Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

HOÀI NIỆM VỀ TẾT XƯA VÀ TẾT NAY

Mỗi dịp Tết đến, xuân về người ta thường hoài niệm về Tết của những “ngày xưa” thơ ấu. Vật đổi, sao dời, mỗi thời, mỗi khác! Vẫn biết thế nhưng những ký ức về Tết “xưa” luôn chất chứa nhiều cảm xúc. 


Ngày trước, miếng cơm, manh áo vẫn là gánh nặng, là nỗi ám ảnh choán kín tâm hồn của nhiều gia đình Việt. “Ăn Tết” được hiểu theo đúng nghĩa đen của nó vì chỉ đến ngày Tết các gia đình mới có thể mạnh dạn vung tay để có những bữa ăn ngon và mặc đẹp sau một năm làm việc cơ cực.

Quê Lúa, ăn Tết gói gọn trong những sản phẩm “tự cung, tự cấp”. Nhà nào cũng trồng lúa, chăn nuôi gà lợn, thả cả. Chuẩn bị cho cái Tết, 4 – 5 nhà trong xóm thường rủ nhau thịt một con lợn chừng 65 kg. Sau đó tùy khẩu phần ăn trong gia đình mà mỗi nhà “đụng” nhiều hay ít. Tùy từng năm được hay mất mùa mà thịt con lợn to hay bé. Trong năm gia đình nào có nhiều niềm vui, làm ăn thắng lợi thì ăn Tết sẽ to hơn và phần “đụng” sẽ lớn hơn. Sau đó có nhà sẽ trả bằng tiền hoặc bằng lúa tùy thỏa thuận với gia đình thịt lợn.

Đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy thú vị vì việc thanh toán bằng hình thức trao đổi ngang giá từ hàng nghìn năm trước nhưng vẫn được duy trì ở làng quê mình cách đây hơn 1 thập kỷ.

Tết thường chính thức bắt đầu từ ngày 27 đến 28 tháng 12 âm lịch khi các nhà hò nhau đi thịt lợn, hái lá dong, xay gạo nếp gói bánh chưng…Thời đó pháo chưa bị cấm nên nhiều gia đình tự gói pháo nổ. Thỉnh thoảng đây đó lại vang lên tiếng pháo như tiếng chuông đồng hồ đếm ngược nhắc nhở mọi người thời khắc giao thừa đang đến gần. Càng gần ngày Tết, lượng pháo nổ càng dồn dập hơn, làm nhịp tim đập rộn ràng hơn.

Niềm vui của trẻ con ngày ấy cũng thật giản đơn. Có khi là đi chợ quê làm nhiệm vụ trông xe và được mẹ “trả công” bằng những chiếc bánh rán bọc đường. Cũng có khi là được tham gia vào việc gói bánh chưng, bóc hành, đuổi mèo, giã giò, hái rau thơm…

Nói tóm lại là những việc rất lặt vặt nhưng “ì òm” tạo nên một không khí Tết rất đặc trưng. Khi gói gần hết bánh lớn còn thừa ít gạo sẽ gói thành bánh nhỏ không cần khuôn. Mình rất háo hức với những chiếc bánh này vì nó thường chín trước khi luộc xong cả nồi bánh lớn và đương nhiên là tôi được ăn trước ngay cả khi chưa thắp hương các cụ!

Ngày đó bánh kẹo cũng khá hiếm chưa có thương hiệu như Kinh Đô, Bibica, Hữu Nghị… nên ở quê các bà mẹ thường tự làm kẹo gừng, kẹo lạc bằng đường phên. Những chiếc kẹo cay nồng vẫn còn nguyên mùi đường là thứ gia vị tuổi thơ không bao giờ quên đối với một thân hình còm nhom (cho đến tận bây giờ) như mình!

Tivi, xe máy thời đó là một thứ rất xa xỉ mà gia đình nào có sẽ được xếp vào một đẳng cấp riêng. Số đó đếm trên đầu ngón tay, cả xã chỉ có một đến hai gia đình. Nhà nào có casset, ngày Tết bật lên những bản nhạc Chế Linh, Trường Vũ cũng là cả một sự sang trọng đáng mơ ước.

Xa quê ngót 15 năm, năm nào mình cũng về quê ăn Tết. Tết quê bây giờ đã khác xưa nhiều lắm. Xe máy nhiều hơn khiến ngày Tết như ngắn lại. Qua ngày mùng 1 đã cảm giác hết Tết vì chỉ trong vòng 1 ngày mọi người đã có thể đi chúc tết hết lượt.

Cuộc sống hiện đại tạo ra nhiều giá trị mới, mang đến nhiều niềm vui mới nên ngày Tết phai phôi đi ít nhiều ý nghĩa. Đó là thành quả phải mất nhiều năm mới có được.

Nhưng Tết “xưa” vẫn còn nguyên giá trị in đậm trong tâm trí mỗi người bởi nỗi ám ảnh về miếng cơm, manh áo.

Viết tới đây chợt nhớ đến bài thơ Ông Đồ đầy hoài niệm của nhà thơ Vũ Đình Liên. Ngày đó nhà thơ Liên thấy nhớ thầy đồ với áo the, khăn xếp, viết câu đối. Có lẽ cho dù ở thời nào, tết luôn mang lại hoài niệm với bất cứ ai.

15 năm nữa thế hệ sau sẽ lại hoài niệm về Tết bây giờ với những cảm xúc rất riêng. Có thể lúc đó mình sẽ về quê bằng tàu điện ngầm, đường săt trên cao.

Sự tiếp nối ấy là sợi dây kết nối các thế hệ mà mỗi mùa xuân như một nấc thang hướng đến cuộc sống tốt đẹp hơn ./.

Phong Linh

14 Nhận Xét :

  1. NẾU ÁP DỤNG LUẬT AI SẼ BỊ TỬ HÌNH Ở VIỆT NAM

    Nếu luật được áp dụng cho giai cấp cộng sản thì gần như tất cả giàn lãnh đạo cộng sản, từ trung ương đến địa phương, ai cũng đều bị án tử hình...

    *
    Bộ Luật Hình Sự Việt Nam nơi Chương XXI có quy định Các Tội Phạm Về Tham Nhũng. Theo đó, các điều sau đây nếu vi phạm sẽ bị án tử hình.

    - Điều 278 (4) Tội Tham Ô Tài Sản:
    (a) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ $500,000,000 đồng trở lên ($23,441 đôla)

    - Điều 279 (4) Tội Nhận Hối Lộ:
    (a) Của hối lộ có giá trị từ $300,000,000 đồng trở lên ($14,065 đôla)

    - Điều 289 (4) Tội Đưa Hối Lộ:
    (a) Của hối lộ có giá trị từ $300,000,000 đồng trở lên ($14,065 đôla)

    Luật này chỉ được áp dụng cho những ai không phải là đảng viên của Đảng CSVN, hoặc những ai đã bị khai trừ ra khỏi Đảng.

    Nếu luật được áp dụng cho giai cấp cộng sản thì gần như tất cả giàn lãnh đạo cộng sản, từ trung ương đến địa phương, ai cũng đều bị án tử hình.

    Cho nên Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng mới nói "đánh con chuột đừng để vỡ bình", tức đánh chuột có chọn lọc, người đánh chuột (Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương) nên chọn chuột của đối thủ mà đánh và chọn con chuột nào què quặt để đối thủ không quậy cho bể đảng.

    Vì tất cả đều có thể bị án tử hình, cho nên ở Trung Quốc cũng như Việt Nam, giàn lãnh đạo ai cũng lo sợ, không biết đồng chí cán bộ chừng nào cho mình bị lộ, cũng không biết cách đánh có chọn lọc này dựa vào tiêu chuẩn nào, cho nên sự bảo vệ duy nhất là phải làm sao cho kẻ đánh chuột sợ chuột nên không dám đánh, ai dám đánh thì mình phải đánh cho gục trước.

    Đó là lý do mà GS Carl Thayer hôm đám tang ông Thanh 13/2/2015 đã nhận xét "ông Nguyễn Bá Thanh được đưa vào ngã ba đường" và "bất kỳ ai ngồi vào vị trí đó (Trưởng ban Nội chính Trung ương) sẽ bị 'bẻ nanh' hay kể như bị vô hiệu hóa". Qua câu nói này, ta thấy trong thâm tâm của ông Thayer không tin là ông Thanh chết do bệnh tự nhiên.

    Trong khi ở Trung Quốc, ông Vương Kỳ Sơn, có vai trò chống tham nhũng y như ông Thanh, nhưng ông ta có rất nhiều lợi thế hơn so với ông Thanh. Lợi thế lớn nhất của ông VKSơn là được ông Tập Cận Bình bảo vệ bằng mọi giá, nói chém "cả hổ lẫn ruồi" chứ không "đánh con chuột đừng để vỡ bình" như ông NPTrọng, câu nói làm yếu ông Thanh và làm mạnh chuột. Lợi thế thứ hai là ông VKSơn là một trong 7 người của Thường Trực Bộ Chính Trị, có quyền lực trên đỉnh cao, điều mà ông Thanh không có. Lợi thế thứ ba là ông VKSơn không có gia đình để chuột có thể cắn trả thù, muốn cắn phải cắn chính ông, cho nên ông gần như có một cơ thể bất diệt.

    Vì chế độ cộng sản xây dựng ra giai cấp thống trị đứng trên luật mà nếu áp dụng luật thì hầu như ai cũng bị án tử hình, cho nên việc ông VKSơn chém "hổ lẫn ruồi" cũng là có chọn lọc, ưu tiên cho đối thủ và ưu tiên cho chuột yếu chuột què. Nhưng vì không có tiêu chuẩn cho việc chọn lọc nên ai cũng lo mất ngủ, hậu quả là trong đường dài có thể chính ông VKSơn cũng sẽ bị cả bầy chuột vật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông Thanh có cá tính mạnh, quyết đoán và không muốn nghe theo lời khuyên của người chống lưng mình "đánh con chuột đừng để vỡ bình", trong khi chính người chống lưng cũng yếu không có nhiều quyền lực như ông Tập Cận Bình.

      Khi ông Phạm Quý Ngọ đã bị chết theo quy trình để bảo vệ cho bình (Đảng) không vỡ và Viện Kiểm Sát Trung Ương đã tuyên bố đóng hồ sơ thì đáng lẽ ra ông Thanh nên dừng, nhưng sau đó ông Thanh đã tuyên bố là muốn tiếp tục và mở rộng cuộc điều tra qua lời khai của ông Dương Chí Dũng.

      Với hành động này và các tuyên bố "hốt liền", "hốt hết", "không nói nhiều" trước đây khi nhận nhiệm vụ thì ông Thanh đã làm cho cả giai cấp thống trị phải âu lo và muốn áp dụng luật chơi của game độc tài là "giết hay bị giết".

      Trong Hội Nghị Trung Ương 10 hôm 5-12/1/2015 Bộ Chính Trị đề nghị kỷ luật một cán bộ cao cấp và Ban Chấp Hành TƯ đồng ý, nhưng không cho biết là ai và phạm lỗi gì, làm cho những người theo dõi chính trị VN nghi ngờ là nó có liên quan đến vấn đề tham nhũng và chống tham nhũng.

      Các phe phái trong Đảng đang tranh chấp quyền lực dữ dội trước thềm Đại Hội 12, nhưng khi đi đến mức có thể bể đảng thì họ ngưng lại để thỏa hiệp, và khi đã thỏa hiệp rồi thì họ cùng nhau làm thành giàn đại hòa tấu để định hướng dư luận, cho dù có trơ trẽn đến đâu.

      Giàn nhạc này biểu diễn khá hề trong cái chết của ông Thanh, nào là "tao khỏe mà, có chi mô", "ăn hết tô cháo", "ký giấy tờ công văn Nội Chính", "đi lại được trong phòng", trước khi chết ông Thanh nói với bác sĩ đại diện đảng là "để cho gia đình chịu mọi chi phí trị bệnh của ông". Có ai khi lâm chung nói lời cuối cùng như vậy không? hay đó là cách Đảng muốn định hướng dư luận rằng ông Thanh tuy chống tham nhũng nhưng chẳng trong sạch gì, mà cũng là đại tham nhũng.

      Các lãnh tụ đến thăm như các ông Tô Huy Rứa, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Thị Kim Tiến... nhưng tuyệt đối không có một âm thanh hay hình ảnh gì của ông Thanh cả, trong khi ông Võ Nguyên Giáp đã ngất ngư còn được mặc quân phục để chụp hình.

      Tại sao?

      - Tại vì ông Thanh không chết do bệnh tự nhiên, và khác với ông Phạm Quý Ngọ bị dính bên phía tham nhũng, ông Thanh là người đang cầm thượng phương bảo kiếm để chống tham nhũng. Nếu sự thật được phơi bày thì rõ ràng là tham nhũng đã thắng, và lòng dân sẽ muốn nổi loạn.

      Vì muốn bảo vệ Đảng, bảo vệ bình, nên tất cả các phe tạm thời đình chiến để hòa nhạc tế thần hy sinh ông Thanh. Có thể nói người có lỗi lớn nhất trong cái chết của ông Thanh là ông TBT Nguyễn Phú Trọng.

      Và những người có lỗi trong việc bao che cái sai quấy này để bảo vệ chế độ là những người không chịu nhân cơ hội này để phơi bày ra sự thật hầu thay đổi chế độ để đi về hướng trong sáng cho Việt Nam hơn.

      21/2/2015

      Lê Minh Nguyên
      danlambaovn.blogspot.com

      Xóa
  2. Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịch nói dối: "KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO", giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: "ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần'' nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    Tổng Lú con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    Lú bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ''Đồ Ngu!

    Đẻ Lú không dạy, bán nhà tổ tiên."

    Bác nằm ngủ, giấc có yên?

    Đảng Cụ Hồ KHÔNG THÍCH Đảng Tổng Lú khúm núm cúi đầu làm mọi cho Tàu Khựa. (Người Đất Cát)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vua Hùng mắng Bác: ''Đồ Ngu!
      Đẻ Lú không dạy, bán nhà tổ tiên."

      Thằng điên Người Đất Cát này thơ thẩn xỏ xiên ai thế nhỉ?

      Xóa
  3. Tết xưa Tết nay, đã có nhiều thay đổi về cả hình thức lẫn nội dung bên trong nó, nhưng Tết vẫn giữ nguyên cho mình cái bản chất vốn có của nó, là khoảng thời gian mà mọi người tề tựu bên gia đình, cùng chào đón năm mới, chúc nhau một năm mới tốt lành.

    Trả lờiXóa
  4. ngày njay, tết có vẻ đã nhạt nhòa hơn xưa rất nhiều. có lẽ do cuộc sống quá bộn bề hay chăng?
    người ta không còn dành thời gian ngồi gói bánh chưng, quây quần như ngày xưa nữa...
    không khí tết cũng nhanh hết hơn...

    Trả lờiXóa
  5. người ta bây giờ chỉ chăm chút vào chuyện cơm, áo , gạo, tiền mà quên đi những nét đẹp văn hóa truyền thống và ý nghĩa tâm linh của ngày tết cổ truyền.
    tết đối với người ta bây giờ, là dịp được nghỉ ngơi và đi du lịch, chùa chiền...

    Trả lờiXóa
  6. người ta bây giờ chỉ xem tết là dịp để nghỉ ngơi sau những ngày làm việc vất vả, thậm chí có nhiều người còn xem đây là dịp để kiếm tiền..
    ngày xưa tết kéo dài hàng tuần, ngày nay hết mồng 1 là đã hết tết..

    Trả lờiXóa
  7. tết ngày càng nhạt,ngày càng theo kiểu đại khái cho xong chứ không còn không khí như ngày xưa nữa...
    thực sự càng ngày tết càng buồn, và con người ta cũng chẳn còn mặn mà với một cái tết đoàn viên, đầm ấm như ngày trước...

    Trả lờiXóa
  8. tết nhất gì mà mới mồng 1 đã chả còn thấy tết ở đâu..đúng là buồn tẻ không chịu nổi!
    thôi, thì biết làm sao được, khi mà tết thì năm nào chả như năm nào, càng ngày càng nhàm chán là đúng rồi

    Trả lờiXóa
  9. Nhớ lắm cái tết cổ truyền xưa, háo hức bên nồi bánh chưng nóng chờ ra lò. Háo hức mong chờ bộ quần áo tết để vui xuân. Háo hức chờ những đồng tiền mừng tuổi từ ông bà, cha mẹ, cô dì chú bác. Có lẽ xã hội phát triển với nền kinh tế thị trường đang làm cái tết nhạt đi chăng ?

    Trả lờiXóa
  10. Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịch nói dối: "KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO", giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: "ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần'' nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    Tổng LÚ con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ''Đồ Ngu!

    Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên."

    Bác nằm ngủ, giấc có yên?

    Đảng Cụ Hồ KHÔNG THÍCH Đảng Tổng LÚ khúm núm cúi đầu làm mọi cho Tàu Khựa là phản bội dân tộc. (Người Đất Cát)

    Trả lờiXóa
  11. Càng ngày nhu cầu con người càng nâng cao. Ngày xưa chỉ Tết vui khi được có cái áo mới, được ăn những thứ mình thích. Giờ xã hội phát triển hơn là muốn đi du lịch trong nước, ngoài nước. Hi vọng vẫn giữ được cái hồn tết Việt trong mỗi chúng ta.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ