Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

HÃY VÌ SỰ THẬT LỊCH SỬ!

Cách đây không lâu, khi nói tới sự nghiệp của Chí sĩ Phan Chu Trinh, một tác giả trong nước khẳng định: “ông là người duy nhất đi tìm và đã tìm thấy nguyên nhân mất nước, dân tộc bị đày đọa vào vòng nô lệ thảm khốc, không phải trong sự thiếu anh hùng của nhân dân, mà là cả trong văn hóa, trong sự lạc hậu nguy hiểm về vấn hóa của đất nước, so với thế giới”. Nhưng sự thật lịch sử có đúng như vậy không? Các học giả trong nước và quốc tế đã có nhiều công trình nghiên cứu, đánh giá công phu về thân thế, sự nghiệp của cụ Phan ở Quảng Nam. Phan Chu Trinh là người tha thiết yêu nước và trong suốt 20 năm đã tích cực hoạt động vì nước. Tuy nhiên, sách lược cứu nước của cụ có những hạn chế, sai lầm. Nhưng có một số người đang ngụy biện về sự nghiệp Phan Chu Trinh, cố biến sai thành đúng để phủ nhận giá trị của toàn bộ cuộc kháng chiến giành độc lập của dân tộc Việt Nam, với ý đồ chính trị cực kỳ nguy hiểm. 

Bài viết xuyên tạc lịch sử trên BBC, Anh Ba sàm
Về giá trị sách lược cứu nước của Phan Chu Trinh, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhận định đó là: “Sai lầm chẳng khác gì đến xin giặc rủ lòng thương” (Trần Dân Tiên - Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, NXB Sự thật, H. 1975, tr.12). Quả thực, đó là một con người hết sức viển vông. “Ỷ Pháp tự cường”! Ai lại đi nghĩ cái thằng giặc đang cướp của nước, lột sức dân mình sướng muốn chết, thằng ấy nó sẽ tự nó làm, hay ngay cả để cho người mình làm, cái việc cải cách xã hội Việt Nam nhằm khiến ta trở nên mạnh. Ta mạnh, để không cho nó cướp lột ta nữa à! Việc cải cách có làm là phải làm hồi thời Tự Đức, khi nước chưa mất, khi còn làm được. Chủ trương của Phan Chu Trinh đem ra thực hiện chỉ hai năm thì có kết quả hoàn toàn minh bạch: Pháp dẹp tan phong trào Duy Tân và suýt nữa thì đưa người khởi xướng phong trào ra pháp trường. Lạ lùng, đại bại trên không làm cho Phan Châu Trinh tỉnh ngộ mà thôi “đến xin giặc”. Suốt đời cụ không từ bỏ mơ tưởng xây dựng một xã hội Việt Nam theo ý mình, với sự hợp tác của Pháp...”. Khi Phan Chu Trinh mất, trong lời khóc của một bạn thân là Huỳnh Thúc Kháng có đoạn tóm tắt chính kiến của người vừa quá cố: “Chủ nghĩa tiên sinh đệ nhất là đánh đổ chuyên chế, làm cho dân quyền tự do. Chuyên chế bấy giờ là bù nhìn của thực dân. Đánh thực dận, chứ đánh làm chi chuyên chế?”, đòn dân quyền, hay dân chủ, thì trong thư của một bạn thân khác của Phan Chu Trinh là Phan Bội Châu, giữa những câu rào trước đón sau là lời nhận định sáng suốt: “ôi dân chủ! Dân Không còn nữa thì chủ vào đâu... Lý luận không đi sát thực tế, thi hành thi chỉ là một việc tai hại”.

Có nước, mới có dân. Nước mất rồi chỉ có nô lệ thôi. Là nô lệ thì “chủ vào đâu”! Nô lệ mà đánh đổ chuyên chế, dựng lên chánh quyền “dân chủ”, thì chính quyền đó cũng chỉ là bù nhìn và thân nô lệ cũng vẫn chỉ y nguyên thân nô lệ. Phải tập trung giải phóng dân tộc trước đã, dựng gì đấy thì dựng sau; mọi cải cách sớm chỉ nên tiến hành nếu có lợi cho kháng chiến, như sau này Đảng Cộng sản tiến hành cải cách ruộng đất để động viên nông dân dốc sức tiếp tục đánh thực dân Pháp. Còn tại sao “tai hại”? Bởi Phan Chu Trinh đã đặt một lý thuyết chính trị lên trên độc lập của Tổ quốc, làm cho một số người Việt Nam hoang mang, không tập trung được vào công cuộc giành độc lập. “Không đi sát thực tế” là nói hết sức nhẹ nhàng. Nói cho chính xác, Phan Chu Trinh đã phiêu diêu trên những cõi lý luận mà xa lìa hẳn thực tế phũ phàng của quê hương Việt Nam khi đó...

Về cuối đời, cụ cổ vũ giáo dục trẻ em Việt Nam bằng tiếng Pháp! Cái sai này khiến ngay một trí thức hợp tác chặt chẽ với Pháp là Phạm Quỳnh cũng phải gay gắt phê phán: “Thái độ bất ngờ của nhà ái quốc Phan Chu Trinh hoàn toàn ủng hộ tiếng Pháp và hy sinh hẳn tiếng Việt Nam, phản đối sự dạy bằng quốc ngữ ở các trường tiểu học... Đối với một việc dễ dàng như việc này mà còn có người ngộ nhận như thế... nghĩ cũng tiếc và cũng ngán thay! Việc dễ, việc nhỏ còn thế, việc lớn, việc khó thời thế nào?”.

Đây là tâm sự của đông đảo học sinh Việt Nam độ mười năm sau khi Phan Chu Trinh qua đời: “Trong chương trình của ban học thành chung, mỗi tuần chỉ có một giờ dạy tiếng Việt... Chúng tôi yêu quốc văn với tấm lòng người con thương mẹ, yêu thương người mẹ đẻ bị rẻ rúng, bị xem thường. Lòng yêu quốc văn của chúng tôi lúc đó là một biểu hiện của lòng yêu nước”. (Huy Cận, Hồi ký song đôi tập 21NXB Hội Nhà ván, H.2003). Về sự đẹp đẽ, sang giàu của tiếng Việt, Nguyễn Tuân từng viết: “Có những lúc tôi... lặng cúi xuống mặt trang giấy trắng tinh... mà nói bật lên những lời biết ơn đối với đất nước, ông bà, tiên tổ đã truyền cho tôi thứ tiếng nói đậm đà... Trong hương hoa thừa hưởng đấy, lẫn vào với vô số thanh âm từ điệu, thấy như biểu hiện lên không biết bao nhiêu là mồ hôi và máu huyết của đời sống ông bà khai rừng, vờ ruộng, mở cõi, giữ nước chống giặc, tiến lên tới đâu là xây dựng ngôn ngữ tới đó. Nay mỗi lần đụng tới di sản nhiệm màu ấy, thấy bổi hổi bồi hồi, như vấn vương với một cái gì thật là thiêng liêng, vô giá... Không, không thể nào quên được cái tiếng Việt Nam hữu cơ, cái tiếng Việt Nam linh diệu ấy được”. (Nguyễn Tuân, về tiếng ta, đăng trên tạp chí Văn học số 3-1966, in lại trong Các nhà văn nói về văn, NXB Tác phẩm mói, Tập II H.M85).

Tố Hữu có câu thơ: “Phan Chu Trinh lạc lối trời Âu”. Lòng cụ Phan không bao giờ lạc ra khỏi con đường yêu nước, nhưng trí óc của cụ thì có bị cái “trời Âu” lung lạc. Trong khi bồn ba rất lâu năm ở Tây phương, mà Nguyễn Ái Quốc trước sau cả lòng lẫn óc không hề “lạc”. Ngay sau khi lên làm Chủ tịch nước, Hồ Chí Minh quyết định lập tức đánh “giặc dốt”, cấp tốc dạy cho toàn dân biết đọc biết viết tiếng Việt. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh có lần phát biểu: “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tắt cả lũ cướp nước và lũ bán nước!”.

Do đó dân tộc Việt Nam đặc biệt quý những người yêu nước.

Chỉ nói riêng thời Pháp thuộc cho đến năm Phan Chu Trinh qua đời, bao nhiêu tên tuổi đã đi vào lòng dân, được mãi mãi ghi nhớ. Đám tang cụ Phan to hơn đám tang những nhà ái quốc khác không phải vì người Việt Nam quý cụ hơn những người kia, mà chủ yếu vì ba lý do này: Thứ nhất, Phan Bội Châu mới bị giặc Pháp bắt. Danh sĩ thiết tha với nước và còn đang hoạt động giờ còn hết sức ít nên dân có ỷ trông mong nơi Phan Chu Trinh, nào ngờ hồi hương chưa được bao lâu cụ đã mất, khiến lòng dân thê thảm, trong cái khóc một người có chen bao nhiêu nước mắt rơi cho vận nước. Thứ hai, nhiều người Việt Nam muốn nhân cơ hội bày tỏ nhiệt tinh ái quốc. Tức cái đám này vừa là một đám khóc vừa là một cuộc biểu tình có trật tự để phản đối thực dân. Thứ ba, đám tang cụ Phan Chu Trinh to là vì đã có điều kiện để tổ chúc to. Có phải dân ta không muốn đi đám tang Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám hay Nguyên Thái Học đâu, chẳng qua có đám đâu mà đi!... Thời Pháp thuộc, bao nhiêu Nho sĩ chống giặc Pháp đều là vì ái quốc chứ đâu phải vì trung quân (cho nên các cụ mới nghe lời ông vua yêu nước mà không đếm xỉa đến cái bù nhìn làm nhục nước!). Nho giáo Việt Nam khác với Nho giáo Trung Quốc trước tiên chính là ở cái chỗ đặt nước trên vua, mọi người đều biết cả đấy cơ mà...

Nghĩ về Phan Chu Trinh, làm sao khỏi nhớ lời trăng trối của nhà ái quốc tiền bối Lương Văn Can: “Bảo quốc túy, tuyết quốc sĩ”. Giữ hồn nước, rửa nhục nước, hai việc nước cán bản nhất... Phan Chu Trinh đã lấy làm quá quan trọng dân chủ, cái triết lý chính trị còn non trẻ của một bộ phận của nhân loại. Triết lý ấy kể cũng có chỗ hay, nhưng đáng lẽ ra cụ chỉ nên để bụng để sau này nếu có dịp thì cô đúc cái hay vào chính thể riêng của nước Việt Nam độc lập.

Bây giờ mới nói tới cái thiểu số đang công kênh Phan Chu Trinh với ý đồ “thay đổi chế độ”. Thời cụ Phan, ở Tây phương, dân chủ còn chừng mực, nhưng từ khá lâu dân chủ phương Tây đã trở nên quá độ, dẫn tới những kết quả cực xấu: Văn hóa tinh thần tụt dốc thê thảm, quan hệ giữa người với người sa sút vô phương cứu chửa... Dân chủ vô hạn làm cho ở Tây phương con người lành mạnh đang giãy chết. Thế mà lại có những người Việt Nam hăm hở đòi rước cho bằng được thứ “dân chủ” ấy về! Họ yêu nước mà mù, họ yêu tham vọng hơn là yêu nước, họ cảm thù chế độ vì lẽ riêng, họ vô tư a dua... Chỉ cần biết, vì sự thật lịch sử, vì tình yêu Tổ quốc, ta phải hết sức ngăn chặn thói a dua ấy.

Nguồn: Báo Nhân dân

18 Nhận Xét :

  1. tấm lòng yêu nước của cụ Phan Chu Trinh là không thể phủ nhận. cụ đã giành bao nhiêu tâm sức của mình chỉ vì giành lại tự do cho đất nước. thế nhưng con đường của cụ chọn lại còn nhiều hạn chế chưa thể giải quyết được tình hình đất nước lúc bấy giờ.

    Trả lờiXóa
  2. công lao của cụ Phan Chu Trinh và thế hệ cha ông đi trước không bao giờ người dân việt nam chúng ta có thể quên được. họ đã cống hiến xương máu cho tự do của chúng ta hôm nay. nhưng cũng không thể phủ nhận con đường đúng đắn mà Bác và Đảng ta đã chọn để cứu nước. chính vì vậy những hành động của những kẻ giả danh dân chủ là những hành động xuyên tạc lịch sử

    Trả lờiXóa
  3. mưu đồ của những kẻ lợi dụng việc này là muốn phủ nhân hoàn toàn những giá trị, những thành quả mà nhân dân việt nam đã đạt được dưới sự chỉ đạo của Đảng. đây là âm mưu lật đổ chế độ, xuyên tạc lịch sử nhằm tác động tư tưởng gây hoang mang trong dư luận

    Trả lờiXóa
  4. chúng ta ghi nhận và mãi mãi nhớ ơn những bậc cha ông như cụ Phan Chu Trinh cả đời tìm cách để cứu nước nhưng điều đó không có nghĩa là đường hướng của cụ là đúng. trên thực tế, đường hướng cứu nước đó còn nhiều hạn chế và cho đến khi Bác Hồ về nước thì mới dẫn dắt nhân dân việt nam đi trên con đường đúng đắn

    Trả lờiXóa
  5. những gì mà những kẻ giả danh dân chủ đang làm thực chất là đang áp đặt dân chủ chứ chẳng phải đấu tranh dân chủ nhân quyền gi. chúng xem phương tây như thước đo của mọi giá trị và dân chủ cũng vậy. thế nên những gì việt nam không giống phương Tây là chúng chống, chúng đòi bỏ hoặc làm như Phương Tây

    Trả lờiXóa
  6. đây là chiêu trò hèn hạ của những kẻ chống cộng cực đoan, những kẻ phản động. đây cũng không phải lần đầu chúng xuyên tạc lịch sử để nhằm mục đích chống phá chính quyền và nhà nước ta. và cũng không phải lần đầu mà chúng bị xử lý vì tội lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống chính quyền. chẳng thế mà chúng đòi bỏ điều 258

    Trả lờiXóa
  7. Lòng yêu nước của cụ Phan Chu Trinh thì không ai phủ nhận cả, cụ đã làm rất nhiều việc để mong cho đất nước được hòa bình độc lập, người dân thoát khỏi cảnh lầm than, nhưng con đường cụ chọn không phải là con đường thực sự có thể đưa đất nước đến cái đích như cụ mong muốn.

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  9. không riêng gì cụ Phan Chu Trinh mà rất nhiều người dân Việt Nam thời đó đứng lên để tìm con đường giúp đất nước thoát khỏi kiếp nô lệ cho thực dân. chúng ta rất biết ơn họ. nhưng cũng phải thừa nhận rằng con đường họ chọn không phải là con đường đúng đắn có thể đưa việt nam giành lại độc lập

    Trả lờiXóa
  10. tấm lòng của cụ chúng ta không thể phủ nhận. nhưng để lấy con đường ấy áp dụng cho ngày hôm nay thì thật quá máy móc. mỗi thời có một đặc điểm khác nhau. không thể vì con đường của một người anh hùng trong quá khứ mà nghiễm nhiên nó đc áp dụng trong bối cảnh ngày nay. các nhà dân chủ vì không hiểu hay cố tình không hiểu mà vẫn bảo thủ quan điểm ấy

    Trả lờiXóa
  11. Giờ bọn cờ vàng hay ca ngợi phan châu trinh thật đó, tuy rằng cũng đóng góp trong lịch sử dân tộc, thế nhưng ông cũng không làm cho đất nước được độc lập. Nhìn tư tưởng Hồ Chí Minh đã làm gì với dân tộc, chủ tịch HCM đã nhìn thấy được bản chất của vấn đề và biết cách để đấu tranh chứ không phải mung lung như các vị tiền bối

    Trả lờiXóa
  12. ông Diệu khác với phan chu trinh, thêm vào nữa sing hồi đó khác với Việt nam thời đó, nước VN thwoif đó ăn phải nhiều đếu quốc xâm chiếm rồi thì con người đi lên từ đói dốt, ấu trĩ thì làm sao mà có thể phát triển được như thằng sing phải không, thế nên mấy nhà dân chủ nên bớt chém gió những chuyện viển vông so sánh khậ khiễng đi

    Trả lờiXóa
  13. Thế giới luôn vận động, mọi quan niệm chính trị, triết học, xã hội đều chỉ mang tính tương đối, không có điều gì là bất diệt. Thời cụ Phan Chu Trinh, ở các nước phương Tây, dân chủ còn chừng mực, nhưng từ khá lâu dân chủ phương Tây đã trở nên quá độ, dẫn tới những kết quả cực xấu, đã từ lâu đó không còn là đích đến mơ ước của xã hội nữa rồi. Vậy mà những kẻ dân chủ dỏm, lũ kền kền luôn mồm yêu nước, cứu dân lại cứ khăng khăng đòi thứ dân chủ ấy, thậm chí đến mức xuyên tạc cả lịch sử, có khác nào chửi cả những bậc cao nhân, những anh hùng dân tộc không? Chúng đã đã vứt đi liêm sỉ và lòng yêu nước của mình thì lấy đâu tư cách đòi yêu nước, dân chủ nữa?

    Trả lờiXóa
  14. Tinh thần yêu nước và đấu tranh vì dân tộc của cụ Phan được các thế hệ mai sau trân trọng vì những đóng góp của cụ dù còn hạn chế trong đường lối, nhưng cụ đã truyền ngọn lửa yêu nước bùng cháy trong người dân thời đó. Những chân lý đúng sai đã được lịch sử làm sáng tỏ, còn đám kền kền khơi gợi lại và cố đổi trắng thay đen những giá trị của lịch sử để phục vụ cho ý đồ xấu là điều vớ vẩn không nên làm.

    Trả lờiXóa
  15. Những gì cụ Phan Chu Trinh đã làm cho đất nước chúng ta có giá trị rất to lớn, nhưng dựa vào Pháp để canh tân đất nước, giải phóng đất nước thì không hề hay ho và phù hợp với điều kiện của đất nước ta trong bối cảnh thời kỳ đó không hề phù hợp, và đến bây giờ con đường ấy vẫn không hề phù hợp với tình hình việt nam hiện giờ =_+

    Trả lờiXóa
  16. Dân chủ vô hạn làm cho con người ở các nước phương tây đang gặp một đống rắc rối vì nó. Thế mà lại có những người Việt Nam hăm hở đòi rước cho bằng được thứ “dân chủ” ấy về! thật mù quáng. họ yêu tham vọng hơn là yêu nước, họ cảm thù chế độ vì lẽ riêng, họ vô tư a dua... Chỉ cần biết, vì sự thật lịch sử, vì tình yêu Tổ quốc, ta phải hết sức ngăn chặn thói a dua ấy. việt nam ko phải phương tây,đừng đem những gì thuộc về phương tây đánh đồng thành những gì Việt nam phải có =_+

    Trả lờiXóa
  17. Công lao của cụ Phan Chu Trinh và thế hệ cha ông đi trước không bao giờ người dân việt nam chúng ta có thể quên được. Họ đã cống hiến xương máu cho tự do của chúng ta hôm nay. nhưng cũng không thể phủ nhận con đường đúng đắn mà Bác và Đảng ta đã chọn để cứu nước. chính vì vậy những hành động của những kẻ giả danh dân chủ là những hành động xuyên tạc lịch sử. Tội ác của bọn này không thể nào tha thứ được.

    Trả lờiXóa
  18. Chỉ nói riêng thời Pháp thuộc cho đến năm Phan Chu Trinh qua đời, bao nhiêu tên tuổi đã đi vào lòng dân, được mãi mãi ghi nhớ. Đám tang cụ Phan to hơn đám tang những nhà ái quốc khác không phải vì người Việt Nam quý cụ hơn những người kia, mà vì công lao của cụ đối với đất nước không thể nào kể hết.

    Trả lờiXóa

 
Chia sẻ