Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

VINH HAY NHỤC?

Trên đời này, loài động vật nào càng to xác thì tỷ lệ giữa trọng lượng não và trọng lượng cơ thể càng thấp, và con vật nào càng to mồm thì con vật đó càng kém thông minh. Con bò to lớn và nặng đến 200 kg, con chó mồm to sủa in ỏi ... thường bị loài người dùng hình tượng để chữi "ngu như bò", "ngu như chó" là vậy. Những loài động vật này không phân biệt được màu, không phân biệt được xa hay gần, không biết cái nào là sạch cái nào là dơ, do đó nó không đủ khả năng tư duy để hiểu đâu là vinh đâu là nhục như con người.


Người biết một mà nói mười, biết mười là nói một trăm, thì hể chuyện gì nó không nói tức là chuyện đó nó chưa nghe, chưa biết, loại người này chẳng có gì đáng sợ. Người ta chỉ ngại thằng cha biết đủ thứ chuyện mà không thèm nói gì, bởi nó không thèm nói ra chứ không phải tại vì nó không biết gì để nói.

Còn đối với hạng người chỉ có một chuyện mà cứ nói hoài, nói tới nói lui, ắt hẳn những người đó không có cái nhìn bao quát và không có sức tập trung trong công việc gì cả, biểu hiện của sự "lẩn", "lẩm cẩm" của người già.

Đó là những chuyện trong sách, không biết nó đúng bao nhiêu phần trăm, nhưng ngẫm lại, tui thấy nó đúng y chang với chuyện thằng cháu nhà mình.

Số là, tui có thằng cháu họ, gốc nó ở dưới quê gia đình nông dân rặc, từ nhỏ nó lại mê chơi hơn mê học mê làm, nhưng nghĩ nó còn con nít nên ba má nó không la rầy gì. Lớn lên, nhằm lúc gia đình gặp cảnh khó khăn, nợ nần, bửa đói bửa no, lẻ ra là con trai trong nhà nó phải ra sức làm lụng phụ cha mẹ, chị em, đàng này thấy cảnh nhà thiếu trước hụt sau nó bỏ đi một nước lên thành phố chẳng thèm liên lạc tin tức gì, giỗ nội ngoại cũng không về.

Ở thành phố, nó đi làm công cho một xưởng, do trình độ không có, bản chất quê mùa nên nhiều năm culi vẫn là culi. Nhưng nó tự hào lắm bởi vì bây giờ nó đã là người thành phố rồi, tệ gì thì tệ nhưng chiều chiều cũng vận được quần jean đạp xe đi vòng vòng, xem chỗ này nhìn chỗ nọ, còn hơn ở dưới quê tối ngày cũng chỉ cày bừa, nhổ cỏ, gặt lúa, nắng nôi đen đúa cả người. Hể có dịp ngồi với ai, là nó làm giọng ta đây hiểu biết, chê bai họ hàng, cha mẹ, chị em dưới quê đầu óc không phát triển, chậm tiến, chỉ khư khư giữ nếp cũ làng quê. Mọi người nghe riết cũng nhàm, không ai để ý nghe nó nói gì nữa, chỉ ừ à cho qua. Riêng ông chủ của nó, thì nhìn nó ngao ngán, lắc đầu, chẳng buồn khuyên lơn câu nào, bởi ổng biết bản chất của nó có giải thích gì thì nó cũng chẳng hiểu được.

Nó đâu biết rằng giờ này ba má nó, chị em nó đã không còn cảnh nghèo đói như xưa nữa, bây giờ thì mỗi mẫu ruộng cũng làm được cả chục tấn thóc một năm, nhà cửa đã khang trang, đường nhựa tuy còn nhỏ nhưng xe máy chạy một lèo là từ Thị xã là tới ruộng nhà nó. Chỉ tội cả nhà đau đáu trông chờ, không biết giờ này nó sống chết ra sao, mập ốm thế nào, ăn ở nhà ai.

Nó đâu biết rằng, ở dưới quê trong xóm nhiều người phải gọi nó là chú, là cậu, nếu đi ra ngỏ mấy đứa nhỏ gặp nó phải cúi chào. Giờ này nếu nó ở dưới quê, tuy không được như thành phố, nhưng cái ăn cái mặc thì khỏi phải lo, rãnh thì đi câu, bắt ếch về họp nhóm nhậu lai rai nếu không muốn tốn tiền mua mồi.

Còn ở thành phố, cuộc sống của nó có khắm khá gì đâu, lương tuy cũng được vài triệu mỗi tháng nhưng có thấm thá gì đối với cuộc sống ở thị thành, nào là tiền nhà, tiền điện nước, tiền xăng, ăn uống tuềnh tàng thì cũng hết. Bởi vậy, mười mấy năm làm thợ nó chẳng dư được một đồng xu nào, quần áo chỉ tàm tạm chẳng có cái gì sang nói chi đến chuyện để dành tiền mua nhà, cưới vợ. Trong xưởng, người ta gọi nó bằng mày, bằng thằng, ra đường đi ngang mấy cái nhà hàng nó chẳng dám dòm vô, làm việc hùng hục cả ngày tối về ngủ, chẳng biết miếng bia miếng rượu nào, nhưng nó vẫn tự hào nó là người thành phố. Chẳng biết nó cảm thấy VINH hay NHỤC khi được sống ở thành phố.

Ông chủ của nó giàu có, của ăn của để còn nghĩ đến chuyện về quê mua miếng đất làm vườn, mai này có chết thì có đất mà xây mộ. Còn nó, cũng là người thành phố mà sao tương lai nó mịt mùng, làm ngày nào ăn ngày đó, có chết chắc chẳng ai đưa đám, mà đưa nó về đâu, vì nó chẳng còn quê.

Nhân dịp lễ 30/4 kỷ niệm ngày đất nước thống nhất, lên mạng xem tin tức thấy mấy người Việt mình ở nước ngoài lên tiếng chữi bới tục tỉu Nhà nước, chữi dân mình ngu, mình bổng nhớ đến thằng cháu, thấy họ sao cũng hơi giống giống cái kiểu như thằng cháu nhà mình. Ngẫm lại cũng thấy tội nghiệp và thương cho họ và cho nó.

Mấy thằng Tây nó cũng nói dân mình ngu thiệt, tối ngày chỉ biết chữi nhau, không lo làm ăn gì cả. Mình bổng nhớ đến lời một tay blogger trẻ cho rằng những người hay chữi bới tá lả không phải vì họ ham nói, mà tại vì cuộc sống của họ vô vị. Mấy cha này có ăn có học nên nói thâm thuý ghê.

Quang Dương

27 Nhận Xét :

  1. cái này gọi là ếch ngồi đáy giếng đó. trình độ hiểu biết hạn hẹp nhưng lại thích ra vẻ ta đây biết hết, chẳng chịu thay đổi, chẳng chịu tiến bộ, cũng chẳng chịu nghĩ xa hơn về tương lai, chẳng chịu nhìn lại xem quê hương đất nước phát triển đến đâu rồi, có còn nghèo đói hay đã khấm khá hơn chưa. hạn hẹp như thế thì ngàn đời sau cũng chẳng khá hơn được tý nào đâu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "...Tiến về Sài Gòn, ta quét sạch giặc thù,
      ...Tiến về Sài Gòn, giải phóng Thành đô...."

      Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay… tung bay… lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Qua bao bão giông Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước, dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - bộ đội cụ Hồ)

      Xóa
    2. đi đâu cũng thấy thằng cu Nhóc Ngốc này là xeo zậy. tháng này Ngốc đủ chỉ tiêu rồi, đi nhận tiền đi, đừng còm bậy bạ như shịt í

      Xóa
  2. Nhục lắm chứ có vinh gì đâu. Chẳng có gì đáng tự hào khi làm những điều đáng xấu hổ đó cả. Và cũng nhục hơn khi coi những điều xấu hổ đó là vinh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "...Tiến về Sài Gòn, ta quét sạch giặc thù,
      ...Tiến về Sài Gòn, giải phóng Thành đô...."

      Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay… tung bay… lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Qua bao bão giông Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước, dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - bộ đội cụ Hồ)

      Xóa
  3. Những kẻ như thế không đáng quan tâm, họ chỉ là những con người vô học, không có suy nghĩ mà thôi. Đối với mỗi chúng ta, quê hương đất nước là những gì thiêng liêng và thân thuộc nhất mà mỗi khi đi xa ta luôn hướng về. Còn những kẻ chối bỏ quê hương, bôi nhọ dân tộc mình, chúng chỉ là những kẻ đáng thương hại mà thôi.

    Trả lờiXóa
  4. thực ra thì trách "hạng người chỉ có một chuyện mà cứ nói hoài, nói tới nói lui" là không có cái nhìn bao quát hay gì gì đấy thì hơi tội cho họ, chẳng qua họ đang đứng ở một thế vô cùng đuối lý, chẳng có mấy thứ để vin vào làm việc cả, nhiều khi còn vô lý nhưng vẫn phải cố để tạo ra thứ gì đấy để nói, để kiếm sống, khó khăn lắm đó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khó khăn không phải là điều quyết định đâu bạn , nghèo nhưng không hèn đó mới là người Việt Nam , còn những kẻ này chắc gì chúng đã phải chịu khổ như dân Việt Nam ta . Bọn chúng còn sướng hơn rất nhiều đấy chứ , với cái tính lười vận động mà thích được ăn ngon , cái lòng tự trọng bọn chúng cũng có thể vứt bỏ cố tình xuyên tạc, phá hoại đất nước đó mới là kẻ hèn hạ.

      Xóa
  5. cùng là con người thì ai cũng có quê hương cả, không cần người thân thích, chỉ cần người nói chung tiếng mẹ đẻ, sống chung văn hóa, chung ý thức hệ thì sẽ không cảm thấy lạc lõng, những người ở nước ngoài còn đáng thương hơn thằng cháu đó, họ còn mờ mịt hơn nhiều, chết vẫn nằm ở đất khách quê người

    Trả lờiXóa
  6. Chẳng đâu bằng quê cha đất mẹ cả, dù cho điều kiện sống ở nơi mới có tốt hơn, nhưng nó vẫn là nơi xa lạ, những con người lạ, chẳng thể nào thân thiết đầm ấm bằng gia đình, bằng tình hàng xóm láng giềng. Hơn nữa quê nhà lại ngày càng thay da đổi thịt chẳng kém gì nơi khác.

    Trả lờiXóa
  7. Cũng chính vì cái đầu thì bé bằng quả nho nhưng mà cái mồm thì to gấp mười lần nên mới bị lợi dụng như vậy, dân ta mà còn chửi ta thì chúng nó chả đánh chiếm, chả lấn át. Đúng là đã ngu còn to mồm.

    Trả lờiXóa
  8. To mồm đấy nhưng mà cứ phải sống chui lủi cả đời, rồi đến đời con, đời cháu chúng nó cũng không có quê hương mà về. Bọn này chắc chưa được học câu tục ngữ "chết vinh còn hơn sống nhục"

    Trả lờiXóa
  9. Được đi nước ngoài, được tiêu tiền đô, nghe thì sang lắm nhưng mà sống đâu có được coi như cuộc sống con người. Sống không được biết quê hương, không được làm những gì mình thích, mở mồm ra đi chửi dân tộc mình đấy nhưng có lẽ lại bị bọn Tây nó chửi cho chẳng bằng loài côn trùng

    Trả lờiXóa
  10. VINH HAY NHỤC?
    ------------------------------

    NỖI LÒNG 30/4 CỦA NỮ NGHỆ SĨ KIM CHI
    April 23, 2015

    Trước đây mỗi năm tới ngày 30/4 tôi rất vui nên hay tổ chức gặp gỡ bạn bè. Nhiều lần tôi bay vào SG cùng đồng đội về thăm căn cứ cũ ở miền Đông, miền Tây Nam bộ. Chúng tôi thắp hương cho bè bạn đã hi sinh để bày tỏ lòng tri ân với những người đã để lại tuổi xuân ở chiến trường. Rồi chúng tôi quây quần bên nhau cùng ôn lại bao kỉ niệm buồn, vui những năm chiến tranh ác liệt. Trong lòng chúng tôi tràn ngập niềm vui và tự hào vì nghĩ rằng mình đã dâng hiến cả tuổi trẻ để góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
    Những lần gặp gỡ truyền thống như thế, chúng tôi thường ngồi bên sông Sài Gòn hát bài “Mùa xuân trên TP HCNM” của Nhạc sĩ Xuân Hồng: …”Ôi đẹp biết bao biết mấy tự hào/Sài gòn ơi cả nước vẫy chào/Cờ sao đang tung bay cao,qua hết rồi những năm thương đau…/Mà niềm vui như đến bất ngờ/Ngày đi như trong đêm mơ tuổi lớn rồi mà như ngây thơ”…

    Ngày còn trẻ khi đang phục vụ trong đoàn Văn công Giải Phóng ở chiến trường, tôi rất tha thiết được kết nạp vào đảng NHÂN DÂN CÁCH MẠNG. Ngày kết nạp tôi đã sung sướng đến trào nước mắt. Tôi nghĩ là mình đang được đứng trong đội ngũ những người tiên phong nhất, tốt đẹp nhất, những con người dám đem cả mạng sống ra để giải phóng quê hương. Ngày ấy tôi tin mãnh liệt vào sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng NHÂN DÂN CÁCH MẠNG. Rằng “Giải phóng miền Nam để chấm dứt chiến tranh. Sẽ xây dựng một Việt Nam ẤM NO, TỰ DO, DÂN CHỦ, HẠNH PHÚC và GIÀU MẠNH”. Vì tin cho nên tôi luôn trong tâm thế sẵn sàng hi sinh cho tương lai tốt đẹp của đất nước…

    Ngày 30/4/1975, chúng tôi vui thực sự, vui đến phát khóc. Xuân Hồng viết đúng: “Vui sao, nước mắt lại trào…”! Những văn nghệ sĩ trên chiến trường thời ấy, cũng như tôi, ai cũng tin tưởng sau chiến tranh Việt Nam sẽ có một tương lai tươi sang. Nhưng bây giờ, nếu Xuân Hồng còn sống, chắc ông sẽ chọc tôi: “Buồn chi, nước mắt lại trào?”. Đúng, ngày xưa khóc trong niềm vui chiến thắng, nay tôi lại phải khóc ‘trong nỗi đâu thời cuộc’, trong những nỗi buồn da diết!

    “Vui sao, nước mắt lại trào” – bây giờ tôi mới thấy đó là niềm vui ngộ nhận. Hóa ra, niềm vui, niềm tin và những hy vọng cứ sáng lên trong tôi suốt thời chiến trường khói lửa ấy là do “nghệ thuật tuyên truyền”, và có lẽ chính người đi tuyên truyền thời ấy nay cũng “tâm tự vấn tâm” sự ‘ngộ nhận’.

    Mấy năm qua, mỗi lần 30/4 tôi mất hẳn trạng thái cảm giác hạnh phúc, tự hào như những năm trước đây. Tôi buồn vì niềm tin trong tôi hoàn toàn đổ vỡ. Nghĩ lại, nhận rõ và xác thực hơn: Những năm bom đạn ‘đi theo lý tưởng’ thì quả là “lớn rồi mà như ngây thơ”. Tôi cũng như biết bao đồng đội đã ‘ngây thơ’.

    Đúng thế, dần dần tôi nhận ra lời tuyên bố hùng hồn của đảng CS ngày ấy nay như không hồn! Những điều nói và làm khác biệt, làm ngược với nói như thế, dân Nam bộ chúng tôi đã đúc rút: “Nói dzậy mà hổng phải dzậy”. Thực tế đời sống chính trị-xã hội đã khác hoàn toàn những điều tôi hằng tâm niệm, một sự giả dối mà họ không dễ tự nhận biết, không dễ sám hối!

    Trong cương lĩnh đảng CSVN tuyên bố “người cày có ruộng”. Vì lẽ đó nên con em nông dân đi lính đông nhất khi đất nước có chiến tranh. Ở nông thôn miền Bắc VN đóng góp quá nhiều máu xương cho những cuộc chiến. Vậy mà cho đến hôm nay có rất nhiều gia đình vẫn đói nghèo vì bị cướp đất cho những dự án. Có còn xứ sở nào nhiều dân oan như ở VN không ? Hiến pháp VN không công nhận quyền tư hữu ruộng đất là cố tình để những nhóm lợi ích tước đoạt ruộng đất của nông dân. Câu chuyện chính quyền Tiên Lãng Hải Phòng dùng cả lực lượng quân đội và công an tấn công cưỡng chế đất của anh em nhà Đoàn Văn Vươn đã khiến dư luận trong và ngoài nước phẫn nộ. Kết quả là luật pháp VN đã dùng luật rừng để bỏ tù người nông dân can đảm dám dám chống lại cường quyền. Rồi cái chết của Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình càng khiến dư luận xót xa. Rồi tiếp nữa Cấn Thị Thêu ở Dương Nội đang phải ở tù vì bảo vệ đất… Khắp nơi dân oan khiếu kiện bị mất đất, mất nhà. Đau xót lắm! Căm hận lắm !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người nông dân mất ruộng buộc phải ra thành phố kiếm sống ở các khu công nghiệp. Các chủ nhà máy bốc lột họ đến tận xương tủy.

      Trong số đó có nhiều người thuộc diện gia đình có công, đáng ra họ phải được nhà nước quan tâm chăm sóc. Mỗi khi tổng động viên, chính cha, anh, chồng , con họ đã ra trận và có rất nhiều người đã không trở về. Cho tới nay có rất nhiều gia đình còn chưa lấy được hài cốt của con em mình.

      Đó là những chiến sĩ VN đã hi sinh trong chiến tranh biên giới phía Bắc.Phần đất đó nay bị Trung Quốc lấn chiếm.

      Lãnh đạo VN sợ Trung Quốc đến nỗi cho đục bỏ cả tên tuổi của các chiến sĩ khắc trên bia đá ở biên giới. Tàn nhẫn hơn là mỗi lần anh em chúng tôi tố chức những cuộc tưởng niệm các chiến sĩ đã hi sinh ở Gạc Ma, ở Hoàng Sa, ở biên giới đều bị đám côn đồ và dư luận viên quấy phá, chửi bới tục tỉu. Mọi người đều thừa biết nếu không có đảng và công an đứng phía sau thì bố bảo bọn giặc ấy cũng không dám láo xược như thế.

      Đã 40 năm “ giải phóng miền Nam” nhưng với người miền Nam thì từ “ giải phóng” đầy mỉa mai. Miền Nam trước đây được biệt danh là “ hòn ngọc viễn đông”. Nhưng “ giải phóng” vô thì họ mất nhà cửa , tiền bạc. Rồi chồng con bị tù đầy…Mất tất cả nên hàng triệu người miền Nam buộc phải trở thành thuyền nhân. Đã hàng ngàn người chết trôi, làm mồi cho cá mập. Những kẻ chiến thắng đã cư xử với người thua cuộc tàn bạo một cách tiểu nhân. Khi nhân ra được sự tồi tệ này tôi thấy vô cùng đau đớn.

      Ừ thì gọi là thống nhất non sông liền một giải. Nhưng lòng người thì li tán hận thù vô biên. Nỗi đau mất miền Nam trong lòng những người Việt ở nước ngoài đâu dễ bôi xóa trong vài mươi năm. Đáng lẽ nhà nước VN phải tìm mọi cách hàn gắn vết thương vẫn còn đang rỉ máu đó thì tới giờ này vẫn khoét sâu thù hận. Vẫn luận điệu “thế lực thù địch”, “bọn ngụy quân, ngụy quyền MN”. Kêu gọi Việt Kiều về đầu tư xây dựng đất nước thì đã xảy ra bao vụ lừa lọc, cướp tiền của người ta…

      Báo chí của đảng cứ ra rả nhận mình là “công bộc của dân”. Nhưng “công bộc” đất đai , nhà cửa nguy nga, tráng lệ ở khắp nơi trong, ngoài nước. Tiền bạc họ gửi ra bạc tỉ dollas ở ngân hàng thế giới. “ Công bộc” to ăn công trình, dự án to. “ công bộc” nhỏ ở nông thôn thì hiện nay bò, dê, gà chạy lạc vào chuồng nhà họ hàng đàn. Mà đó là những vật nuôi hỗ trợ cho chương trình xóa đói giảm nghèo ở nông thôn. Họ dọa sẽ trả thù những người dám tố cáo. Cái bọn “ công bộc” giả hiệu ấy chúng ăn từ dưới ăn lên, từ trên ăn xuống thì hỏi dân lành sao sống nổi? Con cháu các quan và các đại gia đều được đưa sang du học ở các nước tư bản tự do, nhiều nhất là ở Mỹ. Khi trở về nước họ đều nắm giữ những chức vụ quan trọng để tiếp tục đục khoét.

      Cái gọi là “xây dựng kinh tế định hướng XHCN” đã làm cho nhà nước thua lỗ hàng nghìn tỉ đồng ở nhiều dự án như Vinasin, Vinalines, Bauxite…Đường sá chỉ làm vài hôm đã sụt lún vì nhà thầu ăn bớt vật tư, làm ăn dối trá…Họ bán tất cả những gì có thể và giờ đây bán tiếp cây xanh ở thủ đô. Họ san lấp cả sông Đồng Nai để xây nhà hàng, khách sạn đón đầu dự án sân bay quốc tế Long Thành. Tham nhũng đã trở thành quốc nạn vào loại xếp hạng đứng đầu thế giới.

      Nhà nước tiêu tốn quá nhiều tỉ đồng cho những việc xây dựng các tượng đài chỉ nhằm để phô trương. Thay vì dùng tiền đó để xây những chiếc cầu cho các tỉnh nghèo miền núi để trẻ em đi học qua sông không phải đu giây, không phải lội nước.

      Về đường lối thì ĐCS và nhà nước VN vẫn quyết tâm xây dựng đất nước theo con đường CNXH không tưởng. (Mặc dù tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói rằng “ có thể trăm năm nữa XHCN cũng chưa hoàn thiện”.

      Chính vì cái đường lối kì quái này mà hiện nay đất nước vẫn đói nghèo lạc hậu.

      Về quan hệ quốc tế thì VN ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc một cách thảm hại cả kinh tế lẫn chính trị:

      Xóa
    2. – Biển đảo, đất đai biên giới của VN bị Trung Quốc ngang nhiên lấn chiếm mà các lãnh đạo VN cam tâm im lặng . Đáng lẽ ra VN phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về việc TQ ngang nhiên đưa con tàu HD 981 vào hải phận VN. Không dám kiện đã là hèn. Hèn hơn nữa là thẳng tay đàn áp những ai lên tiếng phản đối. Đội ngũ công an luôn sẵn sằng khủng bố, bắt bớ, tù đầy những người chống Trung Quốc. Đám dư luận viên hung hãn như một lũ chó điên, chúng tấn công, chửi bới những người đi tưởng niệm các chiến sĩ hi sinh ở Hoàng Sa, Trường Sa.Chúng dán cho những người dám đấu tranh cái nhãn “ phản động”.

      – VN cho Trung Quốc thuê đến 340.000 ha đất rừng hạn 50 năm. Đó là những vùng rừng núi có tính chiến lược dọc các tỉnh biên giới phía Bắc, là cửa ngõ từ Nghệ An sang Lào.Trung quốc đưa bao thức ăn tẩm độc vào để gây bệnh tật cho dân VN. Họ bày trò mua đỉa, mua dán để phá hoại môi trường VN. Rồi họ hợp đồng mua rễ hồi, củ hũ dừa… để phá hoại nền kinh tế tiểu nông của ta. Vậy mà nhà nước lúc nào cũng ra rả “ bạn 16 chữ vàng” và “ 4 tốt”.Giờ luận điệu đó chỉ lừa được trẻ con chứ sao lừa được nhân dân.

      – Các blocger , các nhà báo dám lên tiếng tố cáo tham nhũng và chống Trung Quốc lần lượt vào tù. Hiện nay trong các trại giam còn rất đông các tù nhân lương tâm.

      – Những đảng viên, những trí thức chân chính lên tiếng đấu tranh thì họ gán cho cái tội “ bắt tay với các thế lực thù địch để chống phá nhà nước” và họ bị bôi nhọ đủ kiểu, họ còn dọa sẽ xử lí.

      – VN đã tham gia kí kết quốc tế nhân quyền (QTNQ), có chân trong ban lãnh đạo QTNQ. Nhưng chính VN là nước vi phạm quyền con người nhiều nhất. Nhiều TNLT bị tra tấn đánh đập hết sưc dã man trong các trại giam.
      Bao nhiêu vụ án oan sai đẩy người vô tội vào cảnh tù đày…

      Với tôi bây giờ 30/4 không phải là giải phóng miền Nam. Miền Nam trước đây là mơ ước của Thái Lan, của Singapore. Vậy mà bây giờ VN ta tụt sau họ hằng thế kỉ. Miền Nam là vựa lúa xuất khẩu đi các nước.Vậy mà sau 30/4 một thời gian thì các nhà lãnh đạo đã khiến cho cả nước phải ăn độn khoai, sắn, ngô. Cảnh cấm chợ ngăn sông ngày ấy đã dẫn tới cảnh thiếu từng con khô, chai nước mắm…

      Bây giờ mỗi lần 30/4, tâm trạng tôi rất đau đớn, vì niềm tin vào đảng CSVN và chế độ XHCN hoàn toàn đổ vỡ. Nỗi đau buồn không diễn tả được bằng lời.
      Nhưng tôi có một niềm tin mãnh liệt vào ý chí của toàn dân VN cả trong và ngoài nước sẽ không để mặc cho những người lãnh đạo muốn làm gì cũng được. Những trí thức, đảng viên cấp tiến, những sĩ quan quân đội bên anh em trẻ trong các tổ chức xã hội dân sự cùng sát cánh trong đội ngũ xuống đường ngày càng đông. Theo xu thế văn minh tiến bộ của loài người nhất định nhân dân sẽ đòi được NHÂN QUYỀN, DÂN CHỦ, phải có hai thứ đó thì mới mong THOÁT TRUNG. Chỉ có thoát Trung thì Việt Nam mới cất cánh. Hiện nay các tỉnh phía Nam công nhân các nhà máy đã xuống đường hàng trăm ngàn người. Đó là báo hiệu đã có nhiều người bước qua nỗi sợ hãi. Tôi tin rồi sẽ tới lúc mọi người sẽ nhận ra mình phải tự cứu mình. Nhất định ngày đó sẽ tới. Các vị quan chức cao cấp hãy tin đi khi mà nhân dân đã nổi giận thì các vị sẽ mất tất cả. Nhất định nhân dân sẽ CHIẾN THẮNG.

      Tôi mơ ước một ngày rất gần nước Việt Nam sẽ đổi mới theo cùng thời đại trên trái đất này với một thể chế chính trị thực sự hợp lòng dân, không còn ‘độc đảng sinh ra đảng trị độc đoán, chuyên quyền’, đi lên bằng chính sức mình bằng ‘cơ chế thị trường’, một đất nước thực sự có tự do, dân chủ, nhân quyền. Khi đó, tôi ‘lại sẽ vui’ biết bao khi được đoàn tụ cùng tất cả bà con, anh chị em ở hải ngoại trở về trong niềm vui hòa hợp dân tộc, cùng xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh, văn minh.

      Hà Nội, tháng 4.2015
      Nghệ sĩ KIM CHI

      Xóa
  11. tôi thấy những kẻ lưu vong ở nước ngoài còn đáng thương hơn thằng cháu của ông tác giả bài viết kia. có những người trong số họ muốn về quê hương đất nước mà không dám về vì "sợ": sợ bị nhân dân căm ghét xua đuổi, sợ không thích nghi đc vs đk kém hơn phương tây, vân vân và mây mây @@ bọn họ vẫn còn lưu cái thái độ thù hằn với cộng sản, không muốn hòa giải hòa hơp dân tộc nên lại giống cậu cháu kia, cứ tự mình ru ngủ mình trong cái giấc mộng vốn không có thật. tự huyễn hoặc bản thân mình.

    Trả lờiXóa
  12. một lũ người Việt Nam ở nước ngoài đang chửi bới nước nhà đó chắc chắn là những kẻ từng hoạt động trong quân lực Việt Nam cộng hòa thì mới có thể phát biểu những câu ngu ngốc như vậy, chúng chả khác nào loài bò hay chó mà trong bài đã phân tích cả. Cả đời không biết đâu là vinh là nhục mà sống cho đứng đắn cả

    Trả lờiXóa
  13. xin phép cười vào mặt những kẻ thiếu hiểu biết, thiếu trải nghiệm mà chỉ ngồi xó bên phương Tây rồi không biết tin tức gì về Việt Nam nhưng lại hay nói bừa về nước ta. Người ta gọi đó là câm hay ngóng, ngọng hay nói đó, không biết thì dựa cột mà nghe đừng có mà phán như thánh. Hãy sang về quê hương với Việt kiều, hãy đến tìm hiểu Việt Nam với phương Tây để nhìn nhận sự thật

    Trả lờiXóa
  14. những kẻ không biết gì về đất nước Việt Nam, những kẻ lưu vong lâu không về nước không cập nhật tình hình mà đã bị lũ phản động nhồi sọ cũng đừng lên chửi bới, phát biểu lôm côm nữa. Một lũ bán nước không biết đến vinh hay nhục mà cũng lên giọng dạy đời hay sao. Thật đáng xấu hổ cho những con người tham sống sợ chết, những kẻ bán nước cầu vinh

    Trả lờiXóa
  15. qua câu truyện hài hước nhưng đầy tính hiện thực này của tác giả phần nào đã lột trần được cái thực trạng đó của bộ phận người việt nam sống ở nước ngoài, và lũ VNCH phản động lưu vong ở nước ngoài, luôn khoe mẽ mình ra đây là sống ở nước ngoài, đi đây đi đó, rồi qua đó quay lại nói xấu quê hương mình thế thì có đáng không khi mà chúng ở nước ngoài làm kẻ hâu người hạ cho lũ tư bản đó, chúng sai gì thì làm nấy mà không biết nhục lại còn huênh hoang.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Để nói rõ hơn thì đó là người từng theo VNCH trước đây đang lưu vong ở nước ngoài và bọn phản động . Đó mới chính là thành phần mà chúng ta cần lên án , vì bọn chúng làm xấu đi hình ảnh người Việt nam và thường có hành động lôi kéo người chống đối đất nước . Bọn chúng là đám người hèn hạ ăn cháo đá bát phản lại chính quê hương mình

      Xóa
  16. Thái thú TRỌng LÚ khúm núm quỳ lạy làm CON CHÓ nô tài cho Trung Quốc thì “Sống – là oan gia nước Nam. Chết – làm ma thúi đất Bắc”.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    TRỌng LÚ con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ”Đồ NGU !… Đồ NGU !…

    Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên.”

    Bác nằm ngủ, giấc có yên? (Người Đất Cát – bộ đội cụ Hồ)

    Trả lờiXóa
  17. Nếu chỉ nhìn vào người mà phán xét tôi thấy cũng không đúng , ở đâu có người này người kia , cũng có người giỏi dang , hay có người xấu kẻ tốt . Và đôi khi người tốt thực sự là người Việt kiều hay người nước ngoài , do họ chưa hiểu rõ về việt nam hoặc bị lừa dối bởi kẻ xấu thì việc nhận xét tiêu cực về đất nước là điều dễ hiểu .

    Trả lờiXóa
  18. một câu chuyện nhưng đang nhưng đã lột tả được phần nào đó cái cái sự vinh hay nhục của những tên bán nước, phải sống lưu vong tha phương cầu thực ở nước ngoài, cam chịu làm tay sai để người khác khinh bỉ, có nhà mà không giám về, có quê hương nhưng không chịu phục vụ để xây dựng quê hương chỉ thích đi làm tay sai đúng là nhục thiệt, vậy mà lũ rận này có biết nhục đâu cơ chứ.

    Trả lờiXóa
  19. Chuyện đời nó thế, cái kiểu sống theo câu thành ngữ "giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố", Đất nước bây giờ đổi mới rồi, mà cũng may nhờ mấy cái đám người hèn mọn chạy trốn ra khỏi quê hương đất nước trong lúc Tổ quốc khó khăn nhất nên mới phất lên được, chứ chúng nó mà ở nhà thì lại thêm tệ nạn, mất thời gian giáo dục

    Trả lờiXóa
  20. Quá là nhục nhã chứ có vinh quang gì, dù gì người ta ở quê hương mình vẫn còn nghèo đói, vẫn còn khổ, đất nước vẫn còn kém phát triển nhưng mà trong con người đó vẫn có lòng tự trọng, lòng yêu nước, tự do được làm chủ bản thân, ở đó vẫn được sống trên mảnh đất quê hương, và lòng tự hào dân tộc, còn những tên ở nước ngoài mà coi, đi làm tay sai cho chúng, cam chịu làm nô lệ cho tư bản để ở đó lại còn quay lại chống phá chính quê hương bị lũ tư bản nó coi chả ra gì thì chả là nhục nhã là gì.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ