Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

ĐI LÍNH ....

Nhân chuyện thế sự nóng bỏng, nhiều người mong mỏi viết đơn, hăng hái sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ khi Tổ quốc cần, thậm chí xác định cả hy sinh xương máu và cuộc đời... Nhưng cũng không ít kẻ hoang mang, lo sợ tích trữ vàng bạc, ngân lượng để chuẩn bị cho một cuộc tháo chạy, hay có khi né trốn khỏi nghĩa vụ với Đất nước, dân tộc khi sơn hà xã tắc lâm nguy...





Mình ngồi đọc lại “Hịch tướng sĩ” mà càng thấm vì sao trên nhiều đảo của Trường Sa đều có xây đặt tượng đài Quốc công tiết chế, Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn. Ngót 800 năm trước, năm 1284, đế chế hùng mạnh nhất thế giới khua vó ngựa hòng thôn tính nước Nam, tướng quân Trần Hưng Đạo đã viết bài hịch kêu gọi binh lính bất hủ:

“... Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau. Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

... Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào!

Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ làm nguy; nên lấy điều kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?...”. (Trần Quốc Tuấn).

Nhìn lại thời phong kiến, có lúc có khi việc đăng lính kém cỏi, người thì thuê mướn kẻ nghèo khó đi thay cho mình. Người thì tiếng đi lính nhưng quan bán phòng cho, lấy ít tiền mà cho ở nhà, chỉ khi ứng điểm mới phải ra. Mà đến lúc điểm quân lại buồn nữa, binh lính phân nửa là kẻ bủng beo gầy yếu, gươm giáo thì hoen rỉ, súng bắn chẳng nên, bao điều hủ bại...

Nay nhờ Nhà nước bảo hộ, chỉnh đốn lại ngạch binh, nhờ cách trang bị, luyện tập cũng cường tráng hơn xưa bội phần. Nhưng còn một điều là ta chưa mấy người hiểu được đi lính là một nghĩa vụ rất lớn của con người và là trách nhiệm chung với xã hội. Gọi lính ở làng nào, xã nào, phường nào... người ta đều có ý đùn đẩy, tị nạnh nhau, vẫn tỏ ra sợ hãi phải đi xông pha nơi này nơi khác. Trừ ra mấy người nghèo khó, còn những nhà khấm khá, không mấy khi chịu ra lính. Chính điều ấy làm dân khí nhút nhát, gây ra sự hèn yếu.

Xem như ở nhiều nước phát triển, bất cứ hạng người nào, ai ai cũng phải đăng một khóa lính mà những khi có việc chiến tranh thì nhân dân lại vui lòng mà tranh nhau ra ứng mộ. Thế có phải là người ta trọng nghĩa vụ mà lại càng làm cho nước được cường thịnh, vẻ vang hay không !

Binh lính là người giữ cuộc an bình cho đất nước và cũng là một phần người làm cho danh giá quốc gia với hoàn cầu, thì họ chính là người nên trọng. Trừ nhà nước đã có cách hậu đãi, còn về trong dân, mọi người cũng nên đem lòng hảo tâm, hữu ái mà đối xử với người đi lính để người ta nức lòng mà mong ra. Mà người đi lính cũng nên lấy việc đó làm vẻ vang chứ đừng cho là một việc khổ sở. Như vậy thì lòng người mới phấn chấn, quốc gia mới cường thịnh được.

Hoàng Trường

13 Nhận Xét :

  1. đi lính thời nay đúng là có nhiều câu chuyện làm cho người ta phải suy nghĩ...
    nhiều người muốn cho con vào quân đội để rèn luyện, để nên người, để phục vụ cho đất nước khi cần
    thế nhưng có người lại chạy đủ đường để không bị vào? là làm sao?

    Trả lờiXóa
  2. đúng là có những người là vĩ nhân,c òn có những người chỉ là kẻ tiểu nhân, ngu dân mà thôi!
    Nghĩa vụ quân sự là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi công dân Việt Nam, vậy mà có nhiều kẻ cố tình trốn tránh...thật không chấp nhận được!

    Trả lờiXóa
  3. nhìn hàn quốc mới thấy cái chế tài kinh khủng thế nào.
    bất kì công dân nào của hàn quốc cũng thế, nểu muốn làm gì thì làm, cũng phải qua khóa huấn luyện nghĩa vụ thì mới được người đời tôn trọng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Việt Nam rất hiếu chiến; Trung Quốc rất yêu hòa bình. Nếu VN không biết điều thì TQ sẽ dạy cho một bài học đích đáng, bắt hết dân VN cho đi làm lao công quét rác, thông cống, ở đợ cho đáng đời bọn dân VN ngu si hiếu chiến ngông cuồng.

      Xóa
  4. Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịch nói dối: "KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO", giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: "ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần'' nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    Tổng Lú con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    Lú bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ''Đồ Ngu!

    Đẻ Lú không dạy, bán nhà tổ tiên."

    Bác nằm ngủ, giấc có yên?

    Đảng Cụ Hồ KHÔNG THÍCH Đảng Tổng Lú khúm núm cúi đầu làm mọi cho Tàu Khựa. (Người Đất Cát)

    Trả lờiXóa
  5. đi lính là nghĩa vụ cao cả của mỗi công dân Việt Nam.
    Vậy mà, đáng buồn thay, có nhiều gia đình lại sẵn sàng bỏ tiền, thậm chí rất nhiều tiền ra để cho con thoát việc đi lính...
    vậy là đang trốn tránh trách nhiệm công dân đấy!

    Trả lờiXóa
  6. mình có thằng bạn vừa đi khám nghĩa vụ quân sự về mấy tháng trước. nhà nó đại gia nên ếu muốn đi nghĩa vụ..
    nó kể cái chuyện nó trốn cho khỏi đi nghĩa vụ, nghe mà tê tái lòng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn cậu thế là khôn đấy. đi lính mà phải đánh nhau với bọn tàu thì chỉ có bọn... ngu mới muốn đi lính.

      Xóa
  7. người ta suy nghĩ thấu đáo, người ta thấy trách nhiệm lớn lao của mình thì người ta hoàn thành nghĩa vụ quân sự một cách xuất sắc..
    những kẻ chỉ biết dùng tiền để trốn nghĩa vụ, là những kẻ chả ra gì, vô ý thức

    Trả lờiXóa
  8. Đi lính là nghĩa vụ của người công dân, một nghĩa vụ cao cả biết bao, nhất là trong thời buổi đất nước có nhiều biến động như hiện nay. Hy vọng những người dân chúng ta sẽ nâng cao nhận thức để động viên con em mình ra nhập quân ngũ, đóng góp sức mình bảo vệ quê hương thân yêu.

    Trả lờiXóa
  9. Hiện nay những người dân chúng ta vẫ còn tư tưởng đi lính sẽ khổ, rồi thì lỡ mất 2 năm cuộc đời. Nhưng nếu cứ nghĩ như thế rồi thì tìm mọi cách xin xỏ để không đi lính thì thử hỏi một khi đất nước lâm nguy ai sẽ là người cầm súng ra chiến trường đây. Thực sự đó là những suy nghĩ cổ hủ, cần phải thay đổi.

    Trả lờiXóa
  10. Trong tiềm ẩn mỗi con người Việt Nam đều có sẵn dòng máu anh hùng, yêu nước. Quan trọng là chúng ta cần biết khơi dậy nó, phát huy nó một tích cực hơn.

    Trả lờiXóa
  11. Thời đại nào rồi mà còn có những tư tưởng như thế này. Đất nước chúng ta thời gian gần đây đã phải đối mặt với những hành động có liên quan đến chủ quyền lãnh thổ như vậy mà ai cũng cứ giữ cái tư tưởng này thì đất nước sẽ ra sao, ai sẽ là người đứng lên cầm súng đấu tranh đây.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ