Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

NHỮNG GIÁO GIAN PHẢN QUỐC CÓ NÒI

Phan Văn Phúc sinh năm 1953, là giáo dân quê ở xã Quỳnh Thọ, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, khi đất nước còn chiến tranh loạn lạc, trước đoàn quân ùn ùn ra trận cứu nước khỏi địch họa xâm lăng, năm 1972, Phúc cũng gia nhập quân ngũ, nhưng khi vào chiến trường, với bản tính phản phúc cộng với thấy chiến tranh quá ác liệt, y đã bỏ trốn sang Thái Lan sinh sống một thời gian, sau đó đã trốn sang Pháp rồi thay tên đổi họ cho đỡ bách nhục với cố hương với tên mới là Nguyễn Hoài Tiến (một mục đích nham hiểm nữa là coi như Phan Văn Phúc đã hi sinh trong chiến trường để gia đình được hưởng chế độ chính sách của Đảng và Nhà nước), thỉnh thoảng y cũng mò về Việt Nam nhưng ko bao giờ giám về xã Quỳnh Thọ vì sợ bị lộ bộ mặt phản phúc của mình. Tuy nhiên, y không dừng lại đó để làm phúc đức cho con cháu, y đã đi theo bọn 3 que để há mồm cắn về tổ quốc - nơi chôn rau cắt rốn của mình.


Khi đã yên ổn bên Pháp, Phúc đưa em gái là Phan Thị Duyên qua Pháp với con đường du học, xong rồi trốn định cư bên đó luôn, một thời gian Duyên lấy chồng người quê ở Hà Tĩnh có với nhau 2 đứa con trai, nhưng vì hám danh, hám lợi, Duyên đã bỏ chồng người Việt để theo thằng tây lông người Pháp.

Hiện nay, với nòi phản động 2 anh em Phúc - Duyên đã chính theo bọn 3 que ăn tàn điếu đóm há mồm cắn về tổ quốc của mình để nhận những đồng tiền nhuận mõm trang trải cuộc sống bên trời tây.






Đề nghị các ngành chức năng cần vào cuộc để vạch trần tên phản động chuyên chửi Đảng, chửi Bác Hồ nhưng vẫn ngụy tạo là một liệt sỹ đã hi sinh để được hưởng chế độ chính sách của nhà nước.

Minh Anh 

THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT

Câu chuyện Trịnh Xuân Thanh về nước “đầu thú” hay bị “bắt cóc” ngay tại thủ đô Béc Lanh của nước Đức giữa thanh thiên bạch nhật tại một công viên vẫn còn là đề tài tranh luận nóng trên diễn đàn mạng xã hội. Hành trình đào tẩu và quay về tự thú của hắn ly kỳ như một bộ phim trinh thám, đó là tiêu đề một bài báo trên website taz.de của nước Đức mà tôi mới đọc lướt qua trên mạng. 


Trên mạng xã hội chưa bao giờ lại có rất nhiều người đến vậy quan tâm đến việc tôn trọng luật pháp, nhất là luật pháp của các nước ngoài và luật pháp quốc tế. Phải nói rằng, đây là hiện tượng quá tốt nếu ai cũng có tư tưởng phải luôn tôn trọng luật pháp, am hiểu luật lệ và nghiêm chỉnh chấp hành. Hy vọng với xu hướng này, ở Việt Nam dân tình sẽ sống có văn hóa hơn theo thời gian chứ không loạn xì ngầu như bây giờ. Chỉ sợ một điều là các “anh hùng bàm phím” bàn luận rôm rả, nhưng thực tế lại luôn tìm mọi cách để tránh né luật pháp, từ Luật giao thông đến luật lệ cư xử hàng ngày với nhau, chỉ nói cho người khác làm, còn mình thì không.


Trong số nhiều người không tỏ ra vui mừng khi “tóm” được TXT mà lại rất bức xúc có vài người bạn tâm giao của tôi. Tôi đã đọc nhiều bình luận về mọi mặt trong thời cuộc hiện tại và khâm phục trí tuệ của họ. Tuy nhiên, cũng như nhiều người dân Việt khác, họ đã để trái tim và tình cảm của mình lấn át lý trí trước sự kiện chưa từng có này. Buồn, đang đi cùng chiều với nhau đều đặn, bỗng dưng bị trượt “đường ray”.Âu cũng là chuyện bình thường, mỗi người đều có cái đầu biết suy nghĩ và tư duy riêng biệt của mình về cách hiểu đúng trước một vấn đề nhạy cảm và phức tạp. 

Nhớ lại ngày 28/9/2016, trả lời báo chí tại cuộc họp báo trong Đại sứ quán Cộng hòa Liên bang Đức, ông phó sứ trả lời các nhà báo là hiện tại giới chức Đức chưa có thông tin về việc TXT đang lẩn trốn ở Đức. Vì không có việc TXT đang ở Đức nên không thể bàn bạc gì đến việc dẫn độ Thanh về Việt Nam. Đại diện ngành ngoại giao Đức ở Việt Nam đã “thật thà, trung thực” thông tin như vậy đó. 

Tuy nhiên qua nhà báo Trung Khoa, TBT trang mạng Thoi bao.De và từ các nguồn tin khác, khẳng định chắc chắn rằng ngay khi đến Đức, TXT đã đăng ký xin ty nạn ngay để được chính phủ Đức bảo trợ. Dĩ nhiên gần một năm qua, chính phủ Đức chưa bao giờ công khai rằng TXT đang cư trú bất hợp pháp ở Đức, mặc kệ cho Việt Nam cứ phải trình lên Interpol để truy nã tội phạm toàn cầu. TXT vẫn nhởn nhơ ngay giữa thành phố Béc Lanh tráng lệ, còn dân mạng thì mải mê đồn đoán truy tìm TXT đang lẩn trốn nơi nao. Dân Việt từ trong đến ngoài nước bị một quả lừa ngon lành vào ngày “cá tháng tư” năm nay khi tin tóm được TXT ở Ba Lan lan truyền trên mạng cùng một số báo lá cải trong và ngoài nước. Thực ra thì giới chức Việt Nam và giới chức Đức đều biết tỏng TXT đang ở chỗ nào, căn hộ nào. Cũng như tình báo Đức thừa biết tội của TXT to ngần nào. 

Điều đơn giản nhất mà người bình thường cũng biết là với đồng lương vài trăm triệu đồng/năm, sao Thanh lại sống như đế vương, đi xe xịn gần 5,5 tỷ, chưa kể các biệt thự thì lấy đâu ra nếu không phải là tham nhũng. Tiền đâu mà Thanh sống và ăn chơi gần năm trời ở nước Đức vơi thời giá đắt đỏ hơn ở Việt Nam v. v. và v.v... 

Giới chức Đức biết thừa Thanh là thằng ăn cắp, một tội trạng mà người Đức rất ghét, vậy tại sao nước Đức lại mở rộng lòng bao che và bảo trợ cho hắn. Có người bảo vì Thanh nắm được nhiều thông tin nhạy cảm của lãnh đạo cao cấp Việt Nam hay là Thanh chưa ra Tòa nên chưa có tội. Nước Đức hữu hảo với Việt Nam, họ cần quái gì ba cái chuyện nội bộ lăng nhăng của Việt Nam.

Họ là nước văn minh ở châu Âu, tôn trong luật pháp quốc tế chứ không như Mỹ, chuyện can thiệp vào nội bộ các nước ngoài. Vậy mà gần một năm trời, chính phủ Việt Nam đã bằng mọi cách hợp pháp đàm phán với giới chức Đức để cho dẫn độ hắn về Việt Nam từ cấp thấp đến cấp cao nhưng không đạt tý kết quả nào. Ai cũng thừa hiểu, tình báo Đức lại càng hiểu hơn, Thanh không là gì với Đức nhưng hắn lại vô cùng quan trọng với Việt Nam. Hắn là đầu mối để truy tìm ra cả một mạng lưới tham nhũng bự ở Việt Nam. 

Có người cho rằng do ông Tổng Trọng tư thù với hắn vì hắn chửi ông ấy trên mạng. Nghĩ như vậy thật quá ngây thơ, đúng là bản tính của người Việt Nam ta vốn hay thù vặt nên trong đầu luôn nghĩ ai cũng như mình. Điều gì ở TXT mà Đức lại cố tình không giao trả hắn cho Việt Nam, cho dù ông Thủ tướng N X Phúc đã phải cầu cạnh bà Thủ tướng Merkel. Lý do tôi vẫn cho rằng thế lực tham nhũng ở Việt Nam mạnh lắm, có thể chúng dùng tiền, dùng mọi thủ đoạn để vận động giới chức Đức có liên quan để ngăn chặn việc dẫn độ. Theo thông tin do nhà báo Trung Khoa và luật sư của TXT thì có thể hắn được chấp nhận tỵ nạn ngay trong những ngày cuối tháng 7. Nếu vậy thì còn hy vọng gì mà chờ đợi, giải pháp cuối cùng đã được đưa ra và kết quả đã thành công tuy chưa thật trọn vẹn, còn để xảy ra scandal ngoại giao.

Nếu như giới chức Việt Nam có tầm nhìn, nhà báo Ô Sin Huy Đức có tầm nhìn thì đã không vội hé lộ ra tin TXT đã về. Cứ giam hắn vài tháng, lấy lời khai và lặng lẽ điều tra theo lời khai của hắn, sau đó chuẩn bị ra Tòa với đầy đủ tội trạng mới tuyên bố TXT về đầu thú. Khổ nỗi tin TXT về nước bị lộ tẩy, báo chí săm soi nên buộc lòng Bộ CA phải tuyên bố Thanh ra tự thú. Ông Tô Lâm dĩ nhiên phải trả lời trước đó 1 ngày trước áp lực của giới báo chí là chưa có thông tin gì.

Bộ Công an phải nói là Thanh tự đầu thú chứ chẳng nhẽ xổ toẹt ra là bắt Thanh ở ngay giữa thủ đô Béc Lanh để tự mình nhận tội khi mà phía Đức chưa có bằng chứng gì về chuyện này. Câu trả lời của ông Tô Lâm và tuyên bố của Bộ Công an phải như vậy mới có đường lùi và còn để giữ thể diện cho phía Đức nữa chứ. Tuy nhiên dân Việt lắm chuyện cứ bình loạn cả lên, cho là ông Tô Lâm và Bộ Công an dối trá với nhân dân. 

Các báo nước ngoài cũng vào cuộc, các nhà "chiến lược" của thế lực tham nhũng trong và ngoài nước nhân cơ hội này kích động buộc chính phủ Đức phải lên tiếng, không thể im lặng. Công khai ra rõ ràng, nước Đức cũng chẳng được lợi lộc gì mà bị mang tiếng là bao che, bảo trợ tội phạm tham nhũng và yếu kém về an ninh. Chỉ vì một thằng tốt đen TXT mà mất đi quan hệ đang tốt lành giữa hai quốc gia chắc chỉ có thằng khờ mới nghĩ vậy. Đúng ra thì Bộ Ngoại giao Đức đã rơi vào thế chẳng đừng vì sỹ diện, vì uy tín bộ máy an ninh của nước mình sao lại để chuyện bắt cóc người xảy ra dễ thế ngay giữa ban ngày.

Nước nào cũng vậy thôi rất cần ngành tình báo đối ngoại để bảo vệ lợi ích của quốc gia mình. Đã là tình báo thì phải thực hiện các nhiệm vụ bí mật bất hợp pháp ở nước ngoài, có thể ăn cắp thông tin bí mật quân sự, kinh tế, xã hội…, bí quyết công nghệ để giải quyết những vấn đề của đất nước mình và các nhiệm vụ đặc biệt khác. 

Việc bắt bằng được TXT là nhiệm vụ cấp bách bằng mọi giá mà ông Tổng Trọng đã đề ra. Một mắt xích quan trọng để chống tham nhũng. Một khi sự vụ tình báo bị lộ, theo thông lệ người ta sẽ tìm người nghi ngờ có liên quan để trục xuất, còn nếu bắt quả tang thì những người tham gia sẽ bị tóm và bị đưa ra Tòa xử án, giam giữ cho đến khi bên kia cũng có điệp viên để trao đổi. Chống tham nhũng vô cùng khó khăn, phức tạp mà nước Đức đã cử nhiều chuyên gia sang giúp đỡ huấn luyện và đào tạo cán bộ về lĩnh vực này. Vậy mà nước Đức đã nỡ buộc Việt Nam phải dở bài hạ sách làm ảnh hưởng đến quan hệ của cả hai nước, để cho thế giới phải chê cười. 


Mong rằng dân Việt trong và ngoài nước hiểu rõ bản chất của sự kiện và đừng vô tình rơi vào bẫy của các thế lực tham nhũng đang và sẽ phản ứng mạnh mẽ chống lại những cố gắng của TBT. Dù cho cái tư tưởng cs đã trở nên lạc hậu, là lực cản cho việc hòa hợp dân tộc và phát triển tương lai của đất nước nhưng với việc chống tham nhũng thì phải đồng lòng mới đi tới đích được. Hy vọng lãnh đạo Đức tỉnh táo và không để quan hệ của hai nước xấu đi. Nếu việc "bắt cóc" là đúng như phía Đức cáo buộc thì chính tình báo Việt Nam đã giúp cho an ninh Đức một bài học quý giá miễn phí để chống khủng bố.

Phan Sơn

ĐẶNG HỮU NAM: THẢM HỌA CỦA GIÁO PHẬN VINH

Sau vụ việc công khai thể hiện tư tưởng xét lại phủ nhận giá trị lịch sử của ngày giải phóng miền Nam 30/4/1975, phủ nhận sự cống hiến hy sinh cao cả của hàng triệu anh hùng, liệt sỹ, thương bệnh binh cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc Việt Nam. Hắn cho ngày 30/4 là “ngày đen tối nhất của dân tộc”, “ngày mà nước ta bước vào thời kỳ nô lệ”. Đến thời điểm hiện tại chúng ta chưa được thấy những hình thức xử lý thích đáng nào từ giáo hội Công giáo Việt Nam cũng như các cơ quan quản lý của Nhà nước?.


Mới đây, ngày 27/8/2017, trong buổi lễ tại nhà thờ xứ Đặng Hữu Nam lại một lần nữa rao giang thể hiện công khai thách thức Pháp luật ngang nhiên xúc phạm xúc phạm đến nhân phẩm, giá trị đạo đức của hàng ngàn bác sĩ, giáo viên đang làm việc trên đất nước Việt Nam. Cụm từ được Nam nhắc đi nhắc lại nhiều trong lời rao giảng như: “Hiện nay chúng ta đang sống dưới chế độ cộng sản biến bác sĩ thành con buôn, biến giáo viên thành con đĩ”. Khi nghe được câu nói này từ Đặng Hữu Nam, làm chúng ta nghĩ ngay đến rằng Đặng Hữu Nam không phải là một kẻ ngu dốt, ít học vì một kẻ ngu dốt thì không thể trở thành một linh mục được mà là một kẻ bệnh hoạn.

Nếu là một người linh mục, Nam sẽ dành thời gian để loan báo tin mừng, phục sự Chúa. Thay mặt Chúa trời chăm lo phần hồn cho các giáo dân. Đằng này Nam đã biến thánh đường thành nơi để y thể hiện sự bệnh hoạn, hoang ngôn thọa mạ người khác, bới những hiện tượng tiêu cực nhỏ trong xã hội để thổi phồng vự việc... Đó là những lời nói của một kể hoang ngôn, bệnh hoạn thuộc về loài Quỷ dữ chứ không phải từ miệng của người được coi là chứng nhân của Chúa! Chứng nhân của sự thật. Vì trong kinh thánh, giáo lý, giáo luật, đường hướng giáo hội... có câu nào viết lên như thế...

Lời nói và hành động của Nam không chỉ làm cho những cựu chiến binh, giáo viên, bác sĩ đang sống, làm việc trên đất nước ta mới là người cảm thấy uất ức nhất mà chính là những giáo dân đang ngày ngày bị bệnh hoạn như Đặng Hữu Nam tuyên truyền, lừa bịp thậm chí là đe dọa, đánh đập. Một giáo dân cung cấp tin cho tôi rằng trong buổi lễ ngày 27/8 Đặng Hữu Nam bảo một giáo dân không muốn nghe lời Nam nói, sau đó Nam đến bảo đứng dậy, người này chưa kịp đứng đã bị Nam tát cho một cái như "trời giáng". Rồi Nam đe dọa: “Ai làm điều không nên với cha sẽ gặp điều không phải. Trợn mắt lên mà xem”.

Nói đúng ra những giáo dân thuộc con chiên của Đặng Hữu Nam mới chính là những người bất hạnh nhất. Ngày tuần nào cũng bị bắt nhét vào tai những lời lẻ bệnh họa. Biết những sai phạm của cha xứ nhưng không dám tố cáo vì sợ trả thù. Họ muốn làm tròn nghĩa vụ, trách nhiệm của một công dân xây dựng đất nước cũng không được vì bị hăm dọa. Chẳng lẽ các cơ quan chức năng và giáo hội Công giáo lại để một người bệnh hoạn như Đặng Hữu Nam tác oai, tác quái, mang lại nhiều bức xúc, uất ức cho người dân như vậy?. Chẵng nhẽ giáo phận Vinh lại làm ngơ, đồng tình cho Đặng Hữu Nam gây chia rẽ, làm cho đồng bào theo tôn giáo với không theo tôn giáo và theo các tôn giáo khác nhau mất niềm tin vào đội ngũ chức sắc trong thiên chúa giáo ở Giáo phận Vinh Chẵng nhẽ Giáo phận Vinh không nhận ra được mối nguy hại này?.

Lan Chi 

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

SO SÁNH LÀ KHẬP KHIỄNG, NÊN CẦN VÍ MỘT SỐ KẺ VỚI LỢN!

Trong khi có một đám "nhân sỹ" ở Việt Nam quay sang ủng hộ Đức "đòi người" trong vụ Trịnh Xuân Thanh, thì Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan mắng chính phủ Đức là "điển hình của sự dốt nát và thiếu tôn trọng pháp luật", mắng đích danh Ngoại trưởng Đức "Ông là cái thá gì mà dám ăn nói với Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ như vậy?".

Khà khà...

Vậy mà, xuất phát từ ngu dốt, nhiều người hay so sánh sự chia cắt của Đức với Việt Nam rồi ca ngợi Đức thống nhất mà không có chuyện thù ghét nhau.



Thứ nhất đó là một ngụy biện mà tây lông gọi là 'faulty comparison', so sánh sai lệch, vì hoàn cảnh của sự chia cắt Việt Nam và Đức không giống nhau.

Đức bị chia cắt vì nước này đem quân đi xâm lược cả Châu Âu nhưng thất bại nên bị phe Đồng minh chia nhau chiếm đóng đè đầu hai miền. Hai bên chính thể đông và tây nước Đức không mang tội ác dẫn giặc vào nhà tàn phá quê hương giết hại giống nòi như ngụy ở VN thì họ đâu có tội gì mà không thể huề cả làng?

Việt Nam bị Mỹ xâm lược chia cắt nên trái ngược với trường hợp của Đức. Ngụy chọn bám váy giặc ngoại xâm, dâng chủ quyền quốc gia để đổi lấy sự sung sướng vật chất cho riêng mình thì đó là một tội ác không thể tha thứ đối với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới. Gây ra tội ác như thế mà được đối xử như ở VN thì đã là may mắn lắm rồi. Được đằng chân lại lại lân đằng đầu?

Nếu muốn so sánh thì có thể dùng trường hợp của Pháp. Trong Thế chiến II, sau khi Đức thắng Pháp, một chính quyền bù nhìn ở Pháp được lập ra, thường gọi là chế độ Vitchy, do Thống chế Philippe Pétain cầm đầu. Phe kháng chiến do Charles de Gaulle lãnh đạo vẫn tiếp tục đánh cho đến khi Đức đầu hàng đồng minh. Sau khi thắng lợi, phe kháng chiến đã tử hình hàng chục ngàn người hợp tác với Đức, kết tội 120 ngàn. Ngay cả những đĩ điếm phục vụ cho Đức cũng bị đem ra cạo đầu làm nhục trước công chúng. Họ gọi đó là giai đoạn 'thanh lọc' nước Pháp.


Hai miền nước Đức sau Thế chiến II đều bị Mỹ, Liên Xô chiếm đóng và cùng lập ra hai chính quyền phục vụ cho mình. Hai chính quyền này có tính chất như nhau thì lấy tư cách gì để phán xét đối phương như chính quyền kháng chiến Pháp phán xét chính quyền Vitchy làm tay sai cho Đức hay chính quyền cộng sản VN phán xét chính quyền ngụy làm tay sai cho Pháp-Mỹ.

Tuy vậy sau khi nước Đức thống nhất, chính quyền mới của Đức vẫn tiến hành điều tra hàng ngàn vụ, xét xử kết án hàng trăm vụ vì lý do chính trị chứ đâu có phải thống nhất thì huề cả làng như lợn tưởng tượng đâu?

Còn vấn đề thù ghét thì xưa nay ba que vàng vẩu là bên luôn ôm hận thù cay cú suốt mấy chục năm chứ cộng sản rảnh rỗi đâu mà thù lợn? Người nào muốn xóa bỏ hận thù (ngược) về VN làm ăn như cha con ông Kỳ thì có vấn đề gì đâu?

Hùng Mạnh

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

SỰ CHÂN THỰC CỦA LỊCH SỬ

Xã hội loài người đã trải qua tiến trình lịch sử hàng ngàn năm. Để có sự thật đòi hỏi các nhà sử học bao thế hệ phải nghiên cứu, phải mày mò tìm nguồn tư liệu, chứng cứ để chứng minh. Có chính sử và cũng có dã sử, phần lớn sử được viết theo tâm nguyện của nhà cầm quyền. Tuy nhiên có những nhà sử học vẫn lặng lẽ viết sử một cách khách quan, họ bí mật ngày đêm ghi chép lại trung thực các sự kiện xảy vào tác phẩm của mình như thực tế đã xảy ra để lại cho đời sau, bất chấp nguy hiểm rình rập. Lịch sử có thể được viết theo truyền thuyết, nhưng từ khi có chữ viết thì sự chân thực của các Bộ sử đã ở mức độ cao hơn.


Lịch sử Việt Nam có phần đen đủi hơn các nước khác vì trong 1000 năm Bắc thuộc đã bị các triều đại Trung Quốc tước mất và hủy hoại toàn bộ chữ Việt cổ, những ghi chép các sự kiện đã xảy ra trong hàng nghìn năm trước. Bởi vậy mới có nhiều chuyện vô lý trong truyền thuyết Lạc Long Quân, bà Âu Cơ và các vua Hùng. Trong khi yêu cầu viết sử phải khách quan, đúng bản chất của các sự kiện thì lịch sử các triều đại phong kiến Việt Nam cũng như lịch sử hiện đại lại được viết và đánh giá theo quan điểm chính trị của các nhà câm quyền. Cũng vì đặc điểm này mà hàng chục năm qua môn sử đã không còn hấp dẫn được ai. Học sinh tốt nghiệp lớp 12 đã không mấy ai còn ham muốn thi vào khoa lịch sử của các Trường Đại học. 

Trên quan điểm muốn được nhìn nhận một cách khách quan, nhiều nhà sử học đã hướng đến việc viết lại lịch sử Việt Nam một cách chân thực hơn. Bộ sử trước đây khi biên soạn chịu nhiều ảnh hưởng của Trung Quốc và quan điểm của một số nhà chính trị giáo điều nên chắc chắn đã có những lệch lạc nhất định. Bộ sử mới được ban hành có lẽ đã sửa chữa được nhiều bất cập, mang lại diện mạo mới cho đất nước, có lợi hơn trong hòa hợp dân tộc và bảo vệ chủ quyền quốc gia. Hàng chục năm qua các nhà sử học đã phải lao tâm khổ tứ lắm mới biên soạn xong Bộ sử Việt Nam lần này. Mặc dù tôi chưa được xem và thực lòng cũng chẳng quan tâm lắm nhưng rất bức xúc với nhiều kẻ thiển cận và thiếu hiểu biết đang ầm ỹ trên mạng, xúc phạm đến các nhà sử học trong ban soạn thảo, đặc biệt là với giáo sư Phan Huy Lê đáng kính. 

Trước cách mạng tháng 8, Nhật đã dựng lên và công nhận chính phủ Trần Trọng Kim. Đã có bao nhiêu nước công nhận thì không thấy tư liệu nào nói. Vua Bảo Đại trao ấn, kiếm cho chính quyền mới VNDCCH và thoái vị, được cụ Hồ trọng vọng muốn sử dụng, nhưng ông ta không muốn lại chạy theo nhờ Pháp bảo hộ. Ông ta sau đó được Pháp dựng lên và ông ta tuyên bố tái làm Vua thì cũng bình thường như ở tất cả các quốc gia khác. Tại thời điểm (hình như là năm 1947, 1948 gì đó, tôi không nhớ lắm), ông ta thành lập Quốc gia Việt Nam và được Pháp công nhận, đồng thời trao trả độc lập cho Việt Nam với Quốc gia Việt Nam đại diện. Theo luật pháp quốc tế, khi trao trả độc lập cho các nước thuộc địa của mình Pháp có quyền công nhận cái chính quyền mà nó đại diện cho nước đó. 

Cái chính phủ này cho dù thực chất là bù nhìn thì nó vẫn là một thể chế có tên gọi và dĩ nhiên được nhiều nước đồng minh với Pháp công nhận. Nó đã đại diện cho Việt Nam dự các Hội nghị quốc tế trong giai đoạn này, trong đó có Hội nghị Sanfrancisco. Tại Hội nghị này, Thủ tướng Hữu của Quốc gia VN đại diện cho VN đã trịnh trọng tuyên bố 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là thuộc quyền quản lý của Việt Nam. Không có nước nào dự Hội nghị phản đối. 

Khi thành lập nước VNDCCH, cụ Hồ đã gửi 7 lá thư cho Tổng thống Mỹ lúc đó với sự bảo lãnh của tình báo Mỹ đánh giá cụ là nhà yêu nước chân chính chứ không phải là cộng sản để Mỹ công nhận. Nhưng vì danh tiếng cụ quá nổi tiếng ở Pháp và Quốc tế Công sản (cho dù đã đổi họ tên) mà Tổng thống Mỹ không chịu công nhận VNDCCH là quốc gia độc lập. Cụ Hồ muốn Pháp công nhận nền độc lập của Việt Nam và chấp nhận nằm trong liên hiệp Pháp mà rồi không đạt được. Sang tận Pháp đàm phán cũng không xong. Vậy là chiến tranh đã xảy ra.

Phải đến khi Trung quốc đánh tan Quốc Dân Đảng để chiếm hết Trung hoa lục địa rồi VNDCCH mới được các nước trong hệ thống XHCN lần lượt công nhận. VNDCCH đã buộc phải nghe theo Mao và Stalin nếu muốn nhận được sự giúp đỡ của hai nước lớn phía bắc. Nếu không nhận được sự giúp đỡ của hai nước này về vũ khí và vật chất thì cuộc kháng chiến cũng khó thành công ngay, mà có thể còn kéo dài thêm nhiều năm nữa. Thật tội nghiệp cho dân tộc Việt Nam, chỉ vì sự khác nhau của cái hệ tư tưởng thù địch từ các nước lớn mà đã phải trải qua thêm 15 năm chiến tranh khốc liệt đầy đau thương sau khi hòa bình lập lại, đất nước chia đôi mới được thống nhất vẹn toàn. 

Hội nghị Giơ-ne-vơ họp để lập lại hòa bình ở Việt Nam và theo “sáng kiến” của Trung Quốc mà theo Hiệp định này đất nước phải chia đôi. Miền Bắc tạm để dưới quyền kiểm soát của VNDCCH và miền Nam từ vĩ tuyến 17 trở vào nam tạm để cho Quốc gia Việt Nam kiểm soát, Pháp sẽ rút hết quân đội và năm 1956 hai miền hiệp thương để tổ chức Tổng tuyển cử. Tuy nhiên ngay sau đó Thủ tướng Ngô Đình Diệm đã tổ chức trưng cầu ý dân để phế truất quốc trưởng Bảo Đại để thành lập chính thể VNCH. Nói gì thì nói, thực tế đã xảy ra, cuộc trưng cầu ý dân là thật chứ không phải là hình thức, từng người dân miền Nam lúc đó đã được xin ý kiến về thể chế quản lý mình. 

Sau cuộc bầu cử Tổng thống, Diệm đắc cử. Lúc này mọi quyền quản lý miền Nam thuộc về chính phủ Diệm chứ trên nó không có thể chế nước ngoài nào khác thống trị (như phủ Toàn quyền trước đây khi còn là thuộc địa). Có tòa Đại sứ Mỹ thì cũng giống như các toà Đại sứ của các nước khác mà thôi. Dĩ nhiên Diệm muốn được Mỹ viện trợ thì nhiều khi vẫn phải nghe lời chính phủ Mỹ, như VNDCCH cũng phải nể lời và sở thích của Liên Xô và Trung Quốc. Độc lập của cả VNDCCH và VNCH cũng chỉ là tương đối. Thời điểm này phải nói số lượng các nước công nhận VNCH lớn hơn nhiều so với các nước công nhận VNDCCH (hầu hết chỉ là các nước trong phe XHCN).

Trong Bộ sử mới có chút thay đổi là viết chính thể ở miền Nam Việt Nam từ chữ “nguy quyền” (Ý nói chỉ là chính quyền tay sai của Mỹ) thành VNCH cho đúng tên gọi của nó. Tên VNCH đã có trong các văn kiện quốc tế, trong Hiệp định Pari. Đại diện chính thể này còn là một trong 4 bên ký Hiệp đình Pari, có quyền pháp lý bình đẳng như nhau. Điều này không có nghĩa là VNDCCH công nhận VNCH là đại diện cho toàn dân tộc Việt Nam và ngược lại. Đơn giản VNCH chỉ là tên gọi của một chính thể thực tế đã quản lý miền Nam VN từ năm 1954 đến đầu năm 1973, và sau Hiệp định Pari có thêm một chính thể hợp pháp là Cộng hòa miền Nam VN quản lý một phần lãnh thổ miền Nam VN. Ấy vậy mà khi nghe tin trong Bộ Sử mới sẽ có tên gọi VNCH này đã làm dấy lên phản ứng dữ dội của một số kẻ tín đồ bảo thủ, trong đó có cả một ông Trung tướng lên tiếng đòi Bộ chính trị và Trung ương Đảng phải can thiệp để ngăn cản Bộ Lịch sử mới được ban hành. Không hiểu trong đầu những kẻ này có não không nữa.

Bất cứ nước nào bị chia cắt cũng muốn được thống nhất, có thể bằng bạo lực mà cũng có thể bằng giải pháp hòa bình. Dân tộc Đức thông minh may mắn chớp được thời cơ sai lầm của Gorbachop mà hợp nhất hai nước Đông và Tây một cách hòa bình, không phải đổ máu. Hàn Quốc muốn thống nhất hòa bình nhưng CHDCND Triều Tiên lại không muốn. Họ muốn duy trì chế độ gia đình trị với hướng đi riêng của mình và bảo vệ mình bằng phát triển vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo. Cuối cùng thì cũng phải có kẻ thắng, người thua. VNDCCH đã thắng VNCH để thống nhất đất nước nhưng không có nghĩa là có thể viết sử khác với thực tế những gì đã xảy ra. Khi đã thực sự kiểm soát được toàn vẹn lãnh thổ cả nước, dĩ nhiên VNDCCH và sau này là CHXHCNVN đã lần lượt được các nước khác còn lại công nhận và đặt quan hệ ngoại giao. 

Trên thế giới này chưa có nước nào có chính thể mang tên “ngụy quyền”, kể cả hai chính thể mới được thành lập ở vùng Đôn bát của nước Ucraina. Mặc dù họ chưa được nước nào công nhận, kể cả Liên bang Nga của ông Putin, nhưng báo chí một số nước người ta vẫn gọi tên hai chính thể đó là Cộng hòa nhân dân Donetsk và Cộng hòa nhân dân Lugansk. Nước Úc và Canada từ lâu đã giành được độc lập từ thực dân Anh nhưng vẫn có chức vị Toàn quyền do nữ hoàng Anh bổ nhiệm. Chính phủ Úc và chính phủ Canada là đại diện của dân hai nước đó chứ đâu có tên gọi là “ngụy quyền”, tay sai của Anh. Đài Loan danh nghĩa chỉ là một lãnh thổ của một Trung Quốc, nhưng thực tế họ độc lập và vẫn có tên gọi ghi trong sử sách là Trung Hoa Dân quốc. 

Thật khôi hài khi một số người luôn leo lẻo cho là mình yêu nước trong khi chính họ lại đang chống lại chủ trương tìm lại sự chân thực cho lịch sử, nâng cao sự hấp dẫn của bộ môn sử, hòa hợp hòa giải dân tộc sau một giai đoạn đầy đau thương mất mát vì ý đồ ích kỷ của các nước lớn. Một vấn đề lớn nữa là họ đang vô tình làm hài lòng chính quyền bành trướng Trung quốc bởi hành động của họ, gây rắc rối cho Đảng và Chính phủ trong việc bảo vệ chủ quyền biển, đảo và toàn vẹn lãnh thổ.

Phan Lập

PHAN HUY LÊ MUỐN GÌ KHI XUYÊN TẠC LỊCH SỬ?

Gần đây, những thông tin xung quanh sự việc một số nhà viết sử có quan điểm xét lại khi nhìn nhận, đánh giá các sự kiện lịch sử đã và đang thu hút sự quan tâm, chú ý theo dõi của dư luận xã hội. Từ những phát biểu gây sốc của Giáo sư Phan Huy Lê đến những nhận định sai lầm, quan điểm lệch lạc khi nhìn nhận về chế độ Việt Nam Cộng hòa của Phó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Đức Cường... Tất cả đang dấy lên hồi chuông cảnh báo về một bộ phận những người viết sử đang vô tình hay cố ý phớt lờ sự thật lịch sử.



Nếu như Phó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Đức Cường cho thấy sự "ngô nghê" trong cách thức nhìn nhận và đánh giá các sự kiện lịch sử của mình với quan điểm cho rằng Việt Nam Cộng hòa không phải ngụy quyền mà một thực thể ở Miền Nam Việt Nam mà theo cách lập luận của ông đó là viết sử để đông đảo mọi người chấp nhận thì Giáo sư Phan Huy Lê lại cho thấy dã tâm "phá hoại" nền lịch sử Việt Nam trong hàng loạt các phát biểu, bình luận gây sốc có liên quan đến các sự kiện lịch sử.

Mở đầu cho sự "trở cờ", "xét lại" trong đánh giá các sự kiện lịch sử, ông Phan Huy Lê đưa ra nhiều thông tin "lập lờ" thể hiện quan điểm của ông cho rằng, hình tượng Lê Văn Tám là "không có thật". Rồi đến câu chuyện chính gã nhiều năm nghiên cứu lịch sử nước nhà này trắng trợ và đầu têu cho một nhóm nhỏ những người viết sử "đòi" vực dậy công lao của ngụy quyền trong vụ hải chiến Hoàng Sa năm 1974.

Ít ai có thể tưởng tượng rằng, một nhà nghiên cứu lịch sử có tên tuổi như Phan Huy Lê lại có thể "mở mồm" cho ra những thông tin sai lệch như vậy, phải chăng Phan Huy Lê đang cho thấy sự lú lẫn của mình ở độ tuổi xế chiều, hay nghiêm trọng hơn đó là sự cụ thể hóa những hành động trả thù cách mạng, thể hiện quan điểm bất mãn, trả thù cho người anh trai của Lê là Phan Huy Quát, kẻ từng giữ chức Thủ tướng ngụy quyền, sau này bị chết trong nhà tù Cộng sản.

Về hình tượng Lê Văn Tám, đã có nhiều nhà nghiên cứu, cư dân mạng bỏ công sức tìm hiểu và đã đưa ra nhiều luận chứng cho thấy, ông Phan Huy Lê cũng chỉ là người nghiên cứu thông qua việc liên kết các sự kiện lịch sử chứ không phải là người chứng kiến. Hơn nữa, những dẫn chứng mà ông Huy Lê đưa ra không cho thấy sức thuyết phục của mình về mặt khoa học mà chủ yếu lôi kéo người ta tin vì danh tiếng và quãng thời gian gần cả cuộc đời nghiên cứu lịch sử của ông. Một trong những bài viết phản pháo lại hành vi chĩa súng vào lịch sử của công Phan Huy Lê tại đây.

Nhưng dù với mục đích gì thì việc một nhà sử học như Phan Huy Lê với những việc làm nhằm phá hoại lịch sử nước nhà, gây hoang mang dư luận nói trên là những việc làm xấu xí, đi ngược lại với phẩm chất của người viết sử, đi ngược lại với sự kỳ vọng của dư luận xã hội. Một dấu hỏi lớn về động cơ khiến Phan Huy Lê "trở cờ" đang là chủ đề nóng được dư luận bàn tán. Tất nhiên, câu chuyện "noi gương" người anh "phản phúc" Phan Huy Quát để "làm phản" là một trong những nguyên nhân được công chúng nhắc đến.

Phi Sơn

KHÔNG LẠ GÌ CHIÊU TRÒ BẨN THỈU

Trong khi từ chiều hôm 31/7/2017 các bản tin thời sự đã giành hầu hết thời gian để đưa tin về vụ Trịnh Xuân Thanh (TXT). Thời sự 19h cùng ngày còn giành tới 3/4 thời lượng. Trên các mặt báo đều giành trang nhất đề cập TXT ra đầu thú và việc xử lý các đảng viên tham nhũng theo quyết của Trung ương Đảng. Gần đây nhất, TBT Nguyễn Phú Trọng đã kí quyết định quy định tiêu chuẩn.


Dù là vấn đề được toàn dân ủng hộ thế nhưng đối với những kẻ như (Bùi Thanh Hiếu, Lê Nguyễn Hương Trà, thoibao.de, danlambao) vẫn ăng ẳng giọng điệu chua chát, ghen ăn tức ở, đưa tin công kích, chống phá, thiếu nguồn tin kiểm chứng. Từ khi TXT ra đầu thú các đối tượng thường xuyên dịch, đăng tải, chia sẻ các thông tin thiếu kiểm chứng từ trang thoibao.de để đánh lạc hướng dư luận, một mực

cho rằng TXT bị bắt cóc đưa về Việt Nam, công kích phong trào chống tham nhũng của TBT Nguyễn Phú Trọng, tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý với mục đích chống Việt Nam. 

Điều đáng nói chủ biên trang thoibao.de nguồn tin cung cấp cho bọn phản loạn về TXT là Lê Trung Khoa một thằng bán nước cầu vinh, quen thói chửi chế độ. Thế nên kể cả chi tiết lãnh đạo Chính phủ nghe hoà nhạc, vẫy tay chào mọi người từ cửa máy bay đều là vấn đề chúng có thể đưa ra săm soi, bình phẩm. Những thông tin về lý lịch của Lê Trung Khoa chỉ cần search ra trên 1,4 triệu kết quả đủ để giúp bạn phân biệt đúng sai. 

Luận điệu của bè lũ bán nước, những đối tượng thù địch của chế độ luôn rắp tâm bịa đặt phá hoại toàn diện thành tựu của VN, động cơ của chúng là vụ lợi, mục đích là gây rối nội bộ, là hành vi không thể chấp nhận được. Trước khi cơ quan CA đụng đến chúng hy vọng chúng ta mạnh tay tẩy chay chúng vì môi trường mạng trong sạch, an toàn, nhân bản.

Nhân Thắng

TẤT CẢ CHỈ LÀ NGỤY BIỆN

Lịch sử là phải phản ánh trung thực, khách quan chứ không phải viết thề nào đó để mọi người chấp nhận như lời PGS. TS Trần Đức Cường trả lời báo chí "phải viết thế nào để mọi người chấp nhận". Rồi nữa trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. 


Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn" hay "chúng tôi cũng có những tranh luận rằng có nên dùng "nguỵ quân, nguỵ quyền" như trước đây không? Từ lâu, giới nghiên cứu đã cho rằng không nên dùng, nói hay viết cũng đều không sai, nhưng mang hơi hướng miệt thị. Trong bối cảnh hoà hợp dân tộc thì có những cách gọi cần thay đổi". Tất cả chỉ là ngụy biện mà thôi. 

Bộ sách Lịch sử Việt Nam 15 tập do Viện Sử học biên soạn nguyên viện trưởng Viện sử học, chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, PGS. TS Trần Đức Cường tổng chủ biên và được đánh giá đây là bộ thông sử quy mô chưa từng có từ trước đến nay ở VN, từ thời khởi thủy cho đến những năm 2000. 

Xin thưa rằng chỉ cần thay đổi hoặc bớt được cái cụm từ ngụy quân, ngụy quyền đi thì bộ sách lịch sử này nó đã phản ánh một sự thật hoàn toàn khác đi rồi. Đó là phủ nhận thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, xem cuộc chiến tranh chống xâm lược của nhân dân Việt Nam là cuộc nội chiến "nồi da nấu thịt" trong khi thực tế là không phải vậy.

Có lẽ các nhà xuất bản do quá choáng ngợp các tên tuổi của các vị Giáo sư, Tiến sĩ của Viện sử học nên nghĩ là quá mô phạm.

Lan Chi

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

XUNG QUANH CHUYỆN 2 LINH MỤC NAM, THỤC ĐƯỢC “VINH DANH”

5000 USD là số tiền mà hai đấng chăn chiên thuộc Giáo phận Vinh Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục nhận được từ tổ chức “Phong trào giáo dân Việt Nam ở hải ngoại” cho Giải thưởng có tên của Cố Tổng Giám mục Nguyễn Kim Điền, nguyên Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Huế (“Tự do tôn giáo Nguyễn Kim Điền”).



Thông cáo báo chí của tổ chức này cho biết thêm: Giải thưởng này sẽ được trao long trọng vào ngày 01/9/2017 tại Miền Nam California, Mỹ. Và đương nhiên, tới đây 02 vị Linh mục chống đối có tiếng tại Nghệ An này sẽ có chuyến xuất cảnh sang Mỹ để nhận giải thưởng. Đây được cho là điều kiện để 02 vị này gặp gỡ với đám người mà từ lâu dù có nghe đến, nhận tiền của người ta nhưng chưa một lần giáp mặt!


Qua tìm hiểu, Giải thưởng “Tự do tôn giáo Nguyễn Kim Điền” là một “giải thưởng có tính thường niên của “Phong trào giáo dân Việt Nam ở hải ngoại” với mục tiêu cổ suý cho xu hướng tự do, dân chủ trong nước. Mà thực chất là thúc đẩy xu hướng hình thành tại Việt Nam một mô hình “xã hội dân sự” với hình thức đa đảng. “Phong trào giáo dân Việt Nam ở hải ngoại” cũng như rất nhiều tổ chức có thái độ chống đối Việt Nam khác tại hải ngoại (đặc biệt là Mỹ) thường xuyên sử dụng những giải thưởng này để làm bình phong cho các hoạt động chống đối; đặc biệt thông qua việc tài trợ tiền vào bên trong thông qua các hình thức giải thưởng, tổ chức này đã dễ dàng sai khiến một số Linh mục và giáo dân của họ tiến hành các hoạt động gây phức tạp bên trong đất nước!

Một điều đặc biệt nữa là tổ chức này từng có tên trong số các tổ chức đã từng ủng hộ tiền cho 2 Linh mục Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục tranh đấu bảo vệ môi trường và được 02 vị Linh mục này công khai đăng tải và thừa nhận! Nói như thế để thấy rằng rất có thể việc hướng đến trao tặng giải thưởng này năm 2017 đối với 2 Linh mục này là một công đôi việc: Vừa động viên mà nói đúng hơn là tiếp sức cho 2 Linh mục này sau những động thái vừa qua của chính quyền, người dân trên địa bàn; đồng thời, tạo điều kiện cho 2 Linh mục này được xuất ngoại “đổi gió”. Và rất có thể số tiền 5000 USD là số tiền mà các tổ chức này thông qua đó để tiếp tục tài trợ cho 2 Linh mục này để tiếp tục các hoạt động chống đối sau này!

Nhưng cái điều mà chủ nhân của giải thưởng này là với việc “vinh danh” này rất có thể chính nó sẽ làm khó 02 Linh mục Nam và Thục. Bởi với những gì diễn ra từ sau sự kiện 30/4/2017 đến nay thì cứ hễ manh động đồng nghĩa với việc bị dư luận phản đối. Và xin thưa, sự phản đối chắc chắn sẽ không dừng lại ở những hội nghị phản đối như đã xảy ra…

Trước mắt hãy theo dõi về chuyến đi sắp tới của 2 vị Linh mục này! Chắc chắn sẽ có nhiều chuyện hay để mà xem!

Phạm Nghĩa

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

NHỮNG KẺ LÀM Ô UẾ MÀU QUÂN PHỤC

Mấy năm gần đây, trong đám “rận chủ” thường xuyên “tích cực” hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân, “cõng rắn cắn gà nhà” nổi lên một số tên tuổi từng có một thời gian quân ngũ như Trần Anh Kim, Lê Thanh Tùng, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Tường Thụy, Lê Đình Lượng…


Từng là người lính được đứng trong hàng ngũ đội quân cách mạng do Bác Hồ sáng lập và rèn luyện, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu nhưng chúng đã tha hóa biến chất, đi ngược lại bản chất truyền thống, quên lãng và rũ bỏ 10 lời thề danh dự của quân nhân lẽ ra đã phải ngấm vào máu thịt và theo suốt cuộc đời mỗi người chiến sĩ.

Trong đó, những người lính chân chính có lẽ không ai không thuộc những dòng đầu tiên của 10 lời thề thiêng liêng: “Chúng tôi, quân nhân trong quân đội nhân dân Việt Nam, lấy danh dự người chiến sĩ cách mạng, xin thề dưới lá cờ vinh quang của Tổ quốc:

1- Hi sinh tất cả vì Tổ quốc Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, phấn đấu thực hiện một nước Việt Nam hòa bình, độc lập và xã hội chủ nghĩa, góp phần tích cực vào cuộc đấu tranh của nhân dân thế giới vì hòa bình độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội. …”.

Xét cho cùng, chúng đã chọn con đường của kẻ trở cờ, phản bội, đào ngũ nhưng lại thường tỏ huynh hoang bố láo khi tuyên bố “từng là quân nhân”, “từng cầm súng chiến đấu ở biên giới phía Bắc”, “từng là bộ đội Hải quân…” mà không biết nhục.

Gần đây, xuất hiện thêm thủ đoạn của chúng là lợi dụng để kích động, lôi kéo những cựu quân nhân bất mãn, thoái hóa biến chất cấu kết với đám ngụy quân ngụy quyền tàn dư để chống phá. Điển hình như việc hai tên Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng đã kêu gọi thành lập cái gọi là “Lực lượng quốc dân dựng cờ dân chủ”, với thành phần nòng cốt là những cựu quân nhân của cả hai phía Quân đội nhân dân Việt Nam và Quân đội Việt Nam Cộng hòa để thực hiện các cuộc “cách mạng” của chúng.

Riêng Trần Anh Kim còn được chúng tung hô là một trong những người sáng lập cái gọi là “Hội Anh em dân chủ”. Còn Lê Đình Lượng, một đối tượng phản động thuộc tổ chức khủng bố Việt Tân; là người tích cực tuyên truyền, lôi kéo các đối tượng có tư tưởng chống đối trên địa bàn Nghệ An, Hà Tĩnh tham gia vào tổ chức Việt Tân, có quan hệ mật thiết với các đối tượng phản động, chống đối trong và ngoài địa bàn thì được chúng tung hô là cựu chiến binh, từng chiến đấu ở biên giới phía Bắc năm 1983 để lấp liếm đi những sai phạm…


Nguyễn Tường Thụy, một đối tượng phản động chuyên tham gia làng dân chủ “bờ hồ” từng là bộ đội ở đơn vị binh đoàn 11. Nguyễn Văn Tráng, kẻ từng là chiến sĩ vùng 4 Hải quân nhưng đã tự làm ô uế, không xứng đáng với bộ quân phục y từng mang trên mình khi bán linh hồn cho quỷ dữ, trở thành kẻ tích cực hoạt động trong Hội Anh em Dân chủ ở khu vực Thanh Hóa, hiện đang sống chui sống lủi trong nỗi nhục nhã dù lẽ ra y đã có thể sắp tốt nghiệp đại học Hồng Đức để lao động, trở thành người có ích cho xã hội như bao bạn bè khác…

Những kẻ mất dạy như trên số lượng không nhiều, chỉ là những trường hợp cá biệt nhưng dù đã như tắc kè đổi màu, chúng vẫn to mồm bô bô khoe mẽ, lấy quá khứ từng là bộ đội để đánh bóng, xóa nhòa bản chất đen tối của chúng. Đã đến lúc những quân nhân,cựu chiến binh, cựu quân nhân chân chính chúng ta cần phải lên tiếng mạnh mẽ, không để đám cú cáo bẩn thỉu ấy tiếp tục lộng hành, làm dơ bẩn, ô uế và xúc phạm hình ảnh thiêng liêng: Bộ đội Cụ Hồ

Văn Minh

TẢN MẠN VỀ BÙI THANH HIẾU (NGƯỜI BUÔN GIÓ)

Bùi Thanh Hiếu, biệt danh Người buôn gió, kẻ đã chứa chấp Trịnh Xuân Thanh tại Đức trong thời gian hoảng loạn, trốn chạy với nghi vấn làm thất thoát tiền nhà nước.


Sau thời gian biết mình không thể trốn chạy được nữa, quê hương, gia đình luôn trỗi dậy trong con người Trịnh Xuân Thanh. Ông ấy đã tìm cách quay về đầu thú để đối chất với những cáo buộc và mong hưởng lượng khoan hồng từ chính sách của Đảng và Nhà nước.

Sự việc này xảy ra đã làm Bùi Thanh Hiếu ngỡ ngàng vì cứ nghĩ mình vồ được con cá to để dây phần chia chác và làm công cụ tuyên truyền chống phá Đảng Nhà nước Việt Nam.

Cay cú trước việc để tuột mất con mồi, Bùi Thanh Hiếu đã vứt hẳn mặt nạ nghề dân chủ. Y lộ rõ là kẻ phản quốc, khi rêu rao với cơ quan an ninh Đức là Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc. Chính phủ Đức lại quá nôn nóng, hồ đồ trong việc ra phát ngôn phản đối chính phủ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Dù rằng chính phủ Đức chẳng có chứng cớ gì về việc cơ quan TC 2 hay TC5 Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ngay sau đấy hình ảnh Trịnh Xuân Thanh ngồi trước ống kính truyền hình, trả lời rành rọt là tự thú đã làm bẽ mặt Bộ ngoại giao Đức. Để gỡ gạc, lực lượng bút chiến, tâm lý chiến của báo chí Đức đồng loạt đăng các bài quy chụp theo dạng nghi vấn vô thưởng vô phạt, nhưng, chẳng thể nào thay đổi được thực tế khi chỉ dựa vào thông tin của kẻ cam tâm làm Việt gian.

Trượt dài với những việc làm xuyên tạc, vu khống nhà nước Việt Nam. Bùi Thanh Hiếu lộ rõ là kẻ trơ trẽn khi y tập hợp "đội bóng ba que" phản đối Việt Nam bắt người? Ơ hay, đáng ra việc làm này với bất kỳ người Việt nào, dù khác hệ tư tưởng cũng ủng hộ chứ? Bắt một tên tham nhũng cớ sao y và bọn chúng lại ủng hộ? Lý giải cho điều này hẳn giờ thì tôi đã tin dù đen dù trắng, dù thắng dù thua thì cư dân ba que không thể nào thay đổi được bản chất ba que xỏ lá. Không có gì là chúng không dám làm, từ việc cam tâm làm tay sai và trực tiếp giết đồng bào không chút ghê tay trong thời chiến, đến việc bóp méo, thổi phòng tình hình an ninh quốc phòng, kinh tế xã hội trong nước.

Hôm vừa rồi, giữa hàng trăm tên ba que, có hai chị người xứ Nghệ Việt kiều Đức đã rất nhanh trí khi biết được ý định chúng tụ tập biểu tình, kêu gào vu khống vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc? Mục đích của Bùi Thanh Hiếu và đám ba que là tạo sự chú ý với chính quyền và nhân dân bản địa. Hai chị gái ấy đã chi tiền thuê một ban nhạc, vũ công người Đức tổ chức trình diễn bên cạnh đám người biểu tình. Vậy rồi, cư dân bản địa đã bị "thôi miên" bởi những vũ điệu sinh động. Đám người ba que đã phải ngẩn tò te, kẻ vứt cờ, kẻ bị hai chị mắng té tát vào mặt, mắng như chưa bao giờ được mắng kẻ phản bội Tổ quốc.

Clip ấy tôi xem, lời lẽ rành rọt xứ Nghệ, nghe giọng nói miền Trung quê mình tôi hiểu, bản chất người miền Trung mình vốn bộc trực, nói thẳng thường dễ mất lòng nhưng luôn nặng tình nặng nghĩa với quê hương, với Tổ quốc nên hai chị mới mắng, mới chửi vì không thể cam lòng với thứ nhập nhèm mụ mị.

Tiếng chửi căm giận ấy cũng là tiếng trái tim tôi. Chắc chắn nếu bất kỳ ai xem clip cũng hả lòng hả dạ và biết ơn hai chị với sự mưu trí, cương quyết dấn thân, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng để đương đầu với bè lũ vong tâm.

Giờ chúng cay cú lắm, chúng đang ủ mưu, những mưu kế của bọn phản quốc luôn bẩn bựa, chúng nhắm đến hai chị và cả nhân viên Đại sứ quán Việt Nam. Chúng vẫn đang tìm đủ mọi cách để phá mối bang giao, phá hoại hợp tác kinh tế, hòng gây đất nước Việt Nam vào thế khó khăn. Nhưng dù thế nào tôi vẫn tin, khi sự thật phơi bày, chính phủ Đức hẳn sẽ không còn bị chúng xỏ mũi, bởi lợi ích kinh tế của Việt Nam cũng là lợi ích kinh tế Đức. Và, như vậy, không chừng một ngày đẹp trời, công dân tị nạn Đức sẽ bị buộc trục xuất. Lúc ấy Việt Nam không nhận người, nhận anh làm gì khi anh đã cam tâm phản bội Tổ quốc?

Vậy là mọi con đường về quê mẹ đã do chính tay Hiếu băm nát mất rồi...

Hoàng Hải Lý

LM NGUYỄN VĂN THANH - HÃY NHƯ THỜI CÒN LÀM QUẢN XỨ THANH DẠ

Vụ việc mới đây liên quan đến LM Nguyễn Văn Thanh hình như có gì đó sai sai, không giống như những gì mà nhiều người nghĩ về vị linh mục này khi còn là chánh xứ Thanh Dạ (thuộc xã Quỳnh Thanh, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An). Cái “sai sai” ở đây không phải là hiểu sai vụ việc, mà cái “sai sai” ở đây là đi ngược lại với những gì mà linh mục này đã thể hiện trước đó khi còn chưa đến làm quản xứ Phú Linh (xã Diễn Tân, huyện Diễn Châu, Nghệ An).



Còn nhớ, cái thời còn làm quản xứ Thanh Dạ, dù chỉ về ở đây trong một thời không dài (tháng 1/2015) nhưng Linh mục Nguyễn Văn Thanh đã ít nhiều góp công vào việc xây dựng cơ sở vật chất của Giáo xứ và làm cho xứ đạo nơi đây trở nên trù phú hơn, nổi bật trong đó là việc giáo họ Hiền Môn thuộc giáo xứ đã được chính quyền chấp thuận và nâng lên thành giáo xứ. Đời sống đạo của người Công giáo nơi đây cũng có nhiều đổi thay theo hướng tích cực.... Bản thân Linh mục Thanh cũng không có bất cứ điều tiếng gì xấu trong thời gian tại vị tại đây (Còn trước đó vị linh mục này như thế nào thì tôi chưa nói đến, chưa nhắc đến cái thời điểm mà lm Thanh ở giáo xứ Cẩm Trường).

Ấy thế mà, kể từ đợt thuyên chuyển, bổ nhiệm Linh mục Giáo phận Vinh năm 2017 được công bố hôm 04/2/2017 – một đợt thuyên chuyển, bổ nhiệm có thể gọi là “rầm rộ” nhất trong lịch sử, thì có vẻ như LM Nguyễn Văn Thanh đã thay đổi, thay đổi cả về “chỗ đứng” trong lòng của bà con giáo dân cũng như thay đổi cả “tư tưởng” của chính bản thân linh mục này. Đáng buồn thay đó lại là sự thay đổi theo chiều hướng tiêu cực. 
Buồn nhất có lẽ là những bà con giáo dân tại xứ Thanh Dạ. Họ có lẽ cũng không thể ngờ rằng một vị linh mục từng chuyên tâm giảng đạo thì nay lại trở mình, đi theo “tiếng gọi” của những linh mục cực đoan trước đó. Những việc tưởng chừng như mới hình thành trong tư tưởng của linh mục Nguyễn Văn Thanh nhưng xét cho cùng thì lại không hề quá xa lạ và quá bất ngờ đối với những vụ việc liên quan kiểu như chuyển nhượng đất trái pháp luật để làm sân bóng, xây dựng các thiết chế liên quan, mở rộng khuôn viên, xây dựng mới nhà thờ..... 
Dù phía các linh mục cực đoan không dám thẳng thắn thừa nhận nhưng thực tế thời gian qua đã chứng minh cho việc hình thành “một trào lưu” chống đối và chống phá chính quyền của số các linh mục cực đoan này.

Và đến với giáo xứ Phú Linh (Diễn Châu, Nghệ An) lần này, với ý đồ biến khu đất “đắc địa” làm của riêng cho giáo xứ và mặc cả khi chính quyền có chủ trương thu hồi phục vụ các dự án thì linh mục Nguyễn Văn Thanh đã bất chấp huy động giáo dân dựng chợ trái phép.

Theo tìm hiểu thực tế thì trước đây khu đất này là khu vực chợ tạm, bản thân chính quyền cũng chưa bao giờ có ý định quy hoạch đó làm khu chợ hay một nơi để trao đổi hàng hoá. Chính sự tự phát này làm cho việc dựng chợ hay mở rộng chợ tại đây hoàn toàn không phù hợp. Đó là chưa nói tới việc theo quy hoạch nông thôn mới thì khu vực để xây dựng chợ đã được định sẵn ở khu vực khác. Một điều nữa là trên thực tế chính quyền xã Diễn Tân, huyện Diễn Châu trước đó cũng đã xây dựng một khu chợ, phục vụ đầy đủ nhu cầu của việc buôn bán cho bà con trên địa bàn rồi./.

Lương Thành

"OAI" RẤT THÍCH "OAI"

Hôm nay là ngày 18/8, tức là chỉ còn 02 ngày nữa thì Nguyễn Văn Oai sẽ đứng trước vành móng ngựa tại phiên tòa xét xử sơ thẩm với tội danh được quy định tại Điều 304 “Tội không chấp hành án” và “Tội chống người thi hành công vụ” khoản 1 Điều 257 – Bộ luật hình sự nước CHXHCNVN.







Nhìn qua cũng thấy kha khá bài viết liên quan đến vấn đề này trên không gian mạng. Vì thế nên có lẽ cũng không cần đi sâu phân tích hơn nữa về lai lịch của Nguyễn Văn Oai cũng như những hoạt động chống đối của y nữa nhỉ.

Ở đây tôi muốn nói về "Oai" với một giọng văn có thể là hơi châm biếm, mỉa mai một chút, nhưng lại rất đúng với nhân vật này. “OAI NHƯNG KHÔNG OAI”. Không hiểu lý do tại sao nhưng có lẽ nhiều người cũng có đôi suy nghĩ như tôi. Cái tên của y là Nguyễn Văn Oai. Nếu chỉ là một người bình thường thì có lẽ cái chữ Oai nó cũng chẳng mấy liên quan đến bản chất, đến cái hành động thể hiện bên ngoài của người mang tên Oai, bởi đó cũng chỉ là một cái tên để gọi thôi mà. 
Nhưng với riêng Nguyễn Văn Oai thì rõ ràng cái chữ "Oai" nó lại đi ngược hoàn toàn với những gì mà "Oai" thể hiện. Đáng buồn thay đó lại là những sự thể hiện theo chiều hướng vô cùng tiêu cực, thậm chí nếu không muốn nói là cực đoan.

Chỉ nhắc đến từ “oai” trong ngôn ngữ thì người ta sẽ nghĩ ngay đó một tính từ để diễn tả một có gì đó mang dáng vẻ của quyền lực khiến cho người khác phải nể sợ, kính nể. Đó là nghĩa đen, nghĩa gốc của từ “oai”. 
Nhưng chữ “Oai” trong cái tên Nguyễn Văn Oai lại hoàn toàn ngược lại, mang một nét nghĩa bóng đầy tiêu cực. Kiểu như chúng ta vẫn cứ hay nói mỉa mai một ai đó là “cái thằng cha này thích oai, thích thể hiện lắm”. Nghĩa đấy mới đúng là chữ “Oai” trong Nguyễn Văn Oai.

Nói có sách, mách có chứng. Thử làm một phép đối chiếu giữa những hành động của Nguyễn Văn Oai với nét nghĩa đó để xem sao nha. Rõ ràng những người “thích oai, thích thể hiện” như Nguyễn Văn Oai thường phóng đại tầm quan trọng của bản thân đối với người khác, muốn chứng tỏ giá trị ảo của họ thông qua những hành động của bản thân mà cụ thể ở đây là những hành động mà ngày 21/8 tới đây "Oai" sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những hành động đó. Mức độ nặng nhẹ thì chờ vài ngày nữa mọi người sẽ rõ.

Cũng bởi một phần là thích “ăn theo” một số đối tượng khác, Nguyễn Văn Oai nhận thấy được việc bản thân có được sự “hưởng ứng” hay nói đúng hơn là cổ xúy từ một số thành phần cùng chủng loại với nhau nên càng ngày “Oai càng thích thể hiện cái oai” để cho người ta biết. Dần dần, cái chữ “oai” đó mất hẳn đi nghĩa gốc mà trở thành một căn bệnh mang tên “hoang tưởng”.

Và với việc mắc phải “căn bệnh” đó thì ngày 21/8 tới đây, “Oai” nhiều khả năng sẽ hết cơ hội để “oai”./.

Lương Thành

TỘI XÚC PHẠM QUỐC KỲ, QUỐC HUY

Liên quan đến vụ việc Hoàng Văn Viễn, sinh năm 1980, giáo dân giáo họ Văn Thai, xứ Song Ngọc bẻ cờ Tổ quốc thì xin được nói thêm về những dấu hiệu pháp lý của tội quy định tại Điều 276: Tội xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy như sau:

Hoàng Văn Viễn bẻ cờ Tổ quốc

Theo quy định tại Điều 276 thì "Người nào cố ý xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm".


Quốc kỳ, Quốc huy là những biểu tượng thiêng liêng của Tổ quốc, là niềm tự hào của quốc gia, dân tộc. Hành vi xúc phạm quốc kỳ, quốc huy là những hành vi nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến sự tôn nghiêm, thiêng liêng của quốc gia, dân tộc.

- Theo đó, về mặt KHÁCH QUAN của tội xâm phạm quốc kỳ, quốc huy là hành vi xúc phạm quốc kỳ, quốc huy, nó được thể hiện bằng một số hành vi cụ thể như sau: Hành vi đốt, xé, bôi bẩn, vẽ bậy lên quốc kỳ, quốc huy, đập phá quốc huy, sử dụng quốc kỳ, quốc huy để làm những việc mang tính xúc phạm biểu tượng thiêng liêng của quốc gia, dân tộc. Trong vụ việc tại giáo họ Văn Thai thì giáo dân tên Viễn đã có hành vị cụ thể ở đây là bẻ cờ Tổ Quốc.

- VỀ MẶT KHÁCH THỂ: Tội phạm này xâm phạm đến biểu tượng thiêng liêng của Tổ quốc. Đối tượng phạm tội là Quốc kỳ, Quốc huy của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Do đó, khách thể trong vụ việc bẻ cờ Tổ Quốc của Viễn thì đã quá rõ ràng.

- Về mặt CHỦ QUAN: Tội phạm được thực hiện với lỗi cố ý. Có nghĩa là chủ thể nhận thức được hành vi của mình là nguy hiểm, mong muốn hậu quả xảy ra. Trong vụ việc giáo dân giáo họ Văn Thai bẻ cờ Tổ quốc thì rõ ràng xét về mặt chủ quan thì hành động bẻ cờ Tổ Quốc là sự lựa chọn mang tính chủ quan của Hoàng Văn Viễn, Viễn nhận thức được hành vi của mình, với lỗi ở đây hoàn toàn là lỗi cố ý (Viễn cũng đã khai nhận tại cơ quan chức năng rằng do LM Thục chỉ đạo).

- Về mặt CHỦ THỂ: Chủ thể của tội danh này là chủ thể thường, bất kỳ người nào có năng lực trách nhiệm hình sự và đạt tuổi luật định. Hoàng Văn Viễn( sinh 1980) thì là người đã đủ năng lực trách nhiệm hình sự.

Tội phạm hoàn thành khi có một trong những hành vi kể trên mà không cần dấu hiệu hậu quả./.

Lương Thành

TẠI SAO BÁC HỒ SỬ DỤNG TỪ "NGỤY" TRONG THƠ CHÚC TẾT?

Các bạn có hiểu rõ ý nghĩa tại sao Bác Hồ trong bài thơ chúc tết lại dùng từ Ngụy hay không? Bọn chúng một lũ tay sai, ngụy quân thì phải gọi là ngụy không lẽ gọi là chính quyền Việt Nam Cộng Hòa và quân lực Việt Nam Cộng Hòa hay chính quyền Sài Gòn ? Chẳng lẽ chúng nó chính danh và ngày xưa gọi vậy là sai trái à? Cụm từ ngụy quân và ngụy quyền là thuộc lịch sử không phải tự nhiên nó có nhé! Và các bạn cũng nên nhớ Bác là người rất cẩn thận câu chữ, không bao giờ dùng từ sai bao giờ!



Như các bạn đã biết rằng:

Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do Bác Hồ thành lập năm 1945 là duy nhất trên lãnh thổ Việt Nam trước 1975. Và đó cũng là chính quyền hợp pháp duy nhất do dân bầu lên. Phải đến năm 1976 chúng ta mới hiệp thương và thống nhất lập ra nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày nay.

Do đó thể nào và không bao giờ tồn tại một "thực thể" hay chính quyền nào khác nữa. Và bọn tự nhận là Việt Nam Cộng Hòa, Đế Quốc Việt Nam, hoặc Quốc Gia Việt Nam chỉ là công cụ cai trị do bọn đế quốc thực dân Pháp, Nhật, và Mỹ dựng lên cho mưu đồ của mình.

Trong khi những người lính bộ độ cụ Hồ phải sống vất vả, chịu đói và không ngại hy sinh để đánh giặc Pháp, Mỹ cũng như bè lũ tay sai đánh thuê Úc, Hàn, Phi, Tân Tây Lan, Úc.... Thì bọn ngụy quân hết theo Pháp làm tay sai với danh nghĩa Quốc Gia Việt Nam cờ vàng. Khi Pháp cút khỏi Việt Nam năm 1954 thì Mỹ đã nhảy vào tiếp tục công cuộc xâm lược nước ta thì bọn chúng lại đu theo Mỹ và được Mỹ dựng lên cái thây ma Việt Nam Cộng Hòa tiếp tục giết hại đồng bào ta?

Chính vì lẽ đó cụm từ ngụy mà Bác dùng là đúng không thể nào sai được! Các bạn muốn bỏ cụm từ đó chả lẽ ngày VNDCCH là khủng bố và chúng ta có nội chiến à? Và phải gọi Diệm, Thiệu là tổng thống Diệm và tổng thống Thiệu hay sao?

Tái bút: Pháp trở lại Việt Nam năm 1946 với sự tài trợ về tiền bạc và vũ khí của Mỹ. Bởi một quốc gia bị tàn phá sau chiến tranh thế giới thứ hai bởi Đức, thì không thể có đủ tiềm lực để trở lại xâm lược Việt Nam đâu. Và có thể kết luận Mỹ đã xâm lược Việt Nam gián tiếp qua Pháp từ 1946 đến 1954 và trực tiếp sau khi Pháp cút năm 1954. Bạn nào nói Diệm không cho Mỹ vào Việt Nam và bị giết là bị bọn rận nó lừa đấy. Diệm do chính Mỹ đem về và đưa lên cái ghế "tổng thống" của mình.

Và cũng đừng ngạc nhiên khi cái giẻ vàng 3 sọc đỏ được dùng từ thời Pháp đến thời Mỹ vì cũng một chủ thôi.

Văn Phúc

SAU CÁC LINH MỤC CỰC ĐOAN Ở GIÁO PHẬN VINH LUÔN CÓ BÀN TAY CỦA KẺ XẤU

Đây cũng là lí do. Đằng sau sự ngông cuồng của Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục trong thời gian qua cũng là sự chỉ đạo, hậu thuẫn, tiếp tay của Nguyễn Thái Hợp. 




Quá trình Nguyễn Thái Hợp đi ra sinh sống ở nước ngoài thực chất đó là một quá trình đào tạo con bài chính trị trong mưu toan thay đổi chế độ chính trị ở Việt Nam mà CIA thực hiện như một phần tiếp theo của kế hoạch hậu chiến sau khi Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Cơ Minh thất bại và buộc phải chuyển đổi thành Việt Nam Canh tân cách mạng đảng (tức Việt Tân). 

Đặc biệt, năm 1995 ghi một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời của Nguyễn Thái Hợp, từ Brazil, ông ta được đưa sang Mỹ qua ngả Canada để dự một khóa học ngắn hạn về “đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền” và phương thức tiến hành “cách mạng sắc màu” do Quỹ quốc gia vì dân chủ Mỹ (National Endowment for Democracy- NED) và Quỹ phát triển quốc tế Mỹ (USAID) tài trợ. Quỹ này đảm nhận phần hoạt động hợp pháp bên ngoài của các chiến dịch bí mật của CIA. 

Ngày 13-5-2010, Nguyễn Thái Hợp được bổ nhiệm làm Giám mục giáo phận Vinh thuộc Giáo tỉnh Hà Nội. Cũng từ ngày đó, “cái kim trong bọc” Nguyễn Thái Hợp bắt đầu lòi ra. Ngày mà Nguyễn Thái Hợp được thụ phong chức Giám mục cũng là ngày ông ta tăng cường những hoạt động chống phá quyết liệt đối với Nhà nước Việt Nam và chế độ chính trị hiện hành ở Việt Nam. 

Dự trong thời gian tới, không chỉ có Nguyen Đình Thục hay Đặng Hữu Nam mà sẽ có tiếp những đệ tử dưới của Nguyễn Thái Hợp sẽ tiếp tục giúp y hiện thực hóa cái tư tưởng chống phá Nhà nước của Nguyễn Thái Hợp. 

Mong rằng các cơ quan chức năng cần có biện pháp mạnh tay đối với các hành vi phạm pháp luật trong thời gian qua để răn đe các mầm mống mới, đồng thời cần có biện pháp, đối sách phù hợp đối với vị Giám mục Nguyễn Thái Hợp để ổn định tình hình địa bàn trong thời gian tới.

Minh Anh

CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP GIÁM MỤC GIÁO PHẬN VINH NGUYỄN THÁI HỢP

Nguyễn Thái Hợp sinh ngày 02/02/1945 tại Giáo xứ Làng Anh (Nghi Phong, Nghi Lộc, Nghệ An). Ông ta là con út trong một gia đình Công giáo gồm 6 người con (3 trai và 3 gái), nhưng 4 người đã từ trần và người chị duy nhất hiện đang sống ở Mỹ. Sau cuộc cải cách ruộng đất và cái chết của thân phụ ông ta, ông ta theo gia đình di cư vào miền Nam Việt Nam năm 1954. 



Ngày 15/8/1964, Nguyễn Thái Hợp được đưa vào học giáo lý Công giáo tại Tập viện dòng Đa Minh tại Vũng Tàu.Từ năm 1965 đến năm 1972, ông ta lần lượt tốt nghiệp các khoa triết học và thần học tại các Học viện dòng Đa Minh tại Vũng Tàu và Thủ Đức. Từ năm 1968 đến năm 1972, Nguyễn Thái Hợp được “Nhà Chung” đưa đi học Đại học Văn khoa Sài Gòn, tốt nghiệp với tấm bằng Cử nhân Triết học Đông Phương. Ngày 8/8/1972, ông ta được thụ phong Linh mục tại Sài Gòn. Từ năm 1972 đến năm 1978, ông ta tiếp tục theo học tại Đại học Fribourg (Thụy Sĩ) và có được tấm bằng tiến sĩ Triết học phương Tây. Từ năm 1978 đến năm 1979, ông ta học khoa Kinh tế chính trị tại Đại học Genève, Thụy Sĩ. 

Từ năm 1981 đến năm 1986, ông ta giảng dạy tại Phân khoa Thần học thuộc Học viện Thần học Gioan XXIII tại thành phố Lima, thủ đô Peru. Từ năm 1984 đến năm 1991, ông ta được bổ nhiệm chức vụ Giám đốc Học vụ của Học viện này. Từ năm 1989 đến năm 1994, ông ta kiêm nhiệm chức vụ Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Bartolomé de Las Casas tại Lima, Péru. Trong thời gian này, ông ta còn tham gia giảng dạy và tham dự Hội nghị Thiên chúa giáo tại nhiều nước châu Mỹ Latinh như Brazil, Colombia, Costa Rica, Venezuela, Bolivia, Cộng hòa Dominicana… Năm 1994, ông ta được phong Tiến sĩ danh dự về Thần học luân lý tại Phân khoa Thần học Đức Mẹ Lên Trời ở Sao Paulo, Brazil.

Năm 1995 ghi một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời của Nguyễn Thái Hợp; từ Brazil, ông ta được đưa sang Mỹ qua ngả Canada để dự một khóa học ngắn hạn về “đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền” và phương thức tiến hành “cách mạng sắc màu” do Quỹ quốc gia vì dân chủ Mỹ (NED) và Quỹ phát triển quốc tế Mỹ (USAID) tài trợ. Quỹ này đảm nhận phần hoạt động hợp pháp bên ngoài của các chiến dịch bí mật của CIA. 

Bắt đầu từ đây, Nguyễn Thái Hợp được sử dụng như một con bài chính trị trong mưu toan thay đổi chế độ chính trị ở Việt Nam mà CIA thực hiện như một phần tiếp theo của kế hoạch hậu chiến sau khi Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Cơ Minh thất bại và buộc phải chuyển đổi thành Việt Nam Canh tân cách mạng đảng (tức Việt Tân). Tuy nhiên, CIA không vội đưa Nguyễn Thái Hợp về Việt Nam. Để che giấu tung tích về thời gian 1 năm được huấn luyện tại Mỹ, trong 8 năm từ 1996 đến 2000, Nguyễn Thái Hợp được bố trí giảng dạy tại Phân khoa Xã hội học thuộc Đại Học Giáo Hoàng Thánh Tôma Aquinô, Roma, một phân khoa bổ trợ bình thường ít được chú ý như các phân khoa triết học và thần học.

Năm 2000, Nguyễn Thái Hợp về Việt Nam nhưng không giữ chức sắc nào trong giới Thiên Chúa giáo Việt Nam. Ông ta giấu mình trong một vỏ bọc khi giữ chức Giám đốc học vụ của Trường dòng Đa Minh Việt Nam và là thành viên của Ủy ban Giáo lý đức tin trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam. Nguyễn Thái Hợp đã tham gia nhiều hoạt động xã hội nhằm gây lòng tin trong dư luận người dân theo Thiên chúa giáo. 

Ông ta thành lập và hướng đạo Nhóm Đức tin và Văn hóa, một tổ chức hoạt động bất hợp pháp. Ông ta cũng mở lớp “Thần học giáo dân” trái phép vào năm 2000 cả hai tổ chức này đều nằm ngoài khuôn khổ hoạt động của Giáo hội Việt Nam, không được Nhà nước cấp phép. Ông ta cũng tổ chức Lễ Hội Giáng Sinh của các trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt; lập Phòng khám từ thiện Mai Khôi để chăm sóc và chữa trị những người có HIV/AIDS; thường xuyên tổ chức các chuyến khám bệnh cho người nghèo ở vùng sâu, vùng xa và vùng cao. 

Từ năm 2006, ông ta là thành viên của Ủy ban Từ vựng Công giáo, chủ nhiệm Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình. Bề ngoài, câu lạc bộ này được thành lập để gặp gỡ, trao đổi, thảo luận và học hỏi của những người Công giáo dấn thân phục vụ Giáo hội và xã hội Việt Nam hiện tại theo tinh thần Phúc Âm nhưng thực chất là nơi bàn bạc những biện pháp, thủ đoạn chống phá nhà nước, chống phá chế độ, gây rối trật tự xã hội.

Với chức vụ Giám đốc học vụ, Nguyễn Thái Hợp liên tục đi rao giảng tại Trung tâm Học vấn Đa Minh, Gò Vấp, Học viện Liên dòng Phaolô Nguyễn Văn Bình, Học viện La San, Đại chủng viện Cái Răng, Đại chủng viện Sao Biển, Nha Trang, Đại chủng viện Vinh Thanh, Học viện Fransisco .v.v… Trong quá trình rao giảng, ông ta luôn che giấu thái độ chính trị và xuất thân của mình, thực hiện chiến lược “náu mình chờ thời”. 

Và cái Nguyễn Thái Hợp cho là thời cơ đã đến; ngày 13/5/2010, Nguyễn Thái Hợp được Giáo hoàng Benedictus XVI bổ nhiệm làm Giám mục giáo phận Vinh thuộc Giáo tỉnh Hà Nội thay cho Giám mục Phaolô Maria Cao Đình Thuyên nghỉ hưu. Lễ tấn phong của ông ta được tổ chức linh đình ngày 23/7/2010 với hàng vạn người dân theo Thiên Chúa giáo tham dự. Từ ngày được bổ nhiệm, Nguyễn Thái Hợp nhanh chóng thăng tiến trong Giáo hội Công giáo Việt Nam nhờ sự “năng động” của mình. 

Tại Đại hội lần thứ XI của Hội đồng Giám mục Việt Nam họp tháng 10 năm 2010, Ủy ban Công lý và Hòa bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam do Nguyễn Thái Hợp đề xuất được thành lập. Ông ta được bầu làm chủ tịch của ủy ban này trong nhiệm kỳ đầu tiên 2010-2013 và được tái cử trong nhiệm kỳ 2013-2016. Cũng từ ngày được bổ nhiệm Giám mục Giáo phận Vinh, “cái kim trong bọc” Nguyễn Thái Hợp bắt đầu lòi ra. Ngày mà Nguyễn Thái Hợp được thụ phong chức Giám mục cũng là ngày ông ta tăng cường những hoạt động chống phá quyết liệt đối với Nhà nước Việt Nam và chế độ chính trị hiện hành ở Việt Nam.

Trên thực tế, từ khi làm Giám mục Giáo phận Vinh từ năm 2010 đến nay, Giáo phận Vinh đã liên tiếp xảy ra nhiều vụ việc vi phạm pháp luật mang tính hệ thống. Điều đó đã ảnh hưởng đến cả giáo hội và chính quyền, gây mất ổn định chính trị, chia rẽ mối đoàn kết lương – giáo. Đó là những vụ việc: Lấn chiếm, chuyển nhượng đất đai, xây dựng công trình trái pháp luật ở Giáo xứ Ngọc Long, xã Công Thành – huyện Yên Thành; Giáo xứ Làng Rào, xã Nghi Hương – huyện Tân Kỳ; Giáo xứ Lập Thạch, xã Nghi Thạch – huyện Nghi Lộc, Giáo họ Yên Trạch, phường Thu Thủy (Thị xã Cửa Lò). 

Tổ chức hành lễ ngoài cơ sở thờ tự vi phạm Pháp lệnh Tôn giáo của Nhà nước Việt Nam ở xã Yên Khê – huyện Con Cuông; xã Nghĩa Xuân – huyện Quỳ Hợp; xã Châu Bình – huyện Quỳ Châu. Gây rối trật tự công cộng, đánh đập, bắt giữ người trái pháp luật ở xã Yên Khê – huyện Con Cuông; Giáo xứ Mỹ Yên xã Nghi Phương (Nghi Lộc)…

Văn Hồ

GIA ĐÌNH LÊ ĐÌNH LƯỢNG ĐANG RẠCH MẶT ĂN VẠ


“Choang” một cái, thôi phải rồi, hẳn đập cái chai vào cột cổng... Ồ hắn kêu! Hắn vừa chửi vừa kêu làng như bị người ta cắt họng. Ồ hắn kêu!

Ôi làng nước ôi! Cứu tôi với... Ôi làng nước ôi! Bố con thằng Kiến nó đâm chết tôi! Và họ thấy Chí Phèo lăn lộn dưới đất, vừa kêu vừa lấy mảnh chai cào vào mặt! Mấy con chó xông xáo quanh hắn, sủa rất hăng”””




Ngay sau khi tiến hành bắt khẩn cấp ông Lê Đình Lượng với hành vi “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” tại điều 79 bộ luật hình sự nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam công an tỉnh Nghệ An đã có thông cáo báo chí nói rõ việc bắt giữ Lê Đình Lượng các hành vi vi phạm của Lượng.

Biết rõ các hành vi vi phạm của Lượng; gia đình Lượng vẫn tiếp tục kéo lên xô xát tại trụ sở UBND xã Hợp Thành (ngày 31/7); trụ sở cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh (ngày 27/7). Mặc dù các cơ quan chức năng đã tổ chức tiếp đón trả lời đầy đủ những nội dung kiến nghị thắc mắc nhưng không dừng ở đó:

Chiều ngày 18/8/2017, số người thân của Lê Đình Lượng tiếp tục kéo lên trụ sở công an tỉnh Nghệ An tiếp tục gây sức ép, ngay lập tức một số rận dân chủ lập tức lên facebook rêu rao công an đánh người, đánh vỡ điện thoại…

Các cụ ngày xưa có câu: nói có sách, mách có chứng. Trên thực tế chẳng có một hình ảnh đánh người nào cả chỉ có một người nào đó bị xước tí da trong miệng ( biết dâu xước tí da cho ăn cơm cắn vào miệng hay chi phèo nó tự rạch mặt ăn vạ vừa la làng thì sao); không có chứng cứ chúng đành rêu rao lực lượng chức năng đập vỡ điện thoại hòng thanh minh lý do không có hình ảnh sự việc chứng thực sự việc đánh đập.

Đến đây, không ít người thắc mắc, Gia đình Lượng đã từng kéo lên cơ quan an ninh điều tra và được trả lời rõ các nội dung thắc mắc yêu cầu vậy mà vẫn tiếp tục kéo lên công an tỉnh để tiếp tục thắc mắc, phải chăng dưới vỏ bọc đòi tự do cho Lê Đình Lượng để lợi dụng vu cáo cho công an Nghệ An đánh người để bôi nhọ danh dự, hình ảnh của lực lượng Công an.

Có vẻ như các hoạt động dàn dựng vở kịch vu cáo khá chuyên nghiệp, bài bản và được dàn xếp một cách tinh vi có sự tính toán kỹ càng, chuẩn bị từ trước nằm trong sự chỉ đạo của Việt Tân, nhưng cũng chỉ là “vải thưa che mắt thánh”.

Mã Ngọc

 
Chia sẻ