


Linh Nguyễn

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

HỌC ĐÒI TRÀO LƯU VÕ TẮC THỞ

Ngày trước chỉ có các chị em phát cuồng vì Kim Tan. Còn bây giờ cả đàn ông đàn bà đều không muốn “thua bầu kém bạn” khi chế hình mình thành Võ Tắc Thiên nhờ một ứng dụng di động của Trung Quốc. Hẳn là khó tìm nổi Facebook của bất kỳ ai mà không có vài người bạn hóa thân làm “Võ tắt thở” dâm ô.



Những hiện tượng kiểu vậy đương nhiên sẽ không kéo dài lâu, bởi nếu kéo dài thì người ta đã chẳng gọi là “hiện tượng”. Và tất nhiên, chuyện phát cuồng vì một nhân vật giải trí là điều bình thường nhưng vấn đề ở chỗ nó sắp trở thành một trào lưu vô nghĩa.

Chị em ai cũng muốn xinh đẹp như Phạm Băng Băng trong “Võ Tắc Thiên” với chấm hoa giữa trán, đôi mắt xếch long lanh, môi đỏ mọng quyến rũ. Tuy rằng trong lịch sử bà nổi tiếng về chuyện tàn ác, hoang dâm còn nhan sắc thì cũng chỉ thuộc tầm trung. Còn các anh chàng có chấm hoa trên trán nghĩa là sao? Muốn chuyển giới hay là muốn làm nô lệ tình dục cho bà? 

Với cái ứng dụng chỉnh sửa ảnh ảo, giả tạo ấy, chị em không những không đẹp lên mà còn trông kệch cỡm. Có thể nước da bạn không trắng như Phạm Băng Băng, chân không dài như Nguyễn Cao Kỳ Duyên, dáng đi không thể uyển chuyển như Xuân Lan nhưng con gái Việt chúng ta đẹp kiểu Đông Nam Á mặn mà mà vẫn thuần khiết.

Có người có thể sẽ nói sao phải quan trọng hóa, phim hay thì cứ xem, gái đẹp thì cứ ngắm, chỉnh sửa ảnh vui thì cứ làm. Quả là chỉ đùa chút thôi, nhưng mà lan truyền là một hành động có sức ảnh hưởng mạnh mẽ tác động trực tiếp đến nhận thức, cách nhìn của đa số cư dân mạng thì không còn là chuyện nhỏ nữa rồi.

Mà sao lại phải thay đổi hình hài bố mẹ ban tặng để giống với ai đó, sự độc ác và dâm ô của Võ Tắc Thở có phải là hình tượng của mọi người. Sao phụ nữ Việt Nam lại theo đuổi hình tượng một nhân vật lịch sử Trung Quốc mà không phải là ai đó của Việt Nam? 

Còn nhớ vụ tàu HD981 hạ đặt vào vùng lãnh thổ Việt Nam, lúc đó cả nước dậy sóng chống Tàu khựa bằng đủ mọi cách, trong đó có việc tẩy chay hàng Trung quốc và phim ảnh Trung quốc. Vậy hà cớ làm sao giờ lại biến thành “Võ tắt thở” hết vậy?

Mọi người trả lời xem nào?!


Nguyễn Anh

VÌ SAO CHÍNH QUYỀN MỸ LUÔN BỊ CHỬI?

Nhiều anh cuồng Mỹ (chủ yếu là cờ vàng và rân chủ) hẳn sẽ thấy không vui, nói thẳng ra là tự ái khi thấy có ai đó chửi chính quyền Mỹ. Nhưng các anh cuồng Mỹ có bao giờ thắc mắc xem tại sao người ta lại chửi Mỹ không? Đơn giản vì chính quyền đó không khác gì dám ăn cướp, và bây giờ thì nó vẫn không ngừng hành động ăn cướp. Các anh rân chủ khoe "Mỹ nó ác nhưng nó giàu, dân nó sướng đấy, xem xem mình đã bằng người ta chưa mà chê”…Ừ thì Mỹ giàu, nhưng Mỹ giàu vì đâu? Ngoài yếu tố điều hành, quản lí và chính sách phát triển của Mỹ ra thì những lợi ích mà Mỹ cướp được thông qua chiến tranh đã góp công rất lớn để làm ra nước Mỹ (với bộ mặt) phát triển như bây giờ.



Nếu Việt Nam cũng có nhiều tiền (từ việc ăn cướp) như Mỹ để phát triển thì có khi Việt Nam bây giờ còn giàu hơn Mỹ. Nhưng Việt Nam là dân tộc yêu chuộng hoà bình, thấu hiểu nỗi đau do chiến tranh gây ra và không muốn mang tai hoạ hay làm giàu trên nỗi thống khổ của dân tộc khác!

Các anh rân chủ lại kêu gào,"Mỹ nó ác thế sao người ta lại thích qua Mỹ sinh sống, học tập"? Phải thừa nhận rằng Mỹ có điều kiện sống, chính sách đãi ngộ tốt, nhưng(chính quyền) Mỹ ác mà người ta muốn nói là ác với dân tộc khác. Và xin được nhắc lại là bộ mặt phát triển của Mỹ như bây giờ có đóng góp rất lớn của việc ăn cướp. Ông vua của nước X ác không có nghĩa là toàn dân nước X ác theo mà chính xác người dân nước X là nạn nhân của ông vua kia. Đơn giản thôi, sao không ai hỏi xem số tiền cũng như binh lính để Mỹ gây chiến tranh xâm lược từ đâu mà ra và khi thiệt hại mà không "làm ăn" được gì thì ai gánh chịu, khi "làm ăn" được thì ai hưởng? Dù ông vua kia ác, nhưng vì nước X có điều kiện làm ăn, phát triển tốt thì người ta vẫn bất chấp nguy hiểm (không loại trừ khả năng biến thành nạn nhân của rân chủ súng đạn) để tới đó làm ăn.

Chính quyền Bắc Kinh cũng ác nhưng về khoản mang rân chủ bom đạn, tàn sát thì Trung Quốc còn phải gọi Mỹ bằng cụ. Có thể ai đó sẽ liên hệ tham ô tham nhũng cũng là ăn cướp. Đúng thế, khổ nỗi tham ô tham nhũng thì phải lén lút là nhiều bắt được còn bị tống cổ vào tù, nhưng những tên đầu xỏ ăn cướp 1 cách công khai thì chẳng bao giờ bị xử tội phạm chiến tranh cả. Thế nên đừng hỏi vì sao chính quyền Mỹ luôn bị chửi?

Hải Trang

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

CÁCH TỐT NHẤT ĐỂ BẢO VỆ CÔNG DÂN CỦA NƯỚC MÌNH TRƯỚC NHỮNG NGUY CƠ TRÊN THẾ GIỚI LÀ GÌ?

Có 2 luồng ý kiến trái chiều trong vụ IS bắt cóc đòi tiền chuộc từ hai con tin Nhật Bản: có người thì kêu gọi chính phủ Nhật Bản sớm trả tiền chuộc để cứu mạng họ. Có người thì bảo thà hi sinh hai người đó, còn hơn để IS có thêm tiền và vũ khí để giết nhiều người hơn. Nhưng có lẽ, đặc điểm chung nhất giữa tất cả các con tin còn sống hay đã bị hành quyết bởi IS là đến từ những nước đang trực tiếp hoặc gián tiếp chiếu đấu chống lại IS, và mỉa mai thay là những hoạt động chống lại IS của các nước này cũng sát hại nhiều thường dân không kém.


Trong lúc tuyệt vọng, có người còn đưa ra giải pháp dùng vũ lực giải cứu như là biện pháp cuối cùng, nhưng khả năng thành công của nó cũng chỉ là 50-50 như gieo đồng xu mà thôi. Và nhiều Chính phủ, nhiều nước có thể có những phương án khác nhau cho vấn đề này, còn cá nhân tôi nghĩ, cách tốt nhất để cứu và bảo vệ công dân nước mình trước những thế lực này là trung lập. Càng trung lập càng tốt, không hùa theo phe này để chống lại phe kia, để sao cho công dân mình dù có gặp phải những kẻ cực đoan này thì rủi ro mất mạng có thể được giảm tối đa, hoặc là không đến nỗi bị chúng mò đến tận nhà và xả súng làm hàng loạt người chết chỉ vì xúc phạm chúng trong một thời gian quá lâu và quá dài. Người ta vẫn nói: "Tránh voi chẳng xấu mặt nào". Nhưng dĩ nhiên, một khi chúng đã xâm phạm đến đất nước ta rồi thì chúng ta cũng sẽ không ngồi im mà để chúng hoành hành nữa.

Mọi người nghĩ sao về điều này?

Victor Charlie - CT03

CHỐNG THAM NHŨNG QUAN ĐIỂM CỦA ĐỎ VÀ VÀNG

Gần đây trên 1 số kênh phát ngôn của cờ vàng, đã lên án tình trạng tham nhũng của nhà nước Việt Nam. Câu hỏi đặt ra là liệu có phải chúng ta ủng hộ tham nhũng không, và cách nhìn nhận của chúng ta về tham nhũng thế nào?



Thật ra, tham nhũng nói riêng và các tiêu cực khác nói chung là cái mà dư luận viên ghét nhất, mong muốn loại bỏ đi càng nhanh càng tốt. Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ chế độ này vì nó thích hợp nhất cho Việt Nam, ngoài ra còn phải phát triển nó tốt hơn, đẹp hơn mạnh hơn. Vậy tại sao, chúng ta và cờ vàng lại cùng ghét tham nhũng nhưng luôn tranh luận vô cùng kịch liệt về nó như 2 bên đối nghịch nhau. Câu trả lời đó là sự khác nhau về cách nhìn nhận và cách thực hiện.

Về nhìn nhận

Tham nhũng với đất nước cũng có thể như so sánh như 1 khối u nguy hiểm đối với 1 cơ thể con người.

Đối với cờ vàng, họ lên án khối u đó cũng có thể là do họ lo sợ nó ảnh hưởng đến nhân dân, nhưng trên hết là vì, khối u đó nằm trên cơ thể 1 con người, mà người đó chính là kẻ thù của họ (CSVN). Họ luôn so sánh người đó với những người khỏe mạnh hơn để miệt thị, khinh rẻ bôi bác để tạo nên một dư luận tẩy chay, bất mãn và thù địch với người đó. Con người đó còn quá mạnh, quá chính nghĩa để họ đánh lại, do vậy họ lu loa lên những khối u đó vì mục đích chứng minh rằng: kẻ thù họ là 1 con người đáng chết, rất xấu vì có khối u đó, con người có khối u đó không cần biết đã làm gì nhưng sẽ không được phép tồn tại nữa, phải dẹp bỏ nhanh.

Còn đối với chúng ta – những công dân Việt Nam( cờ đỏ): Họ lên án tham nhũng, ghét tham nhũng vì nó là nhân tố gây hại cho đất nước, cho dân tộc và cho chính những người dân như họ. Đối với họ, đó là 1 khối u đáng ghét nhưng lại nằm trên 1 cơ thể con người tốt, con người đó chính là người thân là đồng bào đồng chí của họ. Họ hiểu con người đó làm gì, con người đó như thế nào, nếu con người đó mất đi thì hậu quả sẽ ra sao. Họ lên án nó để cho con người đó hiểu được sự trầm trọng của vấn đề, sớm nhận ra hậu quả để khắc phục tự cứu sống mình. Họ không muốn để 1 người tốt chết vì chính cái khối u quái ác đó.

Cách thực hiện

Đối với cờ vàng: chống tham nhũng chỉ có 1 cách duy nhất là lật đổ chính quyền CSVN, thay thế tất cả các cơ quan của nó. Cũng giống như muốn chữa khối u của con người – kẻ thù của họ thì chỉ còn cách giết chết con người đó, hoặc là thay toàn bộ tim gan phèo phổi, óc não của người đó. Họ cũng muốn cắt khối u đó mà không cần nghĩ xem thể trạng của con người đó như thế nào, tình trạng khối u ra sao, hiện trạng bệnh viện bác sĩ thế nào hay còn cách nào khác để hạn chế ngăn chặn khối u đó không? Đơn giản là họ phải phẫu thuật mặc cho ra sao thì ra, vì đó là kẻ thù của họ. Cái khối u tham nhũng đó là công cụ để họ hướng tới mục tiêu là tiêu diệt kẻ thù của mình, chứ chả tốt đẹp gì cả.

Đối với chúng ta: Chống tham nhũng thì phải đúng đắn, hạn chế hậu quả của nó ảnh hưởng đến tình hình hiện tại, đến sự phát triển của đất nước, đúng thời điểm, đúng nơi, đúng chỗ, trị tận gốc. Cũng giống như khi người nhà bạn bị 1 khối ung thư, bạn phải tìm hiểu nó xem tình trạng khối u đó như thế nào, đã di căn chưa, thể trạng của người đó ra sao, có đủ sức khỏe để chống chọi với khối u đó, hay còn cách nào khác để chữa trị không.....vv chứ không nhất thiết là phải đại phẫu, và không thể thay thế 100% các cơ quan cơ thể được vì điều đó là không thể. Đối với tham nhũng cũng như với ung thư, hiện tại chưa có thuốc đặc trị. Vậy khi chữa nó, hạn chế hậu quả của nó, cần phải thử nhiều cách nhưng dựa trên những nhìn nhận đúng đắn về nó. Không phải vì người nhà bạn bị ung thư, hàng xóm nhà bạn khỏe mạnh mà chê bai dè bỉu người nhà, trách móc nguyền rủa người nhà chết đi. Quan trọng là phải tìm xem có cách nào khác trong Đông y hay Tây y để hạn chế sự phát triển của khối u đó, để đến thời điểm thích hợp thì cắt bỏ nó đi. Khi chữa ung thư người dân ta ứng dụng rất nhiều cách từ thuốc Nam thuốc Bắc đến cây lá rễ của, với tinh thần chữa bệnh. Còn với Tây y thì có thể nuôi cơ thể khỏe mạnh để chống trọi được với ung thư, có thể dùng hóa chất xạ trị.....

Kết luận

Ai cũng muốn tiêu diệt tham nhũng vì thực sự nó rất không tốt nhưng phải nhìn nhận đúng về tình trạng và cách thực hiện thật đúng để có những kết quả tốt nhất.

Khểnh

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM - CẦN CÁI NHÌN THỰC TẾ VÀ AM HIỂU

Vấn đề "nhân quyền ở Việt Nam" không phải là vấn đề mới, nhưng cái kết thì vẫn còn ở tương lai và thực chất vấn đề có thể lại không nằm ở chính hai từ "nhân quyền", bởi chúng ta đang thấy ở hiện tại một sự hiểu vô cùng hời hợt đối với vấn đề này. Yêu sách "phóng thích tù nhân chính trị" không thể được thỏa mãn, bởi ở Việt Nam hiện tại không hề có khái niệm "tù nhân chính trị", đó chính là sợ hời hợt sơ đẳng nhất nhưng lại kéo dài dăng dẳng suốt thời gian qua. Chúng ta buộc phải nghi ngờ động cơ của những sức ép từ bên ngoài khi điều đó hoặc không thấu rõ thực tiễn, hoặc bất chấp thực tiễn. Chỉ khi hiểu rõ, hiểu đúng, bám sát sự thật khi đó vấn đề mới được giải quyết, ít nhất là với các bên có thiện chí.



Trước hết, các khái niệm từ nhân quyền đến dân chủ, tự do đều là những khái niệm mở, không có định nghĩa cứng nhắc và càng không có một mô hình nào cứng nhắc. Chúng ta tin rằng nhân quyền, dân chủ và tự do là những giá trị nhân văn và tiến bộ, nhưng chúng ta cũng phải biết rằng với những đặc thù riêng của từng dân tộc, từng quốc gia, các khái niệm sẽ được phát biểu theo những cách khác nhau miễn là vẫn đạt được những giá trị cơ bản và phổ quát. Giống như người Anh đi bên trái, người Việt đi bên phải, nhưng chung quy là vẫn đảm bảo được quyền đi lại tự do của công dân. Vì của những sai khác về lịch sử, văn hóa, chính trị và ý chí hướng đến tương lại của các nước mà hệ thống pháp luật sẽ có những quy định khác nhau, nên rõ ràng không thể lấy mô hình của nước này để áp vào nước khác được, thứ nhất là nó sẽ bị khiên cưỡng gây phản ứng phụ, thứ hai là nó vô tình đi ngược với tình thần của "tự do, dân chủ, nhân quyền" đó là "tôn trọng sự khác biệt".

Thứ đến, chúng ta phải hiểu nhân quyền, dân chủ, tự do là một tiến trình, nghĩa là có sự phát triển từ thấp đến cao, có sự nới mở theo thời gian, vì thế mà không thể đặt yêu cầu theo kiểu ra đề thi đại học cho học sinh lớp năm được. Có một số nước xây dựng nền dân chủ từ rất sớm, chú trọng việc đảm bảo nhân quyền từ rất sớm nên rõ ràng họ có được những thành tựu nhất định và đi trước các nước khác. Nhưng không thể vì mình có được thành tựu mà thúc ép các nước khác phải đạt đến trình độ của mình ngay lập tức trong khi họ không có được một quá trình xây dựng tương xứng. Bởi liên hệ biện chứng với việc nới mở nhân quyền là những "trình độ lập pháp", "trình độ quản lý", "trình độ dân trí", "trình độ phát triển kinh tế" ... và mọi thứ đều cần thời gian. Do vậy, khi nhìn nhận phải nhìn được cả quá trình và sự tiến bộ, nếu chỉ nhìn với một bức tranh bất động tại một thời điểm thì rõ ràng đó là cái nhìn phi khoa học trong vấn đề nhân quyền. 




Sau cùng, là hiện tượng hay là bản chất? Là vụ việc hay là hệ thống? Câu trả lời phải được làm rõ, khi đó không chỉ có cái nhìn đúng đắn mà còn có được giải pháp vừa ý. Ngược lại, thông qua một số hiện tượng và vụ việc mà vội vàng quy kết về mặt bản chất hay có hệ thống thì sẽ có cái nhìn lệch lạc, và không bao giờ có được tiếng nói chung. Ví dụ như với các vụ việc liên quan đến tôn giáo như vụ giáo xứ Thái Hà hay Nghi Lộc mà quy kết Việt Nam không có tự do tôn giáo, thạm chí kết tội là "đàn áp tôn giáo" thì quả thực vô cùng sai lầm. Chính vì vậy, để trả lời hiện tượng hay bản chất, phải bám sát thực tiễn, tôn trọng sự thật và gạt bỏ định kiến nếu không một sự tương tác để thay đổi sẽ không bao giờ diễn ra và mãi mãi các bên sẽ ở trong tình trạng ông chẳng bà chuộc. 

Thống nhất ba điểm như trên, chúng quay lại vấn đề "nhân quyền ở Việt Nam", đầu tiên, một sự thật lịch sử cần công nhận rằng tiến trình nới mở nhân quyền tại Việt Nam được bắt đầu từ ngày 2/9/1945 khi bản tuyên ngôn độc lập được chủ tịch Hồ Chí Minh đọc trên quảng trường Ba Đình. Đó là khoảnh khắc người Việt chính thức xóa bỏ gông xiềng kiếp nô lệ để sống cuộc đời tự do có “quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Những quyền ấy, được ghi nhận, công nhận và bảo hộ bởi hiến pháp và pháp luật, xuyên suốt từ đó đến nay, các quyền cơ bản và bình đẳng của công dân luôn được đảm bảo và ngày càng nới mở, lãnh đạo tiến trình ấy không ai khác chính là Đảng Công Sản Việt Nam. Do đó, tố cáo Đảng Cộng Sản Việt Nam không tôn trọng nhân quyền là hết sức ngược đời, ngược sự thật, bởi nếu không có Cách Mạng Tháng Tám, thì chuỗi ngày nô lệ của người Việt còn kéo dài, đến cả quyền sống cũng không được đảm bảo, cách mạng giải phóng dân tộc vô hình chung cũng chính là một cuộc đấu tranh nhân quyền vậy. 

Trong suốt gần 70 năm qua, dù đất nước liên tục phải đối mặt với những vấn đề lớn mà để vượt qua bắt buộc phải dồn mọi nguồn lực, từ kháng chiến chống Thực Dân Pháp, kháng chiến chống đế quốc Mỹ, chống bành trước Bắc Kinh ở biên giới phía Bắc, chống diệt chủng Ponpot ở biên giới Tây Nam, rồi lệnh cấm vận kinh tế … nhưng các lĩnh vực lập pháp, tư pháp và hành pháp đều có những thành tựu vượt bậc. Ví dụ cụ thể trong lĩnh vực tôn giáo, ngay từ khi nhà nước còn non trẻ Hồ Chủ Tịch đã rất quan tâm đến vấn đề tôn giáo, các sắc lệnh về tự do tôn giáo được ban hành và thực thi, hiện nay trên cả nước có 13 tôn giáo với 36 tổ chức tôn giáo và 1 pháp môn tu hành được Nhà nước công nhận và cấp đăng ký hoạt động với gần 24 triệu tín đồ (chiếm khoảng 27% dân số cả nước), 83.000 chức sắc, 250.000 chức việc, 46 cơ sở đào tạo chức sắc tôn giáo, 25.000 cơ sở thờ tự, trong đó Phật giáo có khoảng 11 triệu tín đồ, Công giáo gần 7 triệu tín đồ, Cao đài khoảng 2,4 triệu tín đồ, Tin lành hơn 1 triệu tín đồ, … Như vậy nói Việt Nam không có tự do tôn giáo là không bám sát và tôn trọng sự thật.

Tuy nhiên, bên cạnh những thành tựu, có những điều chưa thể hiện đúng trình độ phát triển hiện tại của Việt Nam, có những quyền mang tính cơ bản phổ quát được hiến định như biểu tình chẳng hạn chưa được luật định một cách cụ thể, một số khác được luật định những lại chưa được thực thi đúng mức. Và điển hình ví dụ lại cũng chính trong lĩnh vực tôn giáo, quyền tự do tôn giáo được đảm bảo nhưng việc quản lý các biểu hiện tôn giáo thì đang thả lỏng quá mức, việc này gây ảnh hưởng đến các quyền, lợi ích của người khác, một câu hỏi chưa từng được đặt ra là vấn đề “tự do tôn giáo trong lòng tôn giáo”, pháp luật tôn trọng quyền theo hay không theo tôn giáo của công dân, nhưng công dân này đã tôn trọng quyền theo hay không theo tôn giáo của công dân khác chưa? Tôn giáo đã tôn trọng quyền theo hay không theo tôn giáo của người khác chưa? Có một số tôn giáo, mặc định con của tín đồ phải theo tôn giáo đó, hoặc một số tôn giáo khác bắt người không theo tôn giáo đó phải theo khi kết hôn với tín dồ của tôn giáo đó … những điều đó rõ ràng ảnh hưởng không chỉ đến tự do tôn giáo mà còn là tự do hôn nhân của người khác nhưng chưa được pháp luật điều chỉnh. Nhìn nhận vào trực diện vấn đề, bám sát thực tế, để thấy được ưu khuyết, thành tựu và hạn chế, có như vậy mới bốc đúng toa kê đúng thuốc. Chúng ta không nói những lời sáo rỗng vượt quá thực tế rằng “Việt Nam ta hoàn hảo trong vấn đề nhân quyền”, mà phải xác định chúng ta coi trọng vấn đề nhân quyền và chúng ta liên tục nỗ lực để cải thiện. 

Việc có một sức ép từ phía bên ngoài về vấn đề nhân quyền là một điều tốt, nó giúp chúng ta giữu sự tập trung, và đôi khí có được những góp ý tuyệt vời. Nhưng một thực tế, những sức ép như thế và Việt Nam nhận được lại không hề có tác động tích cực nào, hầu hết họ không xem ĐCSVN là đối tác mà lại đối tượng chỉ trích, bởi họ không ý thức rằng lãnh đạo tiến trình nới mở nhân quyền ở Việt Nam chính là ĐCS, họ cũng thể hiện sự “quan liêu, tài tử” khi không hề chứng tỏ được sự am hiểu về Việt Nam về thực tế ở Việt Nam trong các bản “yêu sách” gửi tới. Để làm vì dụ cho sự hời hợt đó có thể lấy trong bài “HRW thúc Úc ép VN cải thiện nhân quyền” đăng trên BBC tiếng Việt ngày 26 tháng 7 vừa qua có đoạn “Thông cáo ra ngày 24/07 của HRW kêu gọi Australia gây sức ép Hà Nội để thực hiện điều họ gọi là 'những bước cải thiện cụ thể bao gồm các hành động như khẩn trương phóng thích toàn bộ tù nhân chính trị và chấm dứt hạn chế các quyền tự do ngôn luận, nhóm họp, lập hội và tự do tôn giáo.’’.

Thiết nghĩ, trong nhân quyền, quyền sống là đầu tiên và quan trọng nhất, nó phải là giá trị phổ quát đầu tiên được đảm bảo, thế nhưng mỗi ngày trôi qua, thế giới đang chứng kiến những điều thảm khốc mà ở đó mạng người là thứ “rẻ mạt” nhất. Cụ thể, dải Gaza đang chứng kiến từng ngày những người dân vô tội bị lấy đi mạng sống mà không một lý do, có người thâm chí bị nã đạn khi đi tìm thi thể của người thân, trẻ em và người già không phải là đối tượng bị loại trừ. Sau khi quân đội các nước vào Iraq, vì những lý do không có thật, hai năm thì đã có tới 25000 thường dân bị giết hại, và con số đó đã tăng lên nhiều lần cho đến hôm nay chưa có dấu hiệu dừng lại. Afganishtan, Syria, Lybia … mang số phận tương tự. 

Đó mới chỉ nói về quyền sống, thế giới này nhiều vấn đề hơn như vậy nữa, câu hỏi đặt ra là vai trò của HRW và những nước lớn (tự cho mình là tấm gương về nhân quyền) là gì trong những vụ việc như vậy, tại sao thay vì quan tâm đến những điểm nóng – có thật thì họ lại có “yêu sách thúc ép” với Việt Nam và một số nước khác những điều mà không dựa trên sự thật và sự am hiểu sâu sắc? Thứ nhất ở Việt Nam không có khái niệm “tù nhân chính trị”, chỉ có những tội phạm vi phạm pháp luật Việt Nam, việc Tòa án Việt Nam tuyên án và thi hành chế tài theo luật định đối với những công dân vi phạm pháp luật là câu chuyện nội bộ của Việt Nam, việc ngang ngược đòi phóng thích chính là can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, điều này đi ngược với tình thần của hiến chương Liên Hợp Quốc. Thứ hai, ở Việt Nam, quyền tự do ngôn luận được hiến định và luật định, không ai bị hạn chế quyền này, dĩ nhiên loại trừ trường hợp các phát ngôn gây ảnh hưởng đến quyền, lợi ích chính đáng của nhà nước, tập thể, cá nhân khác, không thể gọi việc bảo về quyền và lợi ích chính đáng của các chủ thể là “hạn chế quyền tự do ngôn luận được”. Thứ ba, như đã nói ở trên, tự do tôn giáo không phải vấn đề của Việt Nam, ngược lại nó cần được nêu lên như một thành tựu mà không nhiều nước có được, thậm chí như đã phân tích, tự do tôn giáo ở Việt Nam đang có dấu hiệu rơi vào “tự do quá trớn” mà có lẽ tương lai gần pháp luật nên điều chỉnh. 

Đặng Tiến

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

TỘI ÁC ĐANG BIẾN THÀNH CÔNG TRẠNG

Ở thế kỷ 20 không ít lần trong lịch sử nước ta, xuất hiện cùng lúc nhiều kẻ thù. Ngoại xâm và nội phản cấu kết với nhau, chúng đều là kẻ thù chung của dân tộc. Hàng chục năm, triệu triệu người Việt Nam chân chính đã phải chiến đấu hết mình để lật đổ bọn chúng, ấy vậy mà ngày nay, nhân dịp đổi mới, nhiều kẻ muốn bóp méo, xuyên tạc lịch sử, biến tội ác thành công trạng dưới vỏ bọc hòa hợp hòa giải dân tộc.







Nhớ lại năm 1940, Nhật nhảy vào Đông Dương, quân Pháp và binh lính người Việt theo Pháp, đã bị chết dưới họng súng của quân Nhật. Pháp đã bán đứng Đông Dương cho Nhật, nước ta lâm vào họa một cổ hai tròng

Sau hiệp định Pari 1973, Mỹ phải rút quân khỏi Việt Nam, lược lượng Việt Nam cộng hòa “một mình” đối chọi với quân giải phóng. Mỹ - Trung cấu kết với nhau. Nhân cơ hội đục nước, bọn bành trướng Trung Quốc thả câu, tiến đánh Hoàng Sa. Bọn cướp nước dành lấy Hoàng Sa, bọn bán nước tháo chạy và chết dưới họng súng của quân Trung Quốc. .Lúc đó Hoàng Sa cũng như nhiều vùng đất khác ở miền nam từng nằm trong tay Mỹ - ngụy. Lính VNCH chiến đấu cho chủ Mỹ bị chết tại Hoàng Sa bởi quân Trung Quốc cũng là chuyện thường tình, vì cùng lúc chúng phải đối phó với 2 kẻ thù là Trung Quốc và quân giải phóng Việt Nam. Chúng chết ở Hoàng Sa cũng giống như chết ở Quảng Trị hay Tây Nguyên thôi. Nếu chúng không chiếm giữ miền nam thì đâu có cảnh 21 năm cả dân tộc phải lăn mình trong bom đạn để dẫn tới sự hi sinh của hàng triệu người vô tội. Nếu chúng không chiếm giữ Hoàng Sa thì chắc gì quân Trung Quốc đã dám đem quân nuốt chửng như năm 1974. Và sự thật nếu quân giải phóng tiến đánh Hoàng Sa thì lính VNCH cũng không có con đường sống.

Bọn lính người Việt làm việc cho ngụy quân, kể cả quân Pháp và quân Mỹ, bị chết dưới họng súng của quân Nhật và quân Trung Quốc là giống như nhau. Đó là cái chết của những thân phận lính đánh thuê, phục vụ cho mục đích của ngoai xâm, phục vụ cho chế độ phản động mà Pháp hoặc Mỹ nặn ra để làm tay sai cho chúng. Những cái chết đó đáng bị nguyền rủa, đáng bị lãng quên vì nó đã chết cho sự phản quốc và phản bội dân tộc.


Trớ trêu thay, những năm qua, nhân dịp đổi mới, sự xuyên tạc lịch sử đã lên ngôi. 21 năm chiến đấu để giành thống nhất, nay lại tôn vinh những kẻ tham gia chia cắt, phản bội, bắn vào dân tộc. Người ta thật ấu trĩ khi nhìn nhận sự thật lịch sử, chỉ biết nhìn một điểm mà không có mắt để nhìn cả một giai đoạn chiến tranh. Mấy chục năm qua không hề dám nhắc đến cái chết của lính VNCH tại Hoàng Sa, thì nay bỗng dưng kêu gọi vinh danh tưởng nhớ tri ân rầm rộ… đặt ngang hàng cùng những người lính hải quân nhân dân Việt Nam hi sinh vì chủ quyền biển đảo quốc gia. 

Thời gian đang trôi qua, những người từng tham gia quân đội hay chính quyền Sài Gòn vẫn được sống bình yên trong đất nước mà họ đã một thời phản bội, như thế là tốt lắm rồi. Cách mạng không giơ lên đặt xuống vì quá khứ phản quốc xấu xa của họ là tốt lắm rồi. Đằng này lại kêu gọi vinh danh, ghi khắc công ơn, tri ân, giúp đỡ... Hình như người ta đang cố tình hiểu sai về lịch sử dân tộc hay đang âm mưu , ảo tưởng vào một tương lai sắp đến? Cho dù hòa hợp dân tộc là một điều đáng quý, nhưng không phải vì vậy mà lẽ phải bị bẻ cong. Cuộc kháng chiến chống Mỹ thắng lợi, “Mỹ cút” “ngụy nhào” là điều tất yếu. Bọn bán nước phải theo chân ngoại bang tha phương cầu thực cũng chẳng có gì là lạ. Người dân Việt Nam chân chính bước ra khỏi chiến tranh với tư cách là người chiến thắng. Ngoại xâm và nội phản đã bị đánh bại. Ở đây không có nội chiến nên đừng bao giờ nhắc tới hòa giải dân tộc. Chỉ có xâm lược và chống xâm lược, chính nghĩa và phi nghĩa, yêu nước và phản quốc. Những kẻ phản quốc từng rước tây về giày mả tổ, muốn được sống bình yên thì hãy biết ăn năn hối cải để hòa hợp trong lòng dân tộc. Hòa hợp chứ không phải là hòa giải. 

Bọn phản quốc không xứng đáng được gọi là người Việt Nam chân chính, chứ đừng nói là đem ra vinh danh, tri ân tưởng nhớ. Những phát ngôn, kêu gọi, tuyên bố của một số quan chức Việt Nam đã đi ngược lại với sự thật lịch sử, xúc phạm anh linh những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống và lớp lớp người Việt Nam đã cống hiến xương máu công sức trong sự nghiệp giữ nước. Cho dù họ có là quan chức cấp gì, làm việc trong Đảng, quốc hội, chính phủ hay trong ban ngành nào, nhưng mở miệng phát ngôn kêu gọi vinh danh tri ân lính VNCH – con đẻ của Mỹ tại miền nam, đều là sự xuyên tạc quá khứ, đều là sự phản bội lịch sử dân tộc.

Chủ trương của Đảng và nhà nước là hòa hợp dân tộc để đoàn kết toàn dân, chứ không phải đi bóp méo lịch sử, xuyên tạc vấn đề, vinh danh kẻ thù. Ai đã ngã xuống để các vị đi vinh danh những kẻ đánh thuê cho chế độ phản động? Hàng triệu cựu chiến binh, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến… đã góp công sức, máu xương, làm nên chiến thắng, nay đang sống giữa đời thường trong nhân dân rộng lớn, chưa đòi vinh danh, cớ sao lại đi vinh danh lính VNCH? Sao không vinh danh lính ngụy theo Pháp luôn? Ngày mai sẽ còn muốn vinh danh những gì hơn thế nữa?

Mọi người hãy đọc lại phát ngôn của một quan chức ngoại giao Việt Nam: “ Những sĩ quan binh lính VNCH trong lực lượng hải quân, đã xả thân vì nghĩa cả, đã hi sinh vì chủ quyền biển đảo thiêng liêng của đất nước. Họ là những người con ưu tú của dân tộc Việt Nam. Chúng ta phải vinh danh. Chúng ta phải ghi nhớ công ơn của họ…” 

Nghe thật nực cười cho đầu óc của những vị tai to mặt lớn, “xả thân…hi sinh vì chủ quyền biển đảo..” ư? “Những người con ưu tú của dân tộc Việt Nam” ư? “phải vinh danh…phải ghi nhớ công ơn” ư? Công ơn gì vậy? Hãy nghĩ trước khi nói và đừng để người dân phải hỏi lại: vinh danh ai? Vinh danh cái gì? Vinh danh cái đó để làm gì?

Mới 40 năm thôi, sự thật vẫn còn đây, đừng kêu gào, cổ xúy cho sự biến tướng, đừng biến tội ác hôm qua thành công trạng hôm nay. Dù có tài ngụy biện đến đâu thì chân lý vẫn không bao giờ thay đổi . Hãy lên án, tẩy chay tất cả những lời nói và hành động vinh danh lính VNCH ở mọi nơi, mọi hoàn cảnh, mọi thời gian, để bảo vệ chính nghĩa. Diễn biến hòa bình đang phất phới trước mắt chúng ta.

An Nam
 

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

SO SÁNH THIỂU NĂNG

Không hiểu tên này lấy bằng chứng đâu ra mà nói Nga ủng hộ miền Đông Ukraine ly khai? Chẳng lẽ vì thấy sự kiện ở Crimea rồi đến việc các tỉnh miền Đông Ukraine đòi ly khai nên suy ra Nga cũng ủng hộ sự ly khai đó? Nếu vậy thì Nga đã đưa quân vào hỗ trợ các đội quân ly khai ở miền Đông từ lâu rồi chứ không phải để quân đội Ukraine tấn công liên tục như bây giờ.


Không hiểu hắn có thể ghê tởm không khi nhắc đến hai chữ Vệt Nam mà đòi chia cắt đất nước? Lại còn lôi cả Mỹ là kẻ đã từng chia cắt và hủy diệt cả đất nước này trong 21 năm. Lý do gì mà đòi chia cắt đất nước? Phải chăng đòi chia cắt đất nước rồi theo Mỹ để hưởng cuộc sống súng sướng giả tạo trên xương máu của biết bao nhiêu người?

Và liệu Mỹ có muốn làm điều này không khi đã cố gắng khôi phục lại quan hệ với Việt Nam? Ừ, cứ cho rằng vô số kẻ ở Mỹ còn hậm hực vì thua trận 39 năm trước tại đất nước nhỏ bé này đi, nhưng cũng còn đầy người Mỹ khác muốn gác lại cái quá khứ đau buồn đó, và bản thân chính phủ Mỹ cũng đã tự rước gánh nặng quốc gia ở mọi mặt vào mình khi can thiệp vào nội bộ của quá nhiều quốc gia, càng can thiệp vào bao nhiêu thì càng bị thế giới ghét bấy nhiêu.

Lời khuyên chân thành, trước khi đòi chia cắt một đất nước, hãy thử nhìn những đất nước còn đang bị chia cắt xem khao khát thống nhất của họ lớn đến mức nào! Và nếu đã muốn Việt Nam theo Mỹ thì đừng có nói tiếng Việt nữa mà hãy nói tiếng Anh đi!

Victor Charlie - CT03

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

NHỚ LẠI TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19/01/1974 VÀ CHỐNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

Sắp đến ngày 19/1, ngày cách đây 41 năm Hải quân Trung Quốc thời đó, đã dùng vũ lực đánh chiếm Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam đang nằm trong sự chiếm đóng của Việt Nam Cộng hòa. Và 74 binh lính, sĩ quan Hải quân VNCH đã tử trận trong cuộc đụng độ với Hải quân Trung Quốc.

Mấy năm trở lại đây, mỗi dịp ghi nhớ ngày Trung Quốc tấn công chiếm đóng Hoàng Sa của Việt Nam 19/1/1974, thì lại dấy lên những mưu toan đòi công nhận 74 binh sĩ, sĩ quan Hải quân VNCH tử trận là “Yêu nước”, thậm chí là “Liệt sĩ”…Năm 2014, giặc còn biểu tình ở Hồ Gươm “Tưởng nhớ”, “Vinh danh” nữa chứ.



Phản động biểu tình ở Hồ Gươm năm 2014

Trước hết, VNCH là cái tổ chức quái thai trong lịch sử Việt Nam, do đế quốc Mỹ thời đó dựng lên, để ngăn chặn Tổng tuyển cử thống nhất hai miền Nam - Bắc vào năm 1956, nhằm chia cắt lâu dài đất nước Việt Nam, hòng tạo lập một nửa nước Việt Nam, thành thuộc địa kiểu mới của Mỹ.

Cái chính quyền quái thai VNCH là tay sai của Mỹ, sự tồn tại của nó có thể chia làm 4 giai đoạn như sau:
Từ năm 1954 đến năm 1959: Là giai đoạn VNCH làm máy - chém cho Mỹ, để giết hại nhân dân Việt Nam yêu nước, chống giặc ngoại xâm và giặc tay sai bán nước. 
Từ năm 1960 đến năm 1965: Là giai đoạn Mặt trận Dân tộc Giải phòng Miền Nam Việt Nam ra đời, lãnh đạo Nhân dân miền Nam vùng lên kháng chiến, thì VNCH làm bia - đỡ - đạn cho lính Mỹ, chết thay cho lính Mỹ, vì lúc này Mỹ chưa đổ quân vào Việt Nam. 
Từ năm 1965 đến năm 1973: Mỹ đổ nửa triệu quân thường trực cùng hàng chục ngàn quân chư hầu vào miền Nam. Đây là giai đoạn VNCH chuyên nấp-sau-xác-chết-lính-Mỹ, để bắn giết nhân dân cả nước đang kháng chiến chống Mỹ và Ngụy tay sai. 
Từ năm 1973 đến năm 1975: Lính Mỹ bị mời cút xéo khỏi bờ cõi Việt Nam. Đây là giai đoạn VNCH buộc phải thay-đổi-màu-da-xác-chết từ trắng pha vàng sang vàng không trắng, để tiếp tục bắn giết người Việt Nam.
Vì những lý do nêu trên: 
Tất cả những ai vì thiếu hiểu biết, hoặc bị lừa bịp, mà đã vô tình phục vụ cái tổ chức quái thai VNCH, thì đều không phải và không thể là người “Yêu nước”. 

Ngược lại, tất cả những ai, đã cố tình phục vụ cái quái thai VNCH để có lon, có chức, có tiền trên đau khổ của nhân dân và đất nước, thì không những không phải là người “Yêu nước”, mà còn là lũ tay sai phản quốc.

Khẳng định như vậy là vì, nếu ai yêu nước thực sự, thì họ đã rời bỏ cái tổ chức quái thai VNCH ngay từ đầu, hoặc sau này, đã nhận ra chính nghĩa để trở về với hòa hợp dân tộc, như đại đa số bà con, cô bác Việt Kiều khắp 5 châu 4 biển hôm nay, mà điển hình nổi bật là ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Nguyễn Phương Hùng hay ông Nguyễn Ngọc Lập v.v…

Với những luận điểm đã nêu trên đây, thì 74 binh lính, sĩ quan VNCH tử trận ở Hoàng Sa ngày 19/1/1974, dù có bắn vào quân Trung Quốc xâm lược, thì cũng không thể gọi là “Yêu nước”. Yêu nước cái quái gì mà lại phục vụ cái quái thai VNCH, để nó dâng đất nước cho giặc Mỹ giày xéo, bắn giết và tàn phá, chống lại độc lập, thống nhất và hòa bình của đất nước cơ chứ !

74 binh lính, sĩ quan VNCH tử trận ở Hoàng Sa ngày 19/1/1974, không những không phải là “Yêu nước”, - chúng chỉ tuân lệnh VNCH, bảo vệ Hoàng Sa như bảo vệ trại lính của chúng - mà ngược lại, chúng còn có tội ác trời không dung, đất không tha, là đã bắn vào các chiến sĩ Hải quân của đoàn tàu không số, trên đường Hồ Chí Minh trên biển.

74 sĩ quan, binh lính này nếu không tử trận, mà còn sống, thì chúng sẽ trở về tiếp tục bắn vào Quân Giải phóng, bắn vào nhân dân Việt Nam yêu nước.

74 sĩ quan, binh lính này không chỉ có tội lỗi, mà còn có tội ác đối với đất nước. Tuy nhiên, với tinh thần xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước, thì hãy để 74 tên này ngủ yên, quên chúng đi, đừng đào bới chúng lên nữa để lấy chúng làm công cụ xuyên tạc lịch sử một cách ngang ngược và trắng trợn. Những kẻ mưu toan “Ca ngợi” 74 tên tội lỗi và tội ác kia mà không kèm theo sự lên án, thì đều là những kẻ xuyên tạc lịch sử.

Cuối cùng, đối với gia đình và thân nhân 74 binh lính, sĩ quan có tội lỗi và có tội ác này, thì hãy đối xử không phân biệt với họ, thậm chí hãy giúp đỡ họ tiếp tục hòa nhập cuộc sống chung của đất nước, vì chỉ có chồng, cha họ là có tội, chứ còn họ là vô tội, và họ vẫn là đồng bào ruột thịt con rồng cháu tiên của chúng ta.


Biểu tình gây mất TTATXH 18/01/2014

Ngày mai Chủ nhật 18/1/2015 không biết giặc có biểu tình “Tưởng niệm” ở Hồ Gươm như năm ngoái 2014 nữa không nhỉ. Nếu có, chúng có được nhân dân cho ăn no mắm tôm, trứng thồi rồi cho xuống Hồ Gươm bơi lội tung tăng tắm mát mùa đông không nhỉ.

Hoàng Trường

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

NGHĨA TỬ CỦA NHỮNG NHÀ "RÂN CHỦ"

Hình như những người như Trần Thị Nga, Nguyễn Chí Tuyến, Nguyễn Lân Thắng, Huệ Chi, Gs. Chu Hảo, Dương Trung Quốc hay những người tự xưng là thành viên của nhóm nọ, nhóm kia không phải đến dự đám tang của cụ bà Hoàng Thị Ái Hoát - mẹ đẻ của Anh Ba Sàm.





Bởi họ đâu có giọt nước mắt nào dành cho cụ bà, đâu có lời phân ưu thành kính nào dành cho thân nhân gia quyến, đâu có sự kính trọng nào dành cho tang lễ của người đã khuất. Thay vào đó là những tiếng cười, những khuôn mặt hăm hở, háo hức chụp ảnh tự sướng để có cái mà post lên mạng khoe mẽ với đời và để gì nữa thì có lẽ chỉ có họ và những đồng Dola biết rõ mà thôi. 

Bởi nếu có chút ít những điều ấy, họ đã không bằng mọi cách (kể cả những thủ đoạn, lén lút) để đưa bằng được những tấm băng tang ghi danh hội nhóm của họ đưa lên thắp hương cụ. Mặc dù biết chắc cụ bà cả đời chẳng bao giờ biết đến các loại hội hè này, mặc dù gia đình đã có lời đề nghị không nên đưa những băng tang không thích hợp đó lên, mặc dù ban tổ chức đã yêu cầu gỡ bỏ ngay từ khu vực bên ngoài tang lễ. Nhưng họ đã bằng mọi cách, bất chấp hoàn cảnh tang gia, bất chấp người đã khuất để đạt được mục đích của mình, mục đích mà họ hướng tới là bằng mọi giá phải cho người khác biết rằng có sự hiện diện của họ ở chốn này, biết rằng bọn họ hoạt động tích cực ra sao. 

Đám người này ào đến như bầy quạ hay lũ kền kền dây máu ăn phần, bám lấy cái danh của Anh Ba Sàm - kẻ đang bị giam giữ và lợi dụng cái chết, tang lễ của thân mẫu của người ta nhằm lăng xê bản thân, lăng xê các loại hội hè của họ. Chứng kiến hạnh phúc của lũ kền kền này liệu người thân của người đã khuất liệu sẽ cảm thấy ra sao???

Nghĩa tử của những kẻ vỗ ngực tự xưng hoạt động vì dân chủ nhân quyền là đây!!!

Phong Linh

TỘI HAI BÁC TRÍ!

Nghe nói đúng giờ hoàng đạo khi mà các lãnh đạo Châu Âu tuần hành ở Paris để bày tỏ tình đoàn kết với người dân Pháp sau các vụ tấn công vào tòa soạn báo Charlie Hebdo, thì ở Hà Nội có GS Huệ Chi và TS Quang A không ngai đường xa, gió rét đến trước ĐSQ Pháp mang theo khẩu hiệu ủng hộ "Tôi là Charlie" và "Tôi là Ba Sàm", "Tôi là Bọ Lập". Nhưng vì chỉ có hai cụ, nên rút cục mỗi cụ Huệ Chi làm người mẫu, còn cụ Quang A phải đóng vai chụp hình!


Ngay tối hôm đó, cụ Huệ Chi trả lời phỏng vấn BBC thể hiện thái độ mạnh mẽ “Chúng tôi quyết liệt phản đối kẻ nào muốn chống lại nền báo chí tự do bằng bất kỳ hành vi đê mạt nào và ở bất kỳ địa điểm nào trên thế giới và giành tiếng nói tự do cho thế giới văn minh.”



Chiều chủ nhật ngày hôm đó, cụ Quang A cũng "không ngại" đường xa, gió lạnh ra tận sân bóng No-U để cùng giương các khẩu hiệu trên với các cầu thủ.

Cũng nghe nói, hai bác trí thức già quyết định chơi trò "tự sướng" với nhau đến ĐSQ Pháp sau khi vận động các hội trên xóm dưới chẳng ai chịu hưởng ứng. Cùng với giá rét thấu xương của đất trời miền Bắc, các biểu tình viên có vẻ như đã nguội lạnh nhiệt huyết và rơi vào trạng thái ngủ đông, bất chấp hai cụ trí từng đi đầu trong các cuộc biểu tình mùa hè rực lửa cùng họ hạ mình khẩn khoản.

Kỳ lạ, cả Diễn đàn XHDS, Bauxite toàn nhân sỹ trí thức mà chẳng ai ủng hộ các đầu tàu Quang A, Huệ Chi, đành phải viện đội mình mẫu chuyên nghiệp No-U xử lý mọi thông điệp trên sân bóng.

Dù sao mình cũng nể hai cụ cao niên đều trên dưới cái tuổi "thất thập " mà vẫn máu lửa tràn trề, nhưng lại thấy thở phào nhẹ nhõm khi chưa có tín đồ nào của IS hoặc Al-Queda hiện diện đến xứ sở này, nếu không chắc hai cụ phải thuê vệ sĩ riêng hoặc các chiến sỹ quân khu Bờ Hồ lại phải ngày đêm cắt cử người bảo vệ các cụ.

Lan Hương

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

MARK ZUCKERBERG VẪN KHÔNG NHẬN THẤY ĐƯỢC BÀI HỌC TỪ SỰ TỰ DO BÁO CHÍ

Ngày 7/1/2015 thì cả nước Pháp đã bị rúng động bởi xả súng kinh hoàng làm 11 người thiệt mạng và ít nhất 7 người bị thương. Nguyên nhân được xác định là do tờ báo này đã đăng những bức hình chế nhạo, từ thiên chúa giáo, do thái giáo và hồi giáo.


Nhìn vào bức ảnh thì có thể thấy rằng sự châm biếm, chế nhạo, thóa mạ đến mức nào. Nhân vật được vẽ như bộ phận sinh dục, rồi thì đồng dâm, đó đều là những việc làm không thể chấp nhận được. Những giáo dân họ có đức tin của riêng họ, thế nên điều đó cần phải được tôn trọng, tôn giáo mang ý nghĩa tinh thần thế nên nó không phải để bôi nhọ, phỉ báng. Qua vụ xả súng ở Paris vừa qua thì đó là một bài học rất lớn đối với suy nghĩ về “tự do báo chí”.

Thế nhưng sau khi đọc được stt của Mark Zuckerberg người đứng đầu facebook thì tôi lại thấy rằng, đó là một phát biểu ủng hộ cho những hành động xấu. Mark nên lấy đó làm bài học để xây dựng một facebook tôn trọng những giá trị tín ngưỡng hướng đến hòa bình, giải quyết được các mâu thuẫn chứ không thể đem nó làm công cụ để tiếp tục tạo nên những mâu thuẫn, xung đột. Nhìn lại về hành động của tờ báo này tại sao họ phỉ báng cả tôn giáo, trong khi những bức ảnh của họ chỉ phản ánh một bộ phận của tôn giáo mà thôi, không thể biến faceook trở thành nơi tự do báo chí như tờ báo Charlie Hebdo đã làm, không chừng nếu làm như thế thì chính trụ sở của facebook cũng sẽ trở thành một điểm ngắm tiếp theo ấy chứ. Facebook cũng có cộng đồng tôn giáo trong đó, một người đứng đầu cần phải lắng nghe tiếng nói của họ chứ không thể thấy trái ý là bác bỏ.

Trách nhiệm của người đứng đầu môi trường xã hội ảo lớn nhất này là cần giải quyết hài hòa những tư tưởng chứ không phải ủng hộ cho tư tưởng này bài trừ tư tưởng khác, Mark nên hiểu rằng “Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện cho sự phát triển tự do của tất cả mọi người” đó là nguyên tắc bất di bất dịch để xây dựng một cộng đồng mạng phát triển tốt đẹp, hướng đến sự tự do đúng chuẩn mực.

TƯỞNG

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

SỨC SỐNG TRONG LÒNG DÂN

Ngày anh Nguyễn Bá Thanh về nước, hàng nghìn người dân Đà Nẵng đã ra đón, dù chỉ để mong có thể ít nhiều nhìn thấy anh. Dư luận cả nước cũng từng giờ ngóng chờ và cầu mong A khỏi bệnh để tiếp tục cống hiến.



Nhiều người đã nói "Chúng tôi ra đây để được thể hiện tình cảm với Bá Thanh, mong tiếp thêm sức mạnh cho bác ấy chống chọi với bệnh tật".

Dù có như thế nào, Anh đã luôn sống trong lòng dân, vì Anh cùng các đồng chí đồng sự của mình đã tạo ra cuộc sống mới cho nhân dân, cả đời sống vật chất cũng như những giá trị văn hoá tinh thần.

Chiều tối 8/1, trời mưa lạnh buốt, lang thang vào quán bánh xèo đặc sản quê Anh ở cổng Tỉnh uỷ Thái Nguyên, ngồi mở máy tranh thủ lướt tin tức thì một bác nữ tầm trung niên co ro đến ngồi gần cùng xem, vẻ ngậm ngùi lắm... Hỏi ra mới biết bác ấy là người Đà Nẵng, ra thăm con gái lấy chồng Thái Nguyên, vẫn hàng ngày ngóng tình hình sức khoẻ và lịch trình về nước của người con quê hương.

Nghẹn lời trong nước mắt, bác ấy nói: "dân Đà Nẵng chúng tôi mang ơn Bá Thanh nhiều lắm, nhất là người nghèo...".

Từng đến và ở Đà Nẵng, tôi cũng khá tường tận về những việc làm "không giống ai" của Anh, những việc không hẳn đã được lòng tất cả mọi người, nhưng được đại đa số nhân dân và những đồng chí đồng nghiệp chân chính ủng hộ.

Nhiều lái xe taxi, xe ôm, rất lịch sự với khách nhưng khi được hỏi chuyện đã nói: "lên xe, nếu ai nói xấu Bá Thanh là tôi mời xuống ngay".

Đánh giá, nhận xét của xã hội thì vô cùng. Nhưng khi dân đã thờ ai, tin ai thì không nhầm bao giờ.

Với Nguyễn Bá Thanh, một người dám nghĩ dám làm, làm được và nói được, tâm đắc rất nhiều về những điều Anh nói.

Trong đó có câu "cán bộ chúng ta phải học để biết xấu hổ".

Xấu hổ cho mình, dù không đớn hèn nhưng vẫn còn quá nhạt nhoà. Xấu hổ thay cho nhiều người, vẫn đang đắm chìm trong những tầm thường, ti tiện.

Nhưng tin rằng, vẫn còn nhiều lắm những Nguyễn Bá Thanh, và hơn thế nữa, với sức sống từ nhân dân, trong lòng dân!

Mạnh Hùng

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

CHUYỆN ANH "DÂN CHỦ" VÀ CHỊ "DÂN OAN"

Trong một chiến dịch vận động dân oan khiếu kiện chính quyền "cướp" đất của dân, các nhà "hoạt động dân chủ" đã thành công trong việc rêu rao rằng đất canh tác của bà con chỉ được đền bù "bằng giá mớ rau". Quá bức xúc, "dân oan" kéo lên Hà Nội tụ tập, biểu tình nhiều lần bất chấp chính quyền khẳng định chưa hoàn thành thủ tục đền bù, chưa xác định được giá trị đền bù đất bị giải tỏa...


Trong cuộc đấu tranh đó, phát sinh mối tình lãng mạn giữa một anh "dân chủ" chừng ngoại lục tuần dù vẫn có vợ con đàng hoàng và một chị "dân oan" ngoài ngũ tuần goá bụa. Anh Dân chủ thường xuyên động viên, tặng quà gia đình chị Dân oan, ngược lại mỗi khi anh Dân chủ về làng sát cánh cùng bà con để đấu trang đều được chị Dân oan làm cơm khoản đãi, thi thoảng ngủ lại cho đỡ phải về khuya vất vả...

Thế rồi ngày Nhà nước công bố giá trị đền bù cho mỗi hộ gia đình cũng đến. Thằng con trai lớn của chị Dân oan ra xã nhận quyết định mới té ngửa vì số tiền được đền bù là hơn 1 tỷ đồng, khác xa so với những gì các nhà hoạt động dân chủ rêu rao. Lo lắng cho sức khoẻ của mẹ có tiền sử bệnh tim, nếu nghe tin được đền bù nhiều thế có thể ngồi máu mà chết nên cậu này điện thoại nhờ anh Dân chủ đến để báo tin cho chị Dân oan một cách khéo léo. Anh Dân oan liền đồng ý, đến nhà tỉ tê tâm sự với chị Dân oan:

- Em này, nếu nhà em được đền bù 10 triệu thì em làm gì?

- Không được, ít thế thì em sẽ ko lấy, em kiện đến cùng...

- Thế nếu được đền bù 100 triệu thì em làm gì?

- 100 triệu vẫn ít em phải đòi thêm...

- Nếu được 200 triệu thì em làm gì?

- Ừ, 200 triệu nghe còn được, em sẽ xây sửa lại cái nhà này, mua cho thằng lớn cái xe máy mới, mua sắm đồ đạc...

- Nếu được 500 triệu thì em làm gì?

- 500 triệu cơ á? Được nhiều thế thì tốt quá, xây sửa nhà cửa, mua sắm xong còn dư đôi trăm thì em gửi tiết kiệm dưỡng già...

- Thế nếu được 1 tỷ thì em làm gì?

Chị Dân oan đã quá sốt ruột vì anh Dân chủ cứ nói chuyện vòng vo mà không chịu "tâm sự" như mọi hôm. Chị nhoẻn cười quàng tay ôm cổ anh Dân chủ thì thào:

- Thì em chia cho anh 1/2, anh yêu ạ!

Ặc...ặc... Anh Dân chủ lăn đùng ra chết vì...vỡ tim.

Xứ Huế

NHỮNG KẺ TRỜ CỜ

Tôi không phải là 1 Đảng viên nhưng tôi hiểu rằng những người thực sự muốn vào Đảng vì lý tưởng thì họ phải hiểu rằng vào Đảng tức là dấn thân vào 1 con đường cách mạng, con đường của sự đấu tranh với những sự trì trệ của xã hội và của chính tổ chức mà mình đang đứng trong hàng ngũ.



Khi một người Đảng viên không đủ khả năng và dũng cảm làm điều đó một cách công khai thì họ ít nhất cũng phải có đủ tự trọng để lẳng lặng mà thực hiện tốt công việc được giao của mình.



Còn như bức xúc vì Đảng cộng sản Việt Nam "không chịu làm theo ý mình", chê bai "Đảng biến chất" để làm màu trên mặt báo, trên các diễn đàn công cộng thì bản thân những Đảng viên đó chẳng hề xứng đáng với 2 chữ Đảng viên cho dù họ có đứng trong đội ngũ này bao lâu đi nữa. Việc trong đội ngũ Đảng cộng sản Việt Nam có "một bộ phận không nhỏ" biến chất thì chẳng phải cũng là trách nhiệm của các Đảng viên cho rằng mình là "trong sạch" hay sao? Các vị có tự kiểm điểm xem mình đã làm gì để đấu tranh, xây dựng chi bộ mình được "trong sạch" như mình? Hay các vị xem tổ chức Đảng như 1 mâm cỗ, mạnh ai nấy gắp, mình "trong sạch" thì mình gắp vừa đủ ăn, đủ uống chứ không tham lam như mấy gã kia?


Việc Đảng biến chất thế nào thì các vị cần phải giải quyết trong các cuộc họp chi bộ, kiểm điểm bản thân và các đồng chí xem ai có khuyết điểm thế nào, xử lý ra sao, xây dựng lại thế nào,... chứ không phải khi xế chiều, ra khỏi bộ máy nhà nước rồi, lại lu loa lên như những kẻ ăn cháo đá bát. Nếu là 1 Đảng viên chân chính thì khi rời khỏi cái ghế danh lợi mà quý vị đã cố bám víu lại chính là cơ hội cho quý vị đóng góp xây dựng cho Đảng tại địa phương mình bằng uy tín, kinh nghiệm và lá phiếu trong chi bộ của mình.

Còn những hành động như kiểu ông Tống Văn Công và 61 vị “nhân sĩ trí thức” thoái hóa, biến chất thì xin lỗi, bất cứ kẻ lưu manh vô học nào cũng có thể làm được.

Phong Linh

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

VÔ DUYÊN! VÔ LIÊM SỈ!

(Chửi lũ Giặc cỏ)

“Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam”! Vô duyên! Ai cần chúng bay thích! Chúng bay là lũ giặc cỏ phá hoại bình yên của đất nước, cho nên chúng bay là kẻ thù của đất nước, của nhân dân.! Giặc cỏ chúng bay không thích thì có khác gì giặc xâm lăng, giặc bán nước không thích.! Chỉ có đánh giập đầu các loại giặc, giữ gìn đất nước chứ ai cần lũ giặc chúng bay thích hay không thích!

VÔ DUYÊN

Lũ giặc xâm lăng thì đã bị tống cổ khỏi đất nước, còn lũ giặc cỏ chúng bay?

Theo lẽ đời thường, chúng bay không thích thì hãy cắn răng, nín thở lấy hết liêm sỉ mà trả lại tất cả những gì liên quan đến Đảng Cộng sản, Chính quyền Cộng sản đi. Chúng bay có liêm sỉ không?

Chúng bay hãy trả lại Độc lập, Hòa bình, Thống nhất cho Đảng, Chính quyền Cộng sản Việt Nam đi! Chúng bay gọi lính Pháp, lính Mỹ, Polpot, bành trướng Bắc Kinh và bom đạn trở lại bắn giết, tàn phá đất nước này đi! Nhân dân Việt Nam sẽ cắt cổ chúng bay, đập dập đầu chúng bay!

Đường nào cũ, cầu nào cũ chúng bay hãy đi, chớ đi đường lớn, cầu mới. Đường lớn, cầu mới là Đảng, Chính quyền CSVN xây đấy. Đừng dùng điện, nước Chính quyền Cộng sản và Nhân dân Việt Nam làm ra đấy.

Chúng bay đóng thuế được bao nhiêu, để Chính quyền Cộng sản trả lại hết cho chúng bay cút xéo khỏi đất nước Cộng sản này!
Không dám hả? Nhục nhã thế? Hãy cút xéo khỏi đất nước này cho đến khi nào hết Cộng sản, nhá!

Ra nước ngoài như Cù Béo, Đéo cày mà ở, ăn bám vào cái đất nước Cộng sản mà chúng bay không thích, thì không biết nhục hả? 
Nhục! Nhục! Nhục!
Cút xéo ! Cút!

Hoàng Trường

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

ĐỪNG VƠ VÀO MÌNH

Có một câu chuyện như thế này: Ông bố dắt thằng con đi làm khai sinh, chả hiểu thế nào trong sổ hộ tịch ghi thằng nhỏ đã chết ngoài mặt trận lúc bố nó còn chưa ra đời nên không thể làm khai sinh được. 


Cậu nhóc lớn lên bị bắt lính, ông bố van xin "cháu nó chết cách đây 60 năm rồi ạ". Lão sĩ quan gào to "ông muốn con trốn lính hả, muốn ở tù không". 

Hết quân dịch chàng ta không xin được giấy ra quân vì "mày chết hồi thế chiến rồi đòi giải ngũ sao được". Chàng đành nhận cái giấy chứng nhận "có phục vụ trong quân đội". 

Cha chết, chàng ta xin thừa kế ngôi nhà, chính quyền trả lời "anh chết tự đời nào rồi mà con đòi thừa kế hả?" 

Chán đời, chàng ta đi trộm cắp bị cảnh sát bắt vào tù. Chàng ta nói "ngài cảnh sát ơi tôi đã chết lâu lắm rồi còn ở tù thế nào được, ngài lật sổ hộ tịch mà xem". Ông cảnh sát gào to " A ha, mày muốn trốn tù hả, đã thế cho mày ở rục xương ..". 

Thế, cần bắt lính hay bỏ tù thì người ta bảo anh còn sống, khi cần làm giấy khai sinh, giấy xuất ngũ hay thừa kế thì người ta bảo anh đã chết. 

(Lược trích từ truyện ngắn của Azit Nê -xin) 

Cách hành xử của chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ thật buồn cười, nhưng đó là truyện, thực hư thì ai mà biết. Chuyện thiệt ở Mỹ thì hay hơn nhiều và năm nào cũng diễn. Đó là mấy anh "người Việt quốc gia". 

Chuyện như này:

Khi "chống cộng" thì kêu gào "Đừng gởi tiền về Việt Nam vỗ béo cộng sản". Cuối năm khi có tổng kết về kiều hối thì nhơn nhơn cái mặt "không có kiều hối của bọn anh thì kinh tế cộng sản sập ngay" cứ như họ là người hùng, là đấng cứu thế của Việt Nam. 


Vậy là sao? Sao có lúc kêu gào đừng gởi tiền về "cho cộng sản chết vì nghèo", lúc lại kể công "đã gởi chục tỷ obama". Rốt cục "người Việt quốc gia" đang hành xử kiểu gì vậy?

Mời bà con đọc đôi lời của bạn Khai Phùng thương gởi "người Việt quốc gia" 

Gần 40 năm qua, giới chống cộng lưu vong vẫn luôn chung một luận điệu khi họ hàng năm kêu gọi:

- Không gửi tiền về Việt Nam!

- Không mua hàng từ Việt Nam!

- Không đầu tư về Việt Nam!

- Không đi du lịch về Việt Nam


Nhưng gần như đã trở thành thông lệ, cứ tới dịp cuối năm, khi người ta nhắc tới khoản tiền kiều hối hay những khoản tiền lớn mà người Việt hải ngoại mang về nước khi hồi hương, để tiêu khi về phép thì họ lại nhận trong đó có phần của họ!???

Thật là vô duyên và kịch cỡm!

Đã tẩy chay mà lại không phải tẩy chay trừ khi họ chỉ là một nhúm người chẳng là gì trong cái cộng đồng 3,5 triệu này. Và thật vậy, trong 1,5 triệu người Việt ở Mỹ hay 3,5 triệu người Việt ở nước ngoài, có bao nhiêu người đi theo họ? 100 ngàn hay 500 ngàn thì vẫn chỉ là thiểu số với nước Việt Nam và với cả những người Việt đang sinh sống ở nước ngoài. Những người đi hợp tác lao động thời nay ở nam Triều Tiên, các nước Ả rập,... chắc chắn không phải người của họ. Những người hiện đang sinh sống và làm việc ở châu Âu chẳng bao giờ họ thuyết phục được bất cứ điều gì. Trong số những người ở Mỹ, những người làm theo họ cũng chỉ là một thiểu số vô cùng nhỏ nhoi.

Chúng tôi hoàn toàn khác họ

Nhớ lại những lần đầu tiên khi thấy những món hàng hóa từ Việt Nam sang bày bán, chúng tôi vui mừng không thể nào tả được. Cả một thời gian dài, bất kể ai trong số người Việt ở đây khi đi cửa hàng châu Á đều hỏi mua hàng từ Việt Nam. Bao nhiêu năm trời chỉ quen ăn bún Tàu, phở Thái, gạo Thái uống chè Tàu thành ra nhiều khi cứ thấy hàng có chữ "Made in Vietnam" là chúng tôi mua về. Bây giờ đã khác, hàng Việt Nam bày bán khắp nơi và chẳng ai cần phải hỏi bởi vì nó như một điều tự nhiên: Bún, phở khô, mì ăn liền chắc chắn phải là VIFON, chè phải là Tân Cương, cà phê Trung Nguyên..... Một phần coi đó là hương vị quê nhà, một phần nữa hợp với khẩu vị của người Việt hơn. 

Chúng tôi không đao to búa lớn, không cần phải hô khẩu hiệu, không cần phải vỗ ngực là Việt kiều yêu nước cũng không ai cần phải kêu gọi và dù ông chủ cà phê Trung Nguyên trong mỗi hộp Cà phê đều để một bức thư nhưng bản thân tôi chưa bao giờ đọc qua và cũng chẳng quan tâm tới nó. Bởi vì chúng tôi là người Việt Nam và trong số 12 tỷ kia chắc chắn có một phần đóng góp của gia đình tôi.

Bảo Bình

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

"TAI NẠN KHỦNG KHIẾP"

Một bà sống bằng nghề "dân oan", nghe lời kêu gọi của "Hội anh em dân chủ" tuyệt thực để phản đối chính quyền. Do chưa có kinh nghiệm và khá tin lời của Hội nên bà này nhịn đói thật. Khốn nỗi, nhịn được sang đến ngày thứ 2 thì không thể chịu đựng được nên lén ăn vụng mà chết nghẹn...





Đám tang được tổ chức với khá đông bà con "dân oan" tham dự, khi xe đòn đi đến đầu làng, rẽ sang đường ruộng để ra nghĩa trang thì vấp phải một rãnh nước, quan tài lật nghiêng, miếng ăn vụng trong cổ họng văng ra, bà này sống lại. Tất cả hội "dân oan" xúm lại, công kênh bà này lên và tôn vinh là "thánh nữ". Từ ngày "tái sinh", uy tín của "thánh nữ" lên cao, tiền nhận từ "bển" cũng nhiều hơn, "thánh nữ" coi thường chồng con ra mặt, tình cảm vợ chồng cũng chẳng còn. "Thánh nữ" giờ đã rất sành sỏi và hiểu đời trong mọi phong trào "dân oan", "nhân quyền" nên ko bị lừa nữa, ngược lại, chuyên đưa ra các sáng kiến để bà con noi theo...

Thế rồi đến hôm kỷ niệm 3 năm ngày chết hụt, để nâng cao "uy tín", "thánh nữ" tuyên bố "bề trên" nhập vào mình rồi mặc bộ quần áo hầu đồng nhẩy lên điện thờ tự lập tại gia "giáng chỉ" cho "bà con dân oan", không ngờ đang cao hứng truyền "thánh chỉ" thì trượt chân ngã gẫy cổ - lại chết...

Đám ma lại được tổ chức với rất đông "bà con dân oan" đưa ma, khi xe đòn đi đến đầu làng, ông chồng hớt hải chạy lên nói với phu xe:

Từ từ, các chú cẩn thận giúp anh chỗ này, 3 năm trước đã từng có 1 tai nạn khủng khiếp xảy ra ở đây...!!!

Xứ Huế

 
Chia sẻ