Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

NGUYỄN TRỌNG VĨNH GIÀ THẬT RỒI!

Nhân đọc bài "Ông Mai Hoàng Kiên nói không thật" của lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đăng trên bauxite Việt Nam. Tác giả có đôi lời nhắn gửi cụ

Về điểm thứ nhất khi cụ Nguyễn Trọng Vĩnh cho rằng, năm 1946 là trong sáng hơn, dân chủ hơn và thu hút được nhiều nhân sĩ, nhiều người ngoài đảng hơn.

 Nguyễn Trọng Vĩnh

Đấy là mặt phải, còn mặt trái thì sao? Lúc tổ quốc lâm nguy, có bao nhiêu kẻ trong cái chính phủ ấy, trong cái quốc hội ấy đã đặt quyền lợi cá nhân lên trên quyền lợi dân tộc, chắc hẳn cụ Nguyễn Trọng Vĩnh còn nhớ. Và như thế, 1946 cũng chưa phải là mô hình lý tưởng cho Việt nam.

Xét lại thời kỳ trước 1975, khi ấy hoặc tôi còn quá nhỏ, hoặc xa hơn thì tôi chưa ra đời. Đất nước có gì để mà không trong sạch? Các cụ ăn hầm ở hố, khoai sắn chả có mà ăn. Dân có gì cho thì ăn đó, có muốn không trong sạch cũng chả được. Con người ta khi cùng đói khổ như nhau thì mới thực sự trong sạch, khi đã trở nên có của ăn của để thì cũng không nên quá ngạc nhiên rằng ở đâu đó sẽ có nhiều kẻ giành miếng ăn.

"Mọi quyền công dân ghi trong Hiến pháp đều bị vi phạm, trở thành đủ điều cấm".

Lú lẫn rồi cụ Nguyễn Trọng Vĩnh ơi! Chưa có luật chứ không phải là cấm! Chưa có luật thì dễ bị lợi dụng, bằng chứng là năm 2011 người ta muốn làm loạn thì đúng hơn, nên 3 tháng trời tuần nào cũng kéo nhau đi. Yêu nước chỗ nào chưa biết, nhưng hại thì đã thấy ngay trước mắt. Nhất là khi họ sỉ nhục những người công an, thanh niên đứng canh không cho ai tới gần sứ quán Trung quốc. Cụ làm ngoại giao, chắc hẳn cụ hiểu vì sao phải làm như vậy chứ?

Thời xưa cụ làm việc trong chính quyền cho nên cụ không biết ở ngoài đường dân chúng chửi các cụ trong ấy ra sao cho nên cụ tưởng mỗi bây giờ mới có.

Kính thưa cụ, con là một người sinh sau đẻ muộn và cái thời cụ còn đương chức, đương quyền con còn bé tẹo, con cũng đã từng nghe nhiều rồi, chả phải bây giờ mới có. Chẳng qua cụ với nhiều người không ra ngoài, không từng nghe dân tình bên ngoài nói gì, nên cụ tưởng bây giờ là chuyện lạ. Làm dân thời nào cũng có chuyện để mà nói. Làm lãnh đạo thời nào cũng có chỗ để dân chê, dân chửi. Nếu thời xưa cụ học được theo cụ Hồ, ra ngoài tiếp xúc với dân, có lẽ giờ đây cụ đã quan niệm khác!

Mọi điều cấm mà cụ nêu, con chỉ xin nói về một điều duy nhất, ấy là biểu tình yêu nước chống Trung quốc xâm lược. Cụ là một cán bộ lão thành cách mạng, hoạt động còn lâu hơn cả hai cụ nhà con và thành tích có thể cũng hơn cả hai cụ nhà con cộng lại. Cụ thừa biết yêu nước là thế nào và nên làm gì để tỏ lòng yêu nước.

Con chỉ xin hỏi cụ một câu duy nhất: "Cụ có gì chứng minh rằng, tất cả những người đi biểu tình là vì yêu nước?".

Con dám chắc rằng, cụ sẽ không bao giờ trả lời được!

"Hàng hóa nước ngoài tràn lan" mà cụ cho rằng ấy là tại Nhà nước quản lý thì cụ đã quá già và cụ không hiểu rằng, toàn cầu hóa, ra nhập WTO thì đó là cái giá phải trả! Hay cụ cho rằng, chỉ hàng hóa Việt nam xuất ra nước ngoài bán, còn hàng nước ngoài thì không cho vào Việt nam?

Chúng con sống ở nước ngoài, hồi xưa mỗi khi nhìn thấy một hạt gạo, một gói trà, chúng con mừng vô cùng. Thời xưa khi chưa ra hội nhập, để kiếm một gói phở Việt nam là việc khó hơn lên trời. Ngày nay thì sao? Hàng hóa Việt nam tràn ngập các siêu thị bên này: Giày dép, quần áo, đồ ăn thức uống, thượng vàng hạ cám có đủ cả. Thậm chí con còn mua được cả vài chiếc máy in, máy fax sản xuất tại Việt nam. Cái giá phải trả cho những việc ấy đương nhiên sẽ là chiều ngược lại! Thời cụ với hai cụ nhà con, hàng ngoại giỏi lắm được dăm cái bàn là Liên xô, vài cái quạt tai voi sản xuất ở khối XHCN, chứ làm gì có nhiều hàng ngoại bây giờ. Chính vì thế cụ cũng không nên ngạc nhiên về việc hàng hóa ngoại thâm nhập thị trường Việt nam.

Còn những việc tệ nạn xã hội như trộm cắp, mại dâm, chém giết,.... cụ làm như ở trên trời rơi xuống. Thời xưa muôn vàn chuyện đó ở Việt nam, cụ mải mê làm việc, không chịu ra ngoài tiếp xúc với dân, cho nên cụ không biết đấy thôi.

Thời nay là gì? Chẳng qua cụ đã về hưu, nhiều thời gian hơn và cụ đi ra ngoài cho nên cụ tưởng là nhiều hơn, nhưng không phải. Chẳng qua thời buổi Internet hiện đại, tin nước này, 3 phút sau là bên kia đại dương đã có thể biết. Cho nên cụ cảm tưởng rằng thời nay nó khủng khiếp hơn thời xưa. Con sống ở Đức, con chuyên dịch chuyện "Hiếp, giết, đâm, chém và kể cả cảnh sát đánh người" để cho nhiều công dân Việt nam thấy rằng, tệ nạn xã hội là bệnh của loài người, không hẳn là bệnh của một chế độ.

Mê tín dị đoan tha hồ phát triển, văn hóa xuống cấp? Họ trò đánh thầy cô, vợ giết chồng?.....

Cụ ơi, cụ đã già rồi! Cụ lẩm cẩm rồi!

Những tin tức ấy từ nước Đức, một nền văn minh của nhân loại, con dịch rất nhiều đấy cụ ạ. Mẹ giết con, bố giết con, chồng giết vợ, con giết bố, cháu giết ông, anh em chém giết nhau,..... Vậy không lẽ người ta bảo rằng, xã hội Đức cũng suy đồi hay sao thưa cụ?

 Khai Phùng

32 Nhận Xét :

  1. bậc làm con làm cháu chẳng giám than trách gì cụ cả, chỉ mong cụ hãy vững niềm tin vào Đảng, vào nhà nước như những gì cụ đã làm trước đây là chúng con mừng rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu Đảng để một lão tướng như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, một người mà tôi nghĩ tính VÌ DÂN của cụ cao gấp mấy ngàn lần lần tính VÌ DÂN của đội ngũ DLV, mất lòng tin như Tre Làng nói ở trên, thì hỏng, hỏng mất !!!
      à mà này, tôi rất dị ứng với những người viết sai chính tả (DÁM chứ không phải GIÁM) Chữ Việt mà viết cũng không xong thì còn nói năng gì hở Tre làng ???!!!!
      ÔNG NGOẠI CỦA DLV

      Xóa
    2. Nếu trong bài này, tác giả Khai Phùng nói tệ nạn xã hội là bệnh của loài người, không hẳn là bệnh của một chế độ thì có thể trong một bài viết khác Khai Phùng có thể nói : bóc lột người, tham nhũng, độc tài ... cũng là bệnh của loài ngườii và chế độ ta cũng không tránh khỏi thì ..... CHẾT !!!
      Có bệnh thì phải chữa và tìm cách phòng, chứ cứ đổ cho TBCN có thì VN ta cũng phải có thì ... CHẾT !!!
      Chúng ta từng nói chế độ ta ưu việt hơn chế độ TBCN, mà nay cứ so VN ta với TBCN thì .... NHỤC !!!
      Tôi nói thế có phải không hỡi ông KHAI PHÙNG (hay là KHÙNG PHAI) ????
      ÔNG NGOẠI CỦA DLV

      Xóa
    3. bạn ak đứng có nói nhăng nói cuội nữa, việc người này thay đổi quan điểm lập trường là chuyện bình thường nhé. Bạn không thấy xã hội thay đổi nhiều lắm rồi ak, hội nhập đấy, nếu người nào không đứng vững thì dễ bị cuốn vào đấy ngay thôi,Nguyễn Trọng Vĩnh là một trường hợp

      Xóa
  2. Cụ ăn cái chi mà sống lâu dư vậy ta?
    Hổng phải nhờ ơn đảng, nhà nước đó chứ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đừng nói thế bạn ak, trước đây, ông Nguyễn Trọng Vĩnh đúng là có tư tưởng đúng đắn, và đã có công giúp đất nước, nhưng giờ ông như thế này thì dễ hiểu thôi, do sự tác động của kinh tế, đồng tiền lên ngôi nên ông ta đã bị lệch lạc trong đường hướng

      Xóa
  3. Xã hội VN được như ngày hôm nay công lớn nhất là của già hồ và cái đảng mất dạy của ông ta, thêm nữa là công lao của mấy thằng, mấy con ăn cơm quốc gia, thờ ma cs. Chưa hết đâu, chờ khi VN chính thức thành một tỉnh của Tàu thì còn rất nhiều trò hay để xem, cứ than, cứ khóc đi quý vị ơi!

    Trả lờiXóa
  4. THỜI ĐIỂM ĐỂ NHÌN RÕ ĐẢNG CỘNG SẢN
    05 Tháng 2 2015

    "...Nếu ta đặt câu hỏi : "Nếu không có Đảng Cộng Sản thì ngày nay Việt Nam sẽ ra sao ?" thì chắc chắn câu trả lời sẽ là : "It nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đã là một trong những nước G20, đã không có sáu triệu người thiệt mạng vì nội chiến, đã không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc". Thành tích của Đảng Cộng Sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa..."
    - Nguyễn Gia Kiểng

    Ngày 3/2/2015 này Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa tròn 85 tuổi và đã cầm quyền trong gần 70 năm tại miền Bắc và 40 năm trên cả nước. Dù có lập trường nào đối với Đảng Cộng Sản thì đây cũng vẫn phải là thời điểm để nhìn lại thành tích của nó, vì một lý do giản dị là chúng ta đã là chúng ta hiện nay vì nó. Nó đã là yếu tố chính trong các yếu tố quyết định số phận của đất nước ta trong gần một thế kỷ qua.

    Chiến tranh giành độc lập và thống nhất đất nước hay nội chiến khủng bố ?

    Hãy bắt đầu bằng thành tích quan trọng nhất, cũng là thành tích duy nhất mà Đảng Cộng Sản tự hào : cuộc chiến 1945-1975. Sự kiện cho tới nay các cấp lãnh đạo cộng sản chỉ tự hào về cuộc chiến này tự nó có ý nghĩa. Trước hết nó là sự thú nhận rằng ngoài cuộc chiến này họ không thể khoe khoang một công lao nào khác dù 40 năm, nghĩa là gần hai thế hệ, đã trôi qua từ ngày 30/04/1975. Một chính quyền không làm được gì đáng kể trong suốt một thòi gian dài như vậy là một chính quyền chắc chắn phải bị loại bỏ không thương tiếc dù có quá khứ lẫy lừng thế nào đi nữa ; không một dân tộc nào có thể chấp nhận phí phạm một thời gian dài như thế nếu còn muốn tồn tại trong thế giới thay đổi dồn dập này.

    Nhưng cuộc chiến này là gì ?

    Về bản chất, cả hai giai đoạn mà Đảng Cộng Sản gọi là "chống Pháp" và "chống Mỹ" đều chỉ là những giai đoạn của một cuộc nội chiến bởi vì tuyệt đại bộ phận những người đã chiến đấu cũng như những nạn nhân đều là người Việt. Các lãnh tụ cộng sản cũng không hề phủ nhận bản chất nội chiến của cuộc chiến này. Họ chỉ biện luận rằng đây là cuộc nội chiến chính nghĩa lãnh đạo bởi những nhân vật tài đức phi thường một lòng vì dân vì nước, đứng đầu là chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, một mẫu mực về trí tuệ, kiến thức và đạo đức để giải phóng đồng bào khỏi ách thống trị và bóc lột dã man của một bọn ngụy quyền bán nước, và hơn nữa cũng là cuộc đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ để xây dựng chủ nghĩa xã hội trong tiến trình tất yếu của nhân loại lên chủ nghĩa cộng sản. Giờ đây tất cả những lập luận này đều đã bộc lộ rõ thực chất ngây ngô và gian trá. Dân chúng ở trong các vùng "tạm chiếm" thoải mái hơn hẳn các vùng "giải phóng" về mọi mặt chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục. Những tiết lộ muộn màng như của Bùi Tín, Trần Đĩnh và nhiều người khác cũng đã cho thấy các cấp lãnh đạo cộng sản, kể cả ông Hồ Chí Minh, đều chỉ là những người vừa sơ sài về kiến thức vừa thấp kém về đạo đức và nhân cách. Ngày nay, khi sự hỗ trợ ồ ạt của Liên Xô và Trung Quốc cho Đảng Cộng Sản đã được mọi người nhìn nhận, những chiêu bài "chống Pháp", "chống Mỹ" chỉ nói lên một sự thực đau lòng : dân tộc ta đã là con vật khờ khạo bị hy sinh trong cuộc tranh hùng giữa các nước lớn. Đảng Cộng Sản phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về cuộc nội chiến này bởi vì họ đã khởi xướng nó và đã nhất định không chịu đối thoại với những người Việt Nam trước mặt họ để tìm một thỏa hiệp. Cũng đừng quên rằng nội chiến nằm trong bản chất của chủ nghĩa cộng sản, tiếng gọi đấu tranh giai cấp và tiếng gọi nội chiến chỉ là một.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bao nhiêu người Việt Nam đã thiệt mạng ?Cho đến nay dù đã cầm quyền 40 năm trên cả nước chính quyền cộng sản Việt Nam vẫn chưa thực hiện một nghiên cứu nghiêm túc nào về cuộc nội chiến đẫm máu này, nhưng như trong mọi thảm kịch bị bưng bít thiệt hại thực sự có thể vượt mọi ước lượng. Thí dụ như con số nạn nhân thực sự của Cải Cách Ruộng Đất : nhiều người đã đưa những con số 20.000 hay 50.000 người, nhưng rồi cố giáo sư Đặng Phong sau khi phối kiểm vô số báo cáo lưu trữ đã tìm ra con số 172.008 người. Sáu triệu có thể là con số nạn nhân vừa phải của cuộc nội chiến này, ngoài những tàn phá kinh khủng khác về tình cảm cũng như vật chất cho đất nước. Ý niệm "nội chiến chính nghĩa" tự nó cũng đã là một ý niệm ngu xuẩn. Không có cuộc nội chiến nào có chính nghĩa cả bởi vì không có gì tàn phá một dân tộc bằng nội chiến. Gây ra nội chiến phải được coi là tội nặng nhất đối với đất nước dù nhân danh bất cứ lý do nào. Trong lịch sử thế giới chưa có dân tộc nào gượng dậy được trong một vài thế hệ sau một cuộc nội chiến dài và khốc liệt như như chúng ta đã trải qua, ngay cả với một cố gắng hòa giải dân tộc thành thực và quả quyết. Sự kiện có những người hãnh diện vì đã tham gia cuộc chiến này chỉ tố giác sự thiếu vắng tư tưởng chính trị của chúng ta. Sự kiện có những người đến nay vẫn không nhìn thấy nhu cầu hòa giải dân tộc chỉ chứng tỏ chúng ta là một dân tộc vẫn chưa trở lại bình thường sau khi đã bị chấn thương quá nặng trong cả cơ thể lẫn trí tuệ và tâm hồn.

      Cũng cần phải nhắc lại thêm một lần nữa là Đảng Cộng Sản đã thắng không phải vì tài giỏi -các cấp lãnh đạo cộng sản thường chỉ có trình độ tiểu học- mà nhờ bản chất khủng bố của nó, như tuyệt đại đa số các đảng cộng sản trên thế giới. Các tổ chức khủng bố có hiệu lực ghê gớm của chúng. Chúng giữ được kỷ luật nội bộ tuyệt đối, có thể quyết định một cách rất nhanh chóng và có thể làm bất cứ gì vì đối với chúng tất cả mọi phương tiện đều tốt để đạt mục đích. Chỉ từ vài thập niên gần đây thôi thế giới mới lên án khủng bố như một phương thức đấu tranh dơ bẩn. Sự thay đổi cách nhìn về khủng bố này đã là một trong những nguyên nhân chính khiến phong trào cộng sản thế giới khựng lại rồi sụp đổ.

      Một tội ác đối với tổ quốc…

      Thành tích gắn liền và chuẩn bị cho cuộc nội chiến này là tội ác tàn sát hàng trăm nghìn người thuộc các đảng phái quốc gia -như Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt- hoặc chỉ giản dị là không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản, được phát động ngay từ năm 1945 và đạt tới cao điểm trong những năm sau đó. Những người yêu nước này đã bị tàn sát chỉ vì Đảng Cộng Sản muốn giành độc quyền kháng chiến để áp đặt chủ nghĩa Mác-Lênin. Đợt tàn sát này đã cướp đi của đất nước những người yêu nước chân chính nhất và giải thích tại sao tinh thần dân tộc của chúng ta lại yếu hẳn đi sau đó, yếu đến nỗi "yêu nước" bị đồng hóa với yêu chủ nghĩa cộng sản, một chủ nghĩa mà một trong những mục tiêu chính được công bố là xóa bỏ các quốc gia, mà không gây phản ứng nào đáng kể. Lịch sử sẽ phải làm rõ thảm kịch này, ít nhất để làm rõ trách nhiệm của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản và để trả công lý cho ký ức của các nạn nhân.

      …và một tội ác đối với nhân loại

      Một thành tích kinh khủng giữa hai giai đoạn nội chiến là đợt tàn sát Cải Cách Ruộng Đất. Như vừa nói ở phần trên 172.008 người đã bị thảm sát. Họ bị giết, sau khi bị đánh đập và sỉ vả, không phải vì đã phạm một tội nào mà chỉ vì bị coi là thuộc một thành phần mà Đảng Cộng Sản muốn tiêu diệt. Đảng Cộng Sản còn đẩy sự bỉ ổi đến độ bắt buộc con cái phải chửi cha mẹ sắp bị hành quyết. Theo định nghĩa của công pháp quốc tế đây là một tội ác lớn đối với nhân loại (1). Hồi ký Đèn Cù của Trần Đĩnh vừa được xuất bản cho thấy chính ông Hồ Chí Minh đã chủ xướng tội ác có chuẩn bị qui mô với tất cả nhẫn tâm này. Dù sau đó Đảng Cộng Sản đã nhìn nhận sai lầm nhưng những người có trách nhiệm chính đã chỉ bị phê bình và kiểm điểm chiếu lệ. Riêng ông Hồ Chí Minh vẫn còn được ca tụng như một mẫu mực về đạo đức.

      Hủy diệt trí tuệ và nhân cách Việt Nam

      Xóa
    2. Thành tích vẫn còn cần được đánh giá đúng mức là chính sách tàn phá trí tuệ Việt Nam mà vụ Nhân Văn - Giai Phẩm chỉ là một thí dụ. Người Việt Nam bị cấm suy nghĩ và phát biểu một cách khách quan. Tư tưởng bị cấm đoán, triết lý duy nhất được nhồi sọ là triết lý Mác-Lênin vừa sai vừa độc hại. Đó là một trong những lý do chính khiến trí tuệ Việt Nam bị thui chột và làm chúng ta thua kém thế giới như hiện nay. Tuy vậy sự tàn phá trí tuệ có lẽ không tai hại bằng sự tàn phá đạo đức và nhân cách đối với trí thức Việt Nam. Các tiết lộ muộn màng ngày càng nhiều cho thấy không phải là các trí thức cộng sản đã lầm mà thực ra họ đã nhận ra ngay từ đầu bản chất gian ác của Đảng Cộng Sản nhưng họ đã bị khủng bố toàn diện đến độ không dám nói lên sự thực, dù chỉ là một phần. Rồi để che giấu sự nhát sợ của chính mình một số người đã làm ra vẻ thực sự tin tưởng vào Đảng, thậm chí còn đóng kịch hãnh diện, và đóng góp lừa bịp quần chúng. Hậu quả là một phần đáng kể các cựu chiến binh và đảng viên cộng sản vẫn còn tin ở quá khứ oai hùng của Đảng. Họ cũng là những nạn nhân của những người cầm đầu Đảng Cộng Sản và của sự thiếu vắng những trí thức dũng cảm.

      Cuối cùng là một nước Việt Nam không đáng kể và không có chủ quyền

      Người ta cũng có thể nhắc tới cuộc thảm sát Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, chính sách bỏ tù và hạ nhục tập thể đối với quân đội, công chức, trí thức, doanh nhân miền Nam sau 1975, các đợt "đánh tư sản", hai vụ đổi tiền cướp đoạt, đợt tổ chức cho vượt biên bán chính thức, việc thành lập "Đảng Việt Nam Phục Quốc" để làm bẫy bắt hàng chục ngàn thanh niên vô tội v.v… Không quên hàng triệu dân oan bị cướp đất cướp nhà. Tất cả đều vừa là những sai lầm lớn vừa là những tội ác lớn.

      Nhưng thành tích rõ rệt và đồ sộ hiện nay là sự tụt hậu bi đát so với thế giới. Thu nhập trung bình của một người Việt Nam chỉ bằng 15% mức trung bình thế giới. Tổng sản lượng của nước ta chỉ bằng một nửa số thương vụ của một công ty Samsung của Hàn Quốc. Càng bi đát vì môi trường ô nhiễm, đạo đức suy đồi, xã hội băng hoại, con người suy nhược ý chí, mất lòng tin và vô cảm. Chúng ta đứng hàng thứ 14 trên thế giới về dân số nhưng hoàn toàn không có một thành tựu nào được thế giới biết đến cả, dù là công ty, một sản phẩm, một tác phẩm văn học, nghệ thuật hay một thành tích thể thao. Việt Nam hiện nay là một nước không đáng kể.

      Không đáng kể và cũng không có chủ quyền quốc gia. Ông Trương Tấn Sang sẽ để tên lại trong lịch sử như là người đã thay mặt Đảng Cộng Sản sang Bắc Kinh tháng 6/2013 chính thức hóa một thời kỳ Bắc thuộc mới, cam kết nhận chỉ thị của Trung Quốc trong các quan hệ đối ngoại. Trung Quốc "trúng thầu" 80% các công trình xây dựng, thuê nhiều khu rừng đầu nguồn, lập nhiều khu của riêng người Hoa ngay trên lãnh thổ Việt Nam. Số nợ của Việt Nam đối với Trung Quốc còn là một "bí mật quốc gia" nhưng điều chắc chắn là chính quyền Việt Nam hiện nay chỉ sống được để tiếp tục đưa ra những con số thống kê lếu láo nhờ được Trung Quốc bơm tiền, trên thực tế nó đã phá sản.

      Và nếu ta đặt câu hỏi : "nếu không có Đảng Cộng Sản thì ngày nay Việt Nam sẽ ra sao ?" thì chắc chắn câu trả lời sẽ là: "ít nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đã là một trong những nước G20, đã không có sáu triệu người thiệt mạng vì nội chiến, đã không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc".

      Thành tích của Đảng Cộng Sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa. Đảng Cộng Sản đã là thảm họa cho Việt Nam trên tất cả mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt. Người Việt Nam nào có thể không phẫn nộ ?Càng phẫn nộ khi nhân danh thành tích đó nó ngang ngược tuyên bố giữ độc quyền lãnh đạo đất nước trong thời gian vô hạn định. Thực không khác một lực lượng chiếm đóng.

      Xóa
    3. Đảng Cộng sản là một bộ máy mà tính hoại loạn (perversion) đã liên tục tăng cường để sau cùng thoát khỏi mọi kiểm soát. Nó thay đổi con người chứ không ai thay đổi được nó. Hãy lấy thí dụ của chính ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Về mặt cá nhân ông ấy có thể là một người tốt. Tôi có cảm tưởng ông Trọng là một người chuyên cần và tương đối lương thiện, nhận xét này cũng được xác nhận bởi một người bạn chung là anh Trần Bắc Quỳ, tức nhà văn Trần Hoài Dương. Tuy vậy ở địa vị tổng bí thư ông ấy chỉ biết biện hộ một cách trâng tráo cho một chế độ gian ác, hung bạo với đồng bào nhưng lại quỵ lụy trước Bắc Kinh.

      Thái độ nào ?

      Kỷ niệm 85 năm hiện hữu của Đảng Cộng Sản là dịp để mọi người Việt Nam cùng ý thức rằng chế độ cộng sản là một quốc họa đã kéo dài quá lâu. Nó phải chấm dứt sớm để đất nước còn có thể có một tương lai. Nó không mạnh mà cũng không tự tin. Nó xấc xuợc chỉ bởi vì chúng ta quá nhu nhược, và chúng ta nhu nhược không phải vì dân trí hay dân chí Việt Nam yếu mà vì trí thức Việt Nam chưa đảm nhiệm được vai trò đáng lẽ phải đảm nhiệm.

      Thực ra chúng ta cũng không nên thù ghét Đảng Cộng sản. Nó chỉ là một sản phẩm của lịch sử và văn hóa của chính chúng ta. Một dân tộc không có tư tưởng chính trị không khác một con tàu không phương hướng ; mọi tai họa đều có thể xảy đến và cộng sản chỉ là một. Vấn đề là giải quyết bài toán cộng sản, bắt đầu bằng một thái độ.

      Phải dứt khoát đối với Đảng Cộng Sản, từ bỏ mọi ý định "giúp đảng cải thiện để mạnh lên, giành lại lòng tin của nhân dân". Một cơ hội trước mắt để biểu lộ thái độ này là từ chối thẳng thắn mọi kêu gọi "đóng góp ý kiến" cho đại hội 12 sắp tới.

      Chúng ta vẫn có thể, và cần, thảo luận ôn hòa và thân thiện với Đảng Cộng Sản về một lộ trình dân chủ hóa bởi vì không có chọn lựa nào khác một khi chúng ta đã lên án nội chiến và chọn đấu tranh bất bạo động trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc. Nhưng tư thế và mục tiêu phải rõ ràng. Họ là họ, chúng ta là chúng ta. Chúng ta không giấu mục tiêu là đưa chế độ và chủ nghĩa cộng sản vào dĩ vãng và xây dựng một thể chế dân chủ đa nguyên đúng nghĩa. Không có vấn đề cải tiến chế độ cộng sản vì ít ra những thảm kịch của đất nước cũng đã phải khiến chúng ta hiểu rằng chế độ cộng sản không cải tiến được nữa.

      Những thảo luận xem các chính sách và mục tiêu của đại hội 12 phải như thế nào, nên ủng hộ ai làm tổng bí thư, những ai nên vào bộ chính trị và ban bí thư v.v. đều vô nghĩa và quá trễ. Bất cứ chính sách nào, lãnh đạo nào cũng thế thôi bởi vì chính Đảng Cộng Sản -bộ máy cũng như tinh thần của nó- đã bị hoại loạn. Chính Đảng Cộng Sản, chứ không phải các cán bộ và đảng viên, đã trở thành độc hại một cách không thể đảo ngược. Đảng Cộng Sản cũng giống như một tôn giáo mà cả thượng đế lẫn giáo lý và hàng giáo phẩm đều phải vất bỏ ; các tín đồ chỉ còn một chọn lựa hiển nhiên.

      Trong tinh thần đồng bào và anh em, thay vì khuyến khích các đảng viên cộng sản dùng dằng trong ảo tưởng có thể đổi mới Đảng, chúng ta phải nói rất thẳng thắn là họ chỉ có chọn lựa giữa bỏ đảng hoặc phấn đấu thật quyết liệt để biến nó thành một đảng hoàn toàn khác. Tự họ sẽ khám phá ra rằng hai chọn lựa này thực ra chỉ là một. Và nhiều người sẽ đến với phong trào dân chủ.

      Nguyễn gia Kiểng
      (3/2/2015)

      Xóa
  5. công nhận cụ già nên lẩn thẩn quá =_+ hội nhập quốc tế thì phải đa phương, hàng của ta xuất ra ngoài thì hàng của bên ngoài cũng phải được nhập vào việt nam, chứ thằng nào ngu gì nhập hàng của ta mà không bắt ta để cho hàng của nó vào thị trường nước mình =_+

    Trả lờiXóa
  6. Cụ đã ở cái tuổi gần đất xa trời rồi mà còn có những tư tưởng sai lệch như thế ư? Liệu cụ không còn hiểu rõ được thế sự hiện nay đã thay đổi hơn trước rất nhiều hay già quá rồi nên dễ bị các tư tưởng sai trái làm cho mụ mẫm cả rồi. T

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chắc do cụ nhầm lẫn thôi, qua thời gian mọi thứ thay đổi rồi, đâu còn như ngày xưa đâu. Cụ mà hiểu được bản chất của việc biểu tình hiện nay là cụ phản đối ngay, cụ nghĩ là vì yêu nước chứ đâu biết chúng lợi dụng để đòi tự do cho "đồng bọn"

      Xóa
  7. nói thật, tư tưởng thay đổi theo năm tháng là chuyện cũng không có gì lạ, nhưng mà thay đổi 180 độ như cụ vĩnh thì cũng hết nước để nói =_+ cứ tưởng cụ vin vào cớ gì cho cái sự thay đổi đó, nào ngờ cụ chả hiểu gì về sự thay da đổi thịt của đất nước cả. cụ cũng hoài cổ và cổ hủ quá rồi =_=

    Trả lờiXóa
  8. gừng càng già càng cay, nhưng mà trong trường hợp của cụ vĩnh đây, tôi lại thấy gừng càng già càng lẩn thẩn =_+ cụ so sánh hai thời cuộc mà không tính đến đặc điểm riêng biệt của từng thời sao? cụ nói biểu tình là yêu nước, ngày xưa thì đúng, còn ngày nay chắc gì đã là yêu nước? là phá hoại đất nước thì có!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. có thể bản thân cụ nghĩ như cụ ngày xưa, vì yêu nước, vì muốn chống lại giặc ngoại xâm thì học sinh, sinh viên và người dân đi biểu tình và mục đích là vì yêu nước, muốn các nước thấy được sự đồng lòng, đoàn kết của người dân Việt Nam. Còn ngày nay thì sao, biểu tình toàn vì chính những người đi biểu tình, biểu tình đòi thả người... mãi không thấy điểm yêu nước ở chỗ nào. Thế nên mong cụ sớm hiểu được điều này

      Xóa
  9. Người ta thường có một âu nhập gia tùy tục và mọi điều đều phụ thuộc vào hoàn cảnh chứ không thể đem quan điểm của thời này vào áp dụng vào thời sau nhận xét được. Phải chăng vì tuổi già hay tại do tranh ăn nhiều quá mà Trọng Vĩnh đang tự làm mất đi giá trị của mình!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mình thì nghĩ là do tuổi tác với nhận thức về việc đi biểu tình, bản chất mối giai đoạn một khác nên không thể nghĩ hành động biểu tình thời nào cũng là yêu nước. Có thể vì cụ không tiếp xúc với cái biểu tình của hiện tại nên mới nghĩ nó là vì yêu nước thôi, chứ đi thực tế thì sẽ thấy ngay

      Xóa
  10. Có lẽ do cụ già, cụ lẩm cẩm nên cụ không còn thông minh, minh mẫn với những câu nói của mình. Người già lúc nhớ lúc quên.

    Trả lờiXóa
  11. Nguyễn Tấn Dũng đã củng cố xong quyền lực

    Sau đại hội TƯ 10 những sự việc xảy ra mang nhiều chỉ dấu cho thấy Nguyễn Tấn Dũng đã dọn đường ngồi vào ghế Tổng bí thư và củng cố được quyền lực trong nội bộ đảng.

    Sau cuộc bỏ phiếu "tín nhiệm" lẫn nhau, 198 UVTUĐ đã gần như chính thức định vị cho Nguyễn Tấn Dũng từ chúa Nguyễn sang vua Nguyễn. Qua trang CDQL, thông tin về chiến thắng của phủ chúa được tung ra trong im lặng ngậm ngùi không công khai kết quả tín nhiệm bởi cung vua Nguyễn Phú Trọng. Con bài đắt giá của Tổng bí Lú là Phạm Quang Nghị bị cháy rụi sau khi đội sổ tín nhiệm.

    Mặc dù còn đến hơn 1 năm nữa đại hội đảng XII mới được tổ chức và nhân sự của triều đình mới được đóng dấu chính thức, nhưng lần đầu tiên trong lịch sử đảng, nhân sự của BCT đã được "quy hoạch" đâu vào đó qua lời tuyên bố của Tô Huy Rứa. Tiết lộ của Rứa xảy ra vào ngày 27.1.2015, chưa đầy 1 tháng sau khi vụ lúa đầu mùa số 10 của TƯ vừa kết thúc, và danh sách 290 UVTƯĐ, 22 UBBCT / Ban Bí Thư đã được quyết định. Tất cả xem như xong.

    Khi tất cả... xem như xong thì gần là một ngẫu nhiên... có tính toán, 2 ngày sau, trang CDQL ngừng "sứ mạng" tung bài tấn công địch thủ của phủ chúa. Chiến dịch trùm tham nhũng tấn công vài tên tham nhũng khác xem như đã thành công.

    Điểm đặc biệt là 2 ngày trước khi Tô Huy Rứa xì tin quy hoạch bộ phận cai trị đất nước, ngày 25.01.2015 Trung Nam Hải qua tờ Hoàn Cầu Thời Báo gián tiếp đặt Nguyễn Tấn Dũng vào ghế Tổng Bí Thư. Mặc dù về "diện", nội dung của tờ báo chỉ trích Nguyễn Tấn Dũng là "đại diện phe thân Mỹ" nhưng về "điểm" thì đây là một chiêu tuyên truyền xám, nó là một tín hiệu được gửi đến từ Bắc Kinh "đại hội 12 là cơ hội duy nhất để Nguyễn Tấn Dũng trở thành TBT" và cũng là một cảnh báo "muốn vậy thì phải xa Mỹ gần Tàu".

    Một số báo lề đảng lên tiếng chỉ trích Hoàn Cầu Thời Báo là chia rẽ nội bộ đảng cộng sản và có vẻ như báo Tàu cộng lẫn truyền thông Việt cộng trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Tuy nhiên, cả 2 đều tạo được một ấn tượng chung: Nguyễn Tấn Dũng đã nắm được ghế Tổng Bí Thư và có khuynh hướng đứng gần Mỹ. Điều này nằm trong chiến dịch PR của Nguyễn Tấn Dũng và đáp ứng với xu thế của một số người muốn ủng hộ trùm tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng chống lại trùm nô lệ Tàu cộng là Nguyễn Phú Trọng: Hãy ủng hộ tên độc tài ít xấu hơn (ít thân Tàu hơn!?)

    Ngày 9 tháng 2, năm 2015 hai sự kiện xảy ra cùng lúc:

    - Nguyễn Tấn Dũng thân hành đến Nhân Cơ, nóc nhà chiến lược Tây Nguyên mà Tàu cộng đang ngự trị và tuyên bố: "bùn đỏ vẫn an toàn". Những phát biểu của Thủ tướng mang nội dung về an toàn môi trường nhưng thực chất là một thông điệp chính thức gửi đến quan thầy Bắc Kinh về mặt chính trị và khẳng định về quan hệ 16 vàng 4 tốt. Người dân có thể nhìn vào "diện" của lời tuyên bố để phê phán chúa Nguyễn về thảm họa môi trường lẫn thất bại kinh tế nhưng Nguyễn Tấn Dũng bất cần; những phê phán đó đã kéo dài bao năm qua. Mục tiêu chính là tín hiệu "hợp tác" của vua Nguyễn tương lai gửi đến thiên triều phương Bắc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. - Tổng biên tập báo Người Cao Tuổi là ông Kim Quốc Hoa bị đề nghị cách chức, Trang báo điện tử của NCT bị đóng cửa và thu hồi giấy phép hoạt động. Hồ sơ "vi phạm" được chuyển sang Bộ Công an để điều tra và ông Kim Quốc Hoa có nguy cơ đối diện với tội "tiết lộ bí mật nhà nước" và "lợi dụng quyền tự do dân chủ" để xâm phạm lợi ích của đảng. Báo Người Cao Tuổi là nơi đã đăng nhiều phóng sự, bài vở chống tiêu cực và tham nhũng, trong đó có Trần Văn Truyền là đàn em thân tín của Nguyễn Tấn Dũng, đã được Dũng đặt vào ghế Tổng Thanh tra chính phủ trước đây.

      Trong 1 ngày, Nguyễn Tấn Dũng đã thực hiện được 2 điều: làm hài lòng Bắc Kinh và khởi đầu một cuộc càn quét mới đối với những kẻ đã đụng đến băng đảng của ông ta mà trong thời gian vừa qua, do tình hình đấu đá nội bộ, Thủ tướng không thể ra tay. Bây giờ, sau vụ "quy hoạch" thành công, nhân sự đã đâu vào đó thì đến lúc chúa Nguyễn xử những kẻ "mượn gió bẻ măng".

      Một ngày sau khi hỏi tội Người Cao Tuổi, ngày 10 tháng 3, nhà văn Nguyễn Quang Lập được tại ngoại hầu tra sau hơn 2 tháng bị giam giữ. Chiến dịch PR về TBT (hay tổng thống!) Nguyễn Tấn Dũng vẫn cần được tiếp tục và những tiếng vỗ tay dành cho bồ câu đen hót bài dân chủ vẫn phải được rộn ràng như pháo tết.

      Nguyễn Tấn Dũng sẽ là hình ảnh của một Tần Thủy Hoàng thời đại sau khi thâu tóm thiên hạ về một mối. Và Việt Nam là một Tiên Lãng. 90 triệu người Việt Nam sẽ là một Đoàn Văn Vươn. Những người ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng ngày hôm nay là âm bản của những người đã từng háo hức, từng "kỳ vọng ở Thủ tướng" vào mùa xuân Tiên Lãng năm xưa.


      Vũ Đông Hà

      Xóa
  12. @Lê Dân Việt •

    Một bài nhận định khá chính xác về tay thủ lợn 3x. Tuy nhiên, trong cuộc chiến giành ăn giữa các phe vẫn chưa ngã ngũ. Những biến động trong nội bộ đảng csvn vẫn có trhể xoay theo một chiều hướng khác. Tuỳ thuộc sự lôi kéo của mỗi phe từ nay đến cuối năm nay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @cắc bùm (Trả lời) @Lê Dân Việt •

      Không có "lôi kéo" nào "có thể xoay theo một chiều hướng khác" nhưng nếu có "cắc bùm" thì tôi nghĩ chuyện đó có thể xảy ra.

      Xóa
    2. @Tieu Son (Trả lời) @Lê Dân Việt •

      Rất khó, phe 3x quá mạnh rồi. Trọng lú thua từ mùa trước. Chỉ còn hy vọng vô mấy ông bộ đội có chút nghĩa khí "các bùm" Phùng Quang Thanh như bạn cắc bùm còm ở dưới thôi.

      Xóa
    3. @Lê Dân Việt (Trả lời) @Tieu Son •

      Nội bộ csvn khó lường lắm bạn Tieu sơn. Vụ tín nhiệm vừa qua của 3x đa phần là 3x hối lộ mua phiếu mà thôi. Mặc dù biết rằng nếu không cùng cánh hẩu thì cũng hơi khó mua phiếu nội bộ. Nhưng cs thằng nào cũng muốn là cha thằng khác hết. Cứ xem cáo Hô và Giáp lùn một thời hùng bá, thần tượng. Nhưng rồi Lê Duẩn, Đỗ Mười chơi không còn một manh giáp. Chết rồi chúng cũng không tha. Tôi biết là không thiếu gì đám đàn em của 3x đang tìm cách làm thịt 3x để ngoi lên. Chỉ là chưa xuất đầu lộ diện mà thôi. Nhưng chung quy lại, còn cái đảng báo hại csvn thì thằng nào lên cũng là tay sai giặc Tầu bán nước hại dân mà thôi.

      Xóa
  13. @Binladen •

    Không còn nghi ngờ gì nữa, những nhận xét của Vũ Đông Hà là hoàn toàn chính xác. Tôi không hiểu vì sao người ta, đa số tri thức lại dễ dàng tin NTD như vậy, phải chăng từ trước đến nay họ chưa bị ăn quả lừa nào? hay họ đã ko còn hy vọng có lực lượng nào xoay chuyển đc tình thế hiện tại? Hy vọng vào tự chuyển biến của DMCS thì thật là viển vông, còn mong đợi ở bọn này thì chỉ có nước dân tộc mình sẽ bị chúng đưa vào thời kỳ bắc thuộc mà thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @cuồng phong lật đổ cs (Trả lời) @Binladen •

      Trích: "Tôi không hiểu vì sao người ta, đa số tri thức lại dễ dàng tin NTD như vậy, phải chăng từ trước đến nay họ chưa bị ăn quả lừa nào?".

      Không phải đám trí thức này ăn quả lừa, mà bọn trí thức ngủ này chỉ vì cái sổ hưu béo bở vì thế chúng luôn sống theo kim chỉ "nam còn đảng còn mình". Đừng trong mong gì nơi bọn này, chúng còn tiếp tay cho bọn BCT theo định hướng dư luận làm lợi cho bọn tay sai bán nước.

      Xóa
  14. @Bích-Liên •

    Chiêu tung hứng giữa hai đảng cộng sản Trung Việt đã nằm trong kế hoạch đem Việt Nam về mẫu quốc Trung Hoa càng sớm càng tốt. Nếu chúa Nguyễn Tấn Dũng được lên ngôi TBT thì lại sẽ có nhiều kẻ theo đóm ăn tàn mà nằm mơ coi TBT Nguyễn Tấn Dũng sẽ là vị anh hùng cứu tổ quốc Việt Nam hỏi bị Hán hóa và đem VN trở thành một nước độc lập, tự do và dân chủ! Chuyện đó khó xảy ra lắm, ngoại trừ có bàn tay của CIA Mỹ. Quý vị nên sống thêm vài thập niên nữa để xem Việt Nam của chúng ta ra sao? Bích Liên mạn phép làm hai câu thơ ngũ ngôn như sau:
    Máy Trời chưa đúng lúc,
    Ai biết đời mai sau?

    Trả lờiXóa
  15. @Nguyen Nguyen •

    Đáng buồn! Nếu Nguyễn Tấn Dũng làm TBT, Việt Nam sẽ chìm sâu vào vòng lệ thuộc Trung Cộng. Đất nước sẽ lùi thêm mấy chục năm nữa cho bằng với Lào.

    Trả lờiXóa
  16. @Hồ Khựa •

    Tương lai của TBT Nguyễn Tấn Dũng !

    https://a.disquscdn.com/uploads/mediaembed/images/1722/1850/original.jpg?w=600&h

    Trả lờiXóa
  17. bọn này sủa vui nhỉ.chắt con cháu của bọn cờ ba que bỏ chạy đay ma.chứ ngươi dân vn đâu sủa như bọn này.một lũ dien.chống phá đi các con

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ